Chương 795: Song Tu Thiên Nguyên, Uy Năng Thiên Châu (Hai Chương Một, Cầu Nguyệt Phiếu)
Thiên Châu.
Một loại đặc thù kỳ vật trời sinh, chứa đựng Thiên Địa Nguyên Khí tinh thuần, có thể dùng để tu luyện, cũng có thể dùng để luyện khí, luyện đan, bố trí trận pháp.
Đồng thời, Thiên Châu còn có thể dùng để luyện chế thành Pháp Bảo, uy lực vô cùng cường đại.
Một viên Thiên Châu, giá trị liền vượt xa một kiện Linh Bảo, thậm chí có thể so sánh với một kiện Pháp Bảo.
Tại Đông Hải, Thiên Châu càng là vật tư tu luyện tối cao, được mọi người săn lùng.
Chỉ tiếc, Thiên Châu quá hiếm có, chỉ có thể ngẫu nhiên tìm được tại một số địa phương đặc thù, hoặc là từ trên người một số yêu thú cấp cao.
Mà hôm nay, Lý Tự An lại có được một viên Thiên Châu.
Hơn nữa, vẫn là một viên Thiên Châu Hỏa thuộc tính, chứa đựng Hỏa Nguyên Lực tinh thuần.
Đối với Lý Tự An mà nói, viên Thiên Châu này vô cùng trọng yếu.
Bởi vì hắn tu luyện chính là Hỏa thuộc tính công pháp, viên Thiên Châu Hỏa thuộc tính này, đối với hắn mà nói, chính là vật tư tu luyện tốt nhất.
“Không hổ là Thiên Châu, quả nhiên kỳ diệu.”
Lý Tự An cầm viên Thiên Châu trong tay, cảm nhận được từ trong đó truyền ra Hỏa Nguyên Lực nồng đậm, trong lòng không khỏi cảm thán.
Hắn có thể cảm giác được, chỉ cần hấp thu viên Thiên Châu này, tu vi của hắn tất nhiên sẽ tăng vọt, thậm chí có thể đột phá đến cảnh giới cao hơn.
Chỉ là, hắn cũng không vội vàng hấp thu.
Bởi vì hắn biết, Thiên Châu tuy tốt, nhưng hấp thu cũng cần thời gian, không thể nóng vội.
Hơn nữa, hắn còn có việc quan trọng hơn cần làm.
Đó chính là, song tu cùng Mộc Thanh Tuyết.
“Thanh Tuyết, ngươi chuẩn bị xong chưa?”
Lý Tự An quay đầu nhìn về phía Mộc Thanh Tuyết, hỏi.
Mộc Thanh Tuyết gật đầu, ánh mắt kiên định: “Chuẩn bị xong rồi.”
“Tốt, vậy chúng ta bắt đầu đi.”
Lý Tự An nói xong, liền ngồi xếp bằng xuống đất, đem viên Thiên Châu đặt ở giữa hai người.
Mộc Thanh Tuyết cũng ngồi xuống, đối diện với Lý Tự An.
Hai người nhìn nhau, trong mắt đều tràn đầy quyết tâm.
Tiếp theo, Lý Tự An bắt đầu vận chuyển công pháp, dẫn dắt Hỏa Nguyên Lực trong Thiên Châu, chậm rãi chảy vào trong cơ thể.
Mộc Thanh Tuyết cũng vận chuyển công pháp của mình, tiếp nhận Hỏa Nguyên Lực này.
Hai người công pháp vốn là tương sinh tương khắc, Hỏa sinh Mộc, Mộc trợ Hỏa.
Lúc này, dưới sự dẫn dắt của Thiên Châu, hai người công pháp hoàn toàn dung hợp cùng một chỗ, hình thành một vòng tuần hoàn hoàn chỉnh.
Hỏa Nguyên Lực từ trong Thiên Châu chảy ra, trước tiên tiến vào cơ thể Lý Tự An, sau đó lại thông qua công pháp của hắn, chuyển hóa thành Mộc Nguyên Lực, truyền vào cơ thể Mộc Thanh Tuyết.
Mộc Thanh Tuyết lại đem Mộc Nguyên Lực này chuyển hóa một lần nữa, trở về Hỏa Nguyên Lực, truyền ngược lại Lý Tự An.
Cứ như vậy, Hỏa Nguyên Lực cùng Mộc Nguyên Lực không ngừng tuần hoàn giữa hai người, mỗi một lần tuần hoàn, liền sẽ tinh luyện một lần, trở nên càng thêm tinh thuần.
Mà tu vi của hai người, cũng theo đó tăng lên nhanh chóng.
Thời gian từng chút một trôi qua.
Hai người vẫn duy trì trạng thái song tu, hoàn toàn chìm đắm vào trong tu luyện.
Hỏa Nguyên Lực cùng Mộc Nguyên Lực trong cơ thể họ càng ngày càng nồng đậm, khí tức cũng càng ngày càng cường đại.
Cho đến một ngày.
“Ầm!”
Một tiếng vang trầm, từ trong cơ thể Lý Tự An vang lên.
Chỉ thấy quanh người hắn, đột nhiên bộc phát ra một cỗ khí thế cực kỳ cường đại, thẳng tắp xông lên trời.
Cả tòa động phủ, đều bị chấn động run rẩy.
“Đây là… đột phá?”
Mộc Thanh Tuyết mở mắt ra, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, trong mắt lóe lên vẻ kinh hỉ.
Nàng có thể cảm nhận được, tu vi của Lý Tự An, vào lúc này, đã đột phá đến một cảnh giới mới.
Kim Đan hậu kỳ!
Không sai, Lý Tự An đột phá, đạt đến Kim Đan hậu kỳ!
Mà ngay sau đó, trên người Mộc Thanh Tuyết cũng bộc phát ra một cỗ khí thế cường đại.
Nàng cũng đột phá!
Kim Đan trung kỳ!
Hai người, trong quá trình song tu, đều đạt được đột phá lớn!
“Thành công rồi!”
Lý Tự An mở mắt ra, trong mắt lóe lên tia sáng vui mừng.
Hắn có thể cảm nhận được, tu vi trong cơ thể so với trước kia, cường đại ít nhất gấp mấy lần.
Đây chính là Kim Đan hậu kỳ, một cảnh giới hoàn toàn mới!
“Tự An, ngươi đột phá rồi.”
Mộc Thanh Tuyết nhìn Lý Tự An, trên mặt cũng nở nụ cười.
Nàng cũng rất vui mừng, không chỉ bởi vì bản thân đột phá, càng bởi vì Lý Tự An đột phá.
“Ừm, ngươi cũng đột phá rồi.”
Lý Tự An gật đầu, trong lòng vô cùng thoải mái.
Lần song tu này, hiệu quả vượt xa dự liệu của hắn.
Không chỉ tu vi đột phá, hơn nữa căn cơ cũng trở nên vô cùng vững chắc, hoàn toàn không có chút bất ổn nào.
Điều này khiến hắn vô cùng hài lòng.
“Viên Thiên Châu này, quả nhiên kỳ diệu.”
Lý Tự An nhìn về phía viên Thiên Châu ở giữa hai người, phát hiện ánh sáng trên đó đã ảm đạm rất nhiều, hiển nhiên là Nguyên Khí bên trong đã bị hấp thu gần hết.
Nhưng hắn cũng không cảm thấy tiếc.
Bởi vì viên Thiên Châu này, đã phát huy được giá trị lớn nhất của nó.
“Tiếp theo, chúng ta nên làm gì?”
Mộc Thanh Tuyết hỏi.
Lý Tự An suy nghĩ một chút, nói: “Trước tiên ổn định cảnh giới, sau đó lại đi tìm kiếm cơ duyên khác.”
“Được.”
Mộc Thanh Tuyết gật đầu, không có ý kiến.
Thế là, hai người lại tiếp tục nhập định, bắt đầu ổn định cảnh giới mới đột phá.
Thời gian lại một lần nữa trôi qua.
Mấy ngày sau, hai người mở mắt ra, cảnh giới đã hoàn toàn ổn định.
“Đi thôi.”
Lý Tự An đứng dậy, nói.
Hai người rời khỏi động phủ, lại lần nữa bước vào trong tầng thứ sáu của Tháp Linh Hỏa.
Lần này, hai người tự tin hơn nhiều.
Bởi vì tu vi của họ đều đã tăng lên, thực lực cũng tăng vọt.
Cho dù đối mặt với nguy hiểm trong tầng thứ sáu, hai người cũng có đủ tự tin để ứng phó.
Quả nhiên, trên đường đi, hai người gặp phải không ít yêu thú cùng cạm bẫy, nhưng đều bị hai người dễ dàng hóa giải.
Thậm chí, hai người còn phát hiện một vài chỗ tốt, thu hoạch không ít linh thảo cùng khoáng thạch.
“Xem ra, tầng thứ sáu này cũng không nguy hiểm lắm.”
Mộc Thanh Tuyết nói.
Lý Tự An gật đầu: “Ừm, có lẽ là bởi vì chúng ta thực lực tăng lên, cho nên mới cảm thấy không nguy hiểm.”
Hai người tiếp tục tiến lên.
Không bao lâu, hai người liền đến được trung tâm của tầng thứ sáu.
Nơi này, là một tòa điện đường cổ xưa.
Trong điện đường, có một tòa tế đàn.
Trên tế đàn, đặt một cái hộp ngọc.
“Chỗ này, hẳn là chỗ tốt cuối cùng của tầng thứ sáu.”
Lý Tự An nhìn cái hộp ngọc, trong mắt lóe lên vẻ chờ mong.
Hắn có dự cảm, trong hộp ngọc tất nhiên là bảo vật không tầm thường.
Thế là, hắn bước lên trước, cẩn thận mở hộp ngọc ra.
Bên trong hộp ngọc, đặt một quyển sách cổ.
Trên sách cổ, viết bốn chữ lớn: “Thiên Nguyên Song Tu Quyết”.
