Chương 813: Song Thủ Quy Phục Cơ Hội Thanh Dương (Cầu Nguyệt Phiếu)

Tại một góc của Đại Sảnh Tế Tự.

Tần Tang đứng ở đó, thần sắc bình tĩnh, đôi mắt lạnh lùng quét qua đám đông đang sôi sục.

Trong lòng hắn, một luồng cảm xúc khó tả đang dâng trào.

Hắn không ngờ, thứ mà mình vô tình đạt được trong Động Thiên Cổ, lại là một trong những thứ mà Thần Điện Tế Tự này khao khát nhất.

“Thần Hồn Ấn Ký”…

Tần Tang thầm nhắc lại ba chữ này.

Hắn còn nhớ rõ, lúc đó tại Động Thiên Cổ, hắn đã trải qua một trận chiến kịch liệt, cuối cùng mới may mắn lấy được món đồ này.

Lúc đó, hắn chỉ cảm thấy món đồ này bất phàm, nhưng cũng không rõ ràng tác dụng cụ thể của nó.

Cho đến khi tiến vào Thần Điện Tế Tự này, nhìn thấy những bích họa và văn tự cổ xưa trên tường, cộng thêm những lời thì thầm của những người xung quanh, hắn mới chợt hiểu ra.

Thì ra, “Thần Hồn Ấn Ký” chính là chìa khóa để mở ra cánh cửa tối cao của Thần Điện Tế Tự!

Nó không chỉ là một tín vật thông thường, mà còn chứa đựng sức mạnh thần bí, có thể dẫn dắt chủ nhân của nó bước vào chốn cấm địa chân chính của Thần Điện, tiếp nhận truyền thừa cổ xưa.

Mà bây giờ, món đồ này lại đang ở trong tay hắn.

Tần Tang khẽ hít một hơi, cố gắng giữ cho tâm tình bình tĩnh.

Hắn biết, một khi bại lộ, hắn sẽ trở thành mục tiêu săn đuổi của tất cả mọi người ở đây.

Dù hắn tự tin vào thực lực của mình, nhưng đối mặt với nhiều cao thủ như vậy, hắn cũng không dám khinh thường.

“Phải tìm cách rời khỏi nơi này trước.”

Tần Tang thầm nghĩ, đôi mắt lóe lên ánh sáng tinh tế.

Hắn quan sát xung quanh, tìm kiếm cơ hội thoát thân.

Nhưng lúc này, một tiếng hô lớn vang lên, phá vỡ sự yên tĩnh của đại sảnh.

“Tất cả mọi người, hãy yên lặng!”

Một lão giả mặc áo trắng, khí thế uy nghiêm, bước ra từ đám đông.

Hắn chính là một trong những trưởng lão của Thần Điện Tế Tự, tu vi đã đạt đến cảnh giới Hóa Thần kỳ, uy vọng cực cao.

Lão giả áo trắng đảo mắt nhìn đám đông, giọng trầm vang vọng: “Thần Hồn Ấn Ký đã xuất hiện, đây là cơ duyên ngàn năm có một của Thần Điện ta. Bất kỳ ai có được Thần Hồn Ấn Ký, chỉ cần giao nộp cho Thần Điện, sẽ trở thành thượng khách của Thần Điện, hưởng vô tận tài nguyên tu luyện!”

Lời vừa dứt, cả đại sảnh lại một lần nữa xôn xao.

Vô số ánh mắt tham lam và kích động quét qua từng người, như muốn xuyên thấu hết thảy, tìm ra chủ nhân của Thần Hồn Ấn Ký.

Tần Tang trong lòng căng thẳng, nhưng bề ngoài vẫn bình tĩnh như không.

Hắn biết, lúc này càng không thể để lộ bất kỳ sơ hở nào.

“Đồng thời,” lão giả áo trắng tiếp tục nói, “Thần Điện sẽ tổ chức một cuộc đại điển tế tự, mời chủ nhân của Thần Hồn Ấn Ký lên đàn tế, cùng mở ra cánh cửa truyền thừa cổ xưa!”

“Đại điển tế tự sẽ được tổ chức vào ba ngày sau, tại Thần Đàn chính điện. Mọi người đều có thể tham dự, chứng kiến khoảnh khắc lịch sử này!”

Nghe được tin tức này, mọi người càng thêm phấn khích.

