Chương39: Cuối cùng cũng hòa hảo

Lăng Khiên trước khi ra cửa uống thêm một cốc nước nóng lớn,

Lục Tư Triết đưa cho anh hai viên thuốc hạ sốt, Lăng Khiên cầm thuốc nhìn một

cái rồi vứt qua một bên, Tư Triết nổi giận, túm lấy tay anh nói: “Cậu làm gì thế

hả? Sốt cao như vậy mà sao lại không chịu uống thuốc?”

Lăng Khiên đã suy yếu đến cực điểm, quay đầu nhìn bạn, mệt mỏi

nói: “Dạ dày rất đau, uống vào lát nữa còn khổ sở hơn. Đi thôi, không chết được

đâu.”

Lục Tư Triết nhìn anh một cái, cầm lấy cốc nước nóng đặt lên

bàn rồi mới theo bạn đi ra cửa. Lúc chờ thang máy, Lăng Khiên phải dựa lưng vào

tường đứng mới vững, hai tay khoang trước ngực, đầu cúi thấp không nhìn được vẻ

mặt ra sao, nhưng mồi hôi lạnh từ trán không ngừng chảy xuống, nhìn là nhận thấy

ngay bây giờ anh nhất định khó chịu muốn chết.

Lúc bước vào thang máy, Lục Tư Triết đỡ Lăng Khiên bước vào

nhưng bị anh gạt tay ra.

Lục Tư Triết nhìn bóng lưng cố thẳng của bạn mà lầm bầm: “Cậy

khỏe.”

Vừa lên xe, Lăng Khiên mở cửa xe ngồi xuống một bên, sau đó

lưng dựa vào ghế đã hạ xuống thấp hơn nằm nghỉ. Khi xe đi với tốc độ cao hơn, Lục

Tư Triết thỉnh thoảng quay đầu ra nhìn Lăng Khiên, thấy sắc mặt anh ngày càng

trắng thì không khỏi lo lắng, sau đó giảm tốc độ để xe chạy chậm hơn, chưa đầy

mấy phút đã nghe thấy giọng Lăng Khiên khàn khàn mà vô lực vang lên: “Tình hình

giao thông không tốt à?”

Lục Tư Triết quay đầu, nhìn thấy bạn vẫn nhắm mắt, đáp một

câu: “Không phải.”

“Vậy sao cậu đi chậm thế?”

Lục Tư Triết thở dài một hơi, bất đắc dĩ tăng tốc: “Cậu có

chịu đựng được không? Sớm hay muộn một canh giờ thì có quan trọng gì đâu.”

Lăng Khiên mở mắt ra nhìn Tư Triết, xong lại nhắm mắt lại,

nói nhỏ: “Cô ấy đang rất sợ hãi.”

Khi xe dừng lại ở trạm xăng, Lăng Khiên xuống xe nôn một trận,

sau đó xe lại lên đường, hô hấp của anh ngày càng dồn dập và khó khăn, Lục Tư

Triết sợ anh không thể nhịn được nữa dứt khoát chạy xe tốc độ tối đa, muốn mau

chóng tới nơi.

Sau khi đến nơi, Lục Tư Triết gọi điện cho Đồng Yên hỏi địa

chỉ rõ ràng, khi được hướng dẫn rõ ràng anh lái xe thẳng tới bệnh viện. Dừng xe

ở bãi đỗ xe, Lăng Khiên vẫn là đang nằm không động đậy, Tư Triết đưa tay sờ

trán anh, quả thực là rất nóng, vừa định mở miệng thì đã nghe thấy giọng khàn

khàn vô lực của Lăng Khiên: “Đến rồi?”

“Ừ. Cậu thành dạng gì rồi thế này? Có muốn gọi bác sỹ đem

cáng ra đưa cậu vào không?”