“Thiên Nguyên Song Tu Quyết?”
Lý Tự An nhíu mày, cầm quyển sách cổ lên, lật xem.
Chỉ xem qua vài trang, sắc mặt hắn liền đại biến.
Đây là… một bí kíp song tu!
Lý Tự An trong lòng chấn động.
Hắn không ngờ rằng, ở đây lại có thể có được một bí kíp song tu.
Hơn nữa, xem qua nội dung, môn song tu thuật này vô cùng thần diệu, có thể giúp hai người cùng nhau tăng tiến tu vi, thậm chí hỗ trợ nhau đột phá.
Điều này khiến hắn vô cùng kinh hỉ.
Bởi vì hắn vừa mới cùng Mộc Thanh Tuyết song tu, rõ ràng nhất lợi ích của song tu.
Mà môn “Thiên Nguyên Song Tu Quyết” này, hiển nhiên so với phương pháp song tu của bọn họ càng thêm hoàn mỹ, hiệu quả cũng càng thêm cường đại.
Nếu có thể tu luyện môn song tu thuật này, tu vi của chúng ta chắc chắn sẽ tăng nhanh hơn.
Lý Tự An trong lòng thầm nghĩ.
Thế là, hắn đem quyển sách cổ đưa cho Mộc Thanh Tuyết xem.
Mộc Thanh Tuyết xem xong, trên mặt cũng lộ ra vẻ kinh hỉ.
“Thiên Nguyên Song Tu Quyết, quả nhiên thần diệu.”
Nàng cảm thán.
“Ừm, từ nay về sau, chúng ta liền tu luyện môn công pháp này.”
Lý Tự An nói.
Hai người đem quyển sách cổ thu vào, sau đó rời khỏi điện đường.
Lần này, hai người không tiếp tục lưu lại tại tầng thứ sáu, mà là trực tiếp rời khỏi Tháp Linh Hỏa.
Bởi vì bọn họ đã đạt được bảo vật lớn nhất, không cần thiết lại lưu lại.
Hơn nữa, bọn họ cũng cần tìm một nơi an toàn, yên tĩnh tu luyện “Thiên Nguyên Song Tu Quyết”.
Thế là, hai người rời khỏi Tháp Linh Hỏa, trở về chỗ ở của mình.
Bắt đầu bế quan tu luyện.
Thời gian cứ thế trôi qua.
Trong phòng tu luyện, Lý Tự An cùng Mộc Thanh Tuyết ngồi đối diện nhau, hai tay chắp vào nhau, vận chuyển “Thiên Nguyên Song Tu Quyết”.
Theo công pháp vận chuyển, Nguyên Lực trong cơ thể hai người bắt đầu tuần hoàn.
Lần này, so với lần trước càng thêm thuận lợi, cũng càng thêm hiệu quả.
Bởi vì ‘Thiên Nguyên Song Tu Quyết’ vốn là một môn song tu thuật chuyên sâu, có thể khiến Nguyên Lực của hai người hòa làm một, đạt đến trạng thái hoàn mỹ nhất.
Mà tu vi của hai người, cũng theo đó tăng lên nhanh chóng.
Kim Đan hậu kỳ, Kim Đan trung kỳ, Kim Đan hậu kỳ đỉnh phong…
Tu vi của hai người, không ngừng tăng lên, cho đến đạt đến cảnh giới viên mãn.
Và vào lúc này, Lý Tự An lại lần nữa lấy ra viên Thiên Châu.
Lần trước song tu, viên Thiên Châu này đã bị hấp thu gần hết Nguyên Khí, nhưng vẫn còn sót lại một chút.
Mà lần này, hắn muốn đem phần Nguyên Khí cuối cùng này cũng hấp thu hết.
Thế là, dưới sự dẫn dắt của “Thiên Nguyên Song Tu Quyết”, Nguyên Khí cuối cùng trong Thiên Châu, cũng bị hai người hấp thu hoàn toàn.
Mà tu vi của hai người, cũng tại thời khắc này, đạt đến đỉnh điểm.
“Ầm!”
“Ầm!”
Hai tiếng vang trầm, gần như đồng thời vang lên.
Chỉ thấy trên người Lý Tự An cùng Mộc Thanh Tuyết, đồng thời bộc phát ra một cỗ khí thế cực kỳ cường đại.
Cả tòa phòng tu luyện, đều bị chấn động run rẩy.
Hai người, lại lần nữa đột phá!
Lý Tự An, đột phá đến Kim Đan đỉnh phong!
Mộc Thanh Tuyết, đột phá đến Kim Đan hậu kỳ!
Một lần song tu, hai người đều đạt được đột phá lớn!
“Thành công rồi!”
Lý Tự An mở mắt ra, trong mắt lóe lên tia sáng vui mừng.
Hắn có thể cảm nhận được, tu vi trong cơ thể lúc này, đã đạt đến cảnh giới viên mãn, chỉ kém một bước nữa, liền có thể đột phá đến Nguyên Anh kỳ!
Mà Mộc Thanh Tuyết, cũng đạt đến Kim Đan hậu kỳ, thực lực tăng vọt.
“Tự An, chúng ta thành công rồi.”
Mộc Thanh Tuyết nhìn Lý Tự An, trên mặt tràn đầy nụ cười.
Nàng cũng rất vui mừng, bởi vì tu vi của nàng đã đuổi kịp Lý Tự An.
“Ừm, thành công rồi.”
Lý Tự An gật đầu, trong lòng vô cùng thoải mái.
Lần song tu này, hiệu quả vượt xa dự liệu của hắn.
Không chỉ tu vi đột phá, hơn nữa căn cơ cũng trở nên vô cùng vững chắc, hoàn toàn không có chút bất ổn nào.
Điều này khiến hắn vô cùng hài lòng.
“Tiếp theo, chúng ta nên làm gì?”
Mộc Thanh Tuyết hỏi.
Lý Tự An suy nghĩ một chút, nói: “Trước tiên ổn định cảnh giới, sau đó lại đi tìm kiếm cơ duyên khác.”
“Được.”
Mộc Thanh Tuyết gật đầu, không có ý kiến.
Thế là, hai người lại tiếp tục nhập định, bắt đầu ổn định cảnh giới mới đột phá.
Thời gian lại một lần nữa trôi qua.
Mấy ngày sau, hai người mở mắt ra, cảnh giới đã hoàn toàn ổn định.
“Đi thôi.”
Lý Tự An đứng dậy, nói.
Hai người rời khỏi phòng tu luyện, lại lần nữa bước ra bên ngoài.
Lần này, hai người tự tin hơn nhiều.
Bởi vì tu vi của họ đều đã tăng lên, thực lực cũng tăng vọt.
Cho dù đối mặt với bất kỳ nguy hiểm nào, hai người cũng có đủ tự tin để ứng phó.
Mà vào lúc này, một tin tức đột nhiên truyền đến.
“Nghe nói, tại phía đông Đông Hải, xuất hiện một tòa cổ lão tiên phủ, bên trong có vô số bảo vật, thậm chí còn có truyền thừa của Tiên nhân.”
“Hiện tại, rất nhiều tu sĩ đều đang hướng về phía đó tụ tập, muốn vào tiên phủ tìm kiếm cơ duyên.”
Nghe được tin tức này, Lý Tự An trong mắt lóe lên tia sáng.
“Tiên phủ? Truyền thừa của Tiên nhân?”
Hắn hít sâu một hơi, trong lòng đã có quyết đoán.
“Thanh Tuyết, chúng ta cũng đi.”
“Được.”
Mộc Thanh Tuyết gật đầu, không có ý kiến.
Thế là, hai người lập tức lên đường, hướng về phía đông Đông Hải bay đi.
Trên đường, hai người gặp không ít tu sĩ, đều là hướng về phía tiên phủ.
Trong đó, có không ít cao thủ, thậm chí còn có Nguyên Anh lão quái.
Nhưng Lý Tự An cùng Mộc Thanh Tuyết cũng không sợ hãi.
Bởi vì bọn họ có đủ tự tin, cho dù đối mặt với Nguyên Anh lão quái, cũng có thể một trận chiến.
Không bao lâu, hai người liền đến được địa điểm tiên phủ.
Nơi này, là một mảnh biển cả mênh mông.
Trên biển, có một tòa hòn đảo.
Trên đảo, có một tòa cung điện cổ xưa, chính là tiên phủ.
Lúc này, xung quanh tiên phủ đã tụ tập rất nhiều tu sĩ, đều đang quan sát tiên phủ, thảo luận sôi nổi.
Lý Tự An cùng Mộc Thanh Tuyết cũng bay tới, đứng ở một góc, quan sát tiên phủ.
Chỉ thấy tòa tiên phủ này cực kỳ hùng vĩ, toàn thân bằng ngọc trắng xây thành, tỏa ra ánh sáng thất thải, lộ ra khí tức thần thánh.
Mà tại cửa chính của tiên phủ, có một tầng cấm chế, ngăn cản mọi người tiến vào.
“Xem ra, muốn vào tiên phủ, trước tiên phải phá giải cấm chế này.”
Lý Tự An nói.
“Ừm, không biết cấm chế này có mạnh hay không.”
Mộc Thanh Tuyết nói.
Hai người đang quan sát, đột nhiên, một đạo thanh âm vang lên.
“Mọi người, không bằng chúng ta liên thủ, cùng nhau phá giải cấm chế này, sau đó mỗi người tùy duyên tìm bảo, như thế nào?”
Mọi người nghe vậy, đều gật đầu tán thành.
Bởi vì bọn họ đều biết, chỉ dựa vào sức một người, căn bản không thể phá giải cấm chế này.
Chỉ có liên thủ, mới có hi vọng.
Thế là, mọi người bắt đầu liên thủ, cùng nhau tấn công cấm chế.
Lý Tự An cùng Mộc Thanh Tuyết cũng tham gia vào.
