Chương71

Đêm Trung thu.

Ta vọt vào phòng lão quản gia, không thèm để ý lão đang mãnh

liệt phản đối, lôi ra bộ quần áo may bằng vải dệt thủ công mà lão đã cất giấu mấy

chục năm, sắc đỏ tím có vẻ cũ kỹ. Ta vui vẻ ra mặt, đưa cho Độc Cô Bạch, kết quả

là, bởi vì hắn cao hơn lão quản gia một cái đầu, cho nên ống quần ngắn lộ ra cả

cổ chân, đành phải đưa cho ta mặc. Ta méo mặt một lát, vì ta ghét nhất là màu đỏ.

Đại nương ở nhà bếp tự tay búi cho ta một búi tóc kiểu nam,

khoác vào bộ quần áo màu đỏ tím đầy mùi nấm mốc, hiển nhiên nhìn rất giống một

thằng nhóc nhà quê mới lớn lần đầu tiên vào thành thị. Để ăn theo điệu bộ giả dạng

dân thường của ta, Độc Cô Bạch mặc một bộ trường sam[1] màu xám tro, bên trong

lót một lớp bông dày mặc dù thời tiết không lạnh lắm, vì thân thể Độc Cô Bạch

không chắc là có thể chịu nổi gió đêm.

Ta rất buồn bực, khi Độc Cô Bạch mặc đồ trắng, mặt mũi trang

nhã, lộ ra vẻ thanh tao tự nhiên không cần bàn cãi. Nhưng gần đây khi hắn mặc

trường sam bình dị màu xám tro, vẫn ôn văn nho nhã hơn người, vẫn làm cho người

ta chú ý không dời tầm mắt đi được.

Ta bực dọc nhìn hắn thu xếp, chỉ đi ra ngoài một đêm mà huy

động toàn bộ thị vệ, cải trang thành kiểu gì đều có đủ, từ tên ăn mày đến vị

công tử nhà giàu, rồi cả mấy người bán hàng rong… Mọi người làm quá lên nhìn thật

là tức cười. Một đại quân như thế này cũng không thể đi ra ngoài cùng một lúc

được, cho nên, vị công tử nhà giàu mở đường, tên ăn mày đi sau chót, ta và Độc

Cô Bạch ở giữa đám người bán hàng rong lén lút lẻn ra từ cửa sau.

Gió đêm thoáng lạnh, nhưng không thể át đi âm thanh rầm rĩ

náo nhiệt.

Mảnh trăng tròn yên lặng treo trên đường chân trời, tiếng

người ồn ào từ khu chợ ven sông, ngựa xe như nước. Nghe nói ven sông mở cuộc

thi thuyền rồng rất lớn, tất cả mọi người đều đi xem náo nhiệt, mấy gánh hàng

bán đồ ăn vặt gần đó được dịp buôn bán tấp nập. Ta vốn định lôi kéo Độc Cô Bạch

đi xem thuyền rồng, cuối cùng lại bị mùi đồ ăn bốn phía hớp mất hồn, lập tức bỏ

rơi thuyền rồng đi theo tiếng gọi của đồ ăn vặt.

Độc Cô Bạch hiển nhiên cảm thấy đồ ăn vặt rất là mới mẻ, hắn

căng thẳng ngồi xuống, ho khan mấy tiếng, ta nhìn chủ quầy đòi chén trà nóng, Độc

Cô Bạch bận rộn sờ tay vào ngực, móc ra một tờ giấy.

Bà nội nó, ngân phiếu năm trăm lượng!

Ta lập tức nhào tới đoạt lấy ngân phiếu trong tay hắn, vẻ mặt

hung ác, nói: “Lấy tiền ra làm cái gì, không sợ bị cướp sao?!”.

(Ú: chị cướp chứ ai cướp = =!!!)

“Nhưng mà trà nóng với lại hoành thánh…”, Độc Cô Bạch ngây

ngốc hỏi: “Không tốn tiền sao?”.

“Trà nóng là được miễn phí, hoành thánh mới tốn tiền, nhưng

cùng lắm cũng chỉ vài đồng thôi, mà tờ ngân phiếu này của ngươi có thể mua nổi

mười cái cửa hàng…”, ta lầm bầm lầu bầu gấp ngân phiếu lại, cực kỳ tự nhiên

nhét vào trong ống tay áo của mình, vẻ mặt hào phóng nói to: “Ngươi đã không có

tiền lẻ, chi bằng chầu này ta mời a”.

