Chương 821: Bốn Màu Đuôi Hồ Ly, Luyện Đan Sư Tứ Giai

Một đạo hồ quang màu đỏ thẫm từ trong đám mây mù màu đỏ thẫm bay ra, trong nháy mắt đã đến trước mặt Hồ Tam Nương.

Hồ Tam Nương đưa tay ra đón lấy, đó là một chiếc đuôi hồ ly màu đỏ thẫm, bề mặt có vân lửa lượn quanh, tỏa ra dao động linh lực mãnh liệt.

“Đuôi cáo màu đỏ thẫm!”

Hồ Tam Nương trong lòng vui mừng khôn xiết, đây chính là đuôi hồ ly màu đỏ thẫm mà nàng đã mong đợi từ lâu.

Nàng không chần chừ, lập tức vận chuyển công pháp, bắt đầu luyện hóa chiếc đuôi cáo màu đỏ thẫm này.

Theo quá trình luyện hóa của Hồ Tam Nương, chiếc đuôi hồ ly màu đỏ thẫm dần dần hòa tan, hóa thành một đạo hồng quang chui vào trong cơ thể nàng.

Hồ Tam Nương cảm nhận được một cỗ sức mạnh mới đang trào dâng trong cơ thể, thân hình nàng bắt đầu phát sinh biến hóa.

Đuôi của nàng từ ba cái tăng lên thành bốn cái, trong đó một cái là màu đỏ thẫm, tỏa ra khí tức hỏa thuộc mãnh liệt.

“Thành công rồi!”

Hồ Tam Nương mở mắt ra, trong mắt lóe lên vẻ hưng phấn.

Nàng cảm nhận được sức mạnh của bản thân đã tăng lên rất nhiều, đặc biệt là đối với lực lượng hỏa thuộc, nàng đã có thể khống chế một cách thuần thục hơn.

Cái đuôi cáo màu đỏ thẫm quả là lợi hại.

Hồ Tam Nương đứng dậy, vung tay một cái, một đạo hỏa diễm màu đỏ thẫm liền bay ra, nhiệt độ cao khiến không khí xung quanh đều bị thiêu đốt đến vặn vẹo.

Nàng hài lòng gật đầu, sau đó quay đầu nhìn về phía Vương Trường Sinh.

“Đa tạ công tử trợ giúp.”

Hồ Tam Nương cung kính hành lễ.

Vương Trường Sinh mỉm cười gật đầu: “Không cần khách khí, đây cũng là duyên phận của ngươi.”

Nghe vậy, trong lòng nàng càng thêm cảm kích.

Nàng biết rằng nếu không có sự trợ giúp của Vương Trường Sinh, nàng muốn có được đuôi hồ ly màu đỏ thẫm này chỉ sợ khó khăn vô cùng.

Vương Trường Sinh suy nghĩ một chút, nói: “Ngươi vừa mới đột phá, cần phải ổn định cảnh giới. Ta cũng muốn tìm một nơi yên tĩnh, luyện chế một lô đan dược.”

Hai người rời khỏi nơi này, tìm đến một hang động ẩn núp.

Vương Trường Sinh bố trí một tầng cấm chế, sau đó lấy ra một cái đan lô.

Hắn định luyện chế một loại đan dược tứ giai, dùng để tăng cường tu vi của bản thân.

Vương Trường Sinh đã đạt đến cảnh giới luyện đan sư tam giai từ lâu, nhưng muốn đột phá đến tứ giai thì cần một cơ duyên.

Lần này hắn thu thập được không ít linh dược quý hiếm, chính là cơ hội tốt để thử nghiệm.

Hắn điều chỉnh trạng thái, sau đó bắt đầu luyện đan.

Theo từng bước một của Vương Trường Sinh, các loại linh dược lần lượt bị ném vào đan lô.

Hắn vận chuyển chân hỏa, tinh tế khống chế nhiệt độ, khiến cho linh dược từ từ hóa thành dược dịch.

Quá trình này cực kỳ hao tổn tinh thần, nhưng Vương Trường Sinh đã quen thuộc, thao tác thuần thục.

Thời gian từng giờ từng phút trôi qua, đan lô bắt đầu tỏa ra ánh sáng màu xanh.

Vương Trường Sinh biết rằng đã đến thời điểm then chốt, hắn tập trung toàn bộ tinh thần, khống chế chân hỏa.

Đột nhiên, đan lô run lên, một cỗ mùi thơm nồng nặc lan tỏa ra.

Vương Trường Sinh trong mắt lóe lên vẻ vui mừng, hắn biết mình đã thành công.

Hắn mở nắp đan lô, bên trong nằm mười viên đan dược tròn trịa, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.

“Đan dược tứ giai, thành công!”

Vương Trường Sinh nhẹ nhàng thở ra một hơi, trong lòng vui mừng khôn xiết.

Hắn cầm lấy một viên đan dược quan sát, phát hiện chất lượng cực cao, chứng tỏ hắn đã chính thức đặt chân vào hàng ngũ luyện đan sư tứ giai.

“Chúc mừng công tử đột phá.”

Hồ Tam Nương từ bên ngoài đi vào, trên mặt mang theo nụ cười.

Nàng vừa mới ổn định cảnh giới xong, liền cảm nhận được đan hương từ trong hang động tỏa ra, biết rằng Vương Trường Sinh đã thành công.

Vương Trường Sinh cười nói: “Cũng nhờ có ngươi hộ pháp.”

Hồ Tam Nương lắc đầu: “Đây là năng lực của công tử, ta chỉ là làm bổn phận của mình mà thôi.”

Vương Trường Sinh không nói thêm gì, đem đan dược thu vào.

Hắn cảm nhận được tu vi của bản thân đã có dấu hiệu tăng lên, chỉ cần tiếp tục tu luyện, đột phá cảnh giới tiếp theo chỉ là vấn đề thời gian.

“Tiếp theo chúng ta đi đâu?”

Hồ Tam Nương hỏi.

Vương Trường Sinh suy nghĩ một chút, nói: “Ta muốn đi một chuyến Thiên Hỏa Thành, nơi đó có một cuộc đấu giá lớn, có lẽ có thể thu thập được một ít bảo vật.”

Hồ Tam Nương gật đầu: “Vậy chúng ta lập tức lên đường.”

Hai người rời khỏi hang động, hướng về phía Thiên Hỏa Thành mà đi.

