Chương 839: Tu Sĩ Tề Tụ, Phân Phối Nhiệm Vụ (Hai Chương Hợp Một, Cầu Phiếu Tháng)

Trên bầu trời, một đạo độn quang màu xanh lam đang bay vút về phía trước.

Trong độn quang là một chiếc thuyền gỗ màu xanh, trên thuyền có ba người, hai nam một nữ.

Ba người này chính là Phương Tích, Vương Thanh Huyền và Lý Tử Ngọc.

Lúc này, Phương Tích đang đứng ở đầu thuyền, tay cầm một tấm bản đồ da thú, đang xác định phương hướng.

“Đi thêm khoảng năm ngàn dặm nữa, chúng ta sẽ đến được khu vực ‘Cổ Thành’.”

Phương Tích thu hồi tấm bản đồ da thú, quay đầu nói với hai người phía sau.

“Đúng vậy, chúng ta đã đi được hơn một nửa chặng đường.”

Lý Tử Ngọc thì nhìn về phía trước, trong mắt lóe lên một tia hồi ức.

Cổ Thành, nơi đó chính là nơi cô từng đến, cũng là nơi cô gặp Phương Tích.

“Tiểu đệ, ngươi nói lần này liên minh tu tiên giả tụ tập tại Cổ Thành, sẽ có bao nhiêu người tham gia?”

“Không rõ lắm, nhưng ít nhất cũng phải có mấy trăm người.”

“Vậy nhiều người như vậy, làm sao phân phối nhiệm vụ đây?”

“Chuyện này, chắc phải đợi đến nơi rồi mới biết được.”

“Đúng vậy, chúng ta cứ đến đó trước đã.”

Lý Tử Ngọc cũng cười nói.

Ba người tiếp tục lao về phía trước.

Năm ngàn dặm đường, đối với tu sĩ Kết Đan mà nói cũng không xa lắm.

Chỉ mất nửa canh giờ, ba người đã nhìn thấy bóng dáng Cổ Thành.

Cổ Thành vẫn như cũ, tường thành đổ nát, cỏ dại mọc um tùm, mang theo một vẻ hoang vu cổ kính.

Nhưng lúc này, trong Cổ Thành đã có rất nhiều tu sĩ tụ tập.

Từ xa nhìn lại, có thể thấy từng đạo độn quang không ngừng bay vào trong thành, trên không trung cũng có rất nhiều tu sĩ đang bay lượn.

“Thật nhiều người.”

Vương Thanh Huyền không khỏi thốt lên.

“Đúng vậy, lần này quy mô thật không nhỏ.”

Ba người điều khiển thuyền gỗ hạ xuống, rơi vào một khoảng đất trống trong thành.

Vừa mới đứng vững, liền có một tu sĩ đi tới.

Ba vị đạo hữu, xin hỏi các vị cũng là đến tham gia liên minh tu tiên phải không?

Vị tu sĩ này là một nam tử trung niên, tu vi ở tầng năm Kết Đan, thái độ rất khách khí.

“Đúng vậy.”

“Vậy xin mời ba vị đi theo tại hạ.”

Nam tử trung niên cười nói.

“Đa tạ đạo hữu.”

Ba người đi theo nam tử trung niên, đi về phía trung tâm Cổ Thành.

Trên đường đi, họ thấy rất nhiều tu sĩ, có người đang đứng nói chuyện, có người đang ngồi điều tức, cũng có người đang bận rộn bố trí cái gì đó.

Không lâu sau, ba người đến một tòa đại điện rộng lớn.

Đại điện này có vẻ như là tòa kiến trúc cổ xưa nhất trong Cổ Thành, tuy cũng đã đổ nát, nhưng vẫn còn giữ được hình dáng cơ bản.

Trong đại điện, đã có mấy trăm tu sĩ tụ tập.

Những tu sĩ này phân thành từng nhóm nhỏ, đang bàn luận sôi nổi.

“Ba vị đạo hữu, xin mời vào trong.”

Nam tử trung niên dừng bước, quay người nói.

“Đa tạ.”

Phương Tích lại cảm ơn một lần nữa, sau đó dẫn hai người bước vào đại điện.

Vừa mới bước vào, liền có ánh mắt từ khắp nơi đổ dồn về phía họ.

Nhưng cũng chỉ là nhìn thoáng qua, rồi lại tiếp tục bàn luận của mình.

Ba người tìm một chỗ trống đứng lại, cũng không nói chuyện, chỉ lặng lẽ quan sát xung quanh.

“Tiểu đệ, ngươi xem, người kia có phải là ‘Thiên Kiếm Tử’ không?”

Vương Thanh Huyền đột nhiên chỉ vào một góc, thì thầm nói.

