Chương 78

Chờ kết quả phải đến bốn ngày, chị họ tôi cũng đã về tới, ngày đi lấy

kết quả xét nghiệm, tôi, Trình Gia Gia và cả chị họ cùng đi, tuy rằng

bốn ngày qua Trình Gia Gia đã gọi cho tôi để chuẩn bị tâm lý, nhưng thực sự khi nghe mấy chữ "bệnh máu trắng" từ miệng bác sĩ thốt ra thì tôi

choáng không chịu nổi, chị họ thì bắt đầu gạt nước mắt. Trình Gia Gia

nhíu mày lôi bác sĩ qua một bên, thì thầm thảo luận trong chốc lát, rồi

mang vẻ mặt ngưng trọng bước qua: "Nha Nha, cô em bệnh rồi, bác sĩ bên

này nói là nghiêm trọng, em thương lượng với cha và chị em đi, xem có

nên chuyển sang thành A hay không, dù sao trình độ bên đó cũng tốt hơn

bên đây."

Tôi nhìn chị họ ngồi một bên rơi nước mắt, cắn răng: "Vừa rồi bác sĩ nói thế nào?"

Trình Gia Gia liếc mắt nhìn tôi một cái, rồi mới do dự nói: "Nó nói, nó thấy

không cần phải nhập viện chữa trị, cứ ở nhà điều dưỡng đi."

Tôi

giật mình run rẩy, lời này ý vị thế nào ai cũng hiểu, trên TV mỗi lần

xuất hiện lời này thì luôn đi kèm theo người bệnh hấp hối gần chết và

người nhà đau lòng muốn chết. Chị họ ngồi cạnh tôi từ yên lặng lau nước

mắt thành òa khóc lớn, từng tiếng nấc bi ai kia khiến tôi càng lúc càng

mất bình tĩnh, tôi theo bản năng xin giúp đỡ của Trình Gia Gia: "Vậy anh nói xem, giờ bọn em phải làm gì mới được?"

Trình Gia Gia vỗ vỗ

vai tôi: "Nha Nha, đừng như thế, nhìn chị họ của em đi, cô ấy đã như thế rồi thì em không thể luống cuống được, em đi thương lượng với cha một

chút đi, anh thấy cần phải kiểm tra lại lần nữa, có khi kết quả kiểm tra của bên này lại không chính xác."

Tôi còn chưa lên tiếng, thì

chị họ đang khóc đến long trời lở đất bên cạnh đã đi tới, chùi chùi nước mắt, sợ hãi nhìn Trình Gia Gia mở miệng: "Trình tổng, nhà tôi giờ không còn cách nào hết, anh có thể tiếp tục giúp đỡ được không, giúp chúng

tôi liên hệ với bệnh viện, mẹ tôi, chuyện của mẹ tôi toàn bộ nhờ vào

anh."

Nói xong chị lại bắt đầu rớm nước mắt: "Mẹ tôi rất đáng

thương, tôi phải tiếp tục tới cùng, dù phải vay tiền cũng phải trị cho

mẹ tôi..."

Chị họ như thế cũng khiến vành mắt tôi nóng lên, tôi

ôm chặt lấy chị họ: "Không có gì đâu, chị, còn có chúng ta mà, chị đừng

bi quan, cô nhất định là không sao đâu, chúng ta đi kiểm tra lại một lần nữa, có khi bên này kiểm tra sai rồi cũng nên."

Trình Gia Gia

liên tục gât đầu: "Đúng thế, bọn em giờ đừng vội gì hết, đi thành A kiểm tra lần nữa rồi nói sau, vấn đề bệnh viện thì đừng lo, anh sẽ giúp liên hệ tốt, Nha Nha, đến khi đó anh lái xe chở bọn em đi."

Tôi vô

cùng cảm kích tương trợ của Trình Gia Gia lúc này, công ty anh gần đây

đang trong thời gian bận rộn nhất, tôi ở đây lại liên tục làm phiền anh, điều này khiến tôi áy náy lắm, nghĩ nghĩ, tôi mở miệng: "Anh cứ giúp

bọn em liên hệ bệnh viện đi, còn đi lại thì không cần phải đưa đâu, anh

cũng đang bận mà, bọn em tự ngồi xe đi là được rồi."