Trên đường đi, họ gặp phải không ít yêu thú, nhưng đều bị hai người dễ dàng giải quyết.

Vương Trường Sinh phát hiện, sau khi Hồ Tam Nương đột phá, thực lực của nàng đã tăng lên rất nhiều, đặc biệt là thao túng hỏa thuộc, càng thêm linh hoạt.

Điều này khiến cho hiệu suất hành động của hai người càng cao.

Không lâu sau, họ đã đến được ngoại thành Thiên Hỏa Thành.

Thiên Hỏa Thành là một tòa thành thị lớn, tọa lạc tại vùng đất hỏa lực dồi dào, bốn phía đều là núi lửa hoạt động.

Thành thị này lấy luyện khí và luyện đan mà nổi tiếng, thu hút rất nhiều tu sĩ đến đây.

Vương Trường Sinh và Hồ Tam Nương tiến vào trong thành, phát hiện nơi đây cực kỳ náo nhiệt, các gian hàng san sát nhau, đủ loại bảo vật đầy rẫy.

Hai người tìm một quán trọ định cư trước, sau đó Vương Trường Sinh liền đi hỏi thăm tin tức về cuộc đấu giá.

Theo tin tức, cuộc đấu giá lớn sẽ tổ chức vào ba ngày sau, lần này có rất nhiều bảo vật quý hiếm xuất hiện.

Vương Trường Sinh trong lòng có chút mong đợi, hy vọng có thể tại đây thu thập được một ít linh tài cần thiết.

Trong ba ngày ấy, hắn cùng Tam Nương đi khắp Thiên Hỏa Thành, thu thập được không ít linh dược và vật liệu luyện khí.

Đến ngày thứ ba, cuộc đấu giá lớn chính thức bắt đầu.

Vương Trường Sinh cùng Hồ Tam Nương đến đấu giá trường, phát hiện nơi đây đã tụ tập rất nhiều tu sĩ, không khí cực kỳ sôi động.

Hai người tìm một chỗ ngồi xuống, chờ đợi cuộc đấu giá bắt đầu.

Không lâu sau, một vị lão giả bước lên đài, ông ta chính là chủ trì cuộc đấu giá lần này.

“Chào mừng các vị đạo hữu đến tham gia cuộc đấu giá lần này của chúng ta.”

Lão giả cười nói, sau đó trực tiếp đi vào chủ đề.

“Vật phẩm đầu tiên cần đấu giá là một khối Thiên Hỏa Tinh Kim, vật liệu luyện khí cực phẩm…”

Cuộc đấu giá chính thức bắt đầu, các vật phẩm lần lượt được đưa ra, giá cả cũng không ngừng leo thang.

Vương Trường Sinh cũng ra giá vài lần, nhưng đều bị người khác vượt qua.

Hắn không nóng vội, tiếp tục chờ đợi.

Cho đến khi một kiện vật phẩm được đưa ra, ánh mắt của hắn đột nhiên sáng lên.

Đó là một cành Hàn Băng, một loại linh tài cực kỳ quý hiếm, có thể dùng để luyện chế đan dược tăng cường thuộc tính thủy.

Vương Trường Sinh chính cần loại linh tài này, hắn lập tức ra giá.

“Ta ra năm trăm linh thạch.”

“Một ngàn!”

“Hai ngàn!”

Giá cả không ngừng tăng cao, Vương Trường Sinh kiên nhẫn theo đuổi.

Hắn hài lòng thu vào, tiếp tục chờ đợi vật phẩm tiếp theo.

Cuộc đấu giá tiếp tục tiến hành, Vương Trường Sinh lại đấu thầu được vài kiện linh tài cần thiết.

Đúng lúc này, chủ trì đấu giá đột nhiên nói: “Tiếp theo là một kiện vật phẩm đặc biệt, đó là một bản đồ cổ.”

Nói xong, ông ta lấy ra một tấm da thú cũ kỹ, trên đó vẽ những đường vẽ kỳ quái.

“Bản đồ cổ này được phát hiện tại một di tích cổ, trên đó ghi lại vị trí của một tòa động phủ cổ xưa.”

Chủ trì giải thích: “Tuy nhiên, bản đồ này không hoàn chỉnh, chỉ là một phần. Nhưng nếu có thể tìm được những phần còn lại, có lẽ sẽ có thể phát hiện được bảo tàng của động phủ cổ xưa đó.”

Nghe vậy, rất nhiều tu sĩ đều tỏ ra hứng thú.

Vương Trường Sinh cũng hơi tò mò, hắn nhìn tấm bản đồ cổ, phát hiện trên đó có vài ký hiệu cổ xưa, dường như liên quan đến một chủng tộc nào đó thời viễn cổ.

“Giá khởi điểm là một ngàn linh thạch.”

Chủ trì tuyên bố.

“Một ngàn năm trăm!”

“Hai ngàn!”

Giá cả nhanh chóng tăng cao, rất nhiều tu sĩ đều muốn có được tấm bản đồ cổ này.

Vương Trường Sinh suy nghĩ một chút, cũng tham gia vào cuộc cạnh tranh.

Cuối cùng, hắn dùng năm ngàn linh thạch thành công đấu thầu được tấm bản đồ cổ này.

Hắn cầm lấy tấm bản đồ cổ, cảm nhận được từ nó tỏa ra một cỗ khí tức cổ xưa, trong lòng có chút chờ mong.

Sau khi cuộc đấu giá kết thúc, Vương Trường Sinh cùng Hồ Tam Nương trở về quán trọ.

Hắn lấy ra tấm bản đồ cổ nghiên cứu, phát hiện trên đó vẽ một khu vực núi non, nhưng do không hoàn chỉnh, nên không thể xác định được vị trí cụ thể.

“Bản đồ này tựa hồ có liên quan đến tộc Hồ Ly cổ xưa.”

Hồ Tam Nương đột nhiên nói.

Vương Trường Sinh ngẩng đầu nhìn nàng: “Ngươi nhận ra?”

Hồ Tam Nương gật đầu: “Trên đó có một số ký hiệu, rất giống với văn tự cổ của tộc Hồ Ly chúng ta.”

Nói xong, nàng chỉ vào một ký hiệu trên bản đồ: “Đây là biểu tượng của tộc Hồ Ly cổ xưa, đại biểu cho ‘Thánh Địa’.”

