Chương79

“Ta không cần thiên hạ này”, hắn nói nhỏ: “Ta chỉ cần nàng,

có được không?”.

Một giây này, ta đứng ở đại điện hoàng cung, dưới một người

trên vạn người, kinh ngạc nhìn Độc Cô Bạch.

Thì ra còn có một loại tình yêu, tuy ngươi chưa từng có được,

nhưng trái tim ngươi đã bị đốt cháy trong đau đớn từ lâu.

Ta còn chưa trả lời, Niệm Vãn đã nở nụ cười tươi rói, ngả ngớn

dựa người vào vào cây cột trước bậc thang lên điện ngọc, không hề có chút phong

thái uy nghi của một hoàng tử, cất cao giọng, “Thật là nực cười, thiên hạ này,

khi nào thì đến lượt huynh lựa chọn?”.

“Vậy Tam đệ muốn thế nào?”, Độc Cô Bạch không nhìn đến Niệm

Vãn, khóe miệng vẫn mỉm cười.

Ta liếc nhìn sang, thật sự không nhận ra tí gì giống Dạ Kiếm

Ly, chẳng lẽ… Chẳng lẽ đó thật sự là Niệm Vãn?

“Cô nhìn ta làm gì?”, Niệm Vãn đột nhiên có chút sượng sùng,

“Quận chúa nương nương, chẳng lẽ cô đã thay lòng đổi dạ yêu Nhị ca? Quả là kẻ

thức thời mới là tuấn kiệt nha…”.

Ta vốn đã khó chịu trong lòng, nghe thấy Niệm Vãn nói mấy

câu như vậy lại càng mơ hồ tức giận. Còn Tiêu Thái hậu có vẻ lo lắng, “Niệm

Nhi, nói nhăng nói cuội gì đó? Mau sang đây với Mẫu hậu”.

Niệm Vãn vẫn không thèm quan tâm đến lời Tiêu Thái hậu, lúc

này, văn võ bá quan đã lấy lại nhịp thở bình thường, ta liếc mắt xuống phía dưới

một cái, không hề thấy quân binh gì ở bên ngoài điện, trong triều cũng không có

gì kỳ lạ, nhưng mà bình thường quá mức sẽ trở thành cực kỳ không bình thường.

Đại hôn của Hoàng tử, muốn vào được trong này, Tiêu Kiến

Nhân chắc chắn sẽ không dám cứ thế mà đi vào, nhất định là phải cải trang a,

như vậy, chỉ có thể cải trang làm quan viên trong triều.

Quan viên… Quan viên… Tại sao bỗng dưng ta lại mơ hồ có cảm

giác hoảng hốt thế này, không rảnh để ý tới Niệm Vãn và Thái hậu nữa, ta nhìn một

lượt quan viên văn võ trong triều, trong đầu đột nhiên lóe lên một cái bóng đèn,

ta chợt hiểu ra tại sao ta cảm thấy hoảng hốt rồi, sợ hãi đến mức không đứng vững.

Độc Cô Bạch vẫn nắm tay ta, phát hiện ra ta có vẻ khác thường,

nhẹ giọng hỏi: “Hòa Nhan?”.

“…”, ta siết chặt Độc Cô Bạch tay, run giọng hỏi: “Hải quan…

Tướng quân… Ừm, có phải vào triều không?”.

Độc Cô Bạch ngạc nhiên trả lời: “Có vào triều…”.

Hắn còn chưa nói hết câu, ta đột nhiên lui về phía sau một

bước, mắt đã nhìn thấy gương mặt tà mị của người nọ, ẩn trong hàng võ quan, người

nọ hiển nhiên nhìn thấy ta đã nhận ra hắn, không hề tránh né, ngược lại còn nở

nụ cười, vẻ mặt đắc ý.

Lộ Văn Phi! Lộ Văn Phi! Sao ta lại đánh giá thấp hắn cơ chứ?

Hắn ta… Không ngờ dã tâm lớn như vậy… Chiếm được Thanh Phong Các chưa đủ, hắn

còn muốn tranh đoạt thiên hạ sao?

Ngay lúc này, đằng sau lưng bỗng nhiên có tiếng vọng tới “Cô không ngờ sao?”.

Giọng nói u ám chứa đầy sự ghen ghét, ta không cần suy nghĩ

cũng biết là ai, tiếc là đã quá muộn.

Bàn tay Độc Cô Bạch đang nắm chặt tay ta lập tức bị đẩy ra,

hắn sợ hãi mở to mắt muốn kéo ta lại, nhưng ta bị trượt bậc thang ngã ra phía

trước, hai tay bị giật ngược lại về phía sau, đau đến mức muốn té xỉu.

Ta chưa từng nhìn thấy vẻ mặt Độc Cô Bạch hoảng sợ đến như vậy,

hắn kích động đến mức đôi mắt đỏ ngầu, “Nguyệt Nhi! Không được!”.

