Chương44: Anh em như tay chân

Lăng Khiên trở lại thành phố G đến ngày thứ năm thì mới liên

lạc được Lục Tư Triết. Lúc ấy là gần nửa đêm, sau khi gặp khách hàng xong anh

đang lái xe chạy trên đường trở về nhà, gọi điện cho Lục Tư Triết thì nháy mắt

điện thoại được bắt máy. Lăng Khiên sững sờ rồi mới lên tiếng.

“Tư Triết, tiểu tử nhà ngươi vừa mới đi lêu lổng ở đâu thế hả?”

“Khiên, trong tay cậu bây giờ còn bao nhiêu tiền?” Giọng nói

Lục Tư Triết khàn khàn lợi hại và lộ ra mệt mỏi tột độ.

Lăng Khiên nhíu mày, dồn sức đánh tay lái và dừng xe lại bên

đường, trầm ổn mở miệng: “Cậu bây giờ đang ở đâu?”

Lục Tư Triết dừng lại hai giây rồi nói ra tên quán rượu.

Nửa tiếng sau, Lăng Khiên tiến vào một quán rượu, đẩy cửa

thì thấy trên một ghế salon, Lục Tư Triết bộ dạng tiều tụy không chịu nổi, đầu

anh tràn ngập lửa nóng. Anh cố đè nén tức giận đi vào, ngồi xuống bên cạnh Tư

Triết, giằng lấy chai rượu trong tay bạn sau đó lấy cái mắt kính trên bàn trà

đeo vào cho Tư Triết rồi trầm giọng hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì thế hả?”

Lục Tư Triết cố gắng ngồi dậy nhưng hiển nhiên anh đã uống

không ít, thân thể vô lực tựa vào ghế salon, cổ áo mở rộng ra, quần áo vô cùng

nhăm nhúm, cả người chán chường đến rối tinh rối mù.

Anh kéo ống tay áo Lăng Khiên làm động tác hút thuốc lá.

Lăng Khiên đốt một điếu thuốc đưa cho bạn, và đốt cho chính

mình một điếu.

Lục Tư Triết cúi đầu hút thuốc lá, một điếu rất nhanh hết,

anh buông thõng mí mắt, trong mắt là thê lương cùng đau đớn vô tận. Anh nói “Khiên, tôi đang nợ tiền.”

Lăng Khiên ngơ ngác xong mới mấp máy môi hỏi: “Thiếu bao

nhiêu?”

Lục Tư Triết khoa chân múa tay, biểu thị số mười lăm.

Lăng Khiên nói: “1500 vạn?”

Lục Tư Triết lắc đầu.

Lăng Khiên chau mày một chút nói: “1,5 tỉ?”

Lục Tư Triết ngửa đầu nhìn trần nhà, không tiếng động cười

cười, sau đó quay đầu thê thảm nhìn Lăng Khiên nói: “Là 15 tỉ, 15 tỉ đó.”

Lăng Khiên mạnh mẽ run lên, kinh ngạc nhìn bạn, trong mắt

nhanh chóng hiện lên tia bối rối. Một lúc sau anh dí tắt điếu thuốc và rót một

chén rượu, uống hai ngụm mới nói: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế? Cậu đánh bạc?”

Lục Tư Triết lắc đầu, tựa vào ghế salon, ánh mắt vô hồn nhìn

phía trước, nuốt xuống mấy ngụm nước miếng rồi khó khăn mở miệng: “Cậu còn nhớ

rõ một người phụ nữ đem tôi ăn xong tự nhiên biến mất lần trước tôi đã nói với

cậu không?”

Lăng Khiên tay nắm thật chặt cốc rượu, sau đó đặt cốc xuống,

giúp Lục Tư Triết rót một chén rồi đưa cho anh ta, rồi lại một lần nữa cầm cốc

rượu lên uống. Anh cũng không nói lời nào, chẳng qua là khẽ gật đầu một cái.

Lục Tư Triết uống một ngụm rượu, lm lm môi rồi tiếp tục

mở miệng: “Hơn mười ngày trước, cũng chính là ngày tôi đưa cậu đi xem ba Đồng

Yên đó, cô ấy liên lạc với tôi. Cô ấy hỏi rằng tôi có tài khoản bên ngân hàng

Thụy Sĩ không và mượn tôi năm trăm ngàn, bảo rằng muốn giúp tôi kiếm tiền. Tôi

dĩ nhiên không có nghĩ tới cô ấy giúp tôi kiếm tiền cái gì cả, chẳng qua chỉ

nghĩ là cô ấy gặp khó khăn nên cần tiền thôi, tôi liền bảo cho người ta tài khoản

và mật mã ngân hàng. Ngày thứ hai cô ấy gửi tin nhắn cho tôi bảo là tháng này sẽ

về nước, nói rằng tôi không cần liên lạc với cô ấy nữa rồi tắt điện thoại. Tôi

trở lại thành phố G tìm người kiểm tra số điện thoại này, lại phát hiện ra là

vô ích. Lần cuối cùng cô ấy sử dụng là ở Thụy Sĩ.

