Chương88

Đường xuống núi quanh co gập ghềnh, trong ngực còn ôm theo một

đứa bé chưa biết đi.

Nếu đây chỉ là một đồ vật bọn họ để lại cho cô thì không

sao, dù có to thì cũng không ngọ nguậy gì được, nhưng đứa bé Ôn Đường này thì

khác, khát nước liền la làng, đói bụng liền khóc toáng, khó chịu cũng mở to miệng

nhỏ khoe hai cái răng cửa ra mà kêu la um sùm.

Thằng nhóc này!

Tiểu Kỷ giận đến nghiến răng nghiến lợi, thật sự muốn ném nó

vào trong núi luôn, thế là lỗ tai được yên ổn.

Thật sự rất muốn a… Cô khóc ròng, nhắm mắt lại, nhẫn tâm

nhét đầu ngón tay mình vào miệng đứa bé, coi như là nm v cao su đi.

“Không cho khóc!”, cô trợn mắt nhìn nó.

Nhắc tới cũng thật kỳ lạ, Diệp Ôn Đường vốn đang giương nanh

múa vuốt cắn ngón tay Tiểu Kỷ, bị cô hung dữ la một câu, đột nhiên không cắn nữa,

chỉ chớp chớp đôi mắt to tròn đáng yêu, nhìn chằm chằm vào Tiểu Kỷ.

Diệp Ôn Đường mắt cún con, Tiểu Kỷ mắt cá chết.

Đủ tiêu chuẩn để gọi là mắt to trừng mắt nhỏ.

Đáng tiếc chẳng được bao lâu, trời đã sắp tối, trên người chỉ

còn lại mấy đồng tiền, không thể thuê khách đ**m ngủ, Tiểu Kỷ lắc đầu, nếu một

mình cô thì ngủ đâu cũng được, nhưng còn có Diệp Ôn Đường, e rằng nó không chịu

nổi cái lạnh đầu xuân.

Xa xa bên kia, khách đ**m Kỷ gia treo đèn lồng đỏ rực, nhìn

là biết ăn nên làm ra. Đúng ra thì bây giờ Thanh Phong Các cũng không dám đụng

đến cô, nhưng mà… Làm sao cô có thể quên được bao nhiêu chuyện quá khứ?

Khi đó, cô từng nói rằng cả đời không lo, cũng không phải là

nói quá.

Thôi bỏ đi, cô cười cười, cái gì cũng bỏ qua đi, tất cả đều

quên hết đi, cô cũng lười không hơi sức đâu mà truy cứu ân oán nợ nần nữa.

“Xin lỗi, có ai không?”, Tiểu Kỷ gõ cửa một hộ nhà nông, đến

nước này, cô đành hỏi xin tá túc một đêm.

Diệp Ôn Đường lại bắt đầu khóc rống, ngoại trừ ánh mắt, thằng

bé này từ đầu đến chân chẳng có chút kiên nhẫn nào giống Diệp Vô Trần, khuôn mặt

xinh xắn tuyệt trần tất nhiên là do giống mẹ, nhưng còn cái vẻ mặt cười cợt bất

cần đời là giống ai? Cha nó sao?! Diệp đại hiệp mặc dù hơi lạnh lùng một chút,

nhưng cũng không có nụ cười bất cần này a…

Đang suy nghĩ lung tung, hộ nhà nông nọ đã mở cửa ra.

Thoáng chốc, người mở cửa ngây ngẩn, Tiểu Kỷ cũng sững sờ,

ngay cả Diệp Ôn Đường cũng không khóc nháo nữa, chỉ mở to mắt nhìn người nọ.

“Thúy, Thúy Hoa?”.

“Hắc, hắc đại thẩm?”.

Chính là bà đầu bếp đao pháp xuất thần nhập hóa ở Tiêu phủ!

“Ngươi nha đầu này!”, bà đầu bếp cảnh giác liếc bên ngoài, rồi

kéo tay Tiểu Kỷ, “Mau vào đây!”.

“Này… Không phải là bà đang ở Tô Châu sao?”.

“Nhà mẹ ta ở trên núi Phù Vân”, Hắc đại thẩm vui vẻ nói “Cũng đã gần một năm không gặp, đã có con rồi sao, ôm tới đây cho ta xem”.

Tiểu Kỷ đen mặt, muốn giải thích nhưng lại không biết phải

giải thích như thế nào, nên thôi cứ giả bộ giả ngu cho qua. Nói thế nào đi nữa,

đã tìm được chỗ ngủ đêm nay, trong cái rủi cũng vớ được cái may.