Phương Tích theo hướng chỉ nhìn lại, chỉ thấy ở góc đại điện, có một nam tử mặc áo trắng đang đứng một mình.

Nam tử này dáng người cao ráo, mặt như ngọc, trên lưng đeo một thanh trường kiếm, toàn thân tỏa ra một cỗ khí tức bén nhọn.

“Đúng, chính là hắn.”

Thiên Kiếm Tử, một trong Thập Đại Kết Đan của Liễu Vân tông, tu vi đã đạt đến tầng chín Kết Đan, kiếm thuật cao siêu, danh tiếng lẫy lừng.

“Không ngờ hắn cũng đến.”

“Lần này nhiệm vụ trọng đại như vậy, Liễu Vân tông tự nhiên sẽ cử người mạnh nhất đến.”

Phương Tích nói.

“Đúng vậy.”

Vương Thanh Huyền gật đầu.

Lúc này, đột nhiên một tiếng chuông vang lên.

“Đương!”

Tiếng chuông vang vọng khắp đại điện, lập tức khiến mọi người im lặng, tất cả đều nhìn về phía trước.

Chỉ thấy ở vị trí cao nhất trong đại điện, không biết lúc nào đã xuất hiện ba người.

Ba người này, một là lão nhân tóc bạc, một là trung niên áo xanh, còn một là lão bà mặt mũi khó coi.

“Chào mừng các vị đạo hữu đến đây.”

Lão nhân tóc bạc lên tiếng, giọng nói trầm ấm vang khắp đại điện.

“Lão phu là ‘Thanh Vân Tử’, đây là ‘Huyền Ngọc đạo hữu’ và ‘Quỷ Bà đạo hữu’.”

Lão giả tóc bạc tự giới thiệu.

“Nguyên lai là ba vị tiền bối.”

Thanh Vân Tử, Huyền Ngọc đạo nhân và Quỷ Bà, cả ba đều là tu sĩ Nguyên Anh, cũng chính là những người tổ chức cuộc liên minh tu tiên lần này.

“Lần này triệu tập các vị đến, mục đích chính là để đối phó yêu thú trong ‘Cổ Thần Chiến Trường’.”

Thanh Vân Tử tiếp tục nói.

Cổ Thần Chiến Trường, nơi ấy yêu thú hoành hành, đã đe dọa đến sự an nguy của giới tu tiên chúng ta. Bởi vậy, chúng ta quyết định liên thủ tiến vào, thanh trừ yêu thú, khôi phục lại trật tự nơi chiến trường.

“Chỉ là, Cổ Thần Chiến Trường quá rộng lớn, yêu thú cũng vô cùng nhiều, nếu không có kế hoạch, khó mà thành công. Vì vậy, lão phu cùng hai vị đạo hữu đã nghĩ ra một phương án phân phối nhiệm vụ.”

Nói đến đây, Thanh Vân Tử dừng một chút, nhìn xuống đám người phía dưới.

“Phương án là, đem tất cả tu sĩ chia thành mười đội, mỗi đội do một tu sĩ Kết Đan hậu kỳ dẫn đầu, phân biệt tiến vào mười khu vực khác nhau của Cổ Thần Chiến Trường, tiến hành thanh lý.”

“Trong mỗi đội, lại chia thành nhiều tiểu đội, mỗi tiểu đội phụ trách một phạm vi nhất định.”

“Nhiệm vụ của mỗi tiểu đội là thanh lý yêu thú trong phạm vi của mình, đồng thời tìm kiếm ‘Cổ Thần Linh Quả’.”

“Cổ Thần Linh Quả?”

Nghe đến ba chữ này, trong đại điện lập tức xôn xao.

“Không tệ, chính là Cổ Thần Linh Quả.”

“Cổ Thần Linh Quả là linh quả trời sinh trong Cổ Thần Chiến Trường, có tác dụng tăng cường tu vi, rèn luyện thân thể, là bảo vật hiếm có. Lần này chúng ta tiến vào Cổ Thần Chiến Trường, một mặt là để thanh lý yêu thú, mặt khác cũng là để tìm kiếm Cổ Thần Linh Quả.”

“Nhưng Cổ Thần Linh Quả vô cùng hiếm, phân bố cũng rất phân tán, vì vậy cần phải phân tán tìm kiếm.”

“Vì vậy, lão phu quyết định, bất kỳ tiểu đội nào tìm được Cổ Thần Linh Quả, đều có thể giữ lại một nửa, nửa còn lại nộp lên, dùng để ban thưởng cho những người có công lao.”

Nghe lời này, trong đại điện lập tức vang lên tiếng bàn tán.

Giữ lại một nửa Cổ Thần Linh Quả, đây quả thực là phần thưởng cực kỳ hậu hĩnh.

Tiền bối, nếu chẳng may gặp phải yêu thú hạng tư trở lên thì phải làm sao?