Ánh bạc lóe lên, ta nhìn thấy một cái cổ tay trắng trẻo mảnh

khảnh, cầm một thanh đoản đao sáng loáng, lao thẳng về phía cổ ta.

Bà nội nó, sử cũ lặp lại!

Ta ra sức ngã mạnh về phía sau, không đụng phải ai, thuận thế

thoát ra khỏi nhát đâm của nàng ta. Sau đó nhát đao chệch hướng đâm xuống bả

vai ta, máu tươi lập tức ào ra, ướt đẫm váy cưới đỏ nên cũng không chói mắt, chỉ

có ta tự biết mình đang rất đau, đến mức lôi hết ông nội ông ngoại Thượng Đế

Như Lai ra mắng một lượt.

Ta vừa chạm đất liền vội vàng lăn một vòng, né được nhát đao

thứ hai của Tiểu Hồng, chỉ còn cách mấy li. Lúc này mới chính thức nhìn thấy rõ

mặt nàng ta, trắng bệch tiều tụy, nhìn như người chết, hơn nữa, ánh mắt nhìn ta

trừng trừng, oán độc vô cùng, y hệt như một con ác quỷ bò ra từ trong mộ, rắp

tâm muốn lấy mạng ta cho bằng được.

Chuyện lớn như vậy, mà sao bên dưới không hề có một tiếng động

nào? Ta liếc mắt nhìn xuống dưới triều, giật mình sợ hãi, văn võ bá quan đều

ngã bệt dưới đất, sắc mặt đỏ bừng, không thể mở miệng, ngay cả Tiêu Thái hậu,

Niệm Vãn và Độc Cô Bạch đứng phía trên cũng không thể động đậy, nhưng mà đầu óc

bọn họ thì vẫn tỉnh táo, ai ai cũng hoảng sợ nhìn ta và Tiểu Hồng.

Tất cả mọi chuyện vừa rồi xảy ra trong nháy mắt, không thấy

bóng dáng Lộ Văn Phi đâu, không biết hắn và Tiểu Hồng đã hạ thứ độc dược không

màu không mùi gì lên mọi người, tại sao lại không có tác dụng với ta? Tiểu Hồng

đánh lén không được, liền giơ đao lao tới, hai lần đầu tránh được là nhờ may mắn,

lần này không được tốt số như vậy, chẳng lẽ… Đây chính là kết thúc sao?

Ta ngẩn người, vốn định né tránh, rồi đột nhiên đứng sững lại,

Tiểu Hồng nhìn thấy ta như vậy, sợ ta lại giở trò ma quái, cho nên cũng chậm

tay không đâm tới nữa. Nàng chỉ nhìn ta, uất ức nói: “Ta thật hận cô!”.

Chết đến nơi, ta bỗng nhiên có dũng khí, lưu manh đáp lại

như ngày xưa: “Ta cũng vậy!”.

Tiểu Hồng nghe vậy, không chịu nổi nữa, ném thanh đoản đao

ra đất, lấy ra một cái phi tiêu từ trước ngực áo.

Lần này thì có né cũng không được rồi, cũng không ai cứu được

ta, thật không ngờ, cuối cùng ta lại phải chết ở nơi này.

Ta không muốn tỏ ra yếu thế trước mặt Tiểu Hồng, ra sức nhìn

nàng ta trừng trừng, như thể muốn dùng ánh mắt đó lột da nàng ta xuống.

Phi tiêu phóng ra trong chớp mắt.

Ta cảm giác được nó xé gió phóng tới, giống như là muốn xé

nát linh hồn của nạn nhân.

Đột nhiên một bóng người nhào đầu về phía trước, ôm trọn ta

trong lồng ngực, trên mặt ta bỗng nóng lên, lúc này mới biết, thế nào gọi là trời

đất đầy mùi máu tanh. Trong đầu ta vẫn còn mơ hồ chưa kịp nhận ra, cái thứ đỏ

tươi này, là của ai?

“Niệm…”, ta nghe thấy một tiếng rên yếu ớt thảm thiết, Tiêu

Thái hậu nhìn người vừa lao về phía ta, khuôn mặt méo mó vì đau thương, khóe

môi bị cắn đến bật máu.

Tiểu Hồng vội chạy tới nhặt đao lên, xông lại muốn đâm ta,

ta cũng không hề ngẩng đầu lên, chỉ chờ nàng ta đâm chết mình cho xong. Nhưng một

lúc lâu, không thấy có gì xảy ra.

Ta nâng tầm mắt, Tiểu Hồng đau đớn hai tay ôm cổ, tựa hồ

đang chống lại cái gì bóp cổ mình, nước mắt tràn ra, hẳn là đau tới cực điểm.

“A ——”, nàng ta thét chói tai, xem ra là bị Thất Phong Huyết

Quyết phát độc. Ta lại mắt điếc tai ngơ, cũng không thèm để ý Lộ Văn Phi có thể

sẽ đánh lén.