Bà đầu bếp thuở nhỏ cha mẹ đều mất sớm, chồng cũng đã qua đời,

đứa con gái mới một tuổi rưỡi cũng chết non, phải nói là số khổ cực kỳ. May mà

bà còn có một chị gái, gả cho một người nông dân, cuộc sống nghèo khó nhưng

cũng dễ chịu. Ngôi nhà Tiểu Kỷ đang trú bây giờ chính là nhà của chị bà, người

trong nhà đã nhiều năm chưa thấy con nít, giành nhau ôm Diệp Ôn Đường, nhìn rất

thân mật.

Cho nên lúc bà đầu bếp trổ tài nấu nướng lão luyện, Tiểu Kỷ

ôm bụng chép chép miệng, nhìn là đã thấy thèm, cười híp mắt nhìn bà đầu bếp,

nói: “Mới sinh con phải được bồi bổ nhiều”.

“Oa”, bà đầu bếp vén áo Diệp Ôn Đường lên, kinh hô một tiếng “Chẳng trách thằng bé cứ khóc miết, tè dầm rồi…”.

Nhìn thấy vệt nước màu vàng vẽ ra bản đồ thế giới trên quần

Diệp Ôn Đường, Tiểu Kỷ sửng sốt, vội vàng kiểm tra trên người mình xem có bị họa

lây hay không, xem kỹ càng xong mới yên tâm xoay người lại trừng mắt với Diệp

Ôn Đường, thằng nhóc này mà dám tè dầm lên người cô, cô sẽ tè dầm trả lại trên

người nó!

Bà đầu bếp tất nhiên không biết được trong đầu cô đang ngổn

ngang suy nghĩ khó đỡ này, khẽ mỉm cười nói: “Lần trước ngươi bị bắt, ta lo lắng

rất lâu… Cũng may, ngươi phúc lớn mạng lớn, cuối cùng bỏ trốn được ra ngoài”.

Tiểu Kỷ nhẹ nhàng thở dài, nhớ tới chuyện cũ, lúc đó chưa ai

chết, nếu như thời gian có thể dừng lại ở đó, cô tình nguyện bị giam trong Tiêu

phủ cả đời.

“Tiêu Minh Chủ đã qua đời… Hiện nay Tiêu phủ thế nào?”.

Bà đầu bếp lắc đầu, “Rối loạn, tất cả đều rối loạn, lúc đầu

trong phủ đốt giấy để tang, tiểu thư thề phải báo thù cho lão gia, gióng trống

khua chiêng muốn giết Thanh Phong Các, nhưng đến năm ngoái đột nhiên im hơi lặng

tiếng, lại xuất hiện một vị công tử”.

Cô ngẩn người, trái tim cuồng loạn nhảy dựng lên.

Bà đầu bếp tiếp tục kể: “Bọn nha hoàn trong phủ cũng phát cuồng,

nói rằng chưa từng thấy ai mỹ lệ như vậy… Cậu ta rất giống Niệm Vãn công tử,

nhưng cũng không hẳn là giống”.

“Người đó… Có khỏe không?”.

“Ta cũng không biết, chỉ biết, vị công tử này không muốn nói

chuyện tình yêu, thích đi đâu thì đi, tiểu thư suốt ngày chạy theo cậu ta, nếu

không phải vì cậu ta không khỏe lắm, chắc cậu ta đã sớm chạy mòn cả Đông Lăng”.

Tiểu Kỷ cúi đầu ẩn giấu vẻ mặt, “Huynh tội gì phải làm vậy”.

Bà đầu bếp nghe cũng không hiểu lắm, cười nói: “Mà cũng

không sao, gần đây trong phủ đã lo xong tang sự, cũng nên xung hỉ thôi”.

“Xung hỉ?”.

“Ừ, tiểu thư với vị công tử kia trai tài gái sắc, ông trời

tác hợp. E rằng không có ai xứng hơn”.

Tiểu Kỷ ngẩn ra, rồi khẽ mỉm cười, “Nói cũng phải”.

“Tháng sau… Sẽ thành hôn”.

Tháng sau.

Sẽ thành hôn.

Giống như hai đường vân tay ngược nhau, từng thay đổi, từng

dây dưa, nhưng cuối cùng cũng chỉ là thoáng gặp nhau.

Cô từng nói cô sẽ quên, cô từng nói cô sẽ từ bỏ.

