Chương68

Độc Cô Bạch hôn mê trên giường hai ngày, tuy là hơi thở mong

manh, nhưng cái mạng thì vẫn còn giữ được.

Một mình ta ở trong phòng buồn bực chán chết đi được, lại ngại

không dám chạy ra ngoài vì sợ bị người ta nói mình bạc tình bạc nghĩa, cuối

cùng chịu không nổi sự ngược đãi của đồ ăn chay, ta đạp cửa xông ra: Bà nội nó

chứ, Độc Cô Bạch đã bất tỉnh chỉ có thể uống thuốc, các người muốn dùng cái đống

đồ ăn chay nhạt nhẽo này thuốc chết ta luôn sao?

Những người làm trong nhà bếp đều nhát gan, ta vừa hù dọa một

chút, tất cả đều ngoan ngoãn đi giết gà đi làm thịt heo, có điều trên khóe mắt

vẫn len lén toát ra tiếng lòng bất mãn. Ta nhìn mà thấy buồn cười, bộ dạng mọi

người tâm không cam lòng không nguyện thế này, thật là quá đáng lắm, tốt xấu gì

ta cũng lăn lộn một thời gian ngắn ở bên cạnh bà đầu bếp, có nhiều thứ vẫn còn

rất quen tay nha.

Ta tỏ vẻ khinh thường hừ lạnh, thuận tay đoạt lấy một củ

khoai tây trong tay tiểu nha đầu bên cạnh, hét lớn một tiếng, sau đó xoàn xoạt

gọt vỏ khoai tây.

Mọi người trong nhà bếp, tất cả đều bị chấn động, mắt chữ O

miệng chữ A nhìn chằm chằm khoai tây vàng tươi ngày càng chất nhiều trên cái thớt

trước mặt ta. Tiểu nha đầu kia tỉnh lại trước, quệt mồm rồi bắt đầu cắt khoai

tây, ta càng gọt càng quen tay, cứ như là vừa mới luyện được một tầng công lực.

Những người khác liếc ta qua khóe mắt, rồi lại bận rộn với

công việc của mình. Dường như tất cả đều dứt khoát nhiệt tình hẳn lên, giống

như là có một vị tướng chỉ huy, không khí trong nhà bếp lập tức trở nên sinh động

tích cực, tất cả mọi người không nói lời nào, đều vùi đầu lo làm việc.

Rốt cuộc ta gọt xong núi khoai tây, hai tay tê rần, một mùi

thơm uyển chuyển lượn lờ xông vào mũi. Ta cười gian trá dùng hai ngón tay nhón

một miếng thịt bò, đưa vào trong miệng, vẻ mặt hạnh phúc. Đại thúc đang làm món

thịt bò đột nhiên mở to mắt rồi chợt nhận ra ta đang ăn vụng.

Những người còn lại cũng có chút lúng túng, vừa tỉ mỉ nấu

ăn, vừa ngại ngùng len lén nhìn ta, một lát cũng nấu xong. Ta nhìn trong phòng

bếp, có chừng hơn ba mươi dĩa món ngon nóng hổi đang bốc hơi, nước miếng lập tức

chảy ra ba nghìn thước. Yến tiệc của lão hoàng đế chắc cũng chả ngon hơn cái

này đâu, ta thèm mà không ăn được, cuối cùng chịu không nổi giật lấy một dĩa rồi

nhét lấy nhét để đồ ăn vào miệng, bọn hạ nhân đứng đó nhìn ta khoái chí ăn vụng,

chỉ đành phải bốn mắt nhìn nhau.

Lau vệt nước miếng trên khóe miệng, đột nhiên cảm thấy hình

như hơi bị mất hình tượng, cho nên ra vẻ khách khí, “À này, mọi người cũng ăn

đi, một mình ta ăn cũng không hết”.

Tiểu nha đầu cắt khoai tây đồng tình nhìn ta, đột nhiên hỏi “Quận chúa nương nương, người cũng biết gọt khoai tây?”.

Ta nghẹn. Một đại nương bên cạnh từ ái nói: “Đúng vậy a, mấy

vị tiểu thư nhà quan gia ít khi động tay động chân, nhiều khi ngay cả khoai tây

nhìn thế nào cũng không biết!”.

“Quận chúa là người Tây Trạch mà”.

“Món ăn ở Tây Trạch chắc là không dễ ăn rồi?”, đại thúc làm

thịt bò thương cảm nói: “Nhìn xem Quận chúa đói đến mức nào kìa”.

Ta dở khóc dở cười, vừa nuốt đồ ăn trong miệng để nói chuyện,

nhưng đại nương kia lại bới thêm một chén cơm trắng thật lớn, hai tay dâng cho

ta, “Quận chúa tới Đông Lăng, một thân một mình như vậy… Cũng không dễ dàng

gì”.

Lời nói này làm trong lòng ta ấm lên, mặc dù nghe là lạ, hơn

nữa những người thuần phác này nói chuyện với ta không kiêng dè lễ phép, nếu là

nói với những tiểu thư dòng họ hoàng thất khác thì đã sớm bị hạ lệnh ném ra

ngoài chém bỏ rồi. Ách, nói chứ tiểu thư nhà người ta thì đâu có vào bếp ăn vụng

đâu…

“Cám ơn”, ta nhận lấy chén cơm, chân thành nói.

