Chương 62

Tiệc rượu bắt đầu rồi, tôi đi theo Ứng Nhan vào hội trường, tiệc rượu

lần này quả thật rất lớn, hội trường nhốn nha nhốn nháo, đèn không ngừng thay đổi, nhạc không ngừng bên tai. Những năm trước tiệc rượu nghe nói

chỉ mời khách hàng lớn với khách hàng bản địa, nhưng nghiệp vụ của công

ty năm nay đúng là mở rộng không ít, thị trường tài chính bên ngoài ảm

đạm nhưng bên trong công ty tôi lại siêu quần xuất chúng không bị quật

ngã. Cho nên Hồ Thanh Thanh rất cao hứng, tiệc rượu lần này tổ chức thật long trọng, chẳng những mời khách hàng qua lại thường xuyên, mà còn mời cả khách hàng ít thường xuyên và khách hàng mới tiềm năng nữa.

Dù rằng trước kia cũng có theo Ứng Nhan và An An đi dự tiệc rượu, nhưng

mấy cái đó chỉ là tiệc chiêu đãi bình thường thôi, lấy thân phận một con bé xuất thân bình dân như tôi, trước đây làm sao mà được dự trận lớn

thế này chứ, nhất thời lòng tôi có phần bất an. Tôi nhìn nhìn chung

quanh, rất nhiều xiêm áo đã tọa xuống các bàn, mỗi bàn đều đã có người

của công ty chúng tôi, trai của phòng nghiệp vụ thì không cần phải nói,

uống tới hào khí ngút trời, một ly rồi lại một ly, mấy mỹ nữ bên bàn

rượu phía kia cũng thướt tha mềm mại, hào phóng tự nhiên, ngươi uống ta

tiếp với khách hàng, khí khái không thua đấng mày râu, chẳng hề kém cỏi.

Sếp trẻ của bọn họ, quản lý phòng nghiệp vụ Thọ Phương Phương hôm nay giáng trần xinh đẹp tuyệt vời, cô ngồi dưới áng đèn thủy tinh cười điềm

nhiên, toàn thân hình như còn phát sáng, sáng đến mức khiến mắt người ta bất giác dõi theo nhất cử nhất động của cô, chức quản lý phòng nghiệp

vụ dĩ nhiên không phải hư danh, cô quả thật rất phù hợp với không khí

này, cử chỉ chừng mực, tiến lùi hợp lý, như cá gặp nước, vững vàng nắm

trong tay nhân viên công ty lẫn khách hàng bên ngoài.

Nhìn tôi

cùng Ứng Nhan như hình với bóng, Thọ Phương Phương phía kia một bên duy

trì nụ cười xinh đẹp, một bên liếc lẹ sang tôi một cái sắc lẻm như dao.

Lạnh quá nha, tôi run lên, dời tầm mắt đi, đi gấp vài bước, đuổi kịp Ứng Nhan, đại tỷ à, xin lỗi nhé, mượn người trong lòng của cô một lát, tuy

rằng tôi rất sợ cô hiểu lầm, nhưng mà trường hợp này, ngoài theo sát Ứng Nhan, tôi thật tình chẳng biết nên phải làm gì.

Mắt nhìn thấy

cái đồng nghiệp đều uống rượu trò chuyện tự nhiên tiêu sái, lòng tôi

càng thêm khẩn trương, trong bụng dâng trào nỗi niềm xấu hổ, nhìn thế

nào cũng thấy mình không đủ hào phóng, tôi thật cẩn thận theo sát Ứng

Nhan, một khắc cũng không rời, trộm học tập bộ dạng tự nhiên như đất của hắn, chỉ sợ sơ sót làm trò cười cho bàn dân thiên hạ.

Ứng Nhan

liếc tìm chỗ ngồi, mang tôi đi tới một bàn rượu cạnh cửa hông, chúng tôi tới chậm, trên bàn này đã có một chàng trai phòng nghiệp vụ tự mình

chống đỡ, nhưng xem chừng tửu lượng của anh ta cũng không tốt lắm, vừa

thấy tôi với Ứng Nhan thì như trút được gánh nặng, lập tức đứng dậy

nhường chỗ cho chúng tôi ngồi.

