Chương1

Một buổi sáng ánh nắng rực rỡ.

Chim hót ríu rít, hoa tỏa hương thơm, thiếu nữ mặc sa y màu

hồng phấn nhanh nhẹn bước trên hành lang, nhẹ mỉm cười nhìn quanh, mơ hồ như có

ánh sáng mềm mại tỏa ra từ ống tay áo tung bay, dường như có thể mọc cánh thành

tiên bay lên trời bất cứ lúc nào.

Nàng, chính là một thiếu nữ mỹ lệ khả ái khêu gợi thiện

lương rất có khí chất… là nha hoàn duy nhất của nữ chính ta, Tiểu Hồng.

Ta thừa nhận cái tên Tiểu Hồng không có cá tính này là do ta

đặt ra, bởi vì căn cứ theo kiến thức lịch sử uyên bác của ta, hồng nhan họa thủy

thường bạc mệnh, Tiểu Hồng chính là họa thủy trong họa thủy, cho nên cần phải

có một cái tên thật bình thường để bù lại. Thật ra thì ta đã chuẩn bị gọi nàng

là Cẩu Đản, sau lại bởi vì nàng và cả những người trong thôn đều phản đối, ta

đành phải thôi.

Ta sống trong một cái thôn yên tĩnh mà hòa ái, mọi người nam

canh nữ chức[1], tự cấp tự túc, trải qua cuộc sống cực kỳ hạnh phúc. Ta là người

nổi danh nhất trong cái thôn này, vô luận người già hay đứa trẻ, ngay cả Đại

Hoàng nhà lão Trương đầu thôn nhìn thấy ta cũng phải cất tiếng chào. Vì vậy người

trong thôn tặng cho ta một cái danh hiệu, cũng chính là phản ánh chân thực nhất

thân phận chân chính của ta.

Bọn họ gọi ta, là thôn trưởng lão Đại. Lời này ta nói với ai

cũng đều không tin, một tiểu nha đầu mười tám tuổi làm sao có thể làm lão Đại?!

Đây dĩ nhiên phải có một chút bản lãnh, ví dụ như hãm hại, lừa gạt, nhậu nhẹt…

Hay là đánh bạc cược, cái gì ta cũng biết. Hơn nữa bản thân ta có trí khôn và

nhớ dai hơn hẳn người thường, cho nên ta vô cùng đặc biệt và cũng cực kỳ…vô sỉ.

Cứ nhìn thư đồng Tiểu Liên lúc mới vừa tới cái thôn này mà

nói, năm đó cậu ta là đứa trẻ đơn thuần thiện lương đến cỡ nào a. Vừa vào đầu

thôn đã bị Đại Hoàng nhà lão Trương nghênh đón.

“Chó dữ ở đâu ra!”, Tiểu Liên rút bội kiếm, trên khuôn mặt

nhỏ nhắn thanh tú tràn đầy vẻ mỏi mệt sau khi lặn lội đường xa.

Lão Trương ra đón, “Đại Hoàng sẽ không cắn người, tiểu ca đừng

nóng giận”.

Tiểu Liên nhìn vị đại thúc vẻ mặt chất phác chân thành, tự

nhiên cảm thấy thân thiết, thích thú đem bội kiếm tra vào bao, ôm quyền nói “Xin hỏi, nơi này là Thanh Phong Các có phải không?”.

“Thanh Phong Các, chính là nơi này, tiểu ca muốn tìm thôn

trưởng sao?”, lão Trương hiểu rõ gật đầu, “Từ nơi này đi thẳng vào bên trong,

quẹo phải rồi quẹo phải, quẹo trái rồi quẹo trái, chính là gian nhà rách nát nhất”.

Thôn trưởng? Là tên gọi khác của Các chủ Thanh Phong Các

sao…

Tiểu Liên nghi ngờ nhìn lên ngôi miếu đổ nát trước mắt, truyền

thuyết nói rằng Các chủ Thanh Phong Các là người bí hiểm, ru rú trong nhà,

nhưng không ngờ lại… nghèo đến như vậy!

Trong lòng xuất hiện ba phần thất vọng, cậu ta gõ lên vòng đồng

rỉ sắt, lập tức có tiếng bước chân truyền đến, cửa gỗ nặng nề “kẽo kẹt” một tiếng

mở ra.

Tiểu Hồng cười nói: “Là Liên công tử ư, mời vào, Các chủ chờ

đã lâu”.

Tiểu Liên lập tức giật nảy mình, cô gái này tuyệt sắc như vậy

mà cũng chỉ là một nha hoàn, mình vừa đến đây cũng chưa tới một nén nhang, vậy

mà Các chủ đã biết, chủ nhân của Thiên hạ Đệ nhất Các, quả nhiên danh bất hư

truyền.

Ý nghĩ này vừa hiện lên trong đầu, ngay sau đó, cậu ta bất hạnh

nhìn thấy ta.

Chênh lệch rõ ràng như mực nước của lòng sông so với đáy biển

làm cho cậu ta trong nháy mắt biến thành con tò te, ánh mắt giằng co ở trên người

ta giống như là muốn lột xuống một lớp da.

