Chương90

Khí lạnh đầu xuân từ từ tan rã, sắc trời đã có chút ấm áp, các

cô nương cũng không cần phải mặt quần áo mùa đông thật dày nữa, người nào có sức

khỏe tốt đã có thể mặc áo lụa mỏng thướt tha, ví dụ như nha hoàn Đào Nhi của

Đông Tuyết cô nương.

Buổi sáng, tú bà Vong Ưu Lâu đóng cửa như mọi ngày, ngáp một

cái chuẩn bị trở về phòng chợp mắt.

Phía trên, bóng dáng Đào Nhi bước vào phòng của giai nhân

Yên Chi đầu bảng, nhưng chỉ một khắc sau, giai nhân liền nổi giận đùng đùng chạy

xuống lầu. Không cần phải hỏi, khẳng định là Tiểu Kỷ lại lén ngủ nướng nữa rồi.

“Má má!”, Yên Chi nhìn thấy tú bà, “Má không quản được cô

ta!”.

“Má cũng muốn lắm chứ bộ”, tú bà vừa nói vừa bước lên lầu,

“Nhưng con nhìn xem cô ta thế kia, đánh cũng đã đánh, mắng cũng đã mắng, vừa

xoay người đi là lại làm biếng ngay”.

Yên Chi theo đuôi tú bà lên lầu, “Không lẽ má cứ mặc kệ cô

ta như vậy sao?”.

Tú bà buồn ngủ đẩy cửa phòng mình ra, “… Mà cũng nói, phụ nữ

vừa sinh con xong, nên nghỉ ngơi bồi bổ một chút”.

Nói tới đây, hai người không hẹn mà cùng nhìn về cục bột

tròn trịa hồng hào trên giường tú bà, vẻ mặt lập tức thay đổi.

“Tiểu Ôn Đường, cho bà ngoại ôm một cái nào”, tú bà ôm lấy

Diệp Ôn Đường, cười tươi như hoa.

“Nào, cho dì ôm một cái nữa”, Yên Chi dịu dàng đón lấy Diệp

Ôn Đường, “Nhóc con à, vẻ ngoài của con xinh như thiên thần, không được lười biếng

như mẹ con nha”.

“Tiểu Kỷ nói nó không phải là con của cô ta, nhưng mà má

cũng không tin lắm…”.

“Nhưng nếu nó thật sự là con của cô ta, con cũng không dám

tin…”.

“Rốt cuộc là…?”.

“Hay là nhặt được…”.

Cùng lúc này, một con mèo lười nào đó đang ngủ chèo queo

trên giường, đột nhiên hắt hơi một cái.

Hắt hơi xong, bao nhiêu cơn buồn ngủ cũng bay theo mất. Cô

hùng hùng hổ hổ đứng lên, mặt nạ bạch ngọc rớt xuống đất, vội vàng nhặt lên phủi

phủi, cẩn thận lấy mảnh vải bọc lại, nhét xuống dưới gối.

Cảm thấy hơi hơi đói bụng, Tiểu Kỷ bước ra khỏi phòng, trời

đã sáng thế này rồi sao? Cô vươn vai mệt mỏi, sau đó chậm rãi mò tới nhà bếp.

Thật là nhớ món thịt viên Dương Châu, mà thôi, dù sao đồ ăn

của Vong Ưu lâu cũng nổi tiếng trong vùng. Con mèo lười Tiểu Kỷ ló đầu lên

ngoài cửa sổ, không khác gì một tên trộm, nhanh tay vồ lấy một cái bánh vân phiến[1],

rồi vội vàng ngồi thụp xuống.

Ngồi im một lúc lâu không dám động đậy, bánh sắp bị bóp nát

ra tới nơi, nhưng vẫn không có tiếng la hét của đại nương nhà bếp.

