Chương95

“Mà này, hình như lâu rồi không thấy Tiểu Lừa”, Tiểu Kỷ ngồi

trong xe ngựa, rút một cây tăm ra xỉa xỉa răng.

“Nó là ngựa”, gương mặt Dạ Kiếm Ly âm trầm. Kể từ lúc Lộ Văn

Phi khiến hắn nhớ về cổ độc Sinh Tử Tương Hứa trong người Tiểu Kỷ, sắc mặt hắn

không khá lên được. “Ta sai người đưa nó trở về cốc rồi”.

“Đừng bực bội mà”, Tiểu Kỷ nịnh hót nhích lại gần, “Ta phúc

lớn mạng lớn…”.

“Nhưng tên kia gây thù chuốc oán khắp nơi, khó nói ngày nào

đó sẽ bị người ta trả thù. Hắn có chết cũng đáng đời, nhưng còn nàng…”.

“Lộ Văn Phi đã phá được Phá Thiên Ấn, e là võ công cũng

không thua kém huynh, ngược lại, ta đây gây họa khắp nơi, người lo lắng phải là

hắn mới đúng”.

“Nhưng hắn cũng biết, ta sẽ không để cho nàng bị thương…”.

Dạ Kiếm Ly đột nhiên im bặt, nhận ra mình vừa nói lời ngon

tiếng ngọt, hơi đỏ mặt quay đầu đi chỗ khác.

Tiểu Kỷ thở dài một hơi, “Trước mặt mọi người huynh còn tỏ

tình được, giờ nói mấy câu ngon ngọt sao lại xấu hổ cơ chứ…”.

Dạ Kiếm Ly càng cố gắng quay mặt đi đến mức sắp sái cổ tới

nơi, “Cái gì mà lời ngon tiếng ngọt, ta không có nói mấy câu buồn nôn như vậy”.

“…”, Tiểu Kỷ nhìn hắn một lúc lâu, đột nhiên lấy ra một vật

trong áo, nhẹ nhàng nhét vào trong lòng hắn, “Đội mũ lưới không thoải mái đâu,

đeo cái này đi nhìn đẹp trai hơn”.

Là mặt nạ bạch ngọc.

Ánh mắt Dạ Kiếm Ly hóa thành dịu dàng, nhẹ nhàng ôm lấy Tiểu

Kỷ từ phía sau.

“Nàng vẫn còn giữ”.

“Ừ”.

Không khí yên lặng mà nhu tình, ánh mặt trời xuyên qua tấm

màn cửa xe ngựa, gió rét cũng cuốn vào, nhưng hai người ôm nhau chỉ cảm thấy vô

cùng ấm áp.

“Một khối ngọc lớn như vậy, ít nhất cũng đáng giá mấy chục

lượng bạc, làm sao ta vứt được?”.

Dạ Kiếm Ly nhíu lông mày, ráng nhịn xuống ý nghĩ muốn bp cht

Tiểu Kỷ.

Nếu bỏ qua chuyện người nào đó lâu lâu nói một câu sát phong

cảnh, thì suốt quãng đường đi hai người rất vui vẻ. Lúc ở bên nhau cứ huynh một

câu ta một câu đánh võ mồm, chớp mắt một cái đã hết ngày, vừa đúng lúc đi ngang

một cái trấn nhỏ, bèn tìm chỗ ở trọ.

Người th* t*c nào đó lập tức nghĩ tới cảnh tượng kiều diễm

khi hai người cùng chung một phòng, trong lòng lập tức khoái trá vô cùng.

Một tên sai vặt trong khách đ**m Kỷ gia nhiệt tình chào đón,

còn chưa chờ Dạ Kiếm Ly mở miệng, Tiểu Kỷ đã cười dm đng, nói: “Một gian

phòng hảo hạng”.

“Hai gian”, Dạ Kiếm Ly chẳng thèm liếc đến cô.

“Ta trả tiền, một gian!”.

“…”, Dạ Kiếm Ly nhẫn nhịn, “Hai gian”.

Tên sai vặt cảm thấy khó xử, lật lật sổ sách một lúc rồi thoải

mái nói: “Xin lỗi, chỉ còn một gian phòng hảo hạng thôi”.

Tiểu Kỷ đắc ý nhướn lông mày, Dạ Kiếm Ly vẫn không thèm liếc

mắt, chỉ nhàn nhạt đáp một câu: “Cũng được, nàng ngủ dưới đất”.

Hừ, chúng ta cứ chờ xem.

Đàn ông, nói cho cùng, đều là một loại động vật như thế nào?

Tiểu Kỷ cau mày, gục đầu trong thùng tắm gỗ, gẩy gẩy tay làm

tung bọt nước lên.