"Nha đầu

này, còn khách khí với anh nữa à?" Trình Gia Gia trong lúc vô ý đa đưa

tay lên vỗ đầu tôi, vừa vỗ một cái, tôi với anh đều sững người, động tác này quá quen thuộc, ngày đó khi còn bên nhau anh vẫn hay vỗ đầu tôi như thế, Trình Gia Gia có phần xấu hổ, dời tầm mắt không nhìn vào tôi,

nhanh chóng đổi đề tài, "Em chỉ cần chăm sóc cô em kĩ lưỡng là được,

chuyện của anh tự anh an bài tốt rồi."

Lúc ấy trong lòng tôi vẫn

còn nghĩ, không cần nhờ tới Trình Gia Gia, tự mình đi là được rồi, nhưng thế sự khó lường, ngày hôm sau, cô tôi phát sốt, lần này sốt rất nặng,

làm thế nào cũng không giảm thân nhiệt được. Chờ đến khi Trình Gia Gia

liên hệ được bệnh viện thì cũng đã là hai mươi bảy, bệnh của cô vẫn

không thuyên giảm chút nào, tình trạng của bà thế này chẳng thể nào trải qua đường dài xóc nảy trên xe đò, cuối cùng chúng tôi vẫn phải ngồi xe

Trình Gia Gia tới thành A. Tới bệnh viện rồi Trình Gia Gia vẫn còn lo

lắng, giúp chúng tôi làm luôn thủ tục nhập viện, an bài hết tất cả cũng

mất nguyên buổi tối, anh lại suốt đêm vội vàng về lại thành D, tôi với

chị họ thì ở lại chăm sóc cho cô.

Mười ngày tiếp theo đó là

khoảng thời gian hỗn loạn nhất tôi từng trải qua, sau khi nhập viện một

ngày thì bệnh tình của cô ngày một nặng thêm, sốt đến không còn tỉnh táo được nữa, cũng chẳng biết là vì ngồi xe mệt hay vì nằm viện không quen, thân nhiệt của bà lại tăng thêm, sau đó cả người trở nên mê man.

Cha mẹ tôi thân thể không được tốt, tôi không thể để họ tới chăm sóc cô

được, chị họ vì quá đau lòng mà ngã bệnh, chồng chị lại vướng con nhỏ,

chuyện bên bênh viện toàn bộ đều đổ lên đầu tôi, tôi trước đây chừa từng chăm sóc người bệnh, nhất thời luống cuống tay chân, người ngã ngựa đổ.

Tôi ở trong bệnh viện mừng năm mới luôn, đêm 30 ăn xong cơm chiều, tôi lau

người cho cô, rồi nằm trên giường phụ cho thân nhân mà nghe tiếng pháo

inh tai ngoài cửa sổ. Trong phòng còn một người khác bệnh tình tương đối nhẹ, hôm nay ông ấy xin phép bác sĩ, về nhà sum họp với gia đình, trong phòng chỉ còn mình tôi với cô còn đang mê man, tôi tắt đèn lớn, chỉ mở

đèn ngủ nhỏ ở đầu giường, yên lặng nằm, nhìn cô sắc mặt vàng như nến nằm ở đó, tôi khó chịu không nói nên lời. Tuy rằng người đừ cả rồi, nhưng

vẫn chẳng thể nào ngủ nổi.

Vừa rồi tôi lau người cho cô, ôm bà

lên, giật mình sao bà nhẹ quá, toàn thân chỉ còn có da bọc xương, những

đốt xương như muốn chọc thủng cả da thịt, tôi không dám lau mạnh, tưởng

chừng vừa lỡ tay thôi thì da cũng sẽ rách ra ở những chỗ xương lồi đó,

rồi những đốm đỏ rải rác suốt làn da vàng vọt của bà mãnh liệt nhắc tôi

về căn bệnh bà phải chịu.

Tôi nằm nơi đây càng nghĩ càng lo lắng, lo cho bác đang mang bệnh, lại lo cho cha mẹ trong nhà, cũng lo sẽ

chẳng có ai giúp tôi chống đỡ cục diện này được. Đang lúc tôi bất an,

cửa phòng mở ra, một bóng người mang theo hơi lạnh đi vào.

Đã trễ thế này, lại là đêm 30 giao thừa, tôi không nghĩ còn có người, nên thay đồ ngủ lên giường nằm rồi, giờ thấy thế giật mình, chuồi ra khỏi cái áo bông, ngồi dậy, "Ai thế?"