Độc Cô Bạch sửng sốt, nhưng sau đó lại nở một nụ cười ấm áp.

Hoành thánh được dọn lên, hơi nước nóng hổi bốc lên từ miệng

chén. Ta nhanh nhẩu húp một muỗng, nóng muốn phỏng lưỡi, vội há miệng lấy tay

quạt quạt, Độc Cô Bạch cũng nếm một miếng, mỉm cười nói: “… Ta không ngờ, ngự

thiện[2] cũng không ngon gì hơn cái này”.

Ta dương dương đắc ý cười, “Đợi lát nữa còn có nhiều món

ngon hơn”.

Thật ra thì, ta đã sớm để ý đến quán thịt nướng xiên que bên

cạnh, nhưng mà… Độc Cô Bạch không ăn được a, chỉ có thể cho hắn ăn mấy món nhẹ

như hoành thánh. Thịt nướng xuyên que a thịt nướng xuyên que, tao với mày hôm

nay vô duyên, ngày sau nhất định gặp lại.

Cuộc thi thuyền rồng dường như đã bắt đầu, trên bờ đầy người

đứng xem, rất nhiều du thuyền đậu ở bờ sông kiếm khách, chắc là lên thuyền ngồi

thì nhìn rõ hơn.

Ta dắt Độc Cô Bạch đến hỏi giá tiền. Du thuyền này chia làm

vài loại, một loại là thuyền khách hào hoa bậc nhất, phần lớn các công tử tiểu

thư nhà giàu đã bao hết thuyền, một đêm năm mươi lượng bạc; loại thứ hai là

thuyền gỗ nhỏ, đậu bên cạnh các thuyền hoa, ách, gọi văn vẻ là thuyền hoa, nói

toạc ra là kỹ viện di động, các cô nương ở đây thật cực khổ a, ngày hội Trung

thu mà cũng phải làm việc; loại cuối cùng là thuyền bình thường dành cho dân

chúng, phải ngồi chen chúc, nhưng rất náo nhiệt.

Độc Cô Bạch nói nhỏ: “Chúng ta có tiền”.

“Ngồi thuyền lớn rất nhàm chán”, ta cười, “Đi theo ta”.

Độc Cô Bạch được ta đút cho thứ gì lạ lạ, là ta đang cầm một

túi hạt dưa, ngon ngất ngây. Bọn ta ngồi ở đầu mũi thuyền hạng ba, ăn uống cười

đùa, không khác gì dân chúng trên thuyền. Độc Cô Bạch chưa bao giờ cười thoải

mái như thế, chẳng hề giống một kẻ đang bị bệnh tật quấn thân. Hắn ngồi ở đây,

không ai biết hắn là ai, giữa người với người không có hoài nghi cũng không có

phân biệt, không cần nịnh nọt và đề phòng, đây là hạnh phúc đơn giản biết bao.

Thuyền rồng bên kia tiếng chiêng trống vang trời, ta cao hứng,

gác một chân lên mạn thuyền, vừa định la cố lên cố lên, đột nhiên một tiểu tử đứng

lên dũng cảm nói: “Chi bằng chúng ta cũng đua đi! Mọi người cùng nhau chèo

đi!”.

Ai cũng hớn hở đồng ý, thân thuyền vốn nhỏ hẹp, mọi người chạy

hết sang hai bên thuyền, từ già đến trẻ, trong tay cầm đủ loại đồ dùng làm mái

chèo, tiểu tử phía trước ra lệnh một tiếng, mọi người ra sức khua, dần dần bắt

được tiết tấu và cường độ, thuyền chạy nhanh hẳn lên. Độc Cô Bạch cũng ở bên

thuyền, hắn dùng một tấm ván gỗ, nước bắn lên ướt vạt áo của hắn, gió đêm lạnh

lẽo thổi không ngừng, ta vốn định ngăn hắn lại không nên chèo nữa, nhưng khi

ánh mắt hắn nhìn thẳng về phía ta, ôn hòa, yên lặng, mang theo nụ cười ta chưa

bao giờ nhìn thấy, nụ cười hạnh phúc như đứa trẻ có được xâu kẹo hồ lô, như được

nhuộm bởi sự hạnh phúc của hắn, ta mỉm cười theo.