Lựa chọn của cô, cô không thể hối hận.

Cô gần như đã quên mất một chuyện, mặc dù xảy ra cách đây

cũng không lâu.

Tiểu Kỷ gõ cửa phòng Tiêu Linh, ôm theo Dạ Kiếm Ly đang hấp

hối, đứng bên cạnh là những tên gia đinh không mấy thân thiện của Tiêu phủ,

cùng với vải trắng tang tóc bay đầy trời.

Tiêu Linh mặc đồ tang, đứng trước linh đường cười cười, như

thể Quan Âm hiện thế.

“Cứu huynh ấy!”, cô quỳ sụp xuống, “Ta van xin cô!”.

Tiêu Linh sửng sốt, nhìn Dạ Kiếm Ly, tình cảm dồn nén trong

lời nói.

“Chàng đây là…”.

“Tim phổi bị thương, e rằng không chờ được nữa!”, Tiểu Kỷ

kéo gấu váy Tiêu Linh, “Cô rủ lòng từ bi…”.

“Ta…”, Tiêu Linh có vẻ khó nói, “Ta làm sao có thể cứu được

chàng?”.

“Hỏa Thiềm ngàn năm!”, Tiểu Kỷ vội vàng nói: “Trường Sinh tặng

cho Tiêu Minh chủ! Ông ta để lại cho cô! Thế gian này chỉ có nó mới cứu được Dạ

Kiếm Ly!”.

Vẻ mặt Tiêu Linh vui mừng, xoay người chạy vào linh đường,

nhưng chỉ mấy bước, dần dần khựng lại.

Cứu chàng, chàng cũng thuộc về người khác.

Nàng yêu Dạ Kiếm Ly, còn Dạ Kiếm Ly thì sao?

Một lúc lâu sau, nàng xoay người lại.

Tiểu Kỷ sớm biết Tiêu Linh sẽ như thế, chỉ nở nụ cười.

“Cô…”, Tiêu Linh nhìn cô.

“Ta sẽ bỏ đi”, Tiểu Kỷ nhắm mắt lại, “Chỉ cần cô cứu huynh ấy,

muốn ta làm gì cũng được”.

“… Ta làm sao có thể tin cô?”.

“Tin ta?”, Tiểu Kỷ hừ một tiếng, đột nhiên mở mắt, “Ta biết

trong lòng cô nghĩ cái gì, cô cứu huynh ấy, ta sẽ biến mất, từ rày trở đi sẽ

không xuất hiện trước mặt hai người nữa”.

“Chàng yêu cô sao?”, Tiêu Linh không dám tin, nói.

Tiểu Kỷ khẽ mỉm cười, nụ cười mang theo niềm kiêu ngạo lớn

nhất cuộc đời này.

“Phải”.

“Ta không tin”.

“Vậy cũng tùy cô”.

“… Ta sẽ cứu chàng”.

“Đa tạ”.

“Cô không cần cám ơn ta, ta chắc chắn sẽ không để cho chàng

nhìn bất kỳ cô gái nào khác nữa”.

“Vậy thì rất tốt”.

“… Cô đã nói, phải giữ lời”.

“Ừm, ta biết”.

“Nếu ta cứu chàng… Nhưng cô, nhưng cô…”.

“Cô muốn giết Lộ Văn Phi để báo thù sao?”.

“…”.

“Nếu cô làm được, ta sẽ… Ha hả, chúc cô sớm thành công”.

“Kỷ cô nương”.

“…”.

“Cô hận ta sao?”.

“Không hận, chỉ vô cùng cảm tạ cô, cứu huynh ấy, giết Lộ Văn

Phi, từ đây tất cả yên bình”.

Cô bước ra cửa, xoay người nhìn lại, Tiêu Linh lo lắng vươn

tay, v**t v* gò má tái nhợt của Dạ Kiếm Ly.

Lúc đó, trời sáng rỡ, những mảnh lụa trắng trong linh đường

ánh lại ánh nắng mặt trời, chói đến nỗi nóng mắt, cay đến nỗi muốn rơi lệ.

Đừng khóc nữa.

Huynh ấy sẽ sống, chỉ cần huynh ấy còn sống.

Chỉ cần huynh ấy còn sống, cô sẽ không sợ chết, cũng không sợ

phải tiếp tục sống.

Dù cho, trong thế giới của cô, không còn có huynh ấy.

Dạ Kiếm Ly.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.