Chương 867: Kim Quang Mãng – Thiên Mã Quan (Cầu Nguyệt Phiếu, Cầu Nguyệt Phiếu)

Kim Quang Mãng, một loại yêu thú cực kỳ hiếm có, thân thể to lớn, có thể dài đến vài chục trượng, toàn thân phủ đầy vảy vàng lấp lánh, cực kỳ cứng cáp, khó có thể phá vỡ. Nó có sức mạnh kinh người, có thể dễ dàng nghiền nát những tảng đá khổng lồ, và còn có thể phun ra một loại kim sắc độc vụ, có tính ăn mòn cực mạnh, ngay cả kim loại cũng có thể bị ăn mòn thành nước.

Thiên Mã Quan, là một tòa quan ải cổ xưa, nằm ở biên giới phía bắc của Đại Lý Triều, là cửa ngõ quan trọng bảo vệ kinh thành. Quan ải này được xây dựng trên một ngọn núi cao, hai bên là vách đá dựng đứng, địa thế hiểm trở, khó công khó thủ. Trên tường thành quan ải, khắc đầy các loại phù văn cổ, có tác dụng trấn áp yêu khí, bảo vệ quan ải khỏi sự xâm nhập của yêu thú.

Tương truyền, cách đây mấy trăm năm, từng có một con Kim Quang Mãng xuất hiện ở vùng núi phía bắc Thiên Mã Quan, gây ra một trận động đất lớn, khiến dân chúng trong vùng hoảng sợ. Sau đó, triều đình Đại Lý đã phái ra một đội quân tinh nhuệ, cùng với mấy vị cao thủ tu luyện, mới trấn áp được con yêu thú này. Từ đó về sau, Kim Quang Mãng không còn xuất hiện nữa, nhưng truyền thuyết về nó vẫn được lưu truyền trong dân gian.

Mà hôm nay, tại Thiên Mã Quan, lại xuất hiện dấu vết của Kim Quang Mãng.

Trên tường thành quan ải, một đội tuần tra đang cẩn thận quan sát tình hình bên ngoài. Đột nhiên, một binh sĩ chỉ về phía xa, kinh hô: “Nhìn kìa! Có cái gì đó đang di chuyển!”

Mọi người vội vàng nhìn theo, chỉ thấy trong làn sương mù phía xa, một đốm kim quang đang từ từ lắc lư, càng lúc càng rõ ràng. Theo kim quang tiến đến gần, mọi người mới nhìn rõ, đó rõ ràng là một con mãng xà khổng lồ, toàn thân phủ đầy vảy vàng, ánh sáng lấp lánh, chính là Kim Quang Mãng trong truyền thuyết!

“Không tốt! Là Kim Quang Mãng!” Đội trưởng tuần tra hét lên, “Nhanh, báo động! Toàn quân chuẩn bị chiến đấu!”

Tiếng kèn báo động vang lên, toàn bộ Thiên Mã Quan lập tức rơi vào trạng thái chiến đấu. Binh sĩ trên tường thành nhanh chóng chiếm lĩnh vị trí, cung nỏ, đá ném đều được chuẩn bị sẵn sàng. Mấy vị cao thủ tu luyện trấn thủ quan ải cũng lập tức xuất hiện, thần sắc nghiêm túc nhìn về phía con Kim Quang Mãng đang tiến đến.

Kim Quang Mãng dường như không để ý đến sự phòng bị của Thiên Mã Quan, nó vẫn từ từ bò về phía trước, đôi mắt to như đèn lồng tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo, khiến người ta không khỏi rùng mình.

“Chuyện gì vậy? Tại sao Kim Quang Mãng đột nhiên xuất hiện?” Một vị cao thủ tu luyện hỏi.

“Không biết, nhưng nó rõ ràng là hướng về phía chúng ta.” Một vị cao thủ khác trả lời, “Phải cẩn thận, con yêu thú này không đơn giản.”

Kim Quang Mãng dần dần tiến đến gần tường thành, nó ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào những người trên tường thành, sau đó mở miệng ra, phát ra một tiếng rít chói tai.

“Xèo!”

Một luồng kim sắc độc vụ từ trong miệng nó phun ra, thẳng hướng về phía tường thành.

“Tránh ra!” Đội trưởng tuần tra hét lên.