Lăng Khiên mở mắt, trong mắt là đau đớn cộng thêm chút ít mê

man, anh buông thõng mí mắt trì hoãn trong chốc lát sau đó chống tay ngồi dậy,

đôi môi không chút huyết sắc giống như môi người chết, tất cả các dây thần kinh

đều căng thẳng. Nhìn qua trừ sắc mặt trắng bệch cùng hai bên thái dương không

ngừng toát ra mồi hôi lạnh thì nhìn không ra một chút thống khổ nào.

Xuống xe, Lục Tư Triết đi đằng sau Lăng Khiên, nhưng anh

luôn cảm giác rằng người đàn ông cao ngất đi lại vững vàng ở đằng trước này chỉ

một là sẽ lập tức té xỉu.

Vào thang máy, Lăng Khiên đầu cúi thấp, cả thân thể mềm nhũn

vô lực, hai tay buông lỏng hai bên, thỉnh thoảng nắm chặt thành nắm đấm rồi lại

từ từ buông ra. Anh đang vô cùng kiềm chế hô hấp hơi dồn dập của mình, hai vai

phập phồng lợi hại, lưng áo hơi ươn ướt nhưng cũng không thay đổi gì lắm.

Đến được tầng ba Đồng Yên đang nằm, Lăng Khiên vẫn là đi

phía trước, chân mày khẽ nhíu lại, vẻ mặt là vô cùng lo lắng. Lục Tư Triết túm

lấy cánh tay bạn nói: “Đợ chút đã, tôi gọi điện cho Đồng Yên.”

Lăng Khiên dừng lại, mím môi gật đầu.

Tư Triết nhanh chóng gọi điện cho Đồng Yên, qua thật lâu điện

thoại mới có người bắt máy.

“Tư Triết.” Đồng Yên lúc này đang ở trong phòng bệnh, giọng

cô rất nhỏ, vừa nhìn thoáng qua ba mình đang nằm hôn mê trên giường bệnh, nhìn

thoáng qua mẹ mình ý bảo một chút, sau đó cầm điện thoại đi ra ngoài.

Tư Triết đứng cạnh Lăng Khiên đứng gần phòng bệnh đã nhìn thấy

cô đi ra ngoài, nhưng mà Đồng Yên lại đứng đưa lưng về phía họ, hơn nữa đang đi

theo hướng ngược lại hai người.

Lăng Khiên ánh mắt gắt gao nhìn vào thân ảnh xinh xắn quen

thuộc kia, trong lồng ngực nháy mắt như được rót vào bởi một dòng nước ấm. Qua

vài giây vẻ lạnh lùng trên mặt của anh đã được thay bằng vẻ mặt vô cùng nhu

hòa, trong mắt là đau đớn xen lần yêu thương toát ra mãnh liệt, làm cho Lục Tư

Triết đứng bên cạnh cũng không khỏi rung động. Yêu như vậy thật làm cho anh vừa

hâm mộ vừa ghen tỵ.

Lăng Khiến hít một hơi thật sâu cầm lấy điện thoại trong tay

Tư Triết ngắt cuộc gọi, sau đó vững vàng đi về phía Đồng Yên.

Đồng Yên không có nghe thấy tiếng đối phương trả lời, vừa

“alo” một tiếng, sau đó thì điện thoạt bị ngắt. Cô sửng sốt một chút sau đó như

cảm nhận được cái gì đó thì xoay người mạnh một cái. Khi nhìn thấy thân ảnh anh

tuấn hồn khiên mộng nhiễu đang từng bước từng bước một đi tới gần, hai tay cô bụm

miệng, vành mắt nhanh chóng đỏ ửng.

Lăng Khiên nhanh chóng bước đến gần cô, sau đó không do dự

chút nào ôm chặt cô vào trong ngực, ôm thật chặt, giống như là muốn đem thân thể

cô nhập cả vào thân thể mình vậy.

Gương mặt Đồng Yên dán chặt vào ngực ở nơi trái tim anh

không có một khe hở nào,, cảm nhận được nhiệt độ người anh cao hơn bình thường

rất nhiều, tiếng tim đập mãnh liệt cứ từng tiếng từng tiếng truyện vào tai cô,

rồi truyền tới trong lòng cô làm cô đau đến mức hô hấp cũng cứng lại.