Ứng Nhan sau khi bảo tôi ngồi bên

cạnh hắn, thì bắt đầu chào hỏi khách hàng trên bàn ăn. Mấy khách hàng

này một người tôi cũng chả biết, chỉ biết nhìn Ứng Nhan nói chuyện cười

đùa với họ, nâng chén cùng nhau, nhưng lại chẳng nói xen vào câu nào,

cảm thấy càng ngồi càng không được tự nhiên.

Tôi nhàm chán ngồi,

trong lòng đang do dự không biết có nên đứng lên mời rượu hay không,

chợt nghe một khách hàng đối diện nói đùa: "Này, một cô gái trẻ đẹp thế

này sao không thấy cậu giới thiệu hả?"

Lúc này tôi đang ngẫm nghĩ phương pháp làm thế nào để không bị người khác chú ý, thì lại bị chỉ

mặt điểm danh, trong lòng căng thẳng liền nhìn chỗ người khách hàng vừa

nói, đó là một người trung niên mập mạp, không biết có phải là ông tổng

công ty nào không, nhưng vừa rồi khi nghe Ứng Nhan mời rượu, tôi thấy

hắn gọi ổng là Vương tổng.

Trang phục quý báu trên người Vương

tổng cũng chẳng che được cái bụng mập, mắt ông ta rất nhỏ, nhất là khi

cười thì híp lại thành một đường chỉ, nhìn qua thấy sao mà đáng yêu ngây thơ chân thành (=.=),khiến tôi nhớ lại con mèo hay nằm sưởi nắng của

nhà Tiểu Mỹ, lúc này ông ta đang cười híp mắt nhìn tôi và Ứng Nhan, vẻ

mặt hòa nhã vô hại.

"A, đúng rồi đúng rồi, tôi quên giới thiệu,

đây Tiểu Lý của công ty chúng tôi, cô Tiểu Lý không uống được nhiều."

Ứng Nhan tùy ý giới thiệu với Vương tổng, thuận tay bưng ly rượu của

mình cụng với ly Vương tổng, nhẹ nhàng chuyển đề tài: "Vương tổng, chúng ta tiếp tục."

Vương tổng bưng ly rượu lên uống một hơi cạn sạch, sau khi buông cái ly ra tôi còn thấy ông ta cười cười với tôi rất hòa

nhã, rót thêm rượu vào ly, hướng về phía tôi nâng ly lên: "Tiểu Lý, rượu đỏ này dưỡng nhan, mấy cô trẻ uống vô có lợi lắm, giúp làm đẹp."

Vừa nãy không phải Ứng Nhan vừa nói tửu lượng tôi không tốt sao, ông ta thế nào mà lại nâng chén với tôi, tôi ngẩn người, chưa nghĩ ra phải làm thế nào, Vương tổng đối diện vẫn giữ nguyên thế đưa ly ra với tôi, tôi xấu

hổ, trong lòng quýnh lên không nhớ tới phải hỏi ý Ứng Nhan, học người

khác nâng ly rượu, cụng với Vương tổng, ực một cái uống cạn ly rượu đỏ.

Đôi mắt nhỏ của Vương tổng lại híp híp, quay đầu cười nói với Ứng Nhan "Này, cậu nói không đúng rồi, nhìn bộ dạng uống rượu này của Tiểu Lý thì làm sao nói là không biết uống rượu được, tôi thấy bọn tôi không phải

là đối thủ của cô ấy đâu."

Lòng tôi thầm than hỏng bét, vừa rồi

uống vội lộ cả nội tình. Ứng Nhan quay đầu nhìn tôi, rót thêm vào trong

ly tôi ít rượu, hắn cúi thật là gần, nhỏ giọng hỏi tôi: "Ba ly rượu đỏ

có uống nổi không?"

Tôi gật gật đầu, Ứng Nhan khi chuyển hướng về lại Vương tổng thì gương mặt đã tươi cười: "Tôi thật không nói xạo đâu, Tiểu Lý bình thường chưa uống rượu bao giờ, bất quá khó có được ngày

mọi người vui vẻ như hôm nay, Tiểu Lý cũng có thành ý, đáp lễ với Vương

tổng một ly."