Tần Tang nghe vậy, trong lòng càng thêm lo lắng.

Ba ngày, thời gian quá ngắn.

Hắn phải trong ba ngày này, tìm ra biện pháp đối phó.

Hoặc là, trốn thoát khỏi Thần Điện Tế Tự; hoặc là, tìm cách che giấu thân phận, tham gia đại điển tế tự.

Dù là phương án nào, đều đầy rẫy nguy hiểm.

Lúc này, Tần Tang chợt cảm nhận được một ánh mắt như có như không đang dò xét mình.

Hắn giật mình, vội vàng cúi đầu xuống, giả vờ đang chăm chú ngắm nhìn những bức họa trên tường.

Nhưng trong lòng đã dâng lên cảnh giác tột độ.

Có người đang chú ý hắn!

Không biết là do hắn vô tình để lộ sơ hở, hay là đối phương có thủ đoạn đặc biệt?

Tần Tang âm thầm vận chuyển chân nguyên, chuẩn bị sẵn sàng ứng phó với bất kỳ biến cố nào.

Nhưng ánh mắt kia chỉ thoáng qua rồi biến mất, như chưa từng xuất hiện.

Tần Tang không dám chủ quan, hắn quyết định lập tức rời khỏi đại sảnh.

Hắn lặng lẽ lùi về phía sau, dựa vào đám đông, từ từ di chuyển về phía cửa ra vào.

May mắn thay, lúc này mọi người đều đang bàn tán sôi nổi về đại điển tế tự ba ngày sau, không ai chú ý đến động tĩnh của hắn.

Tần Tang thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng rời khỏi đại sảnh.

Ra khỏi đại sảnh, Tần Tang không dám dừng lại, lập tức hướng về nơi ở tạm thời của mình trong Thần Điện mà đi.

Trên đường đi, hắn luôn cảnh giác quan sát xung quanh, đề phòng bị theo dõi.

Cho đến khi trở về phòng, đóng chặt cửa lại, bố trí vài tầng cấm chế, Tần Tang mới thực sự thư giãn.

Hắn ngồi xuống giường, lấy ra một khối ấn ký màu đen từ trong túi trữ vật.

Ấn ký to bằng bàn tay, chất liệu không rõ, trên mặt khắc đầy hoa văn cổ xưa phức tạp, tỏa ra khí tức thần bí nhàn nhạt.

Tần Tang nhìn chằm chằm vào ấn ký trong tay, trong lòng suy nghĩ nhanh chóng.

Hắn biết, món đồ này giờ đây đã trở thành vật tai họa.

Nhưng đồng thời, nó cũng là một cơ duyên lớn.

Nếu có thể tận dụng tốt, có lẽ hắn sẽ có được tạo hóa không thể tưởng tượng.

Vấn đề là, làm thế nào để vượt qua cửa ải trước mắt?

Ba ngày, chỉ còn ba ngày nữa thôi.

Tần Tang chau mày, bắt đầu suy nghĩ về kế sách.

Lúc này, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu hắn.

Thanh Dương Chân Nhân là một cao thủ ẩn cư trong Thần Điện Tế Tự, tu vi thâm hậu, tính tình cô cao, ít khi tiếp xúc với người ngoài.

Nhưng Tần Tang từng vô tình giúp đỡ đệ tử của Thanh Dương Chân Nhân một chuyện, từ đó kết được một chút thiện duyên.

Nghĩ tới đây, Tần Tang trong lòng dấy lên một tia hy vọng.

Có lẽ, hắn có thể tìm Thanh Dương Chân Nhân cầu viện?

Dù sao, với thân phận và thực lực của Thanh Dương Chân Nhân, nếu có thể ra tay giúp đỡ, hắn nhất định sẽ vượt qua được khó khăn này.

Nhưng, Thanh Dương Chân Nhân sẽ giúp hắn sao?

Tần Tang không chắc chắn.

Dù sao, Thần Hồn Ấn Ký quan hệ trọng đại, liên quan đến truyền thừa cổ xưa của Thần Điện, sợ rằng ngay cả Thanh Dương Chân Nhân cũng khó có thể làm ngơ.

Nhưng bây giờ, ngoài phương án này, hắn cũng không còn cách nào khác.

“Chỉ có thể thử một lần!”

Tần Tang ánh mắt kiên định, đã có quyết đoán.