Chuyện càng xảy ra thì càng quái dị đến mức buồn cười, bởi

vì bọn họ không dám ngồi cùng bàn ăn cơm với ta, cho nên mỗi người cầm một chén

cơm trắng, tùy tiện gắp chút thức ăn rồi ngồi chồm hổm trên mặt đất mà ăn, ta

thấy như vậy cũng thú vị, thế là cũng bắt chước gắp mấy món ăn vào chén, cùng bọn

họ ngồi xổm xuống thành một vòng tròn, bắt đầu ba hoa tán phét chuyện trời nam

đất bắc. Người làm trong nhà bếp bình thường cũng không có chuyện gì vui, khó

có khi được tụ lại náo nhiệt một chỗ như vậy, bọn họ hỏi rất nhiều chuyện phong

tục tập quán cuộc sống cư dân Tây Trạch, thật ra ta cũng chẳng biết gì nhiều,

chỉ toàn là bịa chuyện, cũng may là trong số bọn họ chưa có ai đi Tây Trạch bao

giờ, thế cho nên mọi người nghe ta ba hoa đến sửng sốt, tất cả đều tin sái cổ.

Khi Đào Nhi đỡ Tiểu Hồng xuất hiện ở cửa phòng bếp, nhìn vào

thấy ngay đại thúc thịt bò đang ôm chén cơm, dương dương đắc ý truyền cho ta bí

quyết làm thịt bò. Hai mắt ta sáng lên, vẻ mặt vô cùng chăm chú lắng nghe, thỏa

mãn lòng hư vinh của đại thúc.

Không khí trong phòng vốn đang hài hòa, Tiểu Hồng vừa xuất

hiện, mọi người bỗng dưng cảm thấy họ đối xử thân thiết với ta, giống như là phản

bội sau lưng Tiểu Hồng, cho nên tất cả đều lộ vẻ lúng túng. Ta đứng lên ra vẻ

không sao cả, bộ mặt rất yêu nghiệt, “Ơ, đây không phải là Nguyệt cô nương sao?

Sao vậy, hai mông đã lành lặn như cũ rồi sao?”.

Tiểu nha đầu kia lập tức xì cười, sau đó bị đại nương trừng

mắt liếc, nàng vội vàng che miệng lại.

Ánh mắt Tiểu Hồng trống rỗng, vẻ mặt tái nhợt, dù bệnh yếu vẫn

mỹ lệ như Tây Thi, con rùa nhỏ trên mặt đã không còn nữa. Nàng rất vâng lời cúi

người, “Thỉnh an Quận chúa”.

Lúc nàng khuỵu gối đứng cũng không vững, Đào Nhi đỡ lấy nàng

ta, xem ra vết thương vẫn chưa lành hẳn. Ta không cho nàng đứng dậy, hừ lạnh một

tiếng, “Ngươi tới đây làm gì?”.

Hai bên thái dương Tiểu Hồng rỉ ra mồ hôi lạnh, nhìn là thấy

được nàng ta đang rất đau nhưng vẫn cố gắng nhẫn nại: “Điện hạ… Điện hạ đã tỉnh,

ta… Nô tỳ muốn nấu chút cháo thuốc”.

Chuyện Độc Cô Bạch bị đâm, đêm đó Tiểu Hồng cũng biết, nhưng

mà ta đã hạ lệnh trước khi hắn tỉnh lại bất kỳ ai cũng không được bước vào. Tiểu

Hồng tuy đang bị thương vẫn cố gắng chờ hai ngày ngoài cửa, mãi mới được vào gặp,

khóc lóc đến tan nát cõi lòng a, may là Độc Cô Bạch chỉ bất tỉnh, nếu không chắc

cũng chết đuối.

“Được”, ta cười nói: “Ta cũng nấu”.

Nhà bếp lại náo nhiệt. Ta có thể nấu cơm, nhưng từ trước tới

giờ chưa hề nấu cháo thuốc, mà chắc cũng không khác gì cháo bình thường. Ta một

mặt căng thẳng liếc mắt nhìn Tiểu Hồng, một mặt đổ đủ thứ loại dược bồi bổ vào

nồi cháo, nào là nhân sâm, lộc nhung, cẩu kỷ, tuyết liên, nhưng nghe sao cứ giống

như thuốc tráng dương…

Tiểu Hồng mảnh mai bận rộn nấu nướng, quả là mỹ nhân làm cái

gì cũng đều đẹp, ta lại đang nói nhảm.

Cuối cùng cũng xong, chén cháo thuốc Tiểu Hồng nấu trắng

tinh ngon mắt, các loại rau cỏ thuốc xen lẫn kết hợp nhìn như ngọc phỉ thúy,

mùi thơm nức mũi. Còn chén ta làm thì hết sức là… Ách, mọi người phải hiểu rằng,

vẻ bề ngoài là không có giá trị, vào bụng thì cũng đều giống nhau thôi, chỉ có

mùi vị mới là quan trọng.