Có người hỏi.

Gặp phải yêu thú từ hạng tư trở lên, lập tức báo cáo, sẽ có tiền bối Nguyên Anh ra tay đối phó.

“Tiền bối, thời gian nhiệm vụ là bao lâu?”

Lại có người hỏi.

“Thời gian nhiệm vụ là ba tháng. Ba tháng sau, bất kể có hoàn thành nhiệm vụ hay không, đều phải rút lui.”

“Tiền bối…”

Lần lượt có người đặt câu hỏi, Thanh Vân Tử đều trả lời cặn kẽ.

Sau một hồi, mọi nghi vấn đều được giải đáp.

“Đã không còn vấn đề gì, vậy bây giờ bắt đầu phân đội.”

Thanh Vân Tử nói.

Sau đó, hắn cùng Huyền Ngọc đạo nhân, Quỷ Bà bắt đầu phân chia đội ngũ.

Dựa theo tu vi và thực lực, tất cả tu sĩ lần lượt được phân vào mười đội.

Lôi Bá là một tráng hán cao lớn, toàn thân cơ bắp cuồn cuộn, tỏa ra khí tức mạnh mẽ.

“Ba vị đạo hữu, từ nay về sau chúng ta chính là đồng đội.”

Lôi Bá cười ha ha, vỗ vai Phương Tích.

“Xin chỉ giáo, Lôi đạo hữu.”

Sau khi phân đội xong, mỗi đội lại bắt đầu phân chia tiểu đội.

Đội của Phương Tích tổng cộng có năm mươi người, chia thành mười tiểu đội, mỗi tiểu đội năm người.

Phương Tích, Vương Thanh Huyền và Lý Tử Ngọc được phân vào cùng một tiểu đội, cùng với hai tu sĩ Kết Đan trung kỳ khác.

Hai người này, một người tên là “Chu Hỏa”, một người tên là “Hàn Băng”, đều là tán tu.

“Sau này phải nhờ năm vị đạo hữu chiếu cố.”

Chu Hỏa cười nói.

“Hỗ trợ lẫn nhau.”

Phương Tích gật đầu.

Sau khi phân chia xong xuôi, Thanh Vân Tử lại dặn dò vài câu, sau đó tuyên bố giải tán, mọi người tự do hành động, ngày mai tập hợp, tiến vào Cổ Thần Chiến Trường.

Phương Tích ba người rời khỏi đại điện, tìm một chỗ trống trong thành, dựng lên một tòa lều tạm.

“Tiểu đệ, ngươi cảm thấy lần nhiệm vụ này thế nào?”

“Nguy hiểm tất nhiên là có, nhưng cơ duyên cũng không ít.”

“Đúng vậy, Cổ Thần Linh Quả, nghe nói chỉ cần ăn một quả, liền có thể tăng mấy chục năm tu vi.”

Vương Thanh Huyền trong mắt lóe lên vẻ mong đợi.

“Chuyện tốt đẹp như vậy, làm sao dễ dàng lấy được.”

Lý Tử Ngọc lắc đầu.

“Cho dù khó khăn đến đâu, cũng phải thử một lần.”

Phương Tích cười nói.

“Đúng vậy.”

Vương Thanh Huyền gật đầu.

Ba người lại nói chuyện một lúc, sau đó mỗi người về lều của mình điều tức, chuẩn bị cho ngày mai.

Đêm nay, Cổ Thành không yên tĩnh.

Rất nhiều tu sĩ đều đang bàn tán về nhiệm vụ ngày mai, có người hưng phấn, có người lo lắng, cũng có người sợ hãi.

Nhưng dù thế nào, ngày mai vẫn sẽ đến.

Khi ánh bình minh đầu tiên chiếu rọi xuống Cổ Thành, tiếng chuông lại một lần nữa vang lên.

“Đương!”

Tiếng chuông vang vọng, tất cả tu sĩ đều đi ra khỏi chỗ ở, tập trung tại quảng trường trung tâm thành.

Trên quảng trường, mười đội tu sĩ đã chỉnh tề đội ngũ.

Thanh Vân Tử, Huyền Ngọc đạo nhân và Quỷ Bà đứng ở phía trước, nhìn xuống đám người.

“Các vị đạo hữu, hôm nay chúng ta sẽ tiến vào Cổ Thần Chiến Trường. Trên đường đi, hãy cẩn thận, hỗ trợ lẫn nhau, hoàn thành nhiệm vụ.”

Thanh Vân Tử trầm giọng nói.

“Sẵn sàng!”

Tất cả tu sĩ đồng thanh hô to.

“Tốt, xuất phát!”

Thanh Vân Tử vung tay lên.

Sau đó, mười đội tu sĩ lần lượt cất bước, hướng về phía cổng thành.