Tôi chú ý thấy lượng rượu Ứng Nhan rót cho tôi quả

thật rất ít, đại khái chỉ có một phần ba ly không tới, bàn này có chín

người, như vậy kính rượu một vòng xong, tối đa cũng chỉ phải uống ba ly

rượu đỏ, với tôi mà nói thì uống hai chai rượu đỏ cũng chẳng thành vấn

đề, tôi lập tức có can đảm, bưng ly rượu kính Vương tổng, giọng nói cũng thanh thúy lên không ít: "Vương tổng, em kính anh."

Mắt nhỏ của

Vương tổng đảo một vòng quanh ly rượu của tôi, loại khách hàng quen với

bàn tiệc như ông ta hẳn cũng hiểu ra tâm tư nho nhỏ của Ứng Nhan, nhưng

tôi dù gì cũng chỉ là một cô gái trẻ, cuối cùng ông ta cười cười, không

nói gì mà ngửa cổ uống sạch ly.

Tôi không biết tác phong của mình có phải là không khéo hay không, trong lòng có phần không yên, kính

rượu hết một vòng rồi thì chẳng nói một lời mà quay về chỗ, bọn Vương

tổng bắt đầu nói đến cổ phiếu, Ứng Nhan thừa dịp bọn họ không để ý, quay đầu lại động viên tôi: "Không tồi, cứ vậy đi, để tôi nhắc nhở cô, cô cứ từng bước từng bước mà kính rượu, kính hết một vòng rồi thì chúng ta

rời chỗ này sang trốn bên Hồ tổng."

Có được sự cổ vũ của Ứng

Nhan, lòng tin của tôi tăng thêm nhiều, nhìn biểu hiện của Ứng Nhan và

đồng nghiệp kia, học bọn họ, từng bước từng bước tiến quân lại chỗ ngồi

của mấy ông tổng, kính đến hai ly cuối cùng thì tròng mắt tôi vô tình

đảo qua đại sảnh, chén rượu trong tay tôi lập tức ngừng lại, nơi đó có

một người tôi không muốn gặp nhất, Trình Gia Gia.

Trình Gia Gia

một thân âu phục sẫm màu, ngồi bàn của Thọ Phương Phương, hiện giờ đang

tựa lên ghế, vẻ mặt khó chịu nhìn tôi và Ứng Nhan. Thấy tôi nhìn từ bên

này, mắt anh sáng rực, tựa hồ muốn đứng lên, lại bị một mỹ nữ bên cạnh

kéo xuống, cô gái kia nhẹ nhàng cười rồi nói gì đó với anh, tôi nhìn

thấy anh mất kiên nhẫn ngồi lại lần nữa, cũng cầm lấy ly rượu cụng với

cô ta, ngay sau đó người trên bàn cũng mời rượu anh, nhất thời anh uống

liền mấy ly.

Trong lòng tôi giật lên thình thịch, tôi sớm nên nhớ đến, anh là khách hàng lớn của công ty tôi, bữa nay nhất định sẽ tham

gia tiệc rượu nha. Chuyện vừa rồi anh đều thấy hết sao, hôm nay Ứng Nhan rất che chở tôi, bộ dạng bọn tôi cũng rất thân thiết, ngay cả Thọ

Phương Phương cũng dạo một vòng sang đây, Trình Gia Gia trước kia luôn

đặc biệt nhạy cảm chuyện Ứng Nhan tiếp cận tôi, hiện tại nhất định càng

thêm sôi máu.

Nhưng mà tôi lập tức thầm mắng mình, Lý Nhị Nha,

mày đúng là đáng phỉ nhổ, có cái gì mà sợ, chia tay cũng đã chia tay

rồi, anh còn có thể thế nào, hơn nữa trường hợp ở trước công chúng thế

này, anh vướng thân phận, hẳn cũng không dám có hành động quá đáng, tiệc rượu đến nơi đến chốn xong thì tôi đã trốn đi trước rồi.

Dù vậy, tôi vẫn bất giác liếc mắt nhìn sang bên đó, tôi không thể không thừa

nhận, tên Trình Gia Gia thật có phong phạm ngọc thụ lâm phong, hơn mười

ngày không gặp, anh dù hao gầy đi chẳng ít, nhưng phong thái vẫn mê

người như trước, mấy cô gái ở bàn bên kia toàn bộ đều vây quanh anh,

nhưng anh cũng chẳng cự tuyệt ai, bất luận ai kính rượu, anh cũng chỉ

trầm mặc nuốt xuống một ly rồi lại một ly.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.