Chương 856: Linh Hỏa Thổ Tướng, Lôi Giao Hiện (Hai Chương Một, Cầu Phiếu Tháng)

Đám người Lôi Vân Tử đều là cao thủ, tự nhiên biết rõ, lúc này chính là thời cơ tốt nhất để thu phục linh hỏa.

Lôi Vân Tử không chần chừ, lập tức hướng về phía trước bước ra một bước, tay phải vung lên, một đạo pháp quyết màu xanh lục đánh ra, hóa thành một đạo lưới linh lực màu xanh lục, bao phủ lấy ngọn lửa màu vàng đất.

Ngọn lửa màu vàng đất dường như cảm nhận được nguy hiểm, đột nhiên bộc phát ra một cỗ nhiệt độ cao kinh khủng, muốn đem lưới linh lực màu xanh lục thiêu hủy.

Nhưng Lôi Vân Tử đã chuẩn bị sẵn sàng, tay phải liên tục bấm pháp quyết, lưới linh lực màu xanh lục lập tức thu nhỏ lại, đem ngọn lửa màu vàng đất bao bọc chặt chẽ.

“Trấn!”

Lôi Vân Tử quát khẽ một tiếng, lưới linh lực màu xanh lục lập tức bộc phát ra ánh sáng chói lọi, đem ngọn lửa màu vàng đất trấn áp lại.

Ngọn lửa màu vàng đất bị trấn áp, lập tức trở nên cuồng bạo, không ngừng giãy giụa, muốn thoát khỏi sự trói buộc của lưới linh lực màu xanh lục.

Nhưng Lôi Vân Tử đã dốc toàn lực, lưới linh lực màu xanh lục càng lúc càng chặt, cuối cùng đem ngọn lửa màu vàng đất hoàn toàn khống chế.

“Thu!”

Lôi Vân Tử lại quát khẽ một tiếng, lưới linh lực màu xanh lục lập tức thu nhỏ lại, hóa thành một viên ngọc giản màu xanh lục, rơi vào trong tay hắn.

Viên ngọc giản màu xanh lục bên trong, một ngọn lửa màu vàng đất đang không ngừng nhảy múa, chính là linh hỏa Thổ Tướng.

“Ha ha, thu phục thành công!”

Lôi Vân Tử cười ha hả, trên mặt lộ ra vẻ vui mừng.

Đám người Lôi Vân Tử cũng đều vui mừng khôn xiết, linh hỏa Thổ Tướng này, đối với bọn họ mà nói, chính là một kiện bảo vật vô giá.

Nhưng vào lúc này, dị biến đột sinh.

“Ầm ầm ầm!”

Đột nhiên, một trận tiếng sấm vang lên, tiếp theo, một đạo lôi điện màu tím từ trên trời giáng xuống, trực tiếp đánh vào trên người Lôi Vân Tử.

Lôi Vân Tử căn bản không kịp phản ứng, liền bị lôi điện màu tím đánh trúng, cả người bay ngược ra ngoài, trên người quần áo nổ tung, da thịt cháy đen.

“Chủ nhân!”

Đám người Lôi Vân Tử kinh hô, vội vàng chạy tới.

Lôi Vân Tử bị thương nặng, trên mặt tái nhợt, trong miệng không ngừng phun ra máu tươi.

“Là ai?”

Lôi Vân Tử gượng chống đỡ đứng dậy, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía chân trời.

Chỉ thấy trên chân trời, một đạo thân ảnh chậm rãi bay xuống.

Người này mặc một bộ áo choàng màu tím, khuôn mặt âm trầm, trong mắt lóe lên tia chớp màu tím, chính là Lôi Giao.

“Là ngươi!”

Lôi Vân Tử nhận ra Lôi Giao, sắc mặt lập tức trở nên khó coi.

Lôi Giao chính là yêu thú Nguyên Anh, thực lực kinh người, hắn đâu phải đối thủ.

“Lôi Vân Tử, ngươi dám đoạt linh hỏa của ta, thật là không biết sống chết!”

Lôi Giao âm thanh lạnh lùng nói.

Lôi Vân Tử cắn răng, nói: “Lôi Giao, linh hỏa này là ta phát hiện trước, tự nhiên là của ta.”

“Ha ha, của ngươi?”

Lôi Giao cười lạnh một tiếng, nói: “Lôi Vân Tử, ngươi cho rằng, với thực lực của ngươi, có tư cách nói chuyện với ta sao?”

Lôi Vân Tử sắc mặt tái nhợt, hắn biết rõ, lần này chỉ sợ là khó thoát khỏi kiếp nạn.