Vương Trường Sinh nghe vậy, trong lòng hơi động: “Ý ngươi là nói, bản đồ này dẫn đến thánh địa của tộc Hồ Ly cổ xưa?”

Hồ Tam Nương trầm ngâm nói: “Có thể lắm. Theo truyền thuyết, tộc Hồ Ly cổ xưa từng có một thánh địa, nơi đó cất giấu vô số bảo vật và bí mật. Nhưng theo thời gian, thánh địa đó đã thất lạc.”

Vương Trường Sinh suy nghĩ một chút, nói: “Vậy chúng ta có thể thử tìm kiếm xem.”

Hồ Tam Nương gật đầu: “Được, ta cũng muốn biết thêm về lịch sử của tộc Hồ Ly.”

Hai người quyết định, trước tiên thu thập thêm tin tức, sau đó lại lên đường tìm kiếm thánh địa của tộc Hồ Ly cổ xưa.

Họ ở lại Thiên Hỏa Thành vài ngày, thu thập không ít tin tức liên quan đến tộc Hồ Ly cổ xưa.

Theo những tin tức này, thánh địa của tộc Hồ Ly cổ xưa tựa hồ nằm ở một vùng núi phía bắc, nhưng cụ thể vị trí thì không ai biết.

Vương Trường Sinh cùng Hồ Tam Nương quyết định, lập tức lên đường đi về phía bắc.

Trên đường đi, họ vừa đi vừa hỏi thăm, dần dần thu thập được nhiều manh mối hơn.

Cho đến một ngày, họ đến được một vùng núi hoang vu.

Nơi đây núi non trùng điệp, cây cối rậm rạp, khí hậu âm u.

Vương Trường Sinh lấy tấm bản đồ cổ ra so sánh, nhận thấy địa thế nơi này có vẻ hơi giống với hình vẽ trên bản đồ.

“Chính là nơi này.”

Hắn chỉ vào một ngọn núi trên bản đồ nói.

Hồ Tam Nương quan sát bốn phía, gật đầu nói: “Đúng vậy, nơi đây có khí tức của tộc Hồ Ly.”

Hai người bắt đầu tìm kiếm trong vùng núi này.

Sau nhiều ngày tìm kiếm, cuối cùng họ phát hiện một hang động bí mật.

Hang động này bị một tầng cấm chế che giấu, nếu không có bản đồ cổ chỉ dẫn, căn bản không thể phát hiện.

Vương Trường Sinh cùng Hồ Tam Nương phá vỡ lớp cấm chế, bước vào sâu trong hang động.

Bên trong hang động cực kỳ rộng lớn, trên vách đá khắc đầy các bức họa cổ xưa, miêu tả lịch sử của tộc Hồ Ly.

Hồ Tam Nương nhìn những bức họa này, trong lòng dâng lên một cỗ cảm giác thân thuộc.

Họ tiếp tục tiến sâu vào, cuối cùng đến được một tòa đại điện cổ xưa.

Trong đại điện có một tòa tượng đá khổng lồ, tạc hình một con hồ ly chín đuôi, tỏa ra uy nghiêm trang trọng.

“Đây chính là tổ tiên của tộc Hồ Ly chúng ta.”

Vương Trường Sinh cũng cung kính thi lễ.

Đúng lúc này, tượng đá đột nhiên phát sáng, một đạo hư ảnh từ trong tượng đá bay ra.

Đó là một lão nhân tóc bạc, đôi mắt sáng quắc, đang nhìn chằm chằm về phía Hồ Tam Nương.

“Cuối cùng cũng có hậu duệ của tộc Hồ Ly đến đây.”

Lão nhân trầm giọng nói.

Hồ Tam Nương vội vàng hành lễ: “Tiền bối.”

Lão giả mỉm cười gật đầu: “Không cần đa lễ. Ta là linh hồn của tổ tiên tộc Hồ Ly, lưu lại ở đây để chờ đợi hậu duệ đến.”

Nói xong, ông ta nhìn về phía Vương Trường Sinh: “Ngươi là bằng hữu của hậu duệ tộc Hồ Ly?”

Vương Trường Sinh cung kính nói: “Vâng, tại hạ Vương Trường Sinh.”

Lão giả gật đầu: “Được, ngươi cũng có thể ở lại.”

Sau đó, ông ta nhìn về phía Hồ Tam Nương: “Hậu duệ, ngươi đã thức tỉnh được mấy đuôi hồ ly?”

Dạ, thưa tiền bối, hiện tại cháu đã thức tỉnh được bốn đuôi rồi ạ.

Lão giả nghe vậy, trong mắt lóe lên vẻ hài lòng: “Không tệ, ngươi còn trẻ đã có thể thức tỉnh được bốn đuôi, thiên phú rất tốt.”

Nói xong, ông ta vung tay một cái, một đạo ánh sáng bay vào trán Hồ Tam Nương.

“Đây là một phần truyền thừa của tộc Hồ Ly, hy vọng có thể giúp ích cho ngươi.”

Hồ Tam Nương cảm nhận được một lượng lớn tin tức truyền vào trong đầu, nàng vội vàng ngồi xuống tiếp nhận.

Vương Trường Sinh đứng ở một bên hộ pháp.

Sau một hồi lâu, Hồ Tam Nương mở mắt ra, trong mắt lóe lên vẻ mừng rỡ.

Nàng đã tiếp nhận được truyền thừa của tổ tiên, trong đó bao gồm rất nhiều công pháp và bí thuật của tộc Hồ Ly.

“Cảm tạ tiền bối ban tặng.”

Hồ Tam Nương quỳ xuống cảm tạ.

Lão giả mỉm cười: “Đây là duyên phận của ngươi. Hy vọng ngươi có thể phát huy truyền thừa của tộc Hồ Ly, khiến cho tộc Hồ Ly một lần nữa huy hoàng.”

Nói xong, thân hình của ông ta dần dần trở nên mờ nhạt.

“Hậu duệ, hãy nhớ kỹ, truyền thừa của tộc Hồ Ly không chỉ là sức mạnh, còn là trách nhiệm. Ngươi phải dùng sức mạnh này để bảo vệ đồng tộc, bảo vệ thế giới này.”

Lời nói cuối cùng vang lên, lão giả hoàn toàn biến mất.

Hồ Tam Nương đứng dậy, trong lòng tràn đầy quyết tâm.

Nàng quay đầu nhìn về phía Vương Trường Sinh: “Công tử, ta đã tiếp nhận được truyền thừa của tổ tiên, thực lực đã tăng lên rất nhiều.”