Mọi người vội vàng né tránh, kim sắc độc vụ bắn vào tường thành, lập tức phát ra tiếng “xèo xèo”, trên tường đá cứng rắn lập tức xuất hiện một vết lõm lớn, bên trong còn có khói đen bốc lên.

“Sức ăn mòn thật kinh khủng!” Một binh sĩ kinh hãi nói.

“Không được để nó tiếp tục tấn công!” Một vị cao thủ tu luyện hét lên, “Tấn công!”

Lập tức, vô số mũi tên, đá ném từ trên tường thành b*n r*, hướng về phía Kim Quang Mãng. Nhưng những vảy vàng trên người Kim Quang Mãng cứng cáp vô cùng, những mũi tên, đá ném đó đánh vào người nó chỉ phát ra tiếng “cộp cộp”, căn bản không thể xuyên thủng.

Kim Quang Mãng dường như bị chọc giận, nó vung đuôi lên, đập mạnh vào tường thành.

“Ầm!”

Một tiếng nổ vang trời, tường thành rung chuyển dữ dội, khiến nhiều binh sĩ đứng không vững, bị hất văng ra xa.

“Không được! Tường thành sắp đổ rồi!” Đội trưởng tuần tra hét lên.

“Là ai?” Mọi người kinh ngạc nhìn về phía bạch quang.

Bạch quang đáp xuống đất trước mặt Kim Quang Mãng, hiện ra hình dáng một trung niên nam tử mặc áo bào trắng, phong thái xuất trần.

“Là Tư Mã đại nhân!” Có người nhận ra, vui mừng hét lên.

Người đàn ông áo trắng chính là Tư Mã Huyền, một trong những cao thủ đỉnh cao của Đại Lý Triều, tu vi đã đạt đến cảnh giới Nguyên Anh. Hắn vốn đang tu luyện ở gần đó, nghe thấy động tĩnh liền lập tức chạy đến.

Tư Mã Huyền nhìn chằm chằm vào Kim Quang Mãng, thần sắc nghiêm túc: “Kim Quang Mãng, ngươi dám xâm phạm Thiên Mã Quan, thật là to gan!”

Kim Quang Mãng nhìn Tư Mã Huyền, trong mắt lóe lên một tia cảnh giác, nó có thể cảm nhận được, người đàn ông trước mặt này rất mạnh.

“Xèo!”

Kim Quang Mãng lại phun ra một luồng kim sắc độc vụ, hướng về phía Tư Mã Huyền.

Tư Mã Huyền khẽ cười một tiếng, tay phải giơ lên, một đạo bạch quang từ lòng bàn tay b*n r*, đón lấy kim sắc độc vụ.

“Xèo xèo!”

Bạch quang và kim sắc độc vụ va chạm, phát ra tiếng xèo xèo, cuối cùng cùng nhau tiêu tan.

“Chỉ có bản lĩnh này thôi sao?” Tư Mã Huyền lạnh lùng nói, sau đó thân hình lóe lên, xuất hiện ngay phía trên đầu Kim Quang Mãng, tay phải nắm chặt thành quyền, một quyền đánh xuống.

“Ầm!”

Một quyền này trúng ngay vào đầu Kim Quang Mãng, phát ra một tiếng vang lớn. Kim Quang Mãng phát ra một tiếng r*n r* đau đớn, thân hình to lớn bị đánh bay ra mấy trượng, rơi xuống đất, khiến mặt đất rung chuyển.

“Tốt! Tư Mã đại nhân vô địch!” Binh sĩ trên tường thành reo hò.

Nhưng Tư Mã Huyền lại không dám chủ quan, hắn biết, Kim Quang Mãng không dễ đối phó như vậy. Quả nhiên, Kim Quang Mãng lập tức đứng dậy, trong mắt tràn đầy sát khí, nó dường như thực sự tức giận.

“Gầm!”

Kim Quang Mãng phát ra một tiếng gầm kinh thiên động địa, sau đó toàn thân kim quang đại thịnh, thân hình dường như lại to lớn thêm một chút. Nó mở miệng ra, một viên kim sắc nội đan từ trong miệng bay ra, tỏa ra ánh sáng chói lóa.

“Không tốt! Nó muốn dùng nội đan để tấn công!” Tư Mã Huyền biến sắc, hắn biết, nội đan là tinh hoa tu luyện của yêu thú, một khi tự bạo, sức mạnh sẽ vô cùng kinh khủng.