"Là anh, Nha Nha." Giọng Trình Gia Gia truyền tới, ánh sáng trong phòng rất mờ, anh đi tới cạnh cửa, tách một

tiếng bật đèn lên, trong phòng chợt sáng trưng, tôi bị lóa mắt không

quen, nheo mắt lại, Trình Gia Gia thấy thế liền xoay người tắt cái đèn

lớn anh vừa mở.

"Anh về nhà bà nội ăn tết, không biết em bên này

thế nào, nên tới đây xem thử, sao rồi, kết quả kiểm tra của cô em có

chưa?" Trình Gia Gia nhìn thấy tôi kinh ngạc nên mở miệng giải thích mấy câu.

Anh đi vào trong mấy bước, ngồi xuống mép giường tôi thật

tự nhiên. Ngay lúc âu lo thế này mà lại nhìn thấy anh, tôi mừng lắm,

nhưng tôi vẫn đang mặc đồ ngủ nằm trong chăn, anh thì ngồi ở mép giường

thân mật như thế, khiến tôi cũng ít nhiều xấu hổ, tôi lén lút dịch vào

bên trong tí xíu: "Kết quả còn chưa có, nhưng mà tình hình dường như

không được tốt cho lắm. Đúng rồi, cha anh không phải ở thành D sao, sao

bà nội anh lại ở thành A?"

Trình Gia Gia cởi áo khoác vắt lên đầu giường: "Đó là cha Tiểu Thanh, cha anh mất năm anh ba tuổi rồi."

"A...các anh không phải..." Tôi lắp bắp kinh ngạc, cái cô Tiểu Thanh này hóa ra

không phải em ruột Trình Gia Gia, bất ngờ thật đó, Trình Gia Gia yêu

thương chìu chuộng em gái anh như thế, nhìn qua còn hơn cả anh em ruột

nữa là. Nhưng liên quan tới chuyện nhà anh, tôi định hỏi thì lại rút lời về.

Trình Gia Gia cũng không để ý gì cho lắm, gật gật đầu với

tôi, tự nhiên nói: "Ừm, Tiểu Thanh là con riêng mà cha dượng anh đem

theo, mẹ anh gả cho cha nó lúc anh năm tuổi, nó lúc đó cũng đã ba tuổi

rồi."

Anh ngồi trong ánh đèn mờ ảo kể tôi nghe chuyện gia đình

anh, tôi chẳng biết vì sao mà trong lòng lại cảm thấy ấm áp, buồn bực

đối với anh trước kia cũng phai nhạt đi không ít. Trình Gia Gia có lẽ là nghĩ tới mâu thuẫn trước kia của tôi với Tiểu Thanh, nên cẩn thận nhìn

nét mặt tôi: "Trước đây Tiểu Thanh nó không tùy hứng gây rối như giờ

đâu, trước đây nó đáng yêu lắm, bọn anh ai cũng thích nó, bọn con nít

hồi đó chỉ có mình nó là con gái, tuổi nó lại nhỏ nhất, nên cái gì bọn

anh cũng nhường nó, khiến nó nghĩ nó phải luôn được cưng nựng như thế,

thành ra mới sinh tính xấu như hôm nay."

Tôi cười cười, không lên tiếng, giờ tôi với Gia Thanh cũng chẳng còn quan hệ gì nữa, cô ta có thế nào, tôi cũng chẳng quan tâm.

Trình Gia Gia ngồi hàn huyên cùng tôi cả buổi tối, trừ chuyện tình cảm ra,

chúng tôi hình như chuyện gì cũng nói. Trình Gia Gia là một người rất

biết ăn nói, nói chuyện gì cũng lý thú, phiền phức công việc, có khi chỉ là một chuyện thật bình thường, qua lời anh kể liền trở bên cực kì thú

vị. Tôi chưa bao giờ nghĩ chúng tôi có thể bình tĩnh cùng nói chuyện

phiếm như thế này, nhưng có thể trở về những ngày đầu như thế quả là

sung sướng. Trước kia khi chúng tôi nói chuyện kiểu bạn bè thì anh luôn

bày ra bộ dạng không đứng đắn, cứ quấn quít rịt lấy tôi, vẻ mặt cợt nhả, tôi chưa từng thấy qua kiểu đứng đắn như gái về nhà chồng này của anh

bao giờ, khoảng thời gian gần đây, anh cho tôi thấy một mặt khác nữa của anh. Chờ anh đi rồi, tôi thuận lợi mà chìm vào giấc ngủ, buổi tối nay

anh giúp tôi thấy thật an bình thoải mái.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.