Vương Trường Sinh mỉm cười gật đầu: “Chúc mừng ngươi.”

Hai người lại ở lại trong đại điện một lúc, Hồ Tam Nương tiếp tục lĩnh hội truyền thừa.

Sau khi hoàn toàn nắm vững, họ rời khỏi hang động.

Vừa bước ra khỏi động, Hồ Tam Nương cảm nhận rõ sức mạnh trong người đã tăng tiến đáng kể, đặc biệt là việc khống chế lực lượng huyết mạch của tộc Hồ Ly, nàng đã thuần thục hơn rất nhiều.

“Công tử, tiếp theo chúng ta đi đâu?”

Hồ Tam Nương hỏi.

Vương Trường Sinh suy nghĩ một chút, nói: “Ta muốn trở về tông môn một chuyến, báo cáo một số chuyện.”

Vậy ta sẽ đi cùng công tử.

Hai người lập tức lên đường, hướng về tông môn của Vương Trường Sinh mà đi.

Trên đường đi, họ gặp phải không ít nguy hiểm, nhưng đều bị họ dễ dàng hóa giải.

Thực lực của Tam Nương sau khi tiếp nhận truyền thừa đã tăng vọt, nàng đã có thể đối phó với những đối thủ cường đại.

Vương Trường Sinh cũng không ngừng tu luyện, tu vi dần dần tăng cao.

Không lâu sau, họ đã trở về tông môn.

Vương Trường Sinh trước tiên đến gặp sư phụ, báo cáo những chuyện gần đây.

Sư phụ nghe xong, rất hài lòng gật đầu: “Trường Sinh, ngươi làm rất tốt. Không chỉ tu vi tăng cao, còn thu phục được một trợ thủ mạnh mẽ như vậy.”

Vương Trường Sinh khiêm tốn nói: “Đây đều là nhờ sư phụ dạy dỗ.”

Sư phụ cười nói: “Không cần khiêm tốn. Ngươi bây giờ đã là luyện đan sư tứ giai, tại tông môn cũng có thể coi là cao thủ rồi.”

Sau đó, sư phụ lại dặn dò một số chuyện, để Vương Trường Sinh tiếp tục nỗ lực tu luyện.

Vương Trường Sinh rời khỏi chỗ sư phụ, trở về động phủ của mình.

Hắn bắt đầu bế quan tu luyện, muốn củng cố cảnh giới vừa đột phá.

Hồ Tam Nương cũng ở lại trong tông môn, cùng Vương Trường Sinh song tu.

Thời gian trôi qua nhanh chóng, trong nháy mắt đã qua mấy tháng.

Trong thời gian này, Vương Trường Sinh không ngừng tu luyện, tu vi đã ổn định ở cảnh giới Kết Đan trung kỳ.

Hắn cũng không ngừng luyện chế đan dược, trình độ luyện đan ngày càng tinh thâm.

Một ngày nọ, sư phụ đột nhiên triệu kiến Vương Trường Sinh.

Vương Trường Sinh vội vàng đến gặp, phát hiện sư phụ thần sắc nghiêm túc.

“Trường Sinh, có một nhiệm vụ cần ngươi đi hoàn thành.”

Sư phụ nói.

Vương Trường Sinh hỏi: “Xin sư phụ chỉ thị.”

Sư phụ giải thích: “Gần đây, tại một vùng núi phía đông xuất hiện một con yêu thú cường đại, liên tục tấn công các làng mạc xung quanh. Tông môn quyết định cử ngươi đi trừ yêu.”

Vương Trường Sinh gật đầu: “Đệ tử tuân lệnh.”

Sư phụ lại nói: “Nhiệm vụ này có chút nguy hiểm, con yêu thú đó thực lực không yếu. Ngươi có thể mang theo Hồ Tam Nương cùng đi, cũng có thêm chỗ dựa.”

Sau đó, hắn trở về động phủ, nói chuyện này với Hồ Tam Nương.

Hồ Tam Nương nghe xong, lập tức đồng ý: “Được, ta đi cùng công tử.”

Hai người lập tức lên đường, hướng về vùng núi phía đông mà đi.

Trên đường đi, họ hỏi thăm tin tức, biết được con yêu thú đó là một con mãng xà tu luyện nhiều năm, thực lực cực kỳ cường đại.

Nó liên tục tấn công các làng mạc xung quanh, đã có rất nhiều người bị thương.

Vương Trường Sinh cùng Hồ Tam Nương rảo bước, chẳng mấy chốc đã tới vùng núi phía đông.

Họ tiến vào trong núi, bắt đầu tìm kiếm tung tích của con mãng xà.

Sau nhiều ngày tìm kiếm, cuối cùng họ phát hiện hang ổ của con mãng xà.

Đó là một hang động lớn, xung quanh tràn ngập khí tức âm lãnh.

Bên trong hang động tối tăm ẩm ướt, trên mặt đất có rất nhiều xương cốt, chứng tỏ con mãng xà này đã hại không ít người.

Hai người tiếp tục tiến sâu vào, cuối cùng phát hiện con mãng xà.

Đó là một con mãng xà khổng lồ, thân dài mấy chục trượng, toàn thân phủ đầy vảy màu đen, hai mắt tỏa ra ánh sáng màu đỏ.

Con mãng xà phát hiện có người xâm nhập, lập tức phát ra tiếng rít, lao về phía hai người.

Vương Trường Sinh cùng Hồ Tam Nương lập tức ra tay.

Hồ Tam Nương vận chuyển công pháp, bốn đuôi hồ ly phía sau lưng đồng thời ngóc lên, tỏa ra ánh sáng bốn màu.

Nàng vung tay một cái, một đạo hỏa diễm màu đỏ thẫm liền bay về phía con mãng xà.

Con mãng xà không hề sợ hãi, há miệng phun ra một đạo khí âm lãnh, đánh tan hỏa diễm.

Con mãng xà vung đuôi đánh trả, đánh tan kiếm quang.

Hai bên lập tức đánh nhau kịch liệt.

Con mãng xà thực lực cực kỳ cường đại, phòng ngự cực cao, công kích cũng cực kỳ lợi hại.

Nhưng Vương Trường Sinh và Hồ Tam Nương phối hợp nhịp nhàng, một người công một người thủ, dần dần lấn lướt.

