Chương 10
Mặt Lý Uyên đỏ lên: Ngươi làm gì vậy?
Mặt Diệp Thanh Ca cũng đỏ: Hôn ngươi, hỏi cái gì mà hỏi.
Lý Uyên: Hắc, ngươi đúng là tiểu bất điểm nhi.
Diệp Thanh Ca: Tiểu bất điểm nhi thì sao?
Lý Uyên thấp giọng nở nụ cười: Đúng là tiểu quỷ đại.
Diệp Thanh Ca nhỏ giọng: Bản thiếu gia là tảo tuệ (thông minh sớm).
Khóe môi Lý Uyên câu một cái: Là tảo thục (trưởng thành sớm) nhỉ.
Diệp Thanh Ca: Ta đánh ngươi bây giờ.
Lý Uyên nhéo nhéo tay hắn: Đừng, vừa rồi đánh cũng không nhẹ, để ta hoãn hoãn (bình thường) lại đã.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.
