Chương 84: End

Gia Thanh trong điện thoại hình như khóc kể gì đó với anh, Trình Gia Gia vẫn im lặng nghe, bỗng đột nhiên anh tức giận mở miệng: "Tiểu Thanh,

lúc trước xuất ngoại chính là yêu cầu của em, hiện giờ có chút chuyện đã nhao nhao đòi về. Bây giờ, anh không giúp em chùi đít đâu, tự giải

quyết đi."

Gia Thanh ở đầu kia điện thoại lập tức khóc lớn lên,

Trình Gia Gia thở dài, mềm giọng lại: "Tiểu Thanh, em cũng phải trưởng

thành, không phải ai cũng xoay xung quanh em, phục vụ em đâu, chính em

làm sai thì tự mình giải quyết, ở nước ngoài đừng có tùy hứng, cũng có

đừng nháo mà gây chuyện, học hành cho tốt đi, sau này còn có thể tìm

việc ở lại đó hoặc về nước làm. Anh nói xong rồi, em nghe hay không thì

tùy, nhưng em nhớ kĩ, về sau chuyện của em, anh không nhúng tay nữa."

Tôi mỉm cười, mặc kệ lời Trình Gia Gia là cố ý cho tôi nghe hay là thật sự

dạy dỗ em gái anh, ít ra anh cũng biết vấn đề của em gái anh ở chỗ nào.

Anh muốn cho tôi cảm thấy đây là lời thật tình của anh, tôi liền tin

rằng anh nói thật, nhân sinh còn dài, trong cuộc sống sẽ còn xuất hiện

rất nhiều mân thuẫn, không có Tiểu Thanh, trong cuộc sống của chúng tôi

cũng sẽ xuất hiện Tiểu Hoàng, Tiểu Lam, nếu hai người bên nhau mà tới

tin tưởng cũng không làm được, sao có thể nắm tay đi hết quãng đời còn

lại đây.

Trình Gia Gia còn nói chuyện điện thoại, tôi lặng lẽ

đứng lên, đi tới ban công, bên ngoài thời tiết đẹp lắm, mùa đông khó có

được một ngày nắng ấm, xoay xoay tay đá đá chân, cảm thấy toàn thân thật thoải mái, ngay cả máu cũng chảy xuôi theo hương vị ánh mặt trời, cuộc

sống rất tốt đẹp, nhưng cần chính chúng ta đi tìm.

Lời cuối sách

Một tháng sau Ứng Nhan khởi hành đi công ty mới, dẫn Lí Chính Nghĩa theo.

Nghe nói bọn họ qua bên đó rất vất vả, nghe nói, Ứng Nhan vì không hợp

khí hậu và lao lực mà bệnh nặng một hồi.

Nửa năm sau, Thọ Phương

Phương làm một chuyện khiến mọi người chấn động, cô ấy buông bỏ điều

kiện hậu đãi bên này, chủ động xin đi trợ giúp Ứng Nhan. Việc này hoàn

toàn thay đổi cái nhìn của tôi về cô ấy, cứ cho là trước kia chịu biết

bao khó dễ của cô, nhưng tôi không thể không thừa nhận, cô ấy dũng cảm

hơn tôi nhiều, có gan theo đuổi giấc mơ của chính mình, tôi kính nể

người có dũng khí như thế.

Con gái đầu lòng của An An, không kế

thừa vẻ ngoài xinh đẹp của cô ấy, mà thật giống anh chồng xấu trai của

cô, điều đó khiến cho An An vô cùng uể oải, nhưng việc này cũng không

ảnh hưởng đến chuyện cô ấy trưng ảnh con gái bất kì nơi nào có thể, trên màn hình vi tính, màn hình di động, lồng dưới mặt kính bàn làm việc.

Hiện giờ chuyện An An thích nhất không phải là dìm hàng tôi, mà là cùng

người khác nói về con gái của cô ấy, vừa nói tới con gái, ánh mắt của cô ấy sẽ tỏa sáng, ngay cả cô con gái béo múp míp quấn trong tã, cô ấy

cũng thấy thật đáng yêu.