Suy nghĩ bằng nửa thn d** sao? Nhưng trước kia Dạ Kiếm Ly

từng nhìn sạch toàn thân cô rồi, hình như cũng không có phản ứng gì. Chẳng lẽ mị

lực của cô không đủ mạnh sao, hình như cũng không phải là như vậy.

“Cô là con gái mà”, một giọng nói vang lên, “Người ta là đàn

ông còn chưa vội, cô vội cái gì?”.

Tiểu Kỷ nghi hoặc gật gật đầu, “Cũng phải”.

“Phải cái rắm”, một Tiểu Kỷ bé xíu có hai sừng cầm cây đinh

ba[1] chỉ chỉ vào mặt Tiểu Kỷ bé xíu có đôi cánh thiên thần, “Mi đã sống hai đời

người rồi, sao tư tưởng còn cổ hủ vậy hả?”.

“Chính xác”, Tiểu Kỷ rõ ràng nghiêng về phe ác.

Tiểu Kỷ có sừng tiếp tục cười mờ ám, “Can đảm lên, tối nay

hành động ngay đi”.

“Oa, như vậy là bạo lực!”, Tiểu Kỷ có cánh che mặt, “Thân là

con gái…”.

“Cút!”, cả Tiểu Kỷ và Tiểu Kỷ có sừng đồng thời quát to.

Tiểu Kỷ có cánh nước mắt ràn rụa bỏ chạy xuống sân khấu.

“Tên hồ ly kia chắc không chịu nghe lời đâu…”, Tiểu Kỷ lưỡng

lự nói.

“Mi đần quá, mi có thể câu dẫn hắn mà, đàn ông đều không chịu

nổi bị quyến rũ…”.

Tiểu Kỷ suy nghĩ một lát, trong đầu hiện lên cảnh Dạ Kiếm Ly

bị quyến rũ đến mức không chịu nổi, rùng mình một cái rồi dùng sức lắc lắc cho

tan hình ảnh đen tối trong đầu.

“Nếu không được nữa thì làm Bá Vương thượng cung[2]!”, Tiểu

Kỷ có sừng đấm hai tay vào nhau, vẻ mặt quyết đoán, “Ta sẽ giúp mi trói hai tay

hắn lại!”.

Có nên làm như vậy không?

… Thôi được rồi, đã tóm được trái tim mỹ nam, giờ chỉ thiếu

thân thể mỹ nam nữa thôi.

Mục tiêu hiện tại, chính là chiếm đoạt thân thể Dạ Kiếm Ly.

Cô lại suy tính, thừa dịp bây giờ Dạ Kiếm Ly không có ở đây,

liền nhảy ra từ trong thùng gỗ, dùng hết sức lực đẩy thùng gỗ từ phía sau màn

ra đến trước giường.

Khoảng cách này, vừa mập mờ vừa rõ ràng, cô đắc ý gật đầu, bỗng

nghe thấy tiếng bước chân, giật mình sợ hãi đến mức vội vàng tung mình nhảy vào

trong thùng gỗ.

Nước tắm văng lên cao đến nửa thước, ướt hết một mảng đệm

giường.

Cho nên, khi Dạ mỹ nhân của chúng ta từ bên ngoài đẩy cửa bước

vào, cảnh tượng đầu tiên nhìn thấy chính là như thế này: Không biết ai đẩy tắm

thùng gỗ tới cạnh giường. Ai đó lại còn dùng tốc độ sét đánh ngang tai ngã vào

trong thùng nước tắm, không sai, chính là ngã, tư thế th* t*c như thế không thể

gọi làbước vào được…

Sau đó, đằng sau hơi nước mờ ảo trong phòng, lộ ra một cái bắp

chân thô kệch không mấy duyên dáng.

Hai cái móng vuốt cố tỏ ra quyến rũ vuốt vuốt bọt nước trên

bắp chân, Tiểu Kỷ quay đầu lại cười dm đng, “Tiểu Dạ Tử, huynh nhìn cái gì vậy?”.

Dạ Kiếm Ly ngây ngẩn, quả thật là nãy giờ, hắn cũng rất

nghiêm túc suy nghĩ vấn đề này: Hắn đang nhìn cái gì vậy?

“Nàng…”, gương mặt thiên tiên nhăn nhó, nhăn nhó xong lại

giãn ra, cuối cùng bùng phát, “Quá đáng, nàng làm ướt giường vì không muốn cho

ta ngủ! Thật nham hiểm!” Dạ Kiếm Ly oán hận trách móc.

Ọc ọc ọc…

Đây là tiếng người nào đó ngụp mặt vào trong nước không dám

đối mặt với thực tế nữa.