Hồ Tam Nương vận chuyển truyền thừa của tổ tiên, thực lực toàn diện bộc phát, bốn đuôi hồ ly đồng thời tấn công, khiến con mãng xà không kịp chống đỡ.

Vương Trường Sinh cũng không chậm trễ, tế ra một kiện pháp bảo mạnh mẽ, trực tiếp chém vào thân thể con mãng xà.

Con mãng xà phát ra tiếng kêu thảm thiết, thân thể bị chém ra một vết thương lớn.

Nó điên cuồng giãy giụa, muốn trốn thoát.

Nhưng Vương Trường Sinh cùng Hồ Tam Nương không cho nó cơ hội, liên thủ công kích, cuối cùng đem con mãng xà này triệt để tiêu diệt.

Sau khi con mãng xà chết, hai người thu thập chiến lợi phẩm.

Vương Trường Sinh phát hiện, trong cơ thể con mãng xà có một viên yêu đan, chính là bảo vật cực phẩm.

Hắn đem viên yêu đan thu vào, sau đó cùng Hồ Tam Nương rời khỏi hang động.

Hai người trở về các làng mạc xung quanh, báo tin yêu thú đã bị tiêu diệt.

Dân làng nghe tin, đều vui mừng khôn xiết, cảm tạ không thôi.

Trên đường trở về tông môn, Hồ Tam Nương đột nhiên nói: “Công tử, ta cảm thấy tu vi của mình sắp đột phá.”

Vương Trường Sinh nghe vậy, vui mừng nói: “Thật sao? Vậy chúng ta nhanh chóng trở về tông môn, để ngươi yên tĩnh đột phá.”

Hồ Tam Nương gật đầu: “Vâng.”

Hai người tăng tốc độ hành trình, nhanh chóng trở về tông môn.

Về đến tông môn, Hồ Tam Nương lập tức bế quan đột phá.

Vương Trường Sinh ở bên ngoài hộ pháp.

Sau ba ngày ba đêm, trong động phủ của Hồ Tam Nương đột nhiên bộc phát ra một cỗ khí thế mạnh mẽ.

Vương Trường Sinh biết rằng nàng đã đột phá thành công.

Quả nhiên, không lâu sau, Hồ Tam Nương mở cửa động phủ đi ra.

Nàng trên người tỏa ra khí tức cường đại, rõ ràng đã đột phá đến cảnh giới mới.

“Chúc mừng ngươi.”

Vương Trường Sinh chúc mừng.

Hồ Tam Nương mỉm cười: “Cảm ơn công tử. Nếu không có sự giúp đỡ của công tử, ta cũng không thể đột phá nhanh như vậy.”

Vương Trường Sinh lắc đầu: “Đây là nỗ lực của chính ngươi.”

Hai người trò chuyện một lúc, sau đó Vương Trường Sinh cũng bắt đầu bế quan tu luyện.

Hắn muốn tận dụng viên yêu đan vừa thu được, tăng cường tu vi của bản thân.

Thời gian cứ thế trôi qua, Vương Trường Sinh cùng Hồ Tam Nương không ngừng tu luyện tại tông môn, thực lực ngày càng tăng cao.

Cho đến một ngày, sư phụ lại triệu kiến Vương Trường Sinh.

“Trường Sinh, có một việc quan trọng cần ngươi đi làm.”

Sư phụ nói, thần sắc nghiêm túc.

Vương Trường Sinh hỏi: “Xin sư phụ chỉ thị.”

Sư phụ giải thích: “Gần đây, tại biên cảnh phía bắc xuất hiện dị thường, nghi là có ma tộc xuất hiện. Tông môn quyết định cử ngươi đi điều tra.”

Vương Trường Sinh nghe vậy, trong lòng hơi động.

Ma tộc là kẻ thù của nhân tộc, mỗi lần xuất hiện đều sẽ gây ra tai họa lớn.

Hắn gật đầu: “Đệ tử tuân lệnh.”

Sư phụ lại dặn dò: “Việc này cực kỳ nguy hiểm, ngươi phải cẩn thận. Nếu thực sự gặp ma tộc, không được khinh địch.”

Vương Trường Sinh đáp: “Vâng, đệ tử hiểu.”

Sau đó, hắn trở về động phủ, nói chuyện này với Hồ Tam Nương.

Thiếp sẽ đi cùng công tử.

Vương Trường Sinh gật đầu: “Được, có ngươi cùng đi, cũng có thêm phần chắc chắn.”

Hai người lập tức chuẩn bị, sau đó lên đường đi về phía biên cảnh phía bắc.

Trên đường đi, họ hỏi thăm tin tức, biết được gần đây tại biên cảnh phía bắc thường xuyên có tu sĩ mất tích, nghi là có liên quan đến ma tộc.

Vương Trường Sinh cùng Hồ Tam Nương tăng tốc lên đường, chẳng bao lâu đã tới nơi biên cảnh phía bắc.

Nơi đây hoang vu lạnh lẽo, bốn phía đều là băng tuyết.

Hai người bắt đầu điều tra, dần dần phát hiện một số manh mối.

Theo điều tra, những tu sĩ mất tích đều là tại một khu vực cụ thể biến mất.

Khi hai người tới nơi, liền cảm nhận được một luồng khí lạnh bao trùm, trong không khí tựa hòa có ma khí lơ lửng.

Hai người thận trọng tiến vào, phát hiện một tòa cổ điện bí ẩn.

Cổ điện này xây bằng đá đen, tỏa ra khí tức cổ xưa âm lãnh.

Vương Trường Sinh cùng Hồ Tam Nương trao đổi một cái ánh mắt, sau đó cùng nhau tiến vào cổ điện.

Bên trong cổ điện tối tăm âm lãnh, trên tường có khắc những hoa văn kỳ quái.

Hai người tiếp tục tiến sâu vào, cuối cùng đến một tòa đại điện.

Trong đại điện có một tòa tế đàn, trên tế đàn đặt một viên ma tinh, tỏa ra ma khí nồng nặc.

“Quả nhiên là ma tộc!”

Vương Trường Sinh trong mắt lóe lên vẻ cảnh giác.
Đúng lúc này, một đạo âm thanh lạnh lùng đột nhiên vang lên: “Lại có người dám xâm nhập nơi này.”

Một bóng đen từ trong bóng tối đi ra, đó là một ma tộc toàn thân đen nhánh, hai mắt tỏa ra ánh sáng màu đỏ.