Dựa theo kinh nghiệm lâu nay, đại nương nhất định sẽ nhanh

chóng phát hiện ra đồ ăn sáng bị thiếu mất một miếng, lập tức rống lên sư tử Hà

Đông, một tiếng “Tiểu Kỷ” sang sảng vang dội bầu trời.

Nhưng hôm nay lại yên tĩnh lạ thường. Tiểu Kỷ vội vàng nhét

bánh vào trong miệng, đứng lên ngó vào nhà bếp.

Bọn nha đầu trong nhà bếp đều tụ lại một chỗ, không biết

đang líu ríu bàn luận cái gì.

Tiểu Kỷ vừa định bước tới hỏi, đột nhiên ngoài sân trước có

tiếng mở cửa rầm một cái, bên trong Vong Ưu Lâu bỗng dưng rầm rập tiếng chân

như sấm dậy, hình như tất cả mọi người đều chạy ra đại sảnh.

Đây là một chuyện chưa bao giờ xảy ra.

Cô cũng chạy theo mọi người ra đại sảnh, trước khi đi dĩ

nhiên cũng không quên tiện tay chộp thêm vài cái bánh phù dung[2], ăn ngấu nghiến

suýt nữa nghẹn đến nuốt không trôi.

Mấy cô nương tụ lại thành một vòng tròn, chờ Tiểu Chi vừa mới

chạy về ra sức thở hổn hển xong, liền ào ào nhào tới hỏi.

Tiểu Chi suýt chút nữa cắn trúng lưỡi, sau khi quát mọi người

im lặng, mới l**m đôi môi khô nẻ, thấp giọng nói: “Bên Phẩm Tú Phường đưa ra Hồng

Tụ cô nương!”.

Mọi người lập tức xôn xao, tú bà ngáp dài, lười biếng hỏi một

câu: “Vậy còn Thưởng Thúy Các thì sao?”.

“Là Thanh Thanh cô nương!”.

Sắc mặt Yên Chi cứng đờ. Tiểu Kỷ không hiểu đã xảy ra chuyện

gì, cười hì hì bước tới, “Cô nương, có chuyện gì vậy?”.

Nàng cũng không để ý đến cô. Tú bà vội vàng hỏi tiếp: “Thanh

Thanh? Ông trời ơi… Cô ta nhất định sẽ diễn một bài Vũ Văn Lộng Mặc[3]. Má đoán

Hồng Tụ cũng sẽ múa cho xem…”.

“Oa, má má thật là lợi hại”, Tiểu Chi không quên nịnh nọt,

“Vừa đoán đã trúng phóc”.

Nhưng tú bà cũng không vui vẻ lên nổi, “Hai bà già chết tiệt

ở Phẩm Tú Phường với Thưởng Thúy Các quả thật là biết hành hạ người ta…”.

Tiểu Kỷ càng nghe càng không hiểu, vội vàng chọt chọt bà tám

Đào Nhi bên cạnh, “Chuyện gì vậy?”.

Đào Nhi cười thần bí, “Cô không biết hả? Aiz, Vong Ưu Lâu

này, cũng chỉ có một mình cô ngày ngày ngủ nướng không biết trời trăng gì…”.

“Rốt cuộc là chuyện gì?”.

“Hơn mười ngày nữa là tới ngày thành Tô Châu lựa chọn hoa

khôi, ừm, không ít thanh lâu phường các xa gần đều đẩy giai nhân của mình lên bảng,

nghe nói bậc quyền quý ngoài thành cũng đến xem, nếu như được chọn, sau này

không cần phải sống chết kiếm tiền ở kỹ viện… Nói không chừng còn có thể tốt

phước gả cho một nhà nào đó”.

Tiểu Kỷ bừng tỉnh ngộ, hóa ra những người này đang thám

thính tình hình quân địch.