Hai người vận chuyển công pháp, đem Nguyên Lực hội tụ vào một chỗ, cùng mọi người cùng nhau tấn công cấm chế.
“Ầm ầm ầm…”
Vô số đạo công kích, oanh kích lên cấm chế, phát ra tiếng nổ vang trời.
Cấm chế bị oanh kích run rẩy, nhưng vẫn không vỡ.
Nhưng mọi người cũng không nản lòng, tiếp tục tấn công.
Thời gian từng chút một trôi qua.
Không biết qua bao lâu, rốt cục, cấm chế bắt đầu xuất hiện vết nứt.
“Được rồi, cấm chế sắp vỡ rồi!”
Có người hô to.
Mọi người nghe vậy, đều tinh thần phấn chấn, gia tăng lực công kích.
“Răng rắc!”
Cuối cùng, một tiếng vỡ vụn, cấm chế hoàn toàn vỡ nát.
Cửa chính của tiên phủ, chậm rãi mở ra.
“Mọi người, tiến vào!”
Có người hô to, trước tiên lao vào tiên phủ.
Những người khác cũng không chậm trễ, lập tức đuổi theo.
Lý Tự An cùng Mộc Thanh Tuyết cũng không ngoại lệ, lập tức bay vào tiên phủ.
Vừa tiến vào tiên phủ, hai người liền cảm nhận được một cỗ Linh Khí nồng đậm, so với bên ngoài cường đại gấp mấy lần.
“Quả nhiên là tiên phủ, Linh Khí quá nồng đậm.”
Lý Tự An cảm thán.
Hai người tiếp tục tiến sâu vào.
Trong tiên phủ, có rất nhiều điện đường, mỗi một tòa điện đường đều có thể có bảo vật.
Nhưng đồng thời, cũng có rất nhiều cạm bẫy cùng thủ hộ.
Rất nhiều tu sĩ, tại đây gặp phải nguy hiểm, thậm chí mất mạng.
Nhưng Lý Tự An cùng Mộc Thanh Tuyết cũng không sợ hãi.
Bởi vì bọn họ có đủ tự tin, có thể ứng phó với mọi nguy hiểm.
Hai người tìm kiếm cẩn thận, không bao lâu, liền tại một tòa điện đường, phát hiện một kiện bảo vật.
Đó là một thanh kiếm, toàn thân màu xanh, tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo.
“Đây là… Thanh Phong Kiếm!”
Lý Tự An nhận ra thanh kiếm này, chính là một kiện Pháp Bảo nổi tiếng – Thanh Phong Kiếm.
Thanh Phong Kiếm, Phong thuộc tính Pháp Bảo, uy lực vô cùng cường đại.
Đối với Lý Tự An mà nói, thanh kiếm này vô cùng trọng yếu.
Bởi vì hắn đang thiếu một thanh kiếm pháp bảo.
“Thu!”
Lý Tự An không chút do dự, trực tiếp thu hồi Thanh Phong Kiếm.
Mộc Thanh Tuyết cũng tìm được một kiện bảo vật, là một chiếc vòng tay, có tác dụng trấn tĩnh tâm thần, tăng cường tu luyện.
Hai người thu hoạch không nhỏ, tiếp tục tiến sâu vào.
Trên đường đi, hai người lại gặp không ít bảo vật, đều bị bọn họ thu vào.
Cho đến, hai người đến được chỗ sâu nhất của tiên phủ.
Nơi này, là một tòa đại điện.
Trong đại điện, có một tòa tế đàn.
Trên tế đàn, đặt một cái hộp ngọc.
“Chỗ này, hẳn là chỗ tốt cuối cùng của tiên phủ.”
Lý Tự An nhìn cái hộp ngọc, trong mắt lóe lên vẻ chờ mong.
Hắn có dự cảm, trong hộp ngọc tất nhiên là bảo vật không tầm thường.
Thế là, hắn bước lên trước, cẩn thận mở hộp ngọc ra.
Bên trong hộp ngọc, đặt một viên ngọc giản.
Trên ngọc giản, khắc mấy chữ lớn: “Tiên Nhân Truyền Thừa”.
“Tiên Nhân Truyền Thừa?”
Lý Tự An trong lòng chấn động.
Hắn không nghĩ tới, tại đây lại có thể có được truyền thừa của Tiên nhân.
Đây chính là truyền thừa của Tiên nhân, giá trị vô cùng.
Thế là, hắn không chút do dự, trực tiếp đem ngọc giản thu vào.
Mộc Thanh Tuyết cũng tìm được một kiện bảo vật, là một bộ giáp trụ, phòng ngự lực cực mạnh.
Hai người thu hoạch cực lớn, lập tức rời khỏi tiên phủ.
Bởi vì bọn họ biết, tại tiên phủ lưu lại quá lâu, tất nhiên sẽ dẫn đến sự chú ý của người khác, thậm chí có thể dẫn đến tranh đấu.
Cho nên, tốt nhất là rời đi sớm.
Quả nhiên, khi hai người vừa rời khỏi tiên phủ, liền có người phát hiện bọn họ.
“Ha ha, hai vị đạo hữu, thu hoạch không nhỏ a.”
Một đạo thanh âm lạnh lẽo vang lên.
Bỗng một lão già áo xám xuất hiện, chặn đường hai người.
Lão già này chính là một lão quái tu luyện tới cảnh giới Nguyên Anh.
Hắn nhìn chằm chằm Lý Tự An cùng Mộc Thanh Tuyết, trong mắt lóe lên vẻ tham lam.
Nộp bảo vật ra đây, ta có thể cho các ngươi một đường sống.
Lão già áo xám lên tiếng.
Lý Tự An nghe vậy, khóe miệng khẽ nhếch.
“Thả cho bọn ta một mạng? Ngươi tưởng mình là ai?”
“Không biết sống chết!”
Lão áo xám nổi giận, không nói thêm lời nào liền ra tay.
Chỉ thấy hắn vung tay lên, một đạo lôi điện b*n r*, thẳng hướng Lý Tự An.
Lôi điện này, uy lực cực mạnh, cho dù là Kim Đan đỉnh phong, cũng khó mà đỡ nổi.
Nhưng Lý Tự An cũng không sợ hãi.
Chỉ thấy hắn vung tay lên, Thanh Phong Kiếm xuất hiện trong tay, một kiếm chém ra.
“Xoẹt!”
Một đạo kiếm quang lóe lên, trực tiếp đem lôi điện chém nát.
Sau đó, kiếm quang không giảm, thẳng hướng lão giả áo xám.
“Không tốt!”
Lão già áo xám sắc mặt biến đổi, vội vàng né tránh.
Nhưng kiếm quang quá nhanh, căn bản không kịp né.
“Phốc!”
Xoẹt một tiếng nhẹ, ánh kiếm đã xuyên thẳng qua ngực lão già áo xám.
Lão già áo xám trợn mắt, không tin nổi khi thấy ngực mình bị xuyên thủng, rồi ngã vật xuống đất, tắt thở.
Một kiếm, diệt sát Nguyên Anh lão quái!
Cảnh tượng này, khiến những người xung quanh đều kinh hãi.
Bọn họ không nghĩ tới, Lý Tự An lại mạnh mẽ như vậy, một kiếm liền có thể diệt sát Nguyên Anh lão quái.
Điều này khiến bọn họ không dám tiếp tục ý đồ.
Lý Tự An thu hồi Thanh Phong Kiếm, lạnh lùng nhìn mọi người một lượt.
“Sau đó, ai còn dám ngăn cản, hắn chính là tấm gương.”
Nói xong, hắn liền dẫn Mộc Thanh Tuyết, thẳng tắp rời đi.
Mọi người nhìn bóng lưng của hai người, đều không dám ngăn cản.
Bởi vì bọn họ biết, Lý Tự An có thực lực như vậy, không phải bọn họ có thể địch nổi.
Thế là, hai người thuận lợi rời khỏi tiên phủ, trở về chỗ ở của mình.
Bắt đầu bế quan tu luyện.
Lần này, bọn họ thu hoạch cực lớn, không chỉ có được truyền thừa của Tiên nhân, còn có được không ít bảo vật.
Những thứ này, đủ để bọn họ tu luyện trong một thời gian dài.
Mà Lý Tự An cũng quyết định, trước tiên tu luyện truyền thừa của Tiên nhân, tăng cường thực lực của mình.
Chỉ có như vậy, mới có thể tại Đông Hải đứng vững, thậm chí đạt đến đỉnh cao hơn.
Thời gian cứ thế trôi qua.
Trong phòng tu luyện, Lý Tự An ngồi xếp bằng, trong tay nắm viên ngọc giản, chuyên tâm tu luyện.
Trong ngọc giản, ghi chép truyền thừa của Tiên nhân, bao gồm công pháp, bí thuật, luyện khí, luyện đan, trận pháp, v.v.
Những thứ này, đều là tinh hoa của Tiên nhân, giá trị vô cùng.
Lý Tự An toàn tâm toàn ý tu luyện, không để ý đến thế sự bên ngoài.
Mà Mộc Thanh Tuyết cũng tại tu luyện, tăng cường thực lực của mình.
Hai người, đều đang vì mục tiêu cao hơn mà nỗ lực.
Cho đến một ngày.
Lý Tự An mở mắt ra, trong mắt lóe lên tia sáng.
Hắn đã đem truyền thừa của Tiên nhân tu luyện hoàn thành, thực lực tăng vọt.
Lúc này, hắn đã đạt đến Kim Đan đỉnh phong viên mãn, chỉ kém một bước nữa, liền có thể đột phá đến Nguyên Anh kỳ.
Mà bước này, hắn cũng đã tìm được phương hướng.
Đó chính là, luyện chế một viên Nguyên Anh Đan, trợ giúp đột phá.
Nguyên Anh Đan là một loại đan dược dành cho cảnh giới Nguyên Anh, có thể nâng cao xác suất đột phá.