Tư Mã Huyền không dám chần chừ, lập tức vận chuyển toàn bộ tu vi, chuẩn bị nghênh đón đòn tấn công cuối cùng này.

Nhưng đúng lúc này, một đạo thanh quang từ phía xa lao tới, thẳng hướng viên kim sắc nội đan.

“Ầm!”

Thanh quang đánh trúng viên nội đan, phát ra một tiếng vang lớn. Viên nội đan bị đánh bay, rơi xuống đất, ánh sáng trên đó lập tức ảm đạm.

Mọi người kinh ngạc nhìn về phía thanh quang, chỉ thấy một người đàn ông trẻ tuổi mặc áo xanh, đang đứng trên không trung, khí chất bình thản.

“Là ai vậy?” Mọi người đều có chút mờ mịt.

Tư Mã Huyền nhìn người đàn ông áo xanh, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc: “Hắn là…”

Người đàn ông áo xanh nhìn Tư Mã Huyền, khẽ gật đầu, sau đó nhìn về phía Kim Quang Mãng, lạnh lùng nói: “Kim Quang Mãng, ngươi tu luyện không dễ, tại sao lại đến đây gây sự?”

Kim Quang Mãng nhìn người đàn ông áo xanh, trong mắt tràn đầy sợ hãi, nó có thể cảm nhận được, người này thậm chí còn đáng sợ hơn Tư Mã Huyền.

Người đàn ông áo xanh thấy Kim Quang Mãng không trả lời, lại nói: “Nếu ngươi không nói, vậy thì đừng trách ta không khách khí.”

Nói xong, hắn giơ tay phải lên, một đạo thanh quang từ lòng bàn tay b*n r*, hóa thành một thanh kiếm xanh, thẳng hướng Kim Quang Mãng.

Kim Quang Mãng thấy vậy, vội vàng quay đầu bỏ chạy, nhưng thanh kiếm xanh quá nhanh, trong chớp mắt đã đuổi kịp, một kiếm chém vào đuôi nó.

“Xoẹt!”

Một tiếng vang, đuôi Kim Quang Mãng bị chém đứt, máu tươi bắn tung tóe.

Kim Quang Mãng phát ra một tiếng kêu thảm thiết, thân hình run rẩy, nhưng vẫn cố gắng bò đi.

Người đàn ông áo xanh không truy đuổi nữa, chỉ lạnh lùng nhìn nó bỏ chạy.

Tư Mã Huyền đi đến bên cạnh người đàn ông áo xanh, hỏi: “Đạo hữu là…”

Người đàn ông áo xanh quay đầu nhìn Tư Mã Huyền, mỉm cười nói: “Tại hạ Lăng Tiêu, vừa đi ngang qua nơi này, thấy có yêu thú gây họa, liền ra tay giúp một chút.”

“Lăng Tiêu?” Tư Mã Huyền hơi nghi hoặc, hắn chưa từng nghe qua danh tự này.

Lăng Tiêu cũng không giải thích thêm, chỉ nói: “Kim Quang Mãng đã bị thương, đoản thời gian sẽ không quay lại nữa. Các vị yên tâm trấn thủ quan ải đi.”

Nói xong, hắn xoay người định rời đi.

“Đạo hữu xin đợi chút!” Tư Mã Huyền vội vàng gọi lại, “Đạo hữu đã giúp chúng ta đánh lui yêu thú, xin hãy lưu lại, để chúng ta có thể báo đáp.”

Lăng Tiêu lắc đầu: “Không cần, ta chỉ là làm việc nên làm mà thôi.”

Nói xong, thân hình hắn lóe lên, biến mất tại chỗ.

Tư Mã Huyền nhìn theo bóng lưng của Lăng Tiêu, trong lòng tràn đầy nghi hoặc: “Người này đến tột cùng là ai? Tu vi cao thâm như vậy, sao ta chưa từng nghe qua?”

Nhưng dù sao, Kim Quang Mãng đã bị đánh lui, Thiên Mã Quan cũng tạm thời được bảo toàn. Tư Mã Huyền chỉ có thể tạm thời gác lại nghi hoặc, bắt đầu chỉ huy binh sĩ dọn dẹp chiến trường, tu sửa tường thành.

Mà Lăng Tiêu, sau khi rời khỏi Thiên Mã Quan, lại tiếp tục lên đường, hướng về phương bắc mà đi.

Hắn đến đây, là có mục đích khác.

Phương bắc, có một chỗ mà hắn phải đi.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.