Ma tộc nhìn hai người, cười lạnh nói: “Lại có hai cái mồi ngon tự đưa tới cửa.”

Nói xong, hắn vung tay một cái, một đạo ma khí liền bay về phía hai người.

Vương Trường Sinh cùng Hồ Tam Nương lập tức ra tay.

Hai người liên thủ công kích, ma khí kia bị đánh tan.

Ma tộc thấy vậy, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc: “Không ngờ các ngươi còn có chút bản lĩnh.”

Nói xong, hắn vận chuyển ma công, toàn thân bộc phát ra ma khí cường đại.

Vương Trường Sinh và Tam Nương không dám khinh thường, dốc toàn lực đối địch.

Hai bên lập tức đánh nhau kịch liệt.

Ma tộc này thực lực cực kỳ cường đại, ma công thâm hậu, công kích lợi hại.

Nhưng Vương Trường Sinh cùng Hồ Tam Nương phối hợp nhịp nhàng, một người công một người thủ, dần dần lấn lướt.

Đặc biệt là Hồ Tam Nương, sau khi đột phá, thực lực tăng vọt, bốn đuôi hồ ly đồng thời tấn công, khiến ma tộc không kịp chống đỡ.

Vương Trường Sinh cũng không chậm trễ, tế ra pháp bảo mạnh mẽ, liên tục công kích.

Cuối cùng, hai người liên thủ, đem ma tộc này triệt để tiêu diệt.

Sau khi ma tộc chết, ma khí trong cổ điện dần dần tiêu tán.

Vương Trường Sinh đi đến trước tế đàn, nhìn viên ma tinh, trong lòng có chút lo lắng.

“Ma tộc xuất hiện ở đây, chắc chắn có âm mưu.”

Hắn nói.

Hồ Tam Nương gật đầu: “Đúng vậy, chúng ta phải báo cáo việc này về tông môn.”

Hai người thu thập chứng cứ, sau đó rời khỏi cổ điện.

Sư phụ nghe xong, thần sắc nghiêm trọng: “Ma tộc lại xuất hiện, đây không phải là tin tốt.”

Sau đó, ông ta lập tức triệu tập các trưởng lão tông môn, thương nghị đối sách.

Vương Trường Sinh và Hồ Tam Nương cũng có mặt trong cuộc họp này.

Sau khi thảo luận, tông môn quyết định tăng cường cảnh giới, đồng thời cử người đi các nơi điều tra, đề phòng ma tộc có hành động lớn.

Vương Trường Sinh cùng Hồ Tam Nương cũng nhận nhiệm vụ, tiếp tục điều tra hoạt động của ma tộc.

Hai người lại lên đường, bắt đầu cuộc hành trình mới.

Trên đường đi, họ không ngừng điều tra, dần dần phát hiện nhiều manh mối về ma tộc.

Hóa ra, ma tộc đang âm thầm chuẩn bị một kế hoạch lớn, muốn xâm lăng thế giới tu chân.

Vương Trường Sinh cùng Hồ Tam Nương quyết định, phải ngăn chặn âm mưu của ma tộc.

Họ tiếp tục điều tra, dần dần tiếp cận trung tâm của âm mưu ma tộc.

Cho đến một ngày, họ phát hiện một tòa ma điện khổng lồ.

Ma điện này tọa lạc tại một thung lũng âm u, bốn phía tràn ngập ma khí.

Vương Trường Sinh cùng Tam Nương thận trọng tiến vào thung lũng, phát hiện nơi đây có rất nhiều ma tộc đang hoạt động.

Hai người lặng lẽ ẩn mình quan sát, phát hiện lũ ma tộc kia đang bày ra một đại trận, dường như muốn mở toang một cánh cổng xuyên không gian.

“Không tốt, bọn chúng muốn triệu hồi ma tộc đại quân!”

Vương Trường Sinh trong lòng cảm thấy không ổn.

Hắn cùng Hồ Tam Nương quyết định, phải phá hủy đại trận này, ngăn chặn ma tộc triệu hồi đại quân.

Hai người lập kế hoạch, quyết định đột kích vào ban đêm.

Đến đêm, họ lợi dụng bóng tối, lén tiến vào thung lũng.

Hai người tránh né các ma tộc tuần tra, dần dần tiếp cận trung tâm của đại trận.

Đại trận này cực kỳ phức tạp, do vô số ma văn cấu thành, tỏa ra ma khí nồng nặc.

Vương Trường Sinh quan sát một phen, phát hiện hạch tâm của đại trận là một viên ma tinh cực lớn.

Chỉ cần phá hủy viên ma tinh này, đại trận sẽ tự động sụp đổ.

Hai người quyết định, đồng thời ra tay, phá hủy viên ma tinh.

Họ chờ đợi thời cơ, khi các ma tộc canh giữ sơ hở, lập tức xuất thủ.

Vương Trường Sinh tế ra pháp bảo mạnh mẽ nhất, một đạo kiếm quang chém về phía viên ma tinh.

Hồ Tam Nương cũng vận chuyển toàn lực, bốn đuôi hồ ly đồng thời tấn công.

Hai người liên thủ, uy lực cực lớn.

Viên ma tinh bị đánh trúng, lập tức nứt ra vô số vết nứt.

Ma khí xung quanh bắt đầu hỗn loạn, đại trận cũng bắt đầu rung chuyển.

Các ma tộc phát hiện dị thường, lập tức lao tới.

Nhưng đã quá muộn, viên ma tinh đã bị phá hủy, đại trận bắt đầu sụp đổ.

Ma khí xung quanh hỗn loạn, không gian bắt đầu vặn vẹo.

Vương Trường Sinh cùng Hồ Tam Nương lập tức rút lui, tránh xa thung lũng.

Sau khi đại trận sụp đổ, ma khí trong thung lũng dần dần tiêu tán, các ma tộc cũng bị ảnh hưởng, thương vong nặng nề.

Hai người quan sát từ xa, thấy tình cảnh trong thung lũng đã được khống chế, mới yên tâm rời đi.

Họ lập tức trở về tông môn, báo cáo tình hình.

Sư phụ nghe xong, rất hài lòng: “Các ngươi làm rất tốt, đã phá hủy âm mưu của ma tộc.”

Sau đó, tông môn quyết định, tăng cường tuần tra biên cảnh, đề phòng ma tộc trả đũa.