Chỉ là, Nguyên Anh Đan quá hiếm có, cần rất nhiều linh thảo quý hiếm mới có thể luyện chế.
Nhưng Lý Tự An cũng không lo lắng.
Bởi vì hắn đã có được truyền thừa của Tiên nhân, trong đó có phương pháp luyện chế Nguyên Anh Đan.
Hơn nữa, hắn còn có được không ít linh thảo, đủ để luyện chế Nguyên Anh Đan.
Thế là, hắn bắt đầu luyện đan.
Theo phương pháp trong truyền thừa, hắn đem từng cây linh thảo lần lượt bỏ vào lò đan, bắt đầu luyện chế.
Quá trình luyện đan cực kỳ phức tạp, cần cực kỳ cẩn thận.
Nhưng Lý Tự An cũng không nóng vội, từng bước từng bước tiến hành.
Thời gian từng chút một trôi qua.
Không biết qua bao lâu, rốt cục, một viên đan dược màu vàng, từ trong lò đan bay ra.
Viên đan dược này, chính là Nguyên Anh Đan!
“Thành công rồi!”
Lý Tự An vui mừng, trực tiếp thu hồi Nguyên Anh Đan.
Sau đó, hắn không chút do dự, trực tiếp nuốt vào.
Nguyên Anh Đan vừa vào miệng, liền hóa thành một cỗ dược lực nồng đậm, lan tỏa khắp cơ thể.
Lý Tự An vội vàng vận chuyển công pháp, bắt đầu luyện hóa dược lực.
Theo dược lực không ngừng được luyện hóa, tu vi trong cơ thể hắn cũng bắt đầu tăng lên.
Kim Đan đỉnh phong viên mãn, Kim Đan đại viên mãn…
Cho đến, đạt đến một cảnh giới cực hạn.
“Ầm!”
Một tiếng vang trầm, từ trong cơ thể Lý Tự An vang lên.
Chỉ thấy quanh người hắn, đột nhiên bộc phát ra một cỗ khí thế cực kỳ cường đại, thẳng tắp xông lên trời.
Cả tòa phòng tu luyện, đều bị chấn động run rẩy.
Mà tại đỉnh đầu hắn, một đạo hư ảnh nhỏ bé, chậm rãi ngưng tụ.
Đạo hư ảnh này, chính là Nguyên Anh!
Nguyên Anh kỳ, thành công đột phá!
Lý Tự An mở mắt ra, trong mắt lóe lên tia sáng vui mừng.
Hắn có thể cảm nhận được, tu vi trong cơ thể lúc này, so với trước kia, cường đại ít nhất gấp mười lần.
Đây chính là Nguyên Anh kỳ, một cảnh giới hoàn toàn mới!
“Cuối cùng cũng đột phá.”
Lý Tự An đứng dậy, cảm thụ sức mạnh trong cơ thể, trong lòng vô cùng thoải mái.
Hắn biết, từ nay về sau, hắn chính thức đứng vào hàng ngũ cao thủ tại Đông Hải.
Cho dù đối mặt với bất kỳ nguy hiểm nào, hắn cũng có đủ tự tin để ứng phó.
Mà vào lúc này, Mộc Thanh Tuyết cũng mở mắt ra.
Nàng nhìn Lý Tự An, trên mặt lộ ra nụ cười.
“Tự An, ngươi đột phá rồi.”
“Ừm, ngươi cũng sắp đột phá rồi.”
Lý Tự An gật đầu, nói.
Hắn có thể cảm nhận được, tu vi của Mộc Thanh Tuyết cũng đã đạt đến Kim Đan hậu kỳ đỉnh phong, chỉ kém một bước nữa liền có thể đột phá đến Kim Đan đỉnh phong.
Chỉ cần nàng tiếp tục nỗ lực, tất nhiên có thể đạt được đột phá.
“Ừm, ta sẽ nỗ lực.”
Mộc Thanh Tuyết gật đầu, nói.
Hai người lại tiếp tục tu luyện.
Thời gian lại một lần nữa trôi qua.
Mấy ngày sau, Mộc Thanh Tuyết cũng đột phá, đạt đến Kim Đan đỉnh phong.
Lúc này, hai người đều đã đạt đến cảnh giới cao nhất của Kim Đan kỳ.
Chỉ là, Lý Tự An đã đột phá đến Nguyên Anh kỳ, mà Mộc Thanh Tuyết vẫn còn tại Kim Đan đỉnh phong.
Nhưng nàng cũng không nản lòng, bởi vì nàng biết, chỉ cần tiếp tục nỗ lực, tất nhiên có thể đuổi kịp Lý Tự An.
Mà Lý Tự An cũng sẽ giúp đỡ nàng, để nàng có thể đột phá càng nhanh hơn.
Thế là, hai người lại tiếp tục tu luyện.
Cho đến một ngày.
Một đạo tin tức đột nhiên truyền đến.
“Nghe nói, tại phía bắc Đông Hải, xuất hiện một tòa cổ lão long cung, bên trong có Long tộc truyền thừa, thậm chí còn có Long châu.”
“Hiện tại, rất nhiều tu sĩ đều đang hướng về phía đó tụ tập, muốn vào long cung tìm kiếm cơ duyên.”
Nghe được tin tức này, Lý Tự An trong mắt lóe lên tia sáng.
“Long cung? Long tộc truyền thừa? Long châu?”
Hắn hít sâu một hơi, trong lòng đã có quyết đoán.
Long châu, chính là một loại kỳ vật tương tự Thiên Châu, chứa đựng Long Nguyên Lực tinh thuần, đối với tu sĩ mà nói, chính là vật tư tu luyện tốt nhất.
Nếu có thể có được Long châu, tu vi của hắn tất nhiên sẽ tăng nhanh hơn.
Hơn nữa, Long tộc truyền thừa cũng vô cùng trọng yếu, có thể để hắn hiểu rõ hơn về Long tộc, thậm chí có thể tu luyện Long tộc công pháp.
Điều này khiến hắn vô cùng chờ mong.
“Thanh Tuyết, chúng ta cũng đi.”
“Được.”
Mộc Thanh Tuyết gật đầu, không có ý kiến.
Thế là, hai người lập tức lên đường, hướng về phía bắc Đông Hải bay đi.
Trên đường, hai người gặp không ít tu sĩ, đều là hướng về phía long cung.
Trong đó, có không ít cao thủ, thậm chí còn có Nguyên Anh lão quái.
Nhưng Lý Tự An cùng Mộc Thanh Tuyết cũng không sợ hãi.
Bởi vì bọn họ có đủ tự tin, cho dù đối mặt với Nguyên Anh lão quái, cũng có thể một trận chiến.
Không bao lâu, hai người liền đến được địa điểm long cung.
Nơi này, là một mảnh biển cả mênh mông.
Trên biển, có một tòa hòn đảo.
Trên đảo, có một tòa cung điện cổ xưa, chính là long cung.
Lúc này, xung quanh long cung đã tụ tập rất nhiều tu sĩ, đều đang quan sát long cung, thảo luận sôi nổi.
Lý Tự An cùng Mộc Thanh Tuyết cũng bay tới, đứng ở một góc, quan sát long cung.
Chỉ thấy tòa long cung này cực kỳ hùng vĩ, toàn thân bằng vàng xây thành, tỏa ra ánh sáng vàng rực rỡ, lộ ra khí tức cao quý.
Mà tại cửa chính của long cung, có một tầng cấm chế, ngăn cản mọi người tiến vào.
“Xem ra, muốn vào long cung, trước tiên phải phá giải cấm chế này.”
Lý Tự An nói.
“Ừm, không biết cấm chế này có mạnh hay không.”
Mộc Thanh Tuyết nói.
Hai người đang quan sát, đột nhiên, một đạo thanh âm vang lên.
“Mọi người, không bằng chúng ta liên thủ, cùng nhau phá giải cấm chế này, sau đó mỗi người tùy duyên tìm bảo, như thế nào?”
Mọi người nghe vậy, đều gật đầu tán thành.
Bởi vì bọn họ đều biết, chỉ dựa vào sức một người, căn bản không thể phá giải cấm chế này.
Chỉ có liên thủ, mới có hi vọng.
Thế là, mọi người bắt đầu liên thủ, cùng nhau tấn công cấm chế.
Lý Tự An cùng Mộc Thanh Tuyết cũng tham gia vào.
Hai người vận chuyển công pháp, đem Nguyên Lực hội tụ vào một chỗ, cùng mọi người cùng nhau tấn công cấm chế.
“Ầm ầm ầm…”
Vô số đạo công kích, oanh kích lên cấm chế, phát ra tiếng nổ vang trời.
Cấm chế bị oanh kích run rẩy, nhưng vẫn không vỡ.
Nhưng mọi người cũng không nản lòng, tiếp tục tấn công.
Thời gian từng chút một trôi qua.
Không biết qua bao lâu, rốt cục, cấm chế bắt đầu xuất hiện vết nứt.
“Được rồi, cấm chế sắp vỡ rồi!”
Có người hô to.
Mọi người nghe vậy, đều tinh thần phấn chấn, gia tăng lực công kích.
“Răng rắc!”
Cuối cùng, một tiếng vỡ vụn, cấm chế hoàn toàn vỡ nát.
Cửa chính của long cung, chậm rãi mở ra.
“Mọi người, tiến vào!”
Có người hô to, trước tiên lao vào long cung.
Những người khác cũng không chậm trễ, lập tức đuổi theo.
Lý Tự An cùng Mộc Thanh Tuyết cũng không ngoại lệ, lập tức bay vào long cung.
Vừa tiến vào long cung, hai người liền cảm nhận được một cỗ Long Nguyên Lực nồng đậm, so với bên ngoài cường đại gấp mấy lần.
“Quả nhiên là long cung, Long Nguyên Lực quá nồng đậm.”
Lý Tự An cảm thán.