Không cần phải hỏi, Vong Ưu Lâu tất nhiên sẽ đưa Yên Chi cô

nương đi tham dự. Chà, nếu Yên Chi được chọn đi tham dự, vậy mình có bị ảnh hưởng

gì không? Dám cá là sẽ bận tối mắt tối mũi theo nàng. Tiểu Kỷ suy nghĩ một

chút, bỗng dưng chột dạ nhếch miệng cười với Đào Nhi, nhấc chân định chuồn mất.

“Tiểu Kỷ”.

Người nào đó tê rần cả lưng.

“Ngươi nói xem ta phải chuẩn bị thế nào đây?”.

Tiểu Kỷ cứng ngắc xoay người lại, “Cô nương quốc sắc thiên

hương, chỉ cần đứng đó là đủ để dìm hết mấy cô nàng dung chi tục phấn tầm thường

kia rồi, đâu cần chuẩn bị gì cho phiền phức”.

“Phải không vậy? Ha hả ha hả ha hả”, Yên Chi cười vui vẻ.

“Ha hả, ha hả ha hả, ha hả ha hả ha hả”, Tiểu Kỷ cũng cười nịnh

hót.

“Bớt nói nhảm đi!”, Yên Chi túm lấy cổ áo Tiểu Kỷ, “Đi theo

ta… Chuẩn bị bút mực!”.

Thế cho nên, Tiểu Kỷ lại bắt đầu kiếp sống rèn luyện đau

thương.

Quả thật có những kẻ trăm phương nghìn kế muốn chen vào xem!

Tiểu Kỷ nhe răng nhếch miệng đuổi hết bọn họ ra ngoài, xoay người lại thấy Yên

Chi thản nhiên cười, cũng chẳng thèm liếc mắt tới một cái.

Yên Chi cô nương đứng đầu bảng Vong Ưu Lâu đã ba ngày nay

không tiếp khách, có thể tưởng tượng ra một đám si tình hấp hối sắp chết đến

nơi.

Yên Chi lau hai vết mực trên mặt, chợt nhìn lại nét vẽ mang

hơi thở rối loạn của mình. Xem ra, muốn so tài với tài nữ Thanh Thanh cô nương

của Thưởng Thúy Các, thật sự không có cửa.

Còn khiêu vũ là thứ tất cả các cô nương đều biết, nhưng Hồng

Tụ cô nương của Phẩm Tú Phường là người lợi hại nhất. Muốn vượt qua người ta

trong vòng vài ngày, cũng không có khả năng.

Vậy thì…

“Cô nương à, ta nói, chọn hoa khôi không phải là luyện xiếc,

cô đội chén lên đầu làm gì a…”.

“Nha đầu ngốc, Yên Chi cô nương đang luyện dáng đi”, Đông

Tuyết dựa cửa xem náo nhiệt, chậm rãi nói: “Tiểu Kỷ, còn không mau lau mồ hôi

cho cô nương nhà ngươi”.

Hoa khôi hay không nói cho cùng cũng xuất thân từ kỹ viện,

thật sự sẽ có loại đàn ông không để tâm đến chuyện này sao? Tiểu Kỷ nghi hoặc

gãi gãi đầu, đột nhiên nghĩ ra một kế hoạch, ngắt một bó hoa tươi bên cửa sổ,

cười thần bí.


Mười ngày trôi qua trong chớp mắt.

Tất cả mọi người đều trông ngóng đến buổi tối, trên đường

cái của thành Tô Châu chưa bao giờ xuất hiện nhiều mỹ nữ như vậy, nhưng những

cái tên mỹ lệ đứng đầu bảng vẫn còn đang núp trong kiệu nghỉ ngơi dưỡng sức.

Xem ra, người cổ đại cũng biết cách tạo ra cảm giác bí ẩn.

Địa điểm thi chọn hoa khôi là ở quán rượu Kỷ gia. Tú bà của

Phẩm Tú Phường đã đến từ sớm, đang câu được câu không tán gẫu với tú bà của Thưởng

Thúy Các.