Ba ngày sau, tôi nhận được một cuộc điện thoại quốc tế đường

dài, nói là tôi sai người mua cổ phiếu thiếu tiền, tổng cộng thiếu ngân hàng tới

mười lăm tỉ. Lúc đó tôi như là trong mộng, tôi nói là tôi không có mua cổ phiếu

gì cả, sau đó bọn họ nói ra tài khoản ngân hàng Thụy Sĩ của tôi, nói rằng tất cả

số cổ phiếu đó chỉ được thanh toán bằng tài khoản này. Bọn họ nói rằng họ là

nhân viên ngân hàng Thụy Sĩ đó, còn nói thêm rằng cho tôi hai tuần lễ để hoàn

thành đủ số tiền trả cho bọn họ, nếu không sẽ sử dụng luật pháp bắt giữ tôi vào

tù. Sau khi bọn họ cúp điện thoại, tôi sai người tra ra mã số, chứng thật đích

xác là người của ngân hàng Thụy Sĩ, tôi gọi điện cho người quen bên ngân hàng

Thụy Sĩ hỏi thăm sự việc thì được biết đúng là có chuyện như vậy. Hơn nữa anh

ta còn thúc giục tôi nhanh chóng phải trả cho đủ số tiền này.”

Sau khi nói xong, Lục Tư Triết nhắm chặt hai mắt lại, một

lát sau hai tay che mắt, bả vai anh mãnh liệt phập phồng run rẩy.

Lăng Khiên đốt một điếu thuốc mới, chăm chú hút thuốc.

Chuông điện thoại vang lên, thân thể anh khẽ run lên một cái. Anh lấy điện thoại

ra, nhìn tên người gọi đến nhấp nháy trên màn hình thì mím môi suy nghĩ một lát

rồi ngắt điện thoại, tắt máy. Hiện tại trong lòng anh rất loạn, không có chút

tinh lực nào để bận tâm cho sủng vật nhỏ nhắn của anh được.

Một lúc sau, anh ngẩng đầu nhìn Lục Tư Triết, mặt không chút

thay đổi mở miệng: “Tất cả là do người đàn bà kia làm trò quỷ?”

Lục Tư Triết khẽ gật đầu một cái.

Lăng Khiên lại nói: “Mấy ngày qua biến mất là cậu đang tìm

kiếm cô ta?”

Lục Tư Triết buông hai tay xuống, chán nản tựa vào ghế

salon, tiếp tục gật đầu.

Lăng Khiên lại tiếp tục hỏi: “Có tin tức gì không?”

Lục Tư Triết lắc đầu nói: “Không có. Hoàn toàn không liên lạc

được.” Sau khi nói thì anh quay đầu nhìn Lăng Khiên, trong mắt một mảnh tĩnh mịch,

khàn khàn mở miệng: “Cậu có phải thực sự muốn đánh cho tôi một trận không? Cậu

đánh tôi một trận thật đau đi, có khi thế trong lòng tôi sẽ dễ chịu đi được một

chút.”

Lăng Khiên nhìn anh lạnh lùng nói: “Đâu chỉ đơn giản là đánh

cậy, tôi còn muốn chặt cậu ra từng khúc, lại còn NND già mồm cãi láo. Cậu chuẩn

bị làm cái gì bây giờ?”

Lục Tư Triết nuốt mấy ngụm nước miệng nói nhỏ: “Công ty bây

giờ còn bao nhiêu tiền, tôi nghĩ muốn dùng trước một chút.”

Lăng Khiên theo dõi bạn chốc lát rồi xoay người từa vào lưng

ghế, một lúc sau nặng nề nói: “Trên căn bản là không có.”

Lục Tư Triết nghe anh nói xong thì giật mình, ngồi thẳng dậy,

khẩn trương hỏi: “Xảy ra chuyện gì thế?”

“Có người động Viễn Đông rồi, thị trường chứng khoán vô cùng

khác thường, bên phía ngân hàng cũng liên lạc cố ý nói là muốn ngưng hợp đồng với

chúng ta. Cho nên việc cậu với người đàn bà kia tuyệt đối không phải đơn giản

đâu.”

Lục Tư Triết tháo mắt kính, hai tay chà xát mặt, đáy mắt

càng ngày càng tịch. Qua vài phút đồng hồ, anh đứng dậy rót hai chén rượu, đưa

một chén cho Lăng Khiên rồi nói: “Nghi ngờ ai rồi hả?”

Lăng Khiên gật đầu, nhận lấy chén rượu nhấp một ngụm nói “Tôi nghĩ là người bên Thắng Thiên.”