Hai người tiếp tục tiến sâu vào.
Trong long cung, có rất nhiều điện đường, mỗi một tòa điện đường đều có thể có bảo vật.
Nhưng đồng thời, cũng có rất nhiều cạm bẫy cùng thủ hộ.
Rất nhiều tu sĩ, tại đây gặp phải nguy hiểm, thậm chí mất mạng.
Nhưng Lý Tự An cùng Mộc Thanh Tuyết cũng không sợ hãi.
Bởi vì bọn họ có đủ tự tin, có thể ứng phó với mọi nguy hiểm.
Hai người tìm kiếm cẩn thận, không bao lâu, liền tại một tòa điện đường, phát hiện một kiện bảo vật.
Đó là một viên ngọc, toàn thân màu vàng, tỏa ra ánh sáng vàng rực rỡ.
“Đây là… Long châu!”
Lý Tự An nhận ra viên ngọc này, chính là Long châu.
Long châu, chứa đựng Long Nguyên Lực tinh thuần, đối với tu sĩ mà nói, chính là vật tư tu luyện tốt nhất.
Đối với Lý Tự An mà nói, viên Long châu này vô cùng trọng yếu.
Bởi vì hắn có thể dùng Long châu để tu luyện, tăng cường tu vi của mình.
“Thu!”
Lý Tự An không chút do dự, trực tiếp thu hồi Long châu.
Mộc Thanh Tuyết cũng tìm được một kiện bảo vật, là một chiếc vòng cổ, có tác dụng tăng cường thần thức, phòng ngự tâm ma.
Hai người thu hoạch không nhỏ, tiếp tục tiến sâu vào.
Trên đường đi, hai người lại gặp không ít bảo vật, đều bị bọn họ thu vào.
Cho đến, hai người đến được chỗ sâu nhất của long cung.
Nơi này, là một tòa đại điện.
Trong đại điện, có một tòa tế đàn.
Trên tế đàn, đặt một cái hộp ngọc.
“Chỗ này, hẳn là chỗ tốt cuối cùng của long cung.”
Lý Tự An nhìn cái hộp ngọc, trong mắt lóe lên vẻ chờ mong.
Hắn có dự cảm, trong hộp ngọc tất nhiên là bảo vật không tầm thường.
Thế là, hắn bước lên trước, cẩn thận mở hộp ngọc ra.
Bên trong hộp ngọc, đặt một quyển sách cổ.
Trên sách cổ, viết bốn chữ lớn: “Long Tộc Truyền Thừa”.
“Long Tộc Truyền Thừa?”
Lý Tự An trong lòng chấn động.
Hắn không nghĩ tới, tại đây lại có thể có được truyền thừa của Long tộc.
Đây chính là truyền thừa của Long tộc, giá trị vô cùng.
Thế là, hắn không chút do dự, trực tiếp đem quyển sách cổ thu vào.
Mộc Thanh Tuyết cũng tìm được một kiện bảo vật, là một thanh long đao, uy lực vô cùng cường đại.
Hai người thu hoạch cực lớn, lập tức rời khỏi long cung.
Bởi vì bọn họ biết, tại long cung lưu lại quá lâu, tất nhiên sẽ dẫn đến sự chú ý của người khác, thậm chí có thể dẫn đến tranh đấu.
Cho nên, tốt nhất là rời đi sớm.
Quả nhiên, khi hai người vừa rời khỏi long cung, liền có người phát hiện bọn họ.
“Ha ha, hai vị đạo hữu, thu hoạch không nhỏ a.”
Một đạo thanh âm lạnh lẽo vang lên.
Chỉ thấy một tên trung niên áo đen, chặn đường đi của hai người.
Trung niên áo đen này, chính là một vị Nguyên Anh lão quái.
Hắn nhìn chằm chằm Lý Tự An cùng Mộc Thanh Tuyết, trong mắt lóe lên vẻ tham lam.
Nộp lại bảo vật, ta có thể cho các ngươi một đường sống.
Trung niên áo đen nói.
Lý Tự An nghe vậy, khóe miệng khẽ nhếch.
“Thả chúng ta một đường? Ngươi tưởng mình là ai?”
“Không biết sống chết!”
Trung niên áo đen tức giận, trực tiếp ra tay.
Chỉ thấy hắn vung tay lên, một đạo hắc quang b*n r*, thẳng hướng Lý Tự An.
Hắc quang này, uy lực cực mạnh, cho dù là Nguyên Anh sơ kỳ, cũng khó mà đỡ nổi.
Nhưng Lý Tự An cũng không sợ hãi.
Chỉ thấy hắn vung tay lên, Thanh Phong Kiếm xuất hiện trong tay, một kiếm chém ra.
“Xoẹt!”
Một đạo kiếm quang lóe lên, trực tiếp đem hắc quang chém nát.
Sau đó, kiếm quang không giảm, thẳng hướng trung niên áo đen.
“Không tốt!”
Trung niên áo đen biến sắc, vội vàng né tránh.
Nhưng kiếm quang quá nhanh, căn bản không kịp né.
“Phốc!”
Một tiếng vang nhẹ, kiếm quang xuyên thủng ngực trung niên áo đen.
Trung niên áo đen trợn mắt, không thể tin nổi nhìn vào vết thương xuyên ngực, rồi đổ gục xuống đất, tắt thở.
Một kiếm, diệt sát Nguyên Anh lão quái!
Cảnh tượng này, khiến những người xung quanh đều kinh hãi.
Bọn họ không nghĩ tới, Lý Tự An lại mạnh mẽ như vậy, một kiếm liền có thể diệt sát Nguyên Anh lão quái.
Điều này khiến bọn họ không dám tiếp tục ý đồ.
Lý Tự An thu hồi Thanh Phong Kiếm, lạnh lùng nhìn mọi người một lượt.
“Sau đó, ai còn dám ngăn cản, hắn chính là tấm gương.”
Nói xong, hắn liền dẫn Mộc Thanh Tuyết, thẳng tắp rời đi.
Mọi người nhìn bóng lưng của hai người, đều không dám ngăn cản.
Bởi vì bọn họ biết, Lý Tự An có thực lực như vậy, không phải bọn họ có thể địch nổi.
Thế là, hai người thuận lợi rời khỏi long cung, trở về chỗ ở của mình.
Bắt đầu bế quan tu luyện.
Lần này, bọn họ thu hoạch cực lớn, không chỉ có được truyền thừa của Long tộc, còn có được không ít bảo vật.
Những thứ này, đủ để bọn họ tu luyện trong một thời gian dài.
Mà Lý Tự An cũng quyết định, trước tiên tu luyện truyền thừa của Long tộc, tăng cường thực lực của mình.
Chỉ có như vậy, mới có thể tại Đông Hải đứng vững, thậm chí đạt đến đỉnh cao hơn.
Thời gian cứ thế trôi qua.
Trong phòng tu luyện, Lý Tự An ngồi xếp bằng, trong tay nắm quyển sách cổ, chuyên tâm tu luyện.
Trong sách cổ, ghi chép truyền thừa của Long tộc, bao gồm công pháp, bí thuật, luyện khí, luyện đan, trận pháp, v.v.
Những thứ này, đều là tinh hoa của Long tộc, giá trị vô cùng.
Lý Tự An toàn tâm toàn ý tu luyện, không để ý đến thế sự bên ngoài.
Mà Mộc Thanh Tuyết cũng tại tu luyện, tăng cường thực lực của mình.
Hai người, đều đang vì mục tiêu cao hơn mà nỗ lực.
Cho đến một ngày.
Lý Tự An mở mắt ra, trong mắt lóe lên tia sáng.
Hắn đã đem truyền thừa của Long tộc tu luyện hoàn thành, thực lực tăng vọt.
Lúc này, hắn đã đạt đến Nguyên Anh sơ kỳ viên mãn, chỉ kém một bước nữa, liền có thể đột phá đến Nguyên Anh trung kỳ.
Mà bước này, hắn cũng đã tìm được phương hướng.
Đó chính là, luyện chế một viên Nguyên Anh Đan, trợ giúp đột phá.
Nguyên Anh Đan, hắn đã luyện chế một lần, lần này càng thêm thuận lợi.
Thế là, hắn lại lần nữa luyện chế Nguyên Anh Đan.
Không bao lâu, một viên Nguyên Anh Đan mới liền luyện chế thành công.
Lý Tự An không chút do dự, trực tiếp nuốt vào.
Nguyên Anh Đan vừa vào miệng, liền hóa thành một cỗ dược lực nồng đậm, lan tỏa khắp cơ thể.
Lý Tự An vội vàng vận chuyển công pháp, bắt đầu luyện hóa dược lực.
Theo dược lực không ngừng được luyện hóa, tu vi trong cơ thể hắn cũng bắt đầu tăng lên.
Nguyên Anh sơ kỳ viên mãn, Nguyên Anh sơ kỳ đại viên mãn…
Cho đến, đạt đến một cảnh giới cực hạn.
“Ầm!”
Một tiếng vang trầm, từ trong cơ thể Lý Tự An vang lên.
Chỉ thấy quanh người hắn, đột nhiên bộc phát ra một cỗ khí thế cực kỳ cường đại, thẳng tắp xông lên trời.
Cả tòa phòng tu luyện, đều bị chấn động run rẩy.
Mà tại đỉnh đầu hắn, Nguyên Anh hư ảnh lại lần nữa ngưng tụ, trở nên càng thêm ngưng thực.
Nguyên Anh trung kỳ, thành công đột phá!
Lý Tự An mở mắt ra, trong mắt lóe lên tia sáng vui mừng.
Hắn có thể cảm nhận được, tu vi trong cơ thể lúc này, so với trước kia, cường đại ít nhất gấp mười lần.
Đây chính là Nguyên Anh trung kỳ, một cảnh giới hoàn toàn mới!
“Cuối cùng cũng đột phá.”