Là máu sao? Nhưng máu sao lại đỏ tươi đến như vậy?

Ta ngây ngốc nhìn máu tươi phun ra theo nụ cười khuynh thành

quen thuộc của Niệm Vãn. Lớp tóc đen nhánh rơi xuống, lộ ra một đầu tóc bạc.

Hóa ra, bởi vì có mái tóc trắng làm nền, nên máu mới càng đỏ

tươi như thế.

Ta ngơ ngác vuốt lọn tóc của y, mơ hồ không rõ đã có chuyện

gì xảy ra, “Niệm Vãn?”.

Niệm Vãn cười híp mắt, “Tiểu Kỷ”.

“Tóc của ngươi…”.

“Trắng rồi”.

“Tại sao lại như vậy?”.

“Ta không biết”, Niệm Vãn phun ra một ngụm máu tươi, “Một

đêm sau khi cô và huynh ấy đến tìm ta… Toàn bộ biến trắng”.

Là một đêm bạc đầu.

Một đêm… Bạc đầu.

Tình cảm sâu đậm đến nhường nào, mới có thể bạc trắng một đầu

tóc đen?

Ta nắm lấy tay Niệm Vãn, nhìn thấy phi tiêu sau lưng y đâm

vào rất sâu, không còn cách nào cứu vãn.

“Niệm Vãn…”, ta run rẩy sờ lên lưng y, “Có đau không?”.

Lời nói trẻ con nghe thật buồn cười, nhưng Niệm Vãn chỉ khẽ

lắc đầu, dường như đang cố gắng nhặt nhạnh một chút sức lực cuối cùng, đầu óc

ta trở nên mụ mị, không biết phải làm gì, toàn thân run rẩy sợ hãi, mấy chai lọ

chứa dược liệu cũng không đem theo người, mà dù có đem theo thì cũng chẳng thay

đổi được gì.

“Ta, ta… Ta có thể cứu ngươi, ngươi ráng lên, nhất định phải

ráng lên!”, ta gào lên, nhưng không biết là đang gào cho Niệm Vãn nghe hay là

cho bản thân mình nghe, y bị thương nặng như vậy, nói y sống được chỉ là gạt

người! Bên tai ầm ỹ tiếng Tiểu Hồng kêu gào thảm thiết trên điện, ta buột miệng

hỏi: “Không phải là ngươi hận ta sao… Ngươi hẳn là phải hận ta…”.

Cố gắng lặp đi lặp lại những lời này, dường như nói như vậy

có thể khiến mình cảm thấy dễ chịu được một chút.

“Ta… chưa bao giờ… hận… cô”, Niệm Vãn gắng gượng nói, hơi thở

mong manh, “Nếu… cô chết, huynh ấy… chắc chắn… sẽ đau lòng…”.

Ta ngơ ngẩn, Niệm Vãn…

“Huynh… Huynh ấy nghĩ rằng ta ở trong cung là… được bảo hộ…

Thật ra thì cả đời này… ta đều bị giam cầm, đều vì… huynh ấy mà chuẩn bị… làm vật

hy sinh. Từ trước đến nay… Huynh ấy mới là… mới là người được chọn”.

“Vậy thì sao? Ngươi chỉ cần sống mạnh khỏe là được…”, ta run

giọng nói.

“Huynh ấy… không chịu… nhìn… Bây giờ, ta chết…”, gương mặt

tuyệt mỹ của y, nở một nụ cười thê lương, “Hmm, huynh ấy dù… dù có… muốn nhìn một

cái, cũng không nhìn được nữa”.

Dạ Kiếm Ly… Dạ Kiếm Ly!!!

Y yêu huynh a, huynh có biết không?

Tình yêu tuyệt vọng, bị giam cầm trong một cái lồng hoa lệ,

cho dù chịu ủy khuất, cũng cứ cố chấp một mình.

Nước mắt ta dâng lên, nhưng ta lại không dám để cho nó rơi

xuống, Niệm Vãn đã sắp đứt hơi thở, y cầm lấy tay ta, “Tiểu… Tiểu…”, y nói

không ra hơi, bỗng dưng không nói nữa.

Niệm Vãn đau đớn nhíu chặt đôi lông mày, đôi mắt toát ra ánh

sáng mờ ảo, vươn tay ra nhìn thẳng về phía trước.

“Ca…”.

Cánh tay thon dài vô lực rơi xuống, lòng ta đông lại.

Y đã chết.

Bên cạnh ngai vàng có tiếng rn r kỳ quái, Tiêu Thái hậu

ngã ra đất, cố sức bò về bên này, vẻ mặt dại ra.

Một mùi thơm tỏa ra, lướt qua mái tóc bạc của Niệm Vãn, giống

như là y còn đang sống sờ sờ ở đây, cười đến quyến rũ.

Ta chậm rãi quay đầu lại, nước mắt đong đầy, ngơ ngác nói “Dạ Kiếm Ly, Niệm Vãn… đã chết”.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.