Chương 3: Chiếc thòng lọng

1

2

3

Vẫn là sự tĩnh lẵng đến khó thở. Cô nhẹ

nhõm thở ra, sau đó cố gắng chấn an đôi tay run rẩy của mình. Cô rón rén ngó về phía căn phòng, bàn tay thấm đẫm mồ hôi khiến cô khó chịu.

Trong căn phòng âm u, có bốn người đang

nằm trên một chiếc giường rộng, nhè nhẹ ngủ. Ba cô nằm ngoài cùng, ôm

lấy cơ thể nhỏ bé yếu ớt của cô. Cô nhớ lúc bé, cô rất hay gặp ác mộng,

chỉ có vòng tay ấm áp của ba mới có thể xua đuổi những con quỷ dữ. Cô

nhoẻn miệng cười, đôi mắt có chút cay.

Kế bên là mẹ cô, mẹ đang ôm em trai ngủ.

Có lẽ sợ cô đè lên em nên mẹ để em nằm trong cùng. Cô nhìn khung cảnh

trước mặt, sự nghèo đói chưa bao giờ có thể tước đi bất kỳ ấm áp và hạnh phúc trong căn nhà này.

Cô lơ đãng nhìn về phía bức tường ngả

màu, một chấm đen mờ mờ thu hút ánh mắt cô. Cô nhìn cái chấm ấy, khẽ dơ

tay mình lên như muốn chạm vào chấm đen ấy rồi chợt nhận ra chiếc bóng

của mình không hề xuất hiện ở bức tường đối diện. Cô nhìn lên trần nhà,

rồi phía sau lưng cô. Không có bức kỳ thứ gì có thể tạo ra cái bóng như

chấm đen ấy cả. Chấm đen ấy cứ lẳng lặng nằm ở đó, tạo nên cảm giác kỳ

quái trong cô.

Có lẽ đã vài phút trôi qua, Cái chấm đó

đột nhiên chuyển động. Nó di chuyển xuống, đồng thời cũng hiện ra phần

còn lại của nó. Một nữa vòng eclipe, lớn hơn, dài hơn. Cho tới khi cái

bóng di chuyển tới nửa bức tường, cô mới có thể nhìn thấy hình ảnh hoàn

thiện của một cái thòng lọng. Cô hoảng sợ, quay ra phía sau, ngó lên

trần nhà, nhưng không hề có bất kỳ thứ gì tương tự như thế cả. Chiếc

bóng chậm rãi, rơi xuống phía cô năm tuổi đang ngủ say.

Cô cần phải ngăn thứ đó lại, nhưng lại sợ hãi bản thân bị phát hiện trong thế giới này. Cô muốn hét lên, nhưng sự âm u và kỳ quặc của căn nhà này khiến cô sợ hãi. Cô có cảm giác như ai

đó, xung quanh đây, đang nhìn chằm chằm vào cô. Hoặc có thứ gì đó gần

đây, đang tìm kiếm cô. Nếu cô hét lên, bọn chúng liệu sẽ nhảy vào và xâu xé cô hay không? Vì vậy cô chọn lựa, trơ mắc nhìn cái thòng lọng ấy,

luồn vào chiếc cổ mảnh mai của cô lúc năm tuổi.

Đôi tay nhỏ bé khẽ cựa quậy, sau đó là

đôi chân bắt đầu quẫy đạp. Cơ thể nhỏ bé run rẫy, lăn lộn trên chiếc

giường hẹp. Nếu nhìn bề ngoài, đó chỉ là hình ảnh của một bé gái gặp

phải ác mộng lúc nữa đêm, cố vùng vẫy để thoát khỏi cơn ác mộng. Nhưng

thứ hình ảnh trên tường càng quái dị hơn. Cô nhìn thấy chiếc thòng lòng

dần treo chiếc bóng của cô năm tuổi lên. Rất nhẹ nhàng, êm ái. Thế rồi

đột nhiên, chiếc bóng của cô giãy đạp điên cuồng. Như một con rối đứa

dây vùng vẫy trong mớ hỗn độn. Sau khoảng vài giây, chiếc bóng lại trở

nên tĩnh lặng, cơ thể nhỏ bé buông xuôi, mặc bị kéo lên phía trên. Rồi

sau đó, cái bóng lại điên cuồng giãy đạp. Nó cứ lập lại liên tục, đều

đặn. Hình ảnh quái dị đó khiến cô sỏn gai ốc. Cô phải dùng cả hai tay để chặn lại cơn th* d*c nặng nề của mình. Bẳn năng thôi thúc cô phải rời

khỏi đây, rời khỏi nơi quỷ quái này, nhưng mà, cô có thể đi đâu được

chứ.

”Má mà, má mà.... Oe oe oe”

Tiếng réo trẻ con vang lên. Lúc này cô

mới phát hiện ra mình đạp phải con búp bê. Cô muốn khiến con búp bê im

miệng nhưng vô vọng. Ba cô đột nhiên bật giậy, cô sợ hãi nép vào vách

tủ. Dù biết không ai có thể thấy cô, nhưng theo bản năng, cô vẫn sợ hãi

dấu mình đi. Vài giây trước khi cô nhảy vào góc khuất, cô thấy, chiếc

thòng lọng và cái bóng đã biến mất.

Cô rối loạn, liệu ba cô có nghe tiếng con búp bê nói không. Nếu như vậy, liệu bọn họ có nghi ngờ điều gì không,

cũng may cùng lúc đó, tiếng con Milu sủa inh ỏi phía bên ngoài. Khiến

cho căn nhà trở nên ầm ĩ. Sau đó, cô nghe tiếng mình nức nở khóc.

”Ba ơi, con mơ thấy ma.”

Rồi tiếng ba dỗ dành cô. Âm thanh ồn ào

vẫn tốt hơn không giang tĩnh lặng, thế nhưng những thứ cô vừa nghe được

chẳng dễ dàng gì. Nó lại như một cái kim, không ngừng đâm vào tim cô,

khiến nó đau nhói, cũng như run rẩy đáng sợ. Cô chợt nhớ ra, thứ mình đã quên mất từ rất lâu rồi.

Trong lúc chìm đắm vào trong thế giới

riêng, cô không ý thức được thằng những âm thanh hỗn độn đó dần dần biến mất. Tới lúc cô quay về với thực tại, thì từ lúc nào có một chiếc thòng lọng đang treo lủng lẳng trước mặt cô. Mồ hôi túa ra mang theo cơn lạnh sởn gai óc. Cô vô thức tiến về phía sau. Thế nhưng chỉ một chút nhúc

nhích, cô cảm giác như mình chảm phải một thứ gì đó thô ráp. Cô quay

qua, kế bên cô là một chiếc thòng lọng. Cô hoảng sợ nhìn quanh, từ trần

nhà, hàng trăm chiếc thòng lọng chen chúc nhau buông xuống. Chúng phủ

quanh cô dày đặc đến độ chỉ cần di chuyển một chút sơ xuất, cô sẽ bị

dính kẹt vào chúng.

Toàn thân cô run rẩy kịch liệt, cô nhìn

chằm chằm căn phòng quái dị này. Đột nhiên, từ bốn bức tường, cùng một

lúc, hàng ngàn con mắt với cái tròng trắng hằn đỏ, cùng đôi con ngươi

đen láy, lúc nhúc lồi ra, chằm chằm, nhìn vào cô.

Cô hét lên.

Lại chợt nhận ra.

Tại sao, mình không thở được.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.