“Ta nói, Tiểu Tửu Hồng à, Thanh Thanh nhà muội chuẩn bị đến

đâu rồi?”.

Tú bà Thưởng Thúy Các cười toe toét, “Lâm tỷ tỷ lại còn lấy

cái biệt danh lúc trẻ ra trêu chọc muội sao? Nghe nói nha đầu Hồng Tụ nhà tỷ

cũng rất lợi hại mà”.

“Con bé đó, đi đứng cũng không xong, đầu đau chết”, tú bà Phẩm

Tú Phường cười nói, đột nhiên ra vẻ bí mật dựa sát vào tú bà Thưởng Thúy Các,

“Sao không thấy cô nương của Vong Ưu Lâu tới?”.

“Hừ, Tiểu Như Ý của Vong Ưu Lâu, lúc trẻ rất tài hoa, lần

này lựa chọn hoa khôi, vậy mà không hề có chút tin tức gì của bà ta”.

“Phải rồi, năm đó ba người chúng ta là ba đóa kỳ hoa của Tô

Châu… Tiểu Như Ý chính là bông hoa đỏ nhất!”.

Tiểu Kỷ đi ngang qua bên cạnh, vô tình cảm thấy ớn lạnh bên

tai: Ba đóa hoa này quả nhiên kỳ lạ.

Tú bà, cũng chính là Tiểu Như Ý trong lời đồn đại, mặt mày hớn

hở bước vào quán rượu Kỷ gia.

Ba đóa kỳ hoa năm đó rốt cuộc gặp lại nhau, không khí trong

phòng bỗng dưng kỳ quái, ba lão tú bà trước dùng ánh mắt thăm hỏi nhau một

phen, sau dùng những câu khách sáo dối trá kinh khủng.

Tiểu Kỷ không hơi đâu nghe mấy bà già này nói nhảm, xoay người

bước ra khỏi quán rượu Kỷ gia, quẹo sang khách đ**m Kỷ gia, Yên Chi đang bày biện

phòng. Nghe nói buổi tối không có đồ ăn, liền sai Tiểu Kỷ ra ngoài mua bánh

trái gì đó về, đó cũng chính là việc Tiểu Kỷ thích làm nhất.

“Không được mua bánh thịt[4]“, Yên Chi hung hăng dặn.

Không mua thì thôi, trên đời đâu phải cô chỉ biết ăn vụng mỗi

món bánh thịt đâu?

Tiểu Kỷ ngân nga một điệu hát dân gian, trong tay xách một

cân mứt hoa quả, ách, hình như là đã nhẹ bớt hai lạng.

Cô còn thuận tiện mua một ít kẹo dẻo, định bụng sẽ tìm Diệp

Ôn Đường ôn lại chút tình cảm “mẹ con”.

Từ đằng xa, một cỗ kiệu dừng trước khách đ**m Kỷ gia, cỗ xe

ngựa đằng sau kiệu nhìn rất quen mắt, cô ráng nhớ lại, hình như rất giống cỗ xe

ngựa xếp hàng ngay trước xe mình cái hôm trở về Tô Châu với Hắc đại nương.

Kỷ gia sai một tên phụ việc ra nghênh đón, kính cẩn vén rèm.

Không có gì kỳ lạ, nhưng có tiếng ho khan rất nhỏ vang ra.

Thân thể Tiểu Kỷ chấn động mạnh, suýt nữa đánh rơi mứt hoa

quả trong tay.

Người đó đứng khá xa, cơ hồ không thể thấy rõ mặt mũi.

Nhưng khi hắn đứng lên, áo choàng trắng nhẹ nhàng lay động,

gương mặt thanh tú tao nhã ngẩng lên, nhìn kỹ hai chữ “Kỷ gia”, một lúc lâu

sau, khẽ cong khóe miệng.

Một nụ cười khuynh thành.

Không ngờ ngươi vẫn thích cười như thế, Độc Cô Bạch.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.