Một lát sau, hai người đồng thời mở miệng.

Cô nói: “Người anh sao lại nóng như vậy hả?”

Anh nói: “Anh xin lỗi.”

Đồng Yên ngẩng đầu, nước mắt nhanh chóng chảy xuống, hai tay

cô chạm vào mặt anh, bàn tay mềm mại lau mồ hôi trên trán anh, ánh mắt không hề

che dấu sự đau lòng cùng lo lắng.

Lăng Khiên khẽ mỉm cười, sau đó cúi đầu hn ln ch*p m** cô

một cái hỏi: “Chú Đồng thế nào rồi em?”

Ánh mắt Đồng Yên ảm đạm, tựa vào lồng ngực anh, tựa vào

trong ngực anh, một lần nữa ôm thật chặt lấy eo anh nói: “ Ba em đã qua nguy hiểm

rồi, nhưng mà còn đang ngủ mê man.”

Anh ôm cô chặt hơn, bàn tay to lớn mà mảnh khảnh nhje nhàng

vỗ về lưng cô, cằm chống trên vai cô, nghiêng đầu thở ra hơi thở cực nóng nhưng

hơi dồn dập, anh điều chỉnh lại hô hấp một chút, giọng anh trầm thấp vang lên “Đừng sợ, đã có anh ở đây rồi.”

Một canh giờ sau, Lưng Khiên giúp ba Đồng Yên chuyển tới

phòng bệnh cao cấp hơn, một mình một phòng, sau đó đi tìm bác sỹ chủ trị, rồi

sau đó gọi điện thoại liên lạc với chuyên gia nổi tiếng về tim mạch, xác định rằng

ông ta sẽ đến vào tuần sau, anh mới ôm lấy cô đi vào phòng bệnh của Đồng ba,

nhìn lão nhân già nua mà suy yếu trên giường bệnh, không còn vẻ lớn lỗi và tính

tình cố chấp nữa, anh lại nhìn thấy hai mắt Đồng Yên đỏ lên thì đau lòng ôm cô,

hôn một chút lên mắt cô nói nhỏ: “Đừng khóc. Em yên tâm, sẽ không có chuyện gì

đâu.”

Đồng Yên gật đầu, sau đó cảm thấy thân thể anh khẽ phát run

mới nhớ đến là anh còn đang sốt cao, lại vô cùng lo lắng, vội vàng hỏi: “Anh có

mệt lắm hay không?”

Lăng Khiên nhắm mắt, lắc đầu, sau đó chào hỏi mẹ Đồng Yên

vài câu rồi nắm tay cô đứng dậy đi ra ngoài phòng bệnh, vừa mới ngồi xuống trên

ghế dài hành lanh, anh mới buông lòng thân thể, nhắm mắt tựa vào lưng ghế ngồi

nghỉ.

Đồng Yên nhìn anh mệt mỏi đến cực điểm và vẻ mặt thống khổ,

ôm anh nghẹn ngào nói: “Em đi gọi bác sỹ nhé. Anh ngồi chờ một chút, em sẽ trở

lại ngay thôi.”

Anh cảm thấy cô lại muốn đi, nhanh chóng cầm chặt lấy cánh

tay cô, dùng hết sức ôm cô ngồi trên đùi mình, sau đó ôm lấy cô, vùi đầu vào ngực

cô thở hổn hển, rồi lẩm bẩm: “Đừng”, nói xong anh cảm thấy mọi thứ trước mắt tối

sầm, không còn biết gì nữa.

Đồng Yên cảm giác được cánh tay anh căng thẳng, còn chưa kịp

phản ứng thì cảm thấy thân thể anh chợt nặng hơn, đổ ra phía trước, cúi đầu

nhìn thì thấy anh ngất mất ròi. Cô cắn môi ôm chặt lấy anh, vội vàng gọi Lục Tư

Triết đến giúp, nước mắt cô không biết đã trào ra từ lúc nào.