Mà ta cũng không dám nếm thử, cầm lấy khay đặt hai chén cháo

vào cùng một chỗ, cười nói: “Ta sẽ đích thân đút cho điện hạ, không biết… Ngài

sẽ thích ăn chén nào ha?”.

Mọi người trong nhà bếp bày ra vẻ mặt khinh thường, ai có mắt

đều sẽ chọn chén của Tiểu Hồng a.

Nhưng nụ cười của ta rõ ràng muốn nói “Ta nhất định sẽ đè bẹp

ngươi”, Đào Nhi nhìn ta, ánh mắt nửa cười nửa không, ta cũng không thèm nhìn tới

nàng, chỉ chăm chú vào ánh mắt đầy hận ý của Tiểu Hồng.

Đôi mắt nàng ta rất đẹp.

Tiểu Hồng luôn muốn đè nén tình cảm của chính mình, nhưng

cái bản lĩnh chọc giận người khác của ta quá tốt, luôn có thể kch thch hận ý

sâu sắc trong lòng nàng ta. Ta cười lạnh một tiếng, bưng khay rời đi không thèm

quay đầu lại.

Độc Cô Bạch lẳng lặng nằm trên giường, phòng ngủ yên lặng đến

đáng sợ. Chỉ có làn khói đàn hương tỏa ra từ lư hương, tựa hồ ngay cả sương

khói mờ ảo cũng gây ra tiếng động.

Ta chỉ mới rời đi có ba canh giờ, không ngờ hắn lại tỉnh lại

vào lúc này. Mở mắt ra không thấy ta trông chừng bên cạnh hắn, có khi nào hắn sẽ

thất vọng không? Trong lòng ta có chút áy náy, ngồi bên thành giường, nhìn

gương mặt thanh tú bây giờ tái nhợt, đôi môi không chút hồng hào, quầng thâm dưới

mắt như một bóng ma, dường như vĩnh viễn sẽ không tỉnh lại.

Chắc là lại vừa ngủ thiếp đi rồi, ta thầm nghĩ, xoay người định

đứng lên.

“Hòa Nhan”.

Thanh âm khàn khàn, thì ra là hắn vẫn tỉnh, nhưng không mở mắt.

Ta có chút lúng túng cười cười, lại không muốn để cho hắn nói nhiều, tay chân vụng

về đỡ hắn dậy, nhưng mà vừa ngồi dậy một chút, trán hắn đã toát mồ hôi, ta căng

thẳng cực kỳ, xoay người lại bưng cháo thuốc đến.

Bộ dạng Độc Cô Bạch thế này, ta làm sao mà dám cho hắn ăn

cái chén cháo ta nấu, nhỡ đâu tai nạn chết người thì sao, ta cũng chỉ muốn chọc

tức Tiểu Hồng mà thôi. Bưng chén cháo nàng ta nấu lên, nóng đến mức làm ta giật

mình.

Độc Cô Bạch cong khóe miệng, tựa hồ bất kỳ lúc nào, dù sắc mặt

tái nhợt cỡ nào, chỉ cần hắn mỉm cười, cả người dường như tỏa ra tia sáng ấm

áp, trong trẻo như ngọc.

“Nàng nấu sao?”, hắn nói nhỏ đến mức khó nghe.

“Ách… À? Ừ…”, lúc này mà nói là người khác nấu thì có vẻ vô

lương tâm quá, ta đành ậm ừ cho có lệ, đưa muỗng lên bên miệng hắn.

Độc Cô Bạch yếu ớt ăn một ngụm, chân mày giãn ra, nhưng cái

gì cũng không nói.

Ăn được vài muỗng, hắn đột nhiên nhìn thấy trên bàn còn có một

chén khác, thế là ánh mắt chăm chú nhìn thẳng ta như muốn hỏi.

“Ách…”, ta đành cười nói: “Đó là phần của ta”.

“Nàng… Cũng ăn đi”.

Nhất định phải ăn cái này sao? Nước mắt ràn rụa trong lòng,

quả là tự gây nghiệt thì không thể sống mà, ta cũng không dám cự tuyệt ánh mắt

của Độc Cô Bạch, đành phải đáng thương bưng cái chén cháo ta nấu có đủ thứ hổ lốn

nâu nâu vàng vàng kia lên, xoay lưng về phía Độc Cô Bạch, ráng húp một ngụm nho

nhỏ.

Chà, mùi vị cũng không dở như ta tưởng tượng. Ta lại húp vài

ngụm, không tệ thật mà, oa ha ha ha ha.

“Chén đó… Mới là nàng nấu sao”.

Ta cứng đờ, lúng túng xoay người lại.

Độc Cô Bạch khẽ mỉm cười, “Ta muốn nếm thử”.

“… Sẽ chết người đó”, ta kiên quyết lắc đầu.

“Hòa Nhan”.

“Sao?”.

“Nàng chảy máu mũi…”.

Dưới hai lỗ mũi của ta, dòng máu tươi đỏ thẫm chói mắt chảy

ra.

Bà nội nó, quả nhiên là chết người mà…

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.