Dạ Kiếm Ly tuy mạnh miệng, trong lòng vẫn lo Tiểu Kỷ cảm lạnh,

lấy chăn đệm mới trải giường cho Tiểu Kỷ xong thì ngồi bên cửa sổ suốt cả đêm.

Tiểu Kỷ cảm động a, đau lòng a, khóc rống a, nước mắt hối hận

chảy không dứt a… Cho nên cô đã quyết định, tối nay sẽ càng cố gắng, để hai người

có thể dùng chung một giường, không cho phát sinh cảnh tượng có người ngồi tựa cửa

sổ cả đêm nữa.

Cả buổi sáng, vẻ mặt Tiểu Kỷ như si như ngốc, thậm chí khi Dạ

Kiếm Ly cầm một cái đùi gà huơ huơ trước mặt cô, cô cũng không để ý đến.

Đùi gà mà còn không thèm để ý, Dạ Kiếm Ly và các vị độc giả

cũng hiểu được vấn đề nghiêm trọng đến mức nào rồi đó.

“Nàng…”, Dạ Kiếm Ly lo lắng hỏi: “Làm sao vậy?”.

Tiểu Kỷ mơ màng đáp: “Đừng nói nhiều”.

Mỗ Dạ lập tức nghĩ tới chuyện Tiểu Kỷ và Lộ Văn Phi trúng cổ

độc, chẳng lẽ hệ thần kinh cũng có liên hệ với nhau? Đầu óc hắn rối nùi, bất

tri bất giác giơ đùi gà lên gặm hết.

“A a a a a a”, Tiểu Kỷ đoạt lại xương gà, “Đùi gà của ta đùi

gà của ta!”.

Trong lòng Dạ Kiếm Ly nhẹ nhõm, cuối cùng Tiểu Kỷ cũng khôi

phục bình thường, cho nên lại lấy thêm một phần đùi gà cho cô, không hề để ý tới

ánh mắt người nào đó đột nhiên lóe sáng âm mưu.


Tối nay, trời mưa.

Chủ tiệm Bách Thảo Đường ngước mắt nhìn trời, thời tiết ảm đạm

âm u thế này, thường thì chẳng có khách tới. Lão thở dài, chuẩn bị ra đóng cửa

tiệm.

Lão ngân nga một giai điệu, bước qua nâng thanh gỗ chặn cửa,

đột nhiên nhìn thấy phía sau thanh gỗ là một bóng đen.

“Quỷ!!!”, lão chủ tiệm hoảng sợ vừa thụt lùi vừa hét lên,

suýt chút nữa té ngã ra sàn.

Bóng đen chỉ im lặng không lên tiếng, toàn thân phủ một cái

áo khoác đen, che hết mắt mũi, chỉ chừa lại một cái cằm tròn trịa và đôi môi

đang mím chặt.

Hóa ra không phải là quỷ, chủ tiệm thở hắt ra, “Khách quan

muốn mua gì?”.

Bóng đen kia không đáp lời, đôi mắt cứ nhìn dáo dác vào

trong nhà, bộ dạng sợ sệt như đang làm chuyện xấu.

“Khách quan…”.

“À ừ”, bóng đen líu quíu mở miệng, “Có… Cái loại thuốc này

không?”.

“Loại nào?”, chủ tiệm gãi gãi đầu.

“Chính là… Chính là… Cái loại này…”.

“Ách?”.

“Chính là… Aiz, phu nhân nhà ta… Muốn lão gia nhà ta… Ách,

chuyện đó…”.

“À…”, chủ tiệm bừng tỉnh ngộ, “Xuân dược phải không?”.

Bóng đen gật đầu như băm tỏi.

Vẻ mặt chủ tiệm lập tức tò mò, “Có loại cho người ba mươi tuổi

dùng, có loại bốn mươi, còn có năm mươi sáu mươi nữa… Xin hỏi cô nương, lão gia

nhà cô nương bao nhiêu tuổi?”.

“Ách”, bóng đen khựng lại, “Vậy có loại nào cho người hai

mươi tuổi không?”.

Chủ tiệm giật mình, mới hai mươi tuổi mà dùng xuân dược? Lão

chưa từng nghe nói, nhưng mà không muốn mất mối làm ăn, cho nên đành lấy loại

ba mươi tuổi ra bán.

Bóng đen phất áo choàng một cái, bao thuốc biến mất, bóng

đen cũng lặn mất tăm, chỉ còn một tờ ngân phiếu nho nhỏ từ trên không nhẹ nhàng

rơi xuống.

Lão chủ tiệm gãi gãi đầu, nhặt tờ ngân phiếu lên.

Chỉ là một lượng bạc!!!

“Này… Còn thiếu nửa lượng! Khách quan! Trả thiếu tiền! Khách

quan…”.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.