Tiểu Mĩ rốt cục cũng theo đuổi được Ngả

Lệ, hai người hoan hoan hỉ hỉ sống chung trong căn phòng cũ của An An,

đương nhiên, cũng giống như chúng tôi trước kia, thường xuyên nháo một

trận, rồi nhao nhao đòi chia tay.

Cuối tháng từ lúc Thọ Phương

Phương chuyển đi, tôi gả cho Trình Gia Gia, kết hôn không lâu, công ty

Trình Gia Gia lại có một hạng mục mới, Trình Gia Gia đi công tác như cơm bữa, niềm vui lớn nhất của tôi là sau khi tan làm nhận được điện thoại

của anh, bảo rằng hôm nay về nhà ăn cơm. Nghe Trình Gia Gia nói, làm một tháng thôi, hẳn là có thể hết bận bịu rồi, tiếp đó chúng tôi nên hoàn

thành đại nghiệp tạo thế hệ mới.

Mỗi người đều bắt đầu cuộc sống

mới, có chuyện vui vẻ, có chuyện không như ý, mọi người đều cố gắng

trong cuộc sống của mình, dù cho nhân sinh tràn ngập chông gai, chúng

tôi cũng gắng phát bỏ gai mà đi.

Tác giả nói ra suy nghĩ của

mình: Từ lúc bắt đầu chương một đến nay, cũng đã hơn một năm, đây là câu chuyện dài nhất của tôi trước giờ. Cảm tạ các bạn đã ủng hộ không

ngừng, bạn bè gần xa từ đầu đến tận bây giờ, cảm ơn các bạn.

Nói

thật, Súp Lơ từng nghĩ sẽ bỏ ngang, từng nghĩ viết xong chương này thôi

sẽ không viết nữa, nhưng mỗi khi đọc lời mọi người nhắn lại, vẫn là

không cất bước đi được, sự cổ vũ của các bạn là động lực lớn nhất của

tôi, tôi yêu các bạn.

Về sau có thể còn viết nữa, nhưng chắc sẽ nghỉ ngơi đến sang năm, các bạn, ngừng đây nhé.

Người chuyển ngữ có đôi lời Lời đầu tiên và súc tích nhất mình muốn nói là: Thoát nợ rồi! (kèm thêm một tràng yeyeyeyeyeyeyeyeyeyeyeyeyeyeyeyeyeye XD)

Truyện này là truyện đầu tiên mình edit, và cũng chỉ là chọn đại mà thôi, may

mắn vớ đúng được truyện hay, hehe. Ban đầu tình tiết có vẻ khá thường,

gái công sở không gì nổi bật được duyên đưa đẩy gặp chàng đẹp trai lắm

tiền, bla bla một hồi rồi yêu nhau, hài, rồi H. :"> Nhưng càng về

sau, tình tiết càng được đẩy sâu, tác giả chắc tay hơn hẳn, mâu thuẫn

được đưa ra với những lý giải rất sâu sắc và đời thường.

Mình đã

từng thoáng nghĩ lý do chia tay của hai người sao mà nhảm quá, chỉ vì

chuyện mạng ảo bé cỏn con mà giận nhau. Nhưng rồi càng về sau mới hiểu

những khuất tất đằng sau những điều bé nhỏ, những mối quan hệ xã hội

phải chú ý. Vấn đề được giải quyết triệt để mà không gượng ép. Trình Gia Gia từ một anh đẹp trai gần như hoàn mỹ trở thành một người đàn ông

bình thường hơn, gần gụi hơn với những khuyết điểm rất đời thường, và

khoảnh khắc hai anh chị về bên nhau mới thật là giá trị.

Mình

chấm nhất một đoạn trong chương kết của truyện này: "... niềm vui lớn

nhất của tôi là sau khi tan làm nhận được điện thoại của anh, bảo rằng

hôm nay về nhà ăn cơm." Thật bình dị, thật đời thường mà cũng đáng yêu

không tả được, nhỉ? ^^

Cảm ơn các bạn đã ủng hộ mình suốt một

chặng đường dài, đôi lúc cũng lười, cũng thật là lâu không quăng thêm

chương mới nào lên, nhưng cuối cùng mình cũng đã chấm được một chữ "Kết

thúc" rồi nè.

Hi vọng mọi người đều thích câu chuyện này nhé, cảm ơn tất cả. ^^

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.