Một lúc lâu, vẻ mặt cậu ta bối rối, chán nản nói: “Tại hạ là

Liên Chi Hoài, tham kiến Các chủ”.

Ta khách khí gãi gãi đầu, cười nói: “Cái này, ta vẫn tương đối

thích người khác gọi ta là thôn trưởng”.

Sau đó, sắc mặt Tiểu Liên càng bối rối.

“Tiểu Liên, tìm ta có việc gì sao?”, ta hòa ái nói.

“…”, Tiểu Liên vẫn giữ vẻ mặt nghi ngờ.

Tiểu Hồng nhịn cười, “Liên công tử, vị này đích thực là Các

chủ Thanh Phong Các, ngài có chuyện gì cứ việc nói thẳng đi”.

Được vị tỷ tỷ xinh đẹp khuyên can, Tiểu Liên rốt cuộc quyết

định tin tưởng ta, cất cao giọng nói: “Liên gia của tại hạ một nhà mười ba miệng,

đều bị La Huỳnh Thạch hữu sứ của Triêu Thánh Môn g**t ch*t, vốn nghe nói Thanh

Phong Các chỉ cần có thù lao liền hữu cầu tất ứng[2], ta muốn cái đầu của La Huỳnh

Thạch, nhưng mà tại hạ bất tài, chỉ có một cái mạng nhỏ, Các chủ muốn thì cứ lấy”.

“La Huỳnh Thạch?”.

Ta nhắm mắt lại vờ như đang suy nghĩ đăm chiêu. Một lúc lâu

sau, mở mắt ra, thấy vẻ mặt Tiểu Liên mang thần sắc không biết sợ, khóe mắt lại

toát ra một chút căng thẳng.

Ta nhịn cười ra tiếng, “Được rồi”.

Tiểu Liên thở ra một hơi dài nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó

nghiêm mặt nói: “Đa tạ Các chủ thành toàn, ngày sau dù núi đao biển lửa, Liên

Chi Hoài tuyệt không có một cái nhíu mày”.

“Núi đao biển lửa rất vui vẻ sao?”, ta miễn cưỡng ngáp một

cái, “Tiểu Hồng, tiễn khách”.

Tiểu Liên ngơ ngác đi theo phía sau Tiểu Hồng, ra khỏi ngôi

miếu đổ nát.

Tiểu Hồng thấy cậu ta bộ dạng thất hồn lạc phách, thản nhiên

cười, “Tiểu Hồng biết trong lòng Liên công tử vẫn còn nghi ngờ, nhưng kính xin

công tử yên tâm, chuyện Các chủ đã đáp ứng rồi, tuyệt đối sẽ không nuốt lời”.

“Hồng cô nương, thứ lỗi cho ta nói thẳng, ta vẫn cho là Các

chủ Thanh Phong Các phải…”.

“Là người phong hoa tuyệt đại, thông minh cực đỉnh sao?”, Tiểu

Hồng tiếp lời: “Như vậy, ngài cho rằng ngài làm sao có thể đến được nơi này?”.

Tiểu Liên trong bụng kinh ngạc, trước đó cậu ta nhận được một

tờ giấy thần bí, mới từng bước tìm được cái thôn nhỏ này.

“Thế nhân đều biết Thanh Phong Các chúng ta ở ven hồ Thiên

Thủy, thù lao thỉnh cầu các loại cùng lắm chỉ xem là một vài thứ đồ chơi đắt tiền

chút thôi, ngài vì sao lại có thể theo chỉ dẫn của người khác, đến được nơi cực

kỳ bí mật này, hơn nữa mở miệng liền muốn giết hữu sứ ma giáo, giết hắn rồi sẽ

phải gánh chịu hậu quả to lớn, ngài nói vì sao Các chủ một câu liền đồng ý?”.

“…”, Tiểu Liên nói không ra lời.

“Tổng bộ, nhân sự của Thiên hạ Đệ nhất Các, tướng mạo giọng

nói của Các chủ, bao gồm cả ta đây làm nha hoàn, mọi thứ đều cực kỳ bí mật. Tại

sao lại dễ dàng cho một người ngoài như ngài biết được?”.

“Chẳng lẽ… Là Các chủ?”.

“Không sai!”, Tiểu Hồng ngạo nghễ nói: “Các chủ coi trọng tư

chất của ngài, nhưng ngài lại nói cô ấy không có năng lực, ngài chắc cũng biết

Kỷ gia?”.

“Là Kỷ gia nắm trùm các quán rượu, khách đ**m[3], buôn bán

tơ lụa, châu ngọc?”.

“Không sai, Kỷ gia, chính là tài sản của Các chủ chúng ta!”.

Ta nằm úp tai vào cửa nghe thấy như vậy trong lòng nở hoa,

nha đầu này, đã sớm nói cho nàng hiểu làm người là phải khiêm tốn, cứ khen như

vậy hoài, ta sớm muộn gì cũng sẽ trở nên kiêu ngạo, xấu hổ a xấu hổ a.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.