Nhưng hắn cũng không cam tâm, linh hỏa Thổ Tướng này, hắn đã hao tốn rất nhiều tâm huyết mới thu phục được, há có thể dễ dàng giao ra.

“Lôi Giao, ngươi đừng quá đáng!”

Lôi Vân Tử gầm lên, tay phải vung lên, một đạo pháp quyết màu xanh lục đánh ra, hóa thành một đạo lôi điện màu xanh lục, hướng về phía Lôi Giao đánh tới.

“Lôi Vân Tử, ngươi quá yếu.”

Lôi Vân Tử sắc mặt đại biến, vội vàng thôi động pháp lực, ngưng tụ thành một mặt khiên linh lực màu xanh lục, ngăn cản ở phía trước.

“Ầm!”

Lôi điện màu tím đánh trúng khiên linh lực màu xanh lục, lập tức phát ra một tiếng nổ lớn, khiên linh lực màu xanh lục nổ tung, Lôi Vân Tử lại lần nữa bị đánh bay ra ngoài.

Lần này, Lôi Vân Tử bị thương càng thêm nặng, trên người xuất hiện vô số vết thương, máu tươi không ngừng tuôn ra.

“Chủ nhân!”

Đám người Lôi Vân Tử kinh hô, vội vàng chạy tới, đỡ lấy Lôi Vân Tử.

Lôi Vân Tử thở hổn hển, ánh mắt tràn đầy bất cam.

“Lôi Giao, ta cùng ngươi thề không chung trời!”

Lôi Vân Tử gầm lên, tay phải vung lên, một viên ngọc giản màu xanh lục bay ra, chính là linh hỏa Thổ Tướng.

“Ngươi muốn làm gì?”

Lôi Vân Tử cười lạnh một tiếng, nói: “Lôi Giao, nếu ngươi muốn linh hỏa, vậy ta liền hủy đi nó!”

Nói xong, Lôi Vân Tử liền muốn thôi động pháp lực, hủy đi viên ngọc giản màu xanh lục.

“Ngươi dám!”

Lôi Giao gầm lên, thân hình lóe lên, hướng về phía Lôi Vân Tử lao tới.

Nhưng đã muộn.

Lôi Vân Tử đã thôi động pháp lực, viên ngọc giản màu xanh lục lập tức nổ tung, linh hỏa Thổ Tướng bên trong cũng theo đó tiêu tán.

“Không!”

Lôi Giao gào thét, ánh mắt tràn đầy phẫn nộ.

Lôi Vân Tử cười ha hả, nói: “Lôi Giao, ngươi thua rồi!”

Lôi Giao ánh mắt lạnh lùng, nói: “Lôi Vân Tử, ngươi đã chọc giận ta, vậy thì đừng trách ta không khách khí!”

Nói xong, Lôi Giao tay phải vung lên, một đạo lôi điện màu tím đánh ra, hướng về phía Lôi Vân Tử đánh tới.

Lôi Vân Tử đã không còn sức phản kháng, chỉ có thể nhắm mắt chờ chết.

Nhưng vào lúc này, một đạo thân ảnh đột nhiên xuất hiện, đứng trước mặt Lôi Vân Tử.

Người này chính là Diệp Thần.

Diệp Thần tay phải vung lên, một đạo kiếm khí màu vàng đánh ra, dễ dàng đem lôi điện màu tím đánh tan.

“Là ai?”

Lôi Giao thấy vậy, sắc mặt hơi biến.

Lôi Giao nhìn chằm chằm Diệp Thần, nói: “Ngươi là ai, dám quản chuyện của ta?”

Diệp Thần cười lạnh một tiếng, nói: “Ta là Diệp Thần, ngươi muốn giết người, ta tự nhiên phải quản.”

“Diệp Thần?”

Lôi Giao nghe vậy, sắc mặt lập tức trở nên ngưng trọng.

Hắn từng nghe danh Diệp Thần, biết rõ y là một cao thủ Nguyên Anh, thực lực vô cùng cường đại.

“Diệp Thần, đây là chuyện giữa ta và Lôi Vân Tử, ngươi tốt nhất đừng nhúng tay.”

Diệp Thần lắc đầu, nói: “Lôi Giao, ngươi đã hủy đi linh hỏa Thổ Tướng, vậy còn muốn giết người nữa sao?”

Diệp Thần cười lạnh một tiếng, nói: “Vậy ngươi cứ thử xem.”

Lôi Giao ánh mắt lóe lên, hắn biết rõ, nếu đánh nhau với Diệp Thần, hắn cũng không có phần thắng.