Lý Tự An đứng dậy, cảm thụ sức mạnh trong cơ thể, trong lòng vô cùng thoải mái.
Hắn biết, từ nay về sau, hắn chính thức đứng vào hàng ngũ cao thủ đỉnh cao tại Đông Hải.
Cho dù đối mặt với bất kỳ nguy hiểm nào, hắn cũng có đủ tự tin để ứng phó.
Mà vào lúc này, Mộc Thanh Tuyết cũng mở mắt ra.
Nàng nhìn Lý Tự An, trên mặt lộ ra nụ cười.
“Tự An, ngươi lại đột phá rồi.”
“Ừm, ngươi cũng sắp đột phá rồi.”
Lý Tự An gật đầu, nói.
Hắn có thể cảm nhận được, tu vi của Mộc Thanh Tuyết cũng đã đạt đến Kim Đan đỉnh phong viên mãn, chỉ kém một bước nữa liền có thể đột phá đến Nguyên Anh kỳ.
Chỉ cần nàng tiếp tục nỗ lực, tất nhiên có thể đạt được đột phá.
“Ừm, ta sẽ nỗ lực.”
Mộc Thanh Tuyết gật đầu, nói.
Hai người lại tiếp tục tu luyện.
Thời gian lại một lần nữa trôi qua.
Mấy ngày sau, Mộc Thanh Tuyết cũng đột phá, đạt đến Nguyên Anh kỳ.
Lúc này, hai người đều đã đạt đến Nguyên Anh kỳ.
Chỉ là, Lý Tự An đã đột phá đến Nguyên Anh trung kỳ, mà Mộc Thanh Tuyết vẫn còn tại Nguyên Anh sơ kỳ.
Nhưng nàng cũng không nản lòng, bởi vì nàng biết, chỉ cần tiếp tục nỗ lực, tất nhiên có thể đuổi kịp Lý Tự An.
Mà Lý Tự An cũng sẽ giúp đỡ nàng, để nàng có thể đột phá càng nhanh hơn.
Thế là, hai người lại tiếp tục tu luyện.
Cho đến một ngày.
Một đạo tin tức đột nhiên truyền đến.
“Nghe nói, tại phía nam Đông Hải, xuất hiện một tòa cổ lão phượng cung, bên trong có Phượng tộc truyền thừa, thậm chí còn có Phượng châu.”
“Hiện tại, rất nhiều tu sĩ đều đang hướng về phía đó tụ tập, muốn vào phượng cung tìm kiếm cơ duyên.”
Nghe được tin tức này, Lý Tự An trong mắt lóe lên tia sáng.
“Phượng cung? Phượng tộc truyền thừa? Phượng châu?”
Hắn hít sâu một hơi, trong lòng đã có quyết đoán.
Phượng châu, cũng giống như Thiên Châu hay Long châu, là một kỳ vật chứa đựng Phượng Nguyên Lực tinh thuần, đối với tu sĩ mà nói đây chính là vật tư tu luyện vô cùng quý giá.
Nếu có thể có được Phượng châu, tu vi của hắn tất nhiên sẽ tăng nhanh hơn.
Hơn nữa, Phượng tộc truyền thừa cũng vô cùng trọng yếu, có thể để hắn hiểu rõ hơn về Phượng tộc, thậm chí có thể tu luyện Phượng tộc công pháp.
Điều này khiến hắn vô cùng chờ mong.
“Thanh Tuyết, chúng ta cũng đi.”
“Được.”
Mộc Thanh Tuyết gật đầu, không có ý kiến.
Thế là, hai người lập tức lên đường, hướng về phía nam Đông Hải bay đi.
Trên đường, hai người gặp không ít tu sĩ, đều là hướng về phía phượng cung.
Trong đó, có không ít cao thủ, thậm chí còn có Nguyên Anh lão quái.
Nhưng Lý Tự An cùng Mộc Thanh Tuyết cũng không sợ hãi.
Bởi vì bọn họ có đủ tự tin, cho dù đối mặt với Nguyên Anh lão quái, cũng có thể một trận chiến.
Không bao lâu, hai người liền đến được địa điểm phượng cung.
Nơi này, là một mảnh biển cả mênh mông.
Trên biển, có một tòa hòn đảo.
Trên đảo, có một tòa cung điện cổ xưa, chính là phượng cung.
Lúc này, xung quanh phượng cung đã tụ tập rất nhiều tu sĩ, đều đang quan sát phượng cung, thảo luận sôi nổi.
Lý Tự An cùng Mộc Thanh Tuyết cũng bay tới, đứng ở một góc, quan sát phượng cung.
Chỉ thấy tòa phượng cung này cực kỳ hùng vĩ, toàn thân bằng đỏ xây thành, tỏa ra ánh sáng đỏ rực rỡ, lộ ra khí tức cao quý.
Mà tại cửa chính của phượng cung, có một tầng cấm chế, ngăn cản mọi người tiến vào.
“Xem ra, muốn vào phượng cung, trước tiên phải phá giải cấm chế này.”
Lý Tự An nói.
“Ừm, không biết cấm chế này có mạnh hay không.”
Mộc Thanh Tuyết nói.
Hai người đang quan sát, đột nhiên, một đạo thanh âm vang lên.
“Mọi người, không bằng chúng ta liên thủ, cùng nhau phá giải cấm chế này, sau đó mỗi người tùy duyên tìm bảo, như thế nào?”
Mọi người nghe vậy, đều gật đầu tán thành.
Bởi vì bọn họ đều biết, chỉ dựa vào sức một người, căn bản không thể phá giải cấm chế này.
Chỉ có liên thủ, mới có hi vọng.
Thế là, mọi người bắt đầu liên thủ, cùng nhau tấn công cấm chế.
Lý Tự An cùng Mộc Thanh Tuyết cũng tham gia vào.
Hai người vận chuyển công pháp, đem Nguyên Lực hội tụ vào một chỗ, cùng mọi người cùng nhau tấn công cấm chế.
“Ầm ầm ầm…”
Vô số đạo công kích, oanh kích lên cấm chế, phát ra tiếng nổ vang trời.
Cấm chế bị oanh kích run rẩy, nhưng vẫn không vỡ.
Nhưng mọi người cũng không nản lòng, tiếp tục tấn công.
Thời gian từng chút một trôi qua.
Không biết qua bao lâu, rốt cục, cấm chế bắt đầu xuất hiện vết nứt.
“Được rồi, cấm chế sắp vỡ rồi!”
Có người hô to.
Mọi người nghe vậy, đều tinh thần phấn chấn, gia tăng lực công kích.
“Răng rắc!”
Cuối cùng, một tiếng vỡ vụn, cấm chế hoàn toàn vỡ nát.
Cửa chính của phượng cung, chậm rãi mở ra.
“Mọi người, tiến vào!”
Có người hô to, trước tiên lao vào phượng cung.
Những người khác cũng không chậm trễ, lập tức đuổi theo.
Lý Tự An cùng Mộc Thanh Tuyết cũng không ngoại lệ, lập tức bay vào phượng cung.
Vừa tiến vào phượng cung, hai người liền cảm nhận được một cỗ Phượng Nguyên Lực nồng đậm, so với bên ngoài cường đại gấp mấy lần.
“Quả nhiên là phượng cung, Phượng Nguyên Lực quá nồng đậm.”
Lý Tự An cảm thán.
Hai người tiếp tục tiến sâu vào.
Trong phượng cung, có rất nhiều điện đường, mỗi một tòa điện đường đều có thể có bảo vật.
Nhưng đồng thời, cũng có rất nhiều cạm bẫy cùng thủ hộ.
Rất nhiều tu sĩ, tại đây gặp phải nguy hiểm, thậm chí mất mạng.
Nhưng Lý Tự An cùng Mộc Thanh Tuyết cũng không sợ hãi.
Bởi vì bọn họ có đủ tự tin, có thể ứng phó với mọi nguy hiểm.
Hai người tìm kiếm cẩn thận, không bao lâu, liền tại một tòa điện đường, phát hiện một kiện bảo vật.
Đó là một viên ngọc, toàn thân màu đỏ, tỏa ra ánh sáng đỏ rực rỡ.
“Đây là… Phượng châu!”
Lý Tự An nhận ra viên ngọc này, chính là Phượng châu.
Phượng châu, chứa đựng Phượng Nguyên Lực tinh thuần, đối với tu sĩ mà nói, chính là vật tư tu luyện tốt nhất.
Đối với Lý Tự An mà nói, viên Phượng châu này vô cùng trọng yếu.
Bởi vì hắn có thể dùng Phượng châu để tu luyện, tăng cường tu vi của mình.
“Thu!”
Lý Tự An không chút do dự, trực tiếp thu hồi Phượng châu.
Mộc Thanh Tuyết cũng tìm được một kiện bảo vật, là một chiếc vòng tay, có tác dụng tăng cường tốc độ, linh hoạt thân pháp.
Hai người thu hoạch không nhỏ, tiếp tục tiến sâu vào.
Trên đường đi, hai người lại gặp không ít bảo vật, đều bị bọn họ thu vào.
Cho đến, hai người đến được chỗ sâu nhất của phượng cung.
Nơi này, là một tòa đại điện.
Trong đại điện, có một tòa tế đàn.
Trên tế đàn, đặt một cái hộp ngọc.
“Chỗ này, hẳn là chỗ tốt cuối cùng của phượng cung.”
Lý Tự An nhìn cái hộp ngọc, trong mắt lóe lên vẻ chờ mong.
Hắn có dự cảm, trong hộp ngọc tất nhiên là bảo vật không tầm thường.
Thế là, hắn bước lên trước, cẩn thận mở hộp ngọc ra.
Bên trong hộp ngọc, đặt một quyển sách cổ.
Trên sách cổ, viết bốn chữ lớn: “Phượng Tộc Truyền Thừa”.
“Phượng Tộc Truyền Thừa?”
Lý Tự An trong lòng chấn động.