Vương Trường Sinh cùng Hồ Tam Nương cũng được khen thưởng, nhận được không ít tài nguyên tu luyện.

Hai người tiếp tục tu luyện tại tông môn, thực lực không ngừng tăng cao.

Thời gian cứ thế trôi qua, Vương Trường Sinh cùng Hồ Tam Nương đã trở thành cao thủ trụ cột của tông môn.

Họ cùng nhau trải qua không ít sóng gió, tình cảm cũng ngày càng sâu đậm.

Cho đến một ngày, Vương Trường Sinh đột nhiên cảm nhận được một cỗ khí tức quen thuộc.

Đó là khí tức của một người bạn cũ.

Hắn lập tức rời khỏi tông môn, đi tìm người bạn cũ này.

Trên đường đi, hắn gặp lại một người bạn xưa, chính là Lý Tiểu Dao năm đó.

Lý Tiểu Dao bây giờ đã trưởng thành rất nhiều, tu vi cũng tăng cao không ít.

Hai người gặp lại, vô cùng vui mừng.

“Trường Sinh, lâu rồi không gặp.”

Lý Tiểu Dao cười nói.

Vương Trường Sinh cũng cười: “Tiểu Dao, ngươi cũng đã trưởng thành rồi.”

Hai người trò chuyện một hồi, Vương Trường Sinh mới biết Lý Tiểu Dao gần đây cũng trải qua không ít chuyện.

Sau đó, họ cùng nhau trở về tông môn.

Về đến tông môn, Vương Trường Sinh giới thiệu Lý Tiểu Dao với Hồ Tam Nương.
Hai người nhanh chóng trở thành bạn tốt, cùng nhau tu luyện.

Thời gian trôi qua, ba người cùng nhau trải qua không ít mạo hiểm, thực lực không ngừng tăng cao.

Cho đến một ngày, một tin chấn động truyền đến: Ma tộc đại quân xuất hiện, chuẩn bị xâm lăng thế giới tu chân.

Toàn bộ thế giới tu chân lập tức rung chuyển, các tông môn bắt đầu liên hợp, chuẩn bị ứng phó cuộc xâm lăng của ma tộc.

Họ cùng các tu sĩ khác, cùng nhau chống lại sự xâm lăng của ma tộc.

Trận chiến cực kỳ ác liệt, hai bên tổn thất nặng nề.

Nhưng cuối cùng, dưới sự nỗ lực của toàn bộ tu sĩ, ma tộc đại quân bị đánh lui.

Thế giới tu chân lại lần nữa khôi phục hòa bình.

Sau trận chiến, Vương Trường Sinh cùng Hồ Tam Nương quyết định rời khỏi tông môn, bắt đầu cuộc hành trình mới.

Họ muốn đi khắp thế giới tu chân, tìm kiếm cơ duyên cao hơn.

Lý Tiểu Dao cũng quyết định đi cùng.

Ba người cùng nhau lên đường, bắt đầu cuộc phiêu lưu mới.

Họ vượt qua núi cao biển rộng, cuối cùng đến được nơi tiên phủ tọa lạc.

Nơi đây đã tụ tập rất nhiều tu sĩ, đều là vì tiên phủ mà đến.

Vương Trường Sinh cùng Hồ Tam Nương, Lý Tiểu Dao gia nhập vào dòng người, chờ đợi tiên phủ mở ra.

Không lâu sau, tiên phủ chính thức mở ra.

Mọi người lập tức tiến vào, bắt đầu tìm kiếm bảo vật bên trong.

Bên trong tiên phủ cực kỳ rộng lớn, có đủ loại cơ quan trận pháp, cũng có không ít yêu thú canh giữ.

Vương Trường Sinh cùng hai người bạn đồng hành phối hợp ăn ý, vượt qua không ít khó khăn, cuối cùng đến được trung tâm của tiên phủ.

Tại đó, họ phát hiện một tòa điện đường cổ xưa.

Trong điện đường có một tòa tượng đá, tạc hình một vị tiên nhân.

Vương Trường Sinh cùng hai người bạn đồng hành tiến vào điện đường, bắt đầu tìm kiếm truyền thừa.

Bóng hình một lão già tiên phong đạo cốt từ trong pho tượng đá hiện ra, ánh mắt hướng về phía ba người.

Lão giả nói, giọng nói ôn hòa.

Vương Trường Sinh cung kính hỏi: “Tiền bối là?”

Lão giả mỉm cười: “Ta là chủ nhân của tòa tiên phủ này, lưu lại một tia thần thức ở đây, chờ đợi người hữu duyên.”

Ba người nghe vậy, đều cảm thấy kinh ngạc.

Lão giả lại nói: “Các ngươi đều là người có duyên, ta sẽ ban cho các ngươi truyền thừa của ta.”

Họ đã tiếp nhận được truyền thừa của tiên nhân, thực lực lại một lần nữa tăng vọt.

“Cảm tạ tiền bối ban tặng.”

Lão nhân mỉm cười: “Đây là duyên phận của các ngươi. Hãy dùng truyền thừa này mà bảo vệ thế giới tu chân.”

Họ quyết định, tiếp tục cuộc hành trình, đi khắp thế giới tu chân, tìm kiếm cơ duyên cao hơn.

Trên đường đi, họ gặp không ít cao nhân kỳ lạ, cũng thu hoạch không ít bảo vật.

Thực lực của họ không ngừng tăng cao, dần dần trở thành tồn tại đỉnh cao trong thế giới tu chân.

Cho đến một ngày, họ nghe được một tin đồn: Tại chỗ tận cùng của thế giới tu chân, có một tòa thần điện, bên trong cất giấu bí mật thành thần.

Ba người quyết định, đi tìm kiếm tòa thần điện này.

Họ vượt qua vô số khó khăn, cuối cùng đến được chỗ tận cùng của thế giới tu chân.

Tại đó, họ thấy một tòa thần điện khổng lồ, tỏa ra ánh sáng thần thánh.

Trong thần điện có vô số thử thách, nhưng ba người phối hợp ăn ý, lần lượt vượt qua.

Cuối cùng, họ đến được trung tâm của thần điện.

Tại đó, họ thấy một tòa thần tượng, tạc hình một vị thần linh.

Vị thần linh này tay cầm một thanh thần kiếm, tỏa ra uy nghiêm thần thánh.

Ba người tiến đến trước thần tượng, bắt đầu tìm kiếm bí mật thành thần.