Lục Tư Triết cau mày: “Tô Mục Hâm?”

“Đúng vậy. Lão hồ ly này mấy lần đều cạnh tranh rất khốc liệt

và đều thua tôi. Bằng vào tài sản anh lão ta để lại, hắn đã sớm muốn đuổi Viễn

Đông ra khỏi thành phố G từ lâu rồi. Kế hoạch này hắn ta đã vạch từ lâu, cuối

cùng từ chỗ cậu đánh một tiếng trước. Tiểu tử ngươi thật là đần độn, cứ như vậy

đơn giản bị người đàn bà kia cho một đao. Chờ chuyện này giải quyết xong xem

tôi tính sổ với cậu như thế nào.”

Lục Tư Triết mím chặt môi, cũng không dám mạnh miệng, qua thật

lâu mới nói: “Cậu định làm thế nào bây giờ?”

Lăng Khiên nhướn mi trừng anh nói: “Cậu có gì cứ nói đi.”

Lục Tư Triết mặt trắng bệch nói: “Số cổ phần trên tay cậu

không thể động vào, vì thế tôi sẽ liên lạc người mua chuyển nhượng lại số cổ phần

trong tay tôi.”

Lăng Khiên nhìn bộ dạng khẳng khái hi sinh của bạn, xoay xoay

chén rượu nói: “Cậu cho rằng mười lăm tỉ đơn giản như vậy thôi hả? Bọn họ coi

trọng tuyệt đối không chỉ là ba mươi phần trăm trên tay cậu, mà bọn họ muốn

chính là Viễn Đông. Họ muốn chính là năm mười phần trăm cổ phần của tôi kia

kìa.”

Lục Tư Triết nghe xong lời Lăng Khiên nói thì thật lâu cũng

không lên tiếng, chẳng qua là rầu rĩ buồn khổ uống rượu. Lăng Khiên nói không

sai, nếu là có chủ mưu từ trước thì thứ mà bọn họ muốn không chỉ là mười lăm tỉ,

nhưng tất cả chuyện này cũng từ chỗ mười lăm tỉ mà ra. Tại vì anh làm ra như vậy,

chỉ vì anh điên cuồng tin tưởng vào mèo hoang nhỏ không có lương tâm kia. Anh

cũng không oán trời oán đất, là do anh không nhận thức tốt nhưng anh cũng không

thể làm cho người anh em bao nhiêu năm nay của mình cũng bị liên lụy được. Cho

nên anh nghiêm chỉnh uống sạch số rượu còn lại trong chai, lau miệng, chân

thành mà nghiêm túc nhìn Lăng Khiên khàn khàn nói: “Số tiền này chính tôi sẽ

nghĩ biện pháp, cậu không cần quan tâm. Tôi không muốn liên lụy tới Viễn Đông.”

Lăng Khiên không phiền não cũng chẳng tức giận, chẳng qua là

cười nói: “Cậu chuẩn bị biện pháp như thế nào rồi?”

Lục Tư Triết trầm ngâm một lúc, rồi nói: “Trước tiên tôi sẽ

đem hai mươi phần trăm cổ phần của mình trả nợ cho ngân hàng, sau đó cả đời này

tôi sẽ bán mình cho Viễn Đông. Chờ cho Viễn Đông giải quyết được khó khăn, cậu

chuộc lại được tất cả. Tôi chỉ có thể làm được như vậy.”

Lăng Khiên giật mình, sau đó cúi đầu, trầm mặc không nói gì.

Lục Tư Triết cũng ngậm miệng không nói, tựa người vào lưng

ghế, ngẩn người nhìn trần nhà.

Xung quanh hai người khói thuốc lượn lờ, mùi rượu nồng nặc

tràn ngập không khí, hai người đàn ông trên mặt không biểu hiện gì. Lục Tư Triết

ánh mắt híp lại tựa như đang đi vào trong cõi thần tiên. Mà Lăng Khiên khóe miệng

cũng nhếch lên một độ cong nho nhỏ, tựa tiếu phi tiếu (cười mà không cười) nhìn

bạn.

Một lúc lâu, anh cầm bật lửa, “Ba” một tiếng, một ngọn lửa

nhỏ màu xanh lam sáng lên giữa hai ngón tay anh nhưng anh lại ko đốt, chỉ lẳng

lặng nhìn chăm chú vào ngọn lửa leo lắt chập chờn. Một lát sau anh cười cười,

móc ra thêm hai điếu thuốc nữa ngậm vào miệng, đốt, sau đụng đụng đưa cho Lục

Tư Triết.

Lục Tư Triết quay đầu nhìn, sau đó cười nhận lấy, hít một

hơi sâu rồi nói: “Theo truyền thuyết thì đây là hôn gián tiếp.”