Hắn không nghĩ tới, tại đây lại có thể có được truyền thừa của Phượng tộc.
Đây chính là truyền thừa của Phượng tộc, giá trị vô cùng.
Thế là, hắn không chút do dự, trực tiếp đem quyển sách cổ thu vào.
Mộc Thanh Tuyết cũng tìm được một kiện bảo vật, là một thanh phượng vũ phiến, uy lực vô cùng cường đại.
Hai người thu hoạch cực lớn, lập tức rời khỏi phượng cung.
Bởi vì bọn họ biết, tại phượng cung lưu lại quá lâu, tất nhiên sẽ dẫn đến sự chú ý của người khác, thậm chí có thể dẫn đến tranh đấu.
Cho nên, tốt nhất là rời đi sớm.
Quả nhiên, khi hai người vừa rời khỏi phượng cung, liền có người phát hiện bọn họ.
“Ha ha, hai vị đạo hữu, thu hoạch không nhỏ a.”
Một đạo thanh âm lạnh lẽo vang lên.
Chỉ thấy một tên lão phụ áo xanh, chặn đường đi của hai người.
Lão phụ áo xanh này, chính là một vị Nguyên Anh lão quái.
Bà ta nhìn chằm chằm Lý Tự An cùng Mộc Thanh Tuyết, trong mắt lóe lên vẻ tham lam.
Đưa bảo vật ra, ta có thể cho các ngươi một đường sống.
Lão phụ áo xanh nói.
Lý Tự An nghe vậy, khóe miệng khẽ nhếch.
Thả chúng ta một mạng? Ngươi tưởng mình là ai?
“Không biết sống chết!”
Lão phụ áo xanh tức giận, trực tiếp ra tay.
Chỉ thấy bà ta vung tay lên, một đạo thanh quang b*n r*, thẳng hướng Lý Tự An.
Thanh quang này, uy lực cực mạnh, cho dù là Nguyên Anh trung kỳ, cũng khó mà đỡ nổi.
Nhưng Lý Tự An cũng không sợ hãi.
Chỉ thấy hắn vung tay lên, Thanh Phong Kiếm xuất hiện trong tay, một kiếm chém ra.
“Xoẹt!”
Một đạo kiếm quang lóe lên, trực tiếp đem thanh quang chém nát.
Sau đó, kiếm quang không giảm, thẳng hướng lão phụ áo xanh.
“Không tốt!”
Lão phụ áo xanh biến sắc, vội vàng né tránh.
Nhưng kiếm quang quá nhanh, căn bản không kịp né.
“Phốc!”
Một tiếng vang nhẹ, kiếm quang xuyên thủng ngực lão phụ áo xanh.
Lão phụ áo xanh trợn mắt, không tin nổi khi thấy ngực mình bị xuyên thủng, rồi gục xuống đất, tắt thở.
Một kiếm, diệt sát Nguyên Anh lão quái!
Cảnh tượng này, khiến những người xung quanh đều kinh hãi.
Bọn họ không nghĩ tới, Lý Tự An lại mạnh mẽ như vậy, một kiếm liền có thể diệt sát Nguyên Anh lão quái.
Điều này khiến bọn họ không dám tiếp tục ý đồ.
Lý Tự An thu hồi Thanh Phong Kiếm, lạnh lùng nhìn mọi người một lượt.
“Sau đó, ai còn dám ngăn cản, hắn chính là tấm gương.”
Nói xong, hắn liền dẫn Mộc Thanh Tuyết, thẳng tắp rời đi.
Mọi người nhìn bóng lưng của hai người, đều không dám ngăn cản.
Bởi vì bọn họ biết, Lý Tự An có thực lực như vậy, không phải bọn họ có thể địch nổi.
Thế là, hai người thuận lợi rời khỏi phượng cung, trở về chỗ ở của mình.
Bắt đầu bế quan tu luyện.
Lần này, bọn họ thu hoạch cực lớn, không chỉ có được truyền thừa của Phượng tộc, còn có được không ít bảo vật.
Những thứ này, đủ để bọn họ tu luyện trong một thời gian dài.
Mà Lý Tự An cũng quyết định, trước tiên tu luyện truyền thừa của Phượng tộc, tăng cường thực lực của mình.
Chỉ có như vậy, mới có thể tại Đông Hải đứng vững, thậm chí đạt đến đỉnh cao hơn.
Thời gian cứ thế trôi qua.
Trong phòng tu luyện, Lý Tự An ngồi xếp bằng, trong tay nắm quyển sách cổ, chuyên tâm tu luyện.
Trong sách cổ, ghi chép truyền thừa của Phượng tộc, bao gồm công pháp, bí thuật, luyện khí, luyện đan, trận pháp, v.v.
Những thứ này, đều là tinh hoa của Phượng tộc, giá trị vô cùng.
Lý Tự An toàn tâm toàn ý tu luyện, không để ý đến thế sự bên ngoài.
Mà Mộc Thanh Tuyết cũng tại tu luyện, tăng cường thực lực của mình.
Hai người, đều đang vì mục tiêu cao hơn mà nỗ lực.
Cho đến một ngày.
Lý Tự An mở mắt ra, trong mắt lóe lên tia sáng.
Hắn đã đem truyền thừa của Phượng tộc tu luyện hoàn thành, thực lực tăng vọt.
Lúc này, hắn đã đạt đến Nguyên Anh trung kỳ viên mãn, chỉ kém một bước nữa, liền có thể đột phá đến Nguyên Anh hậu kỳ.
Mà bước này, hắn cũng đã tìm được phương hướng.
Đó chính là, luyện chế một viên Nguyên Anh Đan, trợ giúp đột phá.
Nguyên Anh Đan, hắn đã luyện chế hai lần, lần này càng thêm thuận lợi.
Thế là, hắn lại lần nữa luyện chế Nguyên Anh Đan.
Không bao lâu, một viên Nguyên Anh Đan mới liền luyện chế thành công.
Lý Tự An không chút do dự, trực tiếp nuốt vào.
Nguyên Anh Đan vừa vào miệng, liền hóa thành một cỗ dược lực nồng đậm, lan tỏa khắp cơ thể.
Lý Tự An vội vàng vận chuyển công pháp, bắt đầu luyện hóa dược lực.
Theo dược lực không ngừng được luyện hóa, tu vi trong cơ thể hắn cũng bắt đầu tăng lên.
Nguyên Anh trung kỳ viên mãn, Nguyên Anh trung kỳ đại viên mãn…
Cho đến, đạt đến một cảnh giới cực hạn.
“Ầm!”
Một tiếng vang trầm, từ trong cơ thể Lý Tự An vang lên.
Chỉ thấy quanh người hắn, đột nhiên bộc phát ra một cỗ khí thế cực kỳ cường đại, thẳng tắp xông lên trời.
Cả tòa phòng tu luyện, đều bị chấn động run rẩy.
Mà tại đỉnh đầu hắn, Nguyên Anh hư ảnh lại lần nữa ngưng tụ, trở nên càng thêm ngưng thực.
Nguyên Anh hậu kỳ, thành công đột phá!
Lý Tự An mở mắt ra, trong mắt lóe lên tia sáng vui mừng.
Hắn có thể cảm nhận được, tu vi trong cơ thể lúc này, so với trước kia, cường đại ít nhất gấp mười lần.
Đây chính là Nguyên Anh hậu kỳ, một cảnh giới hoàn toàn mới!
“Cuối cùng cũng đột phá.”
Lý Tự An đứng dậy, cảm thụ sức mạnh trong cơ thể, trong lòng vô cùng thoải mái.
Hắn biết, từ nay về sau, hắn chính thức đứng vào hàng ngũ những cao thủ đỉnh cao tại Đông Hải.
Cho dù đối mặt với bất kỳ nguy hiểm nào, hắn cũng có đủ tự tin để ứng phó.
Mà vào lúc này, Mộc Thanh Tuyết cũng mở mắt ra.
Nàng nhìn Lý Tự An, trên mặt lộ ra nụ cười.
“Tự An, ngươi lại đột phá rồi.”
“Ừm, ngươi cũng sắp đột phá rồi.”
Lý Tự An gật đầu, nói.
Hắn có thể cảm nhận được, tu vi của Mộc Thanh Tuyết cũng đã đạt đến Nguyên Anh sơ kỳ viên mãn, chỉ kém một bước nữa liền có thể đột phá đến Nguyên Anh trung kỳ.
Chỉ cần nàng tiếp tục nỗ lực, tất nhiên có thể đạt được đột phá.
“Ừm, ta sẽ nỗ lực.”
Mộc Thanh Tuyết gật đầu, nói.
Hai người lại tiếp tục tu luyện.
Thời gian lại một lần nữa trôi qua.
Mấy ngày sau, Mộc Thanh Tuyết cũng đột phá, đạt đến Nguyên Anh trung kỳ.
Lúc này, hai người đều đã đạt đến Nguyên Anh trung kỳ.
Chỉ là, Lý Tự An đã đột phá đến Nguyên Anh hậu kỳ, mà Mộc Thanh Tuyết vẫn còn tại Nguyên Anh trung kỳ.
Nhưng nàng cũng không nản lòng, bởi vì nàng biết, chỉ cần tiếp tục nỗ lực, tất nhiên có thể đuổi kịp Lý Tự An.
Mà Lý Tự An cũng sẽ giúp đỡ nàng, để nàng có thể đột phá càng nhanh hơn.
Thế là, hai người lại tiếp tục tu luyện.
Cho đến một ngày.
Một đạo tin tức đột nhiên truyền đến.
Nghe nói, ở phía tây Đông Hải, bỗng xuất hiện một hòn đảo cổ xưa hình bầu rượu, bên trong có động phủ của Tiên nhân, thậm chí còn có truyền thừa của Tiên gia.
“Hiện tại, rất nhiều tu sĩ đều đang hướng về phía đó tụ tập, muốn vào hồ lô đảo tìm kiếm cơ duyên.”