Hắn đứng dậy, thu hồi Thần Hồn Ấn Ký, chuẩn bị đi tìm Thanh Dương Chân Nhân.

Nhưng ngay lúc này, một tiếng gõ cửa bất ngờ vang lên.

Cốc… cốc… cốc…

Thanh âm nhẹ nhàng, nhưng lại khiến Tần Tang giật nảy mình.

Ai?

Tại sao lại có người tìm tới vào lúc này?

Tần Tang cảnh giác cao độ, chậm rãi đi đến trước cửa, hỏi nhỏ: “Ai đó?”

Bên ngoài cửa, một thanh âm ôn hòa vang lên: “Tần đạo hữu, tại hạ là đệ tử của Thanh Dương Chân Nhân, phụng mệnh sư tôn đến mời đạo hữu.”

Thanh Dương Chân Nhân?

Thật là nói Tào Tháo, Tào Tháo đến!

Hắn vừa mới nghĩ tới tìm Thanh Dương Chân Nhân, không ngờ đối phương đã chủ động tìm tới.

Nhưng, đây là cơ hội hay là cạm bẫy?

Tần Tang do dự một chút, cuối cùng vẫn mở cửa.

Bên ngoài cửa, một thanh niên áo xanh đứng đó, thần sắc ôn hòa, khí chất xuất trần.

Chính là đệ tử của Thanh Dương Chân Nhân mà Tần Tang từng gặp.

“Tần đạo hữu,” thanh niên áo xanh khẽ cúi đầu, “Sư tôn có mời, xin mời đạo hữu đi theo tại hạ.”

Tần Tang nhìn thanh niên áo xanh một cái, gật đầu: “Xin mời dẫn đường.”

Dù sao, hắn cũng định đi tìm Thanh Dương Chân Nhân, bây giờ đối phương chủ động mời, cũng tiện cho hắn.

Trên đường đi, Tần Tang âm thầc cảnh giác, nhưng thanh niên áo xanh chỉ im lặng dẫn đường, không nói thêm lời nào.

Không lâu sau, hai người đến trước một tòa đình viện thanh u.

Đây chính là nơi ở của Thanh Dương Chân Nhân.

Thanh niên áo xanh dừng bước, hướng về phía trong đình viện cung kính báo cáo: “Sư tôn, Tần đạo hữu đã mời tới.”

“Vào đi.”

Một thanh âm trầm ổn vang lên từ trong đình viện.

Thanh niên áo xanh lui sang một bên, làm ra cử chỉ mời.

Tần Tang hít sâu một hơi, bước vào đình viện.

Trong sân, một lão đạo mặc áo bào xanh đang ngồi xếp bằng trên một tảng đá lớn, hai mắt khép hờ, khí tức thu liễm, như hòa làm một với trời đất.

Chính là Thanh Dương Chân Nhân.

Tần Tang tiến lên, cung kính thi lễ: “Tiền bối.”

Thanh Dương Chân Nhân mở mắt ra, ánh mắt như điện, quét qua Tần Tang.

Trong chốc lát, Tần Tang cảm thấy toàn thân như bị nhìn thấu, không giấu được chút gì.

Nhưng ánh mắt kia chỉ thoáng qua rồi biến mất, Thanh Dương Chân Nhân khẽ gật đầu: “Ngồi đi.”

Tần Tang không dám khách khí, ngồi xuống một tảng đá bên cạnh.

“Tiểu hữu,” Thanh Dương Chân Nhân mở miệng, thanh âm bình thản, “Ngươi biết, lão phu vì sao mời ngươi tới đây sao?”

Tần Tang lắc đầu: “Vãn bối không biết, xin tiền bối chỉ giáo.”

Thanh Dương Chân Nhân nhìn Tần Tang, ánh mắt thâm thúy: “Thần Hồn Ấn Ký, có phải đang ở trên người ngươi không?”

Lời vừa ra, Tần Tang trong lòng giật mình.

Hắn do dự một chút, cuối cùng vẫn gật đầu thừa nhận: “Đúng vậy.”

Đối mặt với một cao thủ như Thanh Dương Chân Nhân, giấu diếm cũng vô ích.

Thanh Dương Chân Nhân nghe vậy, trên mặt lộ ra vẻ trầm tư.