Thôi, có lẽ cứ như vậy một lần đi.

Ta đứng ở đầu thuyền, lớn lối hô to khẩu hiệu. Cảnh tượng

này hấp dẫn không ít du thuyền và mọi người trên bờ, các du thuyền khác xôn

xao, nhìn như cũng muốn tranh tài cùng bọn ta, cuộc thi thuyền rồng này chẳng mấy

chốc biến thành cuộc thi du thuyền tập thể.

Kết quả khá là kỳ cục, đúng lúc thuyền của bọn ta sắp đến

đích ở bờ bên kia, không biết từ đâu xuất hiện một chiếc thuyền khách xa hoa,

trực tiếp chặn đường đi của bọn ta, ta tức giận nhìn sang, là tên thị vệ trong

phủ cải trang thành công tử nhà giàu.

“Úy Phong?”, Độc Cô Bạch ngạc nhiên gọi.

Cái tên thị vệ mặt mũi không tệ đó, hóa ra tên là Úy Phong,

ta nhớ kỹ, khi nào về phủ nhất định sẽ chiên giòn hắn! (= =!!!)

Sau đó bọn họ thắng, bọn ta thua, nhưng mọi người vẫn rất

vui vẻ. Một đại nương nhiệt tình lấy bánh trung thu nhà mình làm ra, hiền lành

nói: “Tiểu ca từ nơi khác tới sao? Nhìn ca ca của cậu thân thể không khỏe lắm,

đừng để gió rét cảm lạnh”.

Ta nhận bánh trung thu, nhìn bề ngoài cũng không tinh xảo cầu

kỳ cho lắm, nhưng mà rất ngon. Ta đang ăn vui vẻ, Độc Cô Bạch đột nhiên cầm tay

ta, đưa lên miệng hắn, nhẹ nhàng cắn một miếng.

Hắn nhắm mắt lại nhai một lúc, một lúc thật lâu.

“Ngon”.

Ta lập tức thấy mắt mình chua xót, nhưng nói không ra lời.

Bọn ta lên bờ. Nghe nói ven sông sẽ có ca múa, cho nên tiếp

tục lôi kéo Độc Cô Bạch đi xem. Nhưng trời càng lúc càng lạnh, ta sợ thân thể hắn

không chịu nổi, bảo hắn chờ ở một góc, ta đi mua áo khoác.

Tờ ngân phiếu năm trăm lượng đổi thành bốn tờ ngân phiếu một

trăm lượng cùng rất nhiều bạc vụn, trước ngực đeo túi tiền nặng trịch, cảm giác

thật thỏa mãn. Độc Cô Bạch tốt với ta như vậy, khoản bạc này nhất định là thuộc

về ta rồi. Ta vui vẻ giúp Độc Cô Bạch mặc thêm áo khoác, một bóng đen đột nhiên

xẹt qua, túi tiền trước ngực biến mất, ta phản xạ có điều kiện lập tức đuổi

theo.

Bạc của ta a a a a!

Rẽ vào không biết bao nhiêu con hẻm, càng chạy càng xa, ta có

chút không yên tâm về Độc Cô Bạch, nhưng mà ta không yên tâm về bạc của ta hơn

a! Bóng đen kia vẫn chạy trước mặt ta, không nhanh không chậm, không xa không gần,

giống như là muốn dẫn ta đến một nơi nào đó, tới lúc ta cảnh giác phát hiện ra

thì đã quá trễ, đám đông náo nhiệt trên bờ sông giờ chẳng còn ai, hẻm nhỏ tối

đen như mực, không biết chứa đựng âm mưu gì.

Không cần hỏi, ta đoán được, là Tiểu Hồng bày trò.

“Các chủ, chúng ta lại gặp nhau rồi”.

Ta quay đầu lại, Lộ Văn Phi dựa vào tường, nở nụ cười châm

chọc.

“Ngươi tới bắt ta sao?”, ta bình tĩnh hỏi.

“Không, Các chủ bây giờ là Quận chúa cao quý, hạ quan nào

dám? Mà là…”, hắn đột nhiên nhích tới gần, “Tới truyền lời thay người nào đó”.

“Có rắm mau thả”.