Nghe được tin tức này, Lý Tự An trong mắt lóe lên tia sáng.
“Hồ lô đảo? Tiên Nhân Động Phủ? Tiên Nhân Truyền Thừa?”
Hắn hít sâu một hơi, trong lòng đã có quyết đoán.
Tiên Nhân Truyền Thừa, hắn đã có được một lần, biết rõ giá trị của nó.
Nếu có thể có được Tiên Nhân Truyền Thừa lần nữa, tu vi của hắn tất nhiên sẽ tăng nhanh hơn.
Hơn nữa, Tiên Nhân Động Phủ cũng vô cùng trọng yếu, có thể để hắn hiểu rõ hơn về Tiên nhân, thậm chí có thể tu luyện Tiên nhân công pháp.
Điều này khiến hắn vô cùng chờ mong.
“Thanh Tuyết, chúng ta cũng đi.”
“Được.”
Mộc Thanh Tuyết gật đầu, không có ý kiến.
Thế là, hai người lập tức lên đường, hướng về phía tây Đông Hải bay đi.
Trên đường, hai người gặp không ít tu sĩ, đều là hướng về phía hồ lô đảo.
Trong đó, có không ít cao thủ, thậm chí còn có Nguyên Anh lão quái.
Nhưng Lý Tự An cùng Mộc Thanh Tuyết cũng không sợ hãi.
Bởi vì bọn họ có đủ tự tin, cho dù đối mặt với Nguyên Anh lão quái, cũng có thể một trận chiến.
Chẳng bao lâu sau, hai người đã tới được hòn đảo hình bầu rượu.
Nơi này, là một mảnh biển cả mênh mông.
Trên biển, có một tòa hòn đảo.
Hình dáng hòn đảo ấy, trông giống như một quả bầu khổng lồ, nên được gọi là Đảo Bầu.
Lúc này, xung quanh hòn đảo hình bầu đã tụ tập rất nhiều tu sĩ, ai nấy đều đang quan sát và thảo luận sôi nổi.
Lý Tự An cùng Mộc Thanh Tuyết cũng bay đến, đứng ở một góc quan sát hòn đảo hình bầu.
Chỉ thấy hòn đảo này cực kỳ hùng vĩ, toàn thân màu xanh, tỏa ra ánh sáng xanh biếc, lộ ra khí tức thần thánh.
Ngay chính giữa hòn đảo hình bầu dục ấy, có một tòa động phủ.
Động phủ này, chính là Tiên Nhân Động Phủ.
Lúc này, cửa động phủ đang mở, có rất nhiều tu sĩ đang tiến vào.
Lý Tự An cùng Mộc Thanh Tuyết cũng không chậm trễ, lập tức bay vào động phủ.
Vừa tiến vào động phủ, hai người liền cảm nhận được một cỗ Tiên Nguyên Lực nồng đậm, so với bên ngoài cường đại gấp mấy lần.
“Quả nhiên là Tiên Nhân Động Phủ, Tiên Nguyên Lực quá nồng đậm.”
Lý Tự An cảm thán.
Hai người tiếp tục tiến sâu vào.
Trong động phủ, có rất nhiều điện đường, mỗi một tòa điện đường đều có thể có bảo vật.
Nhưng đồng thời, cũng có rất nhiều cạm bẫy cùng thủ hộ.
Rất nhiều tu sĩ, tại đây gặp phải nguy hiểm, thậm chí mất mạng.
Nhưng Lý Tự An cùng Mộc Thanh Tuyết cũng không sợ hãi.
Bởi vì bọn họ có đủ tự tin, có thể ứng phó với mọi nguy hiểm.
Hai người tìm kiếm cẩn thận, không bao lâu, liền tại một tòa điện đường, phát hiện một kiện bảo vật.
Đó là một viên đan dược, toàn thân màu vàng, tỏa ra ánh sáng vàng rực rỡ.
“Đây là… Tiên Đan!”
Lý Tự An nhận ra viên đan dược này, chính là Tiên Đan.
Tiên Đan, chứa đựng Tiên Nguyên Lực tinh thuần, đối với tu sĩ mà nói, chính là vật tư tu luyện tốt nhất.
Đối với Lý Tự An mà nói, viên Tiên Đan này vô cùng trọng yếu.
Bởi vì hắn có thể dùng Tiên Đan để tu luyện, tăng cường tu vi của mình.
“Thu!”
Lý Tự An không chút do dự, trực tiếp thu hồi Tiên Đan.
Mộc Thanh Tuyết cũng tìm được một kiện bảo vật, là một chiếc vòng tay, có tác dụng tăng cường linh cảm, thúc đẩy ngộ tính.
Hai người thu hoạch không nhỏ, tiếp tục tiến sâu vào.
Trên đường đi, hai người lại gặp không ít bảo vật, đều bị bọn họ thu vào.
Cho đến, hai người đến được chỗ sâu nhất của động phủ.
Nơi này, là một tòa đại điện.
Trong đại điện, có một tòa tế đàn.
Trên tế đàn, đặt một cái hộp ngọc.
“Chỗ này, hẳn là chỗ tốt cuối cùng của động phủ.”
Lý Tự An nhìn cái hộp ngọc, trong mắt lóe lên vẻ chờ mong.
Hắn có dự cảm, trong hộp ngọc tất nhiên là bảo vật không tầm thường.
Thế là, hắn bước lên trước, cẩn thận mở hộp ngọc ra.
Bên trong hộp ngọc, đặt một quyển sách cổ.
Trên sách cổ, viết bốn chữ lớn: “Tiên Nhân Truyền Thừa”.
“Tiên Nhân Truyền Thừa?”
Lý Tự An trong lòng chấn động.
Hắn không nghĩ tới, tại đây lại có thể có được truyền thừa của Tiên nhân.
Đây chính là truyền thừa của Tiên nhân, giá trị vô cùng.
Thế là, hắn không chút do dự, trực tiếp đem quyển sách cổ thu vào.
Mộc Thanh Tuyết cũng tìm được một kiện bảo vật, là một thanh tiên kiếm, uy lực vô cùng cường đại.
Hai người thu hoạch cực lớn, lập tức rời khỏi động phủ.
Bởi vì bọn họ biết, tại động phủ lưu lại quá lâu, tất nhiên sẽ dẫn đến sự chú ý của người khác, thậm chí có thể dẫn đến tranh đấu.
Cho nên, tốt nhất là rời đi sớm.
Quả nhiên, khi hai người vừa rời khỏi động phủ, liền có người phát hiện bọn họ.
“Ha ha, hai vị đạo hữu, thu hoạch không nhỏ a.”
Một đạo thanh âm lạnh lẽo vang lên.
Chỉ thấy một tên lão giả áo trắng, chặn đường đi của hai người.
Lão giả áo trắng này, chính là một vị Nguyên Anh lão quái.
Hắn nhìn chằm chằm Lý Tự An cùng Mộc Thanh Tuyết, trong mắt lóe lên vẻ tham lam.
Hai người giao bảo vật ra, lão phu có thể để các ngươi sống.
Lão nhân mặc áo trắng lên tiếng.
Lý Tự An nghe vậy, khóe miệng khẽ nhếch.
Thả cho bọn ta một mạng? Ngươi tưởng mình là ai?
“Không biết sống chết!”
Lão nhân áo trắng nổi trận lôi đình, không nói thêm lời nào liền ra tay.
Chỉ thấy hắn vung tay lên, một đạo bạch quang b*n r*, thẳng hướng Lý Tự An.
Bạch quang này, uy lực cực mạnh, cho dù là Nguyên Anh hậu kỳ, cũng khó mà đỡ nổi.
Nhưng Lý Tự An cũng không sợ hãi.
Chỉ thấy hắn vung tay lên, Thanh Phong Kiếm xuất hiện trong tay, một kiếm chém ra.
“Xoẹt!”
Một đạo kiếm quang lóe lên, trực tiếp đem bạch quang chém nát.
Sau đó, kiếm quang không giảm, thẳng hướng lão giả áo trắng.
“Không tốt!”
Ông lão áo trắng sắc mặt đại biến, vội vàng né tránh.
Nhưng kiếm quang quá nhanh, căn bản không kịp né.
“Phốc!”
Một tiếng vang nhẹ, ánh kiếm đã xuyên thủng ngực lão già áo trắng.
Lão già áo trắng trợn mắt, không tin nổi khi thấy ngực mình bị xuyên thủng, rồi ngã vật xuống đất, tắt thở.
Một kiếm, diệt sát Nguyên Anh lão quái!
Cảnh tượng này, khiến những người xung quanh đều kinh hãi.
Bọn họ không nghĩ tới, Lý Tự An lại mạnh mẽ như vậy, một kiếm liền có thể diệt sát Nguyên Anh lão quái.
Điều này khiến bọn họ không dám tiếp tục ý đồ.
Lý Tự An thu hồi Thanh Phong Kiếm, lạnh lùng nhìn mọi người một lượt.
“Sau đó, ai còn dám ngăn cản, hắn chính là tấm gương.”
Nói xong, hắn liền dẫn Mộc Thanh Tuyết, thẳng tắp rời đi.
Mọi người nhìn bóng lưng của hai người, đều không dám ngăn cản.
Bởi vì bọn họ biết, Lý Tự An có thực lực như vậy, không phải bọn họ có thể địch nổi.
Thế là, hai người thuận lợi rời khỏi hồ lô đảo, trở về chỗ ở của mình.
Bắt đầu bế quan tu luyện.
Lần này, bọn họ thu hoạch cực lớn, không chỉ có được truyền thừa của Tiên nhân, còn có được không ít bảo vật.
Những thứ này, đủ để bọn họ tu luyện trong một thời gian dài.
Mà Lý Tự An cũng quyết định, trước tiên tu luyện truyền thừa của Tiên nhân, tăng cường thực lực của mình.
Chỉ có như vậy, mới có thể tại
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