Phương Tích ba người đi trong đội ngũ, theo đại quân rời khỏi Cổ Thành, tiến về phía Cổ Thần Chiến Trường.

Cổ Thần Chiến Trường cách Cổ Thành không xa, chỉ khoảng mấy trăm dặm.

Không đến nửa canh giờ, đại quân đã đến bên ngoài chiến trường.

Nhìn từ xa, Cổ Thần Chiến Trường là một vùng đất rộng lớn vô biên, trên mặt đất đầy những hố sâu vết nứt, không khí tràn ngập khí tức hủy diệt.

“Đây chính là Cổ Thần Chiến Trường sao?”

Vương Thanh Huyền không khỏi thốt lên.

“Đúng vậy, nơi này từng là chiến trường của Cổ Thần, đến nay vẫn còn lưu lại khí tức hủy diệt.”

“Tiến vào!”

Phía trước vang lên tiếng hô của Thanh Vân Tử.

Sau đó, đại quân chia thành mười nhánh, phân biệt tiến vào mười khu vực khác nhau của chiến trường.

Đội của Phương Tích tiến vào khu vực thứ ba.

Khu vực thứ ba là một vùng núi đá, trên núi đá không có một ngọn cỏ, chỉ có vô số đá vụn và hố sâu.

“Chúng ta chia thành mười tiểu đội, phân tán hành động.”

Đội trưởng Lôi Bá ra lệnh.

Sau đó, mười tiểu đội lần lượt tách ra, mỗi tiểu đội chọn một hướng tiến lên.

Tiểu đội của Phương Tích chọn hướng đông.

Năm người đi về phía đông, vừa đi vừa cảnh giác quan sát xung quanh.

Trên chiến trường rất yên tĩnh, yên tĩnh đến đáng sợ.

Nhưng ai cũng biết, loại yên tĩnh này chỉ là bề ngoài, phía dưới ẩn chứa nguy hiểm chí mạng.

“Chú ý, phía trước có động tĩnh.”

Đột nhiên, Phương Tích dừng bước, trầm giọng nói.

Mọi người lập tức dừng lại, cảnh giác nhìn về phía trước.

Chỉ thấy cách đó không xa, trên mặt đất đột nhiên nứt ra một khe nứt, từ trong khe nứt bò ra một con yêu thú.

Con yêu thú này hình dạng giống rắn, nhưng to lớn hơn nhiều, toàn thân phủ đầy vảy đen, đôi mắt màu đỏ lóe lên ánh sáng tà ác.

“Là Hắc Mãng!”

Chu Hỏa thốt lên.

Hắc Mãng, một con yêu thú hạng ba, tính tình hung ác, thích ăn thịt tu sĩ.

“Chuẩn bị chiến đấu!”

Năm người lập tức tản ra, bao vây Hắc Mãng.

Hắc Mãng phát hiện có người, lập tức phát ra tiếng rít, thân hình lao tới, miệng há rộng, cắn về phía Phương Tích.

Phương Tích không hề hoảng sợ, tay phải vung lên, một đạo kiếm khí b*n r*.

“Xoẹt!”

Kiếm khí chém trúng đầu Hắc Mãng, lập tức để lại một vết thương sâu.

Hắc Mãng đau đớn gào lên, thân hình cuộn tròn, đuôi quất về phía Phương Tích.

Phương Tích nhẹ nhàng nhảy lên, tránh được đòn tấn công.

Lúc này, Vương Thanh Huyền và Lý Tử Ngọc cũng ra tay.

Vương Thanh Huyền tế ra một chiếc phi đao, chém về phía thân rắn.

Lý Tử Ngọc thì niệm chú, một đạo băng tiễn b*n r*.

Chu Hỏa và Hàn Băng cũng không chậm trễ, lần lượt thi triển pháp thuật.

Dưới sự vây công của năm người, Hắc Mãng nhanh chóng bị thương nặng.

Cuối cùng, Phương Tích một kiếm chém đứt đầu rắn, kết liễu sinh mạng của nó.

“Sau khi chết, Hắc Mãng để lại một viên yêu đan.”

Vương Thanh Huyền nhặt viên yêu đan lên, đưa cho Phương Tích.

“Viên yêu đan này, chúng ta chia đều.”

Phương Tích tiếp nhận yêu đan, nói.

“Được.”

Mọi người đều không có ý kiến.

Sau khi thu thập chiến lợi phẩm, năm người tiếp tục tiến lên.

Trên đường đi, họ lại gặp phải vài con yêu thú, nhưng đều bị họ hợp lực tiêu diệt.

Cho đến trưa, năm người đã tiến sâu vào khu vực núi đá.

“Chúng ta nghỉ ngơi một chút.”

Phương Tích đề ngh

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.