Nhưng hắn cũng không cam tâm, linh hỏa Thổ Tướng đã bị hủy, hắn không thể nào bỏ qua cho Lôi Vân Tử.

“Diệp Thần, ngươi nhất định phải bảo vệ hắn sao?”

Lôi Giao trầm giọng nói.

Diệp Thần gật đầu, nói: “Đúng vậy.”

Lôi Giao cắn răng, nói: “Tốt, Diệp Thần, ta nhớ ngươi rồi!”

Nhưng hắn cũng không hối hận, Lôi Vân Tử là bạn của hắn, hắn không thể nhìn bạn mình bị giết.

Diệp Thần quay đầu nhìn về phía Lôi Vân Tử, nói: “Lôi huynh, ngươi không sao chứ?”

Lôi Vân Tử lắc đầu, nói: “Ta không sao, đa tạ Diệp huynh cứu mạng.”

Diệp Thần cười nói: “Chúng ta là bằng hữu, không cần khách khí.”

Lôi Vân Tử gật đầu, trong lòng cảm kích vô cùng.

Diệp Thần lại nói: “Lôi huynh, linh hỏa Thổ Tướng đã bị hủy, ngươi có kế hoạch gì tiếp không?”

Lôi Vân Tử thở dài một hơi, nói: “Linh hỏa Thổ Tướng đã bị hủy, ta cũng không còn tâm tư gì nữa, chỉ muốn trở về tu luyện.”

Diệp Thần gật đầu, nói: “Vậy cũng tốt, Lôi huynh, ngươi hãy về trước đi, ta còn có chút việc phải làm.”

Lôi Vân Tử gật đầu, nói: “Diệp huynh, đa tạ.”

Nói xong, Lôi Vân Tử liền dẫn theo đám người rời đi.

Diệp Thần nhìn theo bóng lưng của Lôi Vân Tử, trong lòng suy nghĩ lung tung.

Lần này, hắn không chỉ kết thù với Lôi Giao, còn mất đi linh hỏa Thổ Tướng, thật sự là tổn thất nặng nề.

Nhưng hắn cũng không hối hận, bởi vì hắn biết rõ, làm người phải có chút nghĩa khí.

Diệp Thần lắc đầu, không nghĩ nhiều nữa, quay người rời đi.

Nhưng hắn không biết rằng, phía sau hắn, một đôi mắt âm trầm đang nhìn chằm chằm vào hắn.

Đôi mắt này chính là của Lôi Giao.

Lôi Giao cũng chưa rời đi, mà là ẩn nấp ở một góc, quan sát Diệp Thần.

“Diệp Thần, ngươi dám phá hoại chuyện tốt của ta, ta nhất định sẽ khiến ngươi phải trả giá đắt!”

Lôi Giao âm thanh lạnh lùng nói, trong mắt lóe lên sát cơ.

Sau đó, Lôi Giao liền quay người rời đi.

Diệp Thần không biết rằng, hắn đã bị Lôi Giao nhắm đến, về sau chỉ sợ sẽ có rất nhiều phiền phức.

Nhưng hắn cũng chẳng sợ, bởi hắn chính là Diệp Thần, một cao thủ Nguyên Anh, hắn có đủ tự tin để đối phó với mọi nguy hiểm.

Diệp Thần tiếp tục tiến về phía trước, hắn còn có rất nhiều việc phải làm.

Trên đường đi, hắn gặp phải rất nhiều yêu thú, nhưng đều bị hắn dễ dàng giải quyết.

Rất nhanh, hắn liền đến được một tòa núi lớn.

Trên núi lớn này, có một tòa động phủ cổ xưa.

Diệp Thần đi vào động phủ, phát hiện bên trong động phủ có rất nhiều bảo vật.

Hắn lập tức bắt đầu tìm kiếm, rất nhanh liền tìm được một quyển công pháp cổ xưa.

Quyển công pháp này tên là “Lôi Đình Cửu Chuyển”, là một môn công pháp lôi thuật cực kỳ cao thâm.

Diệp Thần vui mừng khôn xiết, lập tức bắt đầu tu luyện công pháp này.

Rất nhanh, hắn liền nắm vững tinh túy của “Lôi Đình Cửu Chuyển”, thực lực lại tăng lên một bậc.

Diệp Thần rời khỏi động phủ, tiếp tục tiến về phía trước.

Hắn biết rõ, trên con đường tu luyện còn rất dài, hắn còn phải không ngừng nỗ lực, mới có thể đạt đến cảnh giới cao hơn.

Diệp Thần vững bước tiến lên, hướng về phía trước.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.