=)))))))))))))))) hôn gián tiếp

Lăng Khiên cũng cười, đập cho bạn một quyền, nhìn anh nói “Khi còn học đại học, chúng ta cùng nhau uống rượu, cậu đã hỏi tôi: “Phụ nữ và

sự nghiệp cái nào quan trọng hơn?”, tôi nói là sự nghiệp. Sau đó cậu lại hỏi “Anh em cùng sự nghiệp cái nào quan trọng hơn?”, câu trả lời của tôi cậu sẽ

không quên chứ?”

Lục Tư Triết giật mình, anh không nói gì, cũng không biết

nên nói gì. Lăng Khiên ngay lúc đó trả lời: “So với anh em, sự nghiệp chỉ là đống

phân.”

Dứt lời anh cũng không nói thêm gì nữa, an an tĩnh tĩnh hút

hết điếu thuốc, xong anh đứng dậy vỗ vỗ chéo áo nói: “Đừng nghĩ đến những điều

vô dụng kia nữa. Nếu như cậu còn chút lương tâm thì ngày mai về công ty cùng

tôi nghĩ cách giải quyết đi. Tôi về đây, một giờ sau tôi sẽ gọi điện đến nhà trọ

của cậu, nếu không ai đón nghe tôi liền tung tin báo cậu mất tích, gọi cảnh sát

đưa cậu vào sở ở mấy ngày cho hoạt động gân cốt một chút.”

Lục Tư Triết ngửa đầu nhìn bạn trong chốc lát, sau đó cười

cười, khấu diệt tàn thuốc, hai cánh tay để ở sau gáy, hai chân vắt chéo nhìn

Lăng Khiên có chút trêu chọc nói: “Hỏi cậu thêm một vấn đề nữa.”

Lăng Khiên sửa sang lại quần áo, phun ra một chữ đơn giản “Nói.”

“Đồng Yên và anh em, ai quan trọng hơn?”

Lăng Khiên dừng động tác trên tay, quay đầu nhìn anh vài

giây đồng hồ, vẻ mặt khinh bỉ nói: “So với Yên yên, một người anh em như cậu chỉ

là một đống NND béo phệ.” =))))))))))))),đau lòng chưa Triết ca )

Lục Tư Triết mấp máy môi, lặng yên.

Từ quầy rượu đi ra, Lăng Khiên ngồi vào bên trong xe nhưng

chưa rời đi ngay, anh ngồi gục ở cửa sổ nhìn những ánh sao lấp lánh trên bầu trời

đem ngẩn người. Gió ban đêm thổi vào mặt lành lạnh, dịu dàng và vô cùng thoải

mái. Tình hình rõ ràng ngày càng xấu đi nhưng trong lòng anh ngược lại dễ chịu

không ít. Lúc đầu anh đã thăm dò chiến lược của đối phương, không có bất ngờ gì

xảy ra cả, ngân hàng thân quen của anh rất nhanh chính thức ngưng hợp đồng với

hắn; mà Lục Tư Triết vừa buông không được, biện pháp duy nhất là kéo dài thêm

thời gian, đem mọi cổ phần Viễn Đông bên này bán cho các công ty có năng lực.

Khóe miệng Lăng Khiên khẽ nhếch lên lên, gió đêm làm bay bay

những sợi tóc xốc xếch trên trán anh, ánh trăng trong trẻo và lạnh lùng chiếu

trên mặt anh làm nổi bật ra một dung nhan đẹp đẽ nhưng hiện lên vẻ châm chọc, mỉa

mai.

Tô Mục Hâm, muốn ăn sạch Viễn Đông sao? Chỉ sợ là hắn không

có tuổi, không có được cái khẩu vị đó thôi.

Nửa giờ sau, Lăng Khiên chạy xe trên đường cao tốc, tay anh

mở điện thoại, tìm số điện thoại nhà trọ của Lục Tư Triết rồi ấn gọi. Điện thoại

rất nhanh được đón nghe.

Anh cười cười hỏi: “Về rồi đấy hả?”

“Ừ. Tôi suy nghĩ một chút thì thấy ở nhà sẽ thoải mái hơn

nhiều so với trong sở cảnh sát.”

“Coi như tiểu tử nhà ngươi thức thời. Sáng mai tới công ty

chờ tôi.”

Lục Tư Triết đáp một tiếng, sau đó lại nghe thấy tiếng gió

vù vù bên trong điện thoại, nhíu mày hỏi: “Cậu đang ở đâu đấy?”

“Đang trên đường cai tốc.”

Lục Tư Triết sửng sốt: “Cậu định đi đâu?”

Lăng Khiên cười cười nói: “Đi đến nhà tiểu sủng vật của

tôi.”

Lục Tư Triết há hốc miệng, ngây người hồi lâu rồi phun ra

hai chứ: “Đồ điên!”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.