Một lúc lâu, hắn mới thở dài nói: “Thần Hồn Ấn Ký xuất thế, tất nhiên sẽ dẫn đến sóng gió. Ngươi bây giờ, đã trở thành con mồi của tất cả mọi người.”

Tần Tang cười khổ một tiếng: “Vãn bối cũng hiểu. Chỉ là, vãn bối không ngờ món đồ này lại trọng yếu đến thế.”

Thanh Dương Chân Nhân gật đầu: “Đây là số mệnh của ngươi, cũng là kiếp nạn của ngươi. Nhưng đồng thời, cũng là cơ duyên của ngươi.”

Tần Tang nghe vậy, trong lòng hơi động: “Tiền bối ý là…”

Thanh Dương Chân Nhân nhìn Tần Tang, ánh mắt sâu thẳm: “Nếu ngươi tin tưởng lão phu, có thể đem Thần Hồn Ấn Ký giao cho lão phu tạm thời bảo quản. Đợi ba ngày sau đại điển tế tự, lão phu tự có biện pháp giúp ngươi.”

Tần Tang nghe vậy, trong lòng do dự.

Đây là một sự lựa chọn mạo hiểm.

Dù sao, Thần Hồn Ấn Ký quá quan trọng, một khi giao ra, số phận của hắn sẽ nằm trong tay người khác.

Nhưng nếu không làm vậy, với thực lực hiện tại của hắn, sợ rằng khó mà bảo vệ được Thần Hồn Ấn Ký.

Thanh Dương Chân Nhân nhìn thấy vẻ do dự của Tần Tang, cũng không thúc giục, chỉ lặng lẽ chờ đợi.

Một lúc lâu, Tần Tang mới ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định: “Tiền bối, vãn bối nguyện ý tin tưởng ngài.”

Nói xong, hắn lấy ra Thần Hồn Ấn Ký, hai tay dâng lên.

Thanh Dương Chân Nhân tiếp nhận Thần Hồn Ấn Ký, trên mặt lộ ra vẻ hài lòng: “Tốt! Tiểu hữu có thể quả đoán như vậy, thật không hổ là người mà lão phu coi trọng.”

Hắn cất kỹ Thần Hồn Ấn Ký, sau đó nói: “Ba ngày sau, ngươi cứ yên tâm tham gia đại điển tế tự. Lão phu tự có an bài.”

Tần Tang gật đầu: “Đa tạ tiền bối.”

Thanh Dương Chân Nhân khẽ vẫy tay: “Ngươi về đi. Ba ngày này, cứ yên tâm ở trong phòng tu luyện, đừng tùy tiện ra ngoài.”

Tần Tang đứng dậy thi lễ, sau đó rời khỏi đình viện.

Trên đường trở về, Tần Tang trong lòng vẫn còn một chút bất an.

Nhưng hắn biết, giờ đây hắn đã không còn đường lui.

Chỉ có thể tin tưởng Thanh Dương Chân Nhân.

Hy vọng, lựa chọn này của hắn là đúng.

Ba ngày sau, đại điển tế tự chính thức bắt đầu.

Toàn bộ Thần Điện Tế Tự trang hoàng lộng lẫy, vô số tu sĩ tụ tập tại Thần Đàn chính điện, chờ đợi khoảnh khắc quan trọng.

Tần Tang cũng xuất hiện trong đám đông, thần sắc bình tĩnh.

Hắn biết, hôm nay sẽ là một ngày quyết định.

Đại điển tế tự tiến hành thuận lợi, các nghi thức lần lượt được cử hành.

Cuối cùng, đến thời khắc then chốt – mở ra cánh cửa truyền thừa cổ xưa.

Vị lão nhân áo trắng lại xuất hiện, tay nắm Thần Hồn Ấn Ký, bước lên đàn tế.

Nhưng ngay lúc này, một biến cố bất ngờ xảy ra.

Một đạo hắc ảnh đột nhiên lao ra từ đám đông, thẳng hướng lão giả áo trắng!

“Giữ lấy!”

“Bảo vệ Thần Hồn Ấn Ký!”

Trong nháy mắt, cảnh hỗn loạn bùng nổ.

Tần Tang đứng trong đám đông, nhìn cảnh tượng trước mắt, trong lòng căng thẳng tột độ.

Hắn biết, trận chiến sinh tử thực sự, bây giờ mới vừa bắt đầu.

Và hắn, đã sẵn sàng.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.