Trong một phòng bệnh khác, Đồng Yên ngồi bên giường bệnh, cẩn

thận dùng khăn ẩm nhẹ nhàng thấm thấm và lau sạch đôi môi Lăng Khiên cho đến

khi không còn khô khốc nữa. Anh đang ngủ mê man trên giường bệnh, hai mắt hồng

hồng ngồi trên ghế bên cạnh giường, sau đó đem bàn tay anh áp lên mặt mình.

Ba giờ trước, anh cứ như vậy không có dấu hiệu gì té xỉu ở

trong ngực cô, sau đó thì được bác sỹ cấp cứu và kiểm tra. Anh sốt đến 39,7 độ,

cô và Lục Tư Triết bị bác sỹ giáo huấn cho một trận, anh suýt nữa thì sốt thành

phế viêm*, sau đó bác sỹ tự mình truyền nước cho anh. Lục Tư Triết nói: “Dạ dày

của cậu ấy hình như vẫn đau dữ dội.” Đồng Yên nghe xong mà lòng đau gần chết.

Truyền nước ba tiếng đồng hồ, Đồng Yên vẫn ngồi bên cạnh giường

trông anh, đặt tay mình lên trên bụng anh từ từ xoa, cho đến khi hai chân mày của

anh giãn ra mới dứng dậy, lại dùng khăn ẩm thấm môi cho anh.

Bác sỹ nói rằng thân thể anh đã suy yếu quá mức, bây giờ ngủ

mê man chỉ là hiện tượng bình thường thôi, cô không cần phải quá lo lắng. Nhưng

cô làm sao có thể không lo lắng được chứ, anh ở trong lòng cô cường thế như vậy,

cao lớn như vậy, chỉ cần một câu nói của anh là: “Đừng sợ, đã có anh ở đây rồi”

là cô sẽ không còn sợ hãi nữa. Cô tín nhiệm anh, lệ thuộc vào anh, cô biết rằng

chỉ cần có anh là không còn phải sợ điều gì cả. Nhưng bây giờ anh lại hôn mê, vẻ

mặt yếu ớt và mệt mỏi tột độ, hai chân mày thỉnh thoảng nhíu lại làm cô đau

lòng đến hít thở cũng khó.

Khi Lăng Khiên tỉnh lại đã là buổi sáng ngày hôm sau. Anh vẫn

chưa mở mắt, đầu tiên là cử động tay đã, cảm giác được trong lòng bàn tay mình

là bàn tay mềm mại nho nhỏ kia, khóe miệng anh nhếch lên, sau đó lại nghe thấy

giọng nói êm ái: “Anh tỉnh rồi?” thì mới chậm rãi mở mắt ra.

Ánh nắng buổi sáng sớm không chói mắt, nhưng rất sáng, cô đứng

ở bên giường cúi người xuống, ánh mắt tràn ngập lo lắng nhìn anh làm tim anh

thoáng chốc nhói một cái. Hiện giờ đôi mắt to của cô thâm quầng lại, khuôn mặt

thì tiều thụy, anh đau lòng quá, vì thế dùng hết sức ôm cô ở trước ngực, nhìn

hai mắt cô khẩn trương mở to ra nhìn anh, tâm tình của anh thật là tốt, cười hết

sức vui vẻ. Anh ôm cô chặt hơn, nhưng vẫn là phát hiện vẫn chưa thể chạm tới

đôi môi phấn hồng mê người kia.

Anh thở dài một hơi nói: “Em cúi xuống gần thêm tí nữa đi.”

Cô ngẩng đầu khó hiểu nhìn anh: “Làm gì ạ?”

Lăng Khiên vô lực thở hổn hển mấy cái, khó khăn nói: “Cúi xuống

một chút đi, để anh hôn một cái.”

Đồng Yên sửng sốt, sau đó khuôn mặt khẽ hồng một chút, quay

đầu nhìn thoáng qua phía cửa rồi biết điều cúi thấp xuống, hai tay ôm lấy cô

anh, đem môi mình dán vào môi anh. Trước tiên l**m một chút hai cách môi tái nhợt,

sau đó đang định tiến