Đúng lúc này, thần tượng đột nhiên phát sáng, một đạo thần thức từ trong thần tượng bay ra.

Đó là một thần linh, nhìn về phía ba người.

“Các ngươi cuối cùng cũng đến rồi.”

Thần linh nói, giọng nói trang nghiêm.

Vương Trường Sinh cung kính hỏi: “Thần linh đại nhân, bí mật thành thần là gì?”

Thần linh mỉm cười: “Thành thần không có bí mật, chỉ cần các ngươi có đủ thực lực và tâm cảnh.”

Nói xong, ông ta vung tay một cái, ba đạo thần quang bay vào trán ba người.

Ba người lập tức cảm nhận được một lượng lớn tin tức truyền vào trong đầu, đó là đạo lý thành thần và kinh nghiệm tu luyện.

Sau một hồi lâu, ba người mở mắt ra, trong mắt đều lóe lên vẻ ngộ ra.

Họ đã hiểu được chân lý thành thần, tâm cảnh đột nhiên tăng cao.

“Cảm tạ thần linh đại nhân chỉ điểm.”

Ba người đồng thanh cảm tạ.

Thần linh mỉm cười: “Đây là duyên phận của các ngươi. Hy vọng các ngươi có thể sớm ngày thành thần, bảo vệ thế giới này.”

Nói xong, thân hình của ông ta dần dần trở nên mờ nhạt.

“Sau này, hãy dựa vào chính các ngươi.”

Lời nói cuối cùng vang lên, thần linh hoàn toàn biến mất.

Ba người lại ở lại trong thần điện một lúc, tiếp tục lĩnh hội đạo lý thành thần.

Sau khi hoàn toàn nắm vững, họ rời khỏi thần điện.

Ra khỏi thần điện, ba người cảm nhận được tâm cảnh của bản thân đã tăng lên rất nhiều, trong lòng đều tràn đầy tự tin.

Họ quyết định, trở về tông môn, bắt đầu bế quan tu luyện, chuẩn bị cho việc thành thần.

Thời gian cứ thế trôi qua, ba người không ngừng tu luyện tại tông môn, thực lực ngày càng tăng cao.

Cho đến một ngày, họ cảm nhận được thiên kiếp sắp giáng xuống.

Ba người biết rằng, thời khắc thành thần của họ đã đến.

Họ rời khỏi tông môn, tìm một nơi yên tĩnh, bắt đầu độ kiếp.

Thiên kiếp cực kỳ kh*ng b*, nhưng ba người đều có thực lực cường đại, lần lượt vượt qua.

Cuối cùng, họ thành công vượt qua thiên kiếp, đặt chân vào cảnh giới thần linh.

Sau khi thành thần, ba người cảm nhận được sức mạnh vô cùng trong cơ thể, trong lòng đều vui mừng khôn xiết.

Họ quay về tông môn, nhận lời chúc mừng của mọi người.

Sau đó, họ quyết định, đi khắp thế giới tu chân, truyền bá đạo pháp, bảo vệ thế giới này.

Ba người cùng nhau lên đường, bắt đầu cuộc hành trình mới.

Trên đường đi, họ gặp không ít người có duyên, truyền thụ đạo pháp, giúp đỡ người khác.

Danh tiếng của họ ngày càng vang xa, trở thành thần thoại trong thế giới tu chân.

Cho đến một ngày, họ nghe được một tin đồn: Tại một thế giới xa xôi, có một cuộc đại chiến sắp xảy ra, cần sự giúp đỡ của họ.

Ba người quyết định, đi đến thế giới đó, tham gia cuộc chiến.

Họ vượt qua không gian, đến được thế giới đó.

Nơi đây, một cuộc đại chiến giữa thần linh và ma tộc đang diễn ra, tình thế vô cùng nguy ngập.

Ba người lập tức tham gia chiến đấu, cùng các thần linh khác liên thủ chống lại ma tộc.

Trận chiến cực kỳ ác liệt, nhưng cuối cùng, dưới sự nỗ lực của mọi người, ma tộc bị đánh lui.

Thế giới lại lần nữa khôi phục hòa bình.

Sau trận chiến, ba người quyết định ở lại thế giới này một thời gian, giúp đỡ người dân nơi đây khôi phục sinh hoạt.

Họ truyền thụ đạo pháp, giúp người dân nơi đây tăng cường thực lực, đề phòng ma tộc quay trở lại.

Thời gian trôi qua, ba người dần dần trở thành thần linh được người dân nơi đây tôn kính.

Ba người biết rằng, đã đến lúc phải trở về.

Họ từ biệt người dân nơi đây, trở về thế giới tu chân.

Về đến thế giới tu chân, họ phát hiện nơi đây đã phát sinh rất nhiều thay đổi.

Nhưng tông môn của họ vẫn như cũ, mọi người vẫn đang chờ đợi họ trở về.

Ba người trở về tông môn, nhận sự chào đón nồng nhiệt của mọi người.

Sau đó, họ quyết định, ở lại tông môn, tiếp tục tu luyện, truyền thụ đạo pháp.

Thời gian cứ thế trôi qua, ba người đã trở thành tồn tại huyền thoại trong thế giới tu chân.

Danh tiếng của họ truyền khắp thiên hạ, được vô số người tôn kính.

Nhưng họ vẫn khiêm tốn tu luyện, không ngừng tìm kiếm đạo lý cao hơn.

Cho đến một ngày, họ cảm nhận được lời triệu hồi từ chư thiên.

Ba người biết rằng, đã đến lúc phải rời đi thế giới này, đi đến một cảnh giới cao hơn.

Họ từ biệt mọi người, bắt đầu cuộc hành trình mới.

Trên đường đi, họ gặp không ít cao nhân kỳ lạ, cũng thu hoạch không ít cơ duyên.

Cuối cùng, họ đến được chư thiên, bắt đầu cuộc phiêu lưu mới.

Tại đó, họ sẽ gặp nhiều thử thách hơn, cũng sẽ thu hoạch nhiều thành tựu hơn.

Nhưng dù thế nào, họ sẽ luôn cùng nhau, đối mặt với mọi khó khăn.

Bởi vì họ biết rằng, chỉ cần có nhau, không có gì là không thể vượt qua.

Câu chuyện của họ, sẽ mãi mãi lưu truyền trong thế giới tu chân, trở thành truyền thuyết bất diệt.

(Chương hoàn)

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.