Ta đứng đối diện hắn, bàn tay âm thầm sờ vào ám khí bên

hông. Mặc dù độc đối với hắn không có tác dụng, nhưng khoảnh khắc trúng độc, chắc

chắn sẽ có sơ hở, ta sẽ có thể…

“Tiểu Hồng muốn ta nói cho cô”, Lộ Văn Phi đột nhiên đè bàn

tay của ta lại, “Các chủ, cô có biết kẻ thù thật sự của cô là ai không?”.

Thân thể ta trong nháy mắt lạnh như băng.

“Kẻ hạ lệnh đầu độc giết toàn bộ người trong thôn, không phải

là ai xa lạ, chính là phu quân tương lai của cô, Nhị hoàng tử của Độc Cô Hoàng

triều Đông Lăng, Độc Cô Bạch”.


Đêm nay, trăng rất tròn, tim cũng rất lạnh.

Ta ngơ ngác, giữ nguyên một vẻ mặt một tư thế, cứ như vậy đi

thật lâu. Không còn nghe thấy tiếng rầm rĩ náo nhiệt xung quanh, đất trời quanh

ta yên tĩnh đến đáng sợ.

Thật ra thì, ta mệt chết đi được.

Từ lúc bắt đầu con đường báo thù, ta đã mỏi mệt.

Nhưng ta không có đường lui, ta không buông được thù hận

trong lòng, thế nên mới có ngày hôm nay.

Chân ta mềm nhũn, lảo đảo suýt té. Phát hiện mình bất tri bất

giác đi tới một chỗ xa lạ, mọi người chung quanh ăn mặc khác nhau, nhưng ai

cũng đeo mặt nạ, đẹp đẽ đến đáng sợ, chắc là lễ hội đeo mặt nạ giống như lễ hội

đua thuyền ở bờ sông.

Ngay cả những người bán hàng rong ven đường cũng đeo mặt nạ,

lúc này bọn họ đang tò mò nhìn ta, không đeo mặt nạ đứng ở đây nhìn thật khác

người. Ta cảm thấy mờ mịt, đi được vài bước, không còn sức lực bước tiếp nữa.

Dòng người đeo mặt nạ cười đùa, lướt qua lướt lại trước mắt

ta, ta ngơ ngác đứng nguyên một chỗ, giống như là đang đứng ở một thế giới

khác.

Sau đó, trên mặt đất trước mắt ta, bỗng hiện ra một khối màu

đỏ.

Màu đỏ đến bỏng mắt, giống như một bông hồng liên[3] yêu mị

hoang dã lần đầu tiên nở rộ, lưu luyến quấn lấy mặt đất.

Trong nháy mắt, chuyện mà ta vẫn luôn trốn tránh từ sau cái

đêm đó, đột nhiên hiện lên rõ ràng trong đầu, cái gì báo thù, cái gì phản bội,

tất cả đều văng ra ngoài chín tầng mây.

Ta yêu huynh ấy, nhưng mà, huynh ấy có yêu ta sao? Yêu đủ

nhiều để cùng ta lên trời xuống biển sao? Cố gắng mỉm cười lâu như vậy, nhưng

cuối cùng cũng không thể ra vẻ thản nhiên. Người mà ta một lòng nhớ thương, giờ

đang đứng ngay chỗ này, ép buộc ta phải đối mặt.

Dạ Kiếm Ly đứng cách ta mấy bước, mặt nạ bạch ngọc xanh thẳm

xuất trần, hơi thở tuyệt lệ dung hòa vào đêm tối, tản ra hương thơm ta mong nhớ

đã lâu.

Ta nhớ lại nụ hôn đó, trái tim như nổi điên không khống chế

được nhịp đập, bao nhiêu vấn đề vừa suy tư bây giờ toàn bộ hóa thành mây khói.

Chỉ còn ta đang đứng ở nơi này, trong lòng trống rỗng, si ngốc

nhìn hắn.

Hắn đi về phía trước hai bước, năm ngón tay thon dài đặt lên

mặt nạ, tựa như muốn tháo xuống, nhưng cuối cùng chỉ dừng trên mặt nạ.

Dạ Kiếm Ly nghiêng người, mái tóc đen theo gió lướt qua khóe

mắt ta.

Gió đêm nổi lên, áo đỏ bay phần phật, hắn nhẹ giọng cười thì

thầm bên tai ta.

“… Tương nhu dĩ mạt, bất như tương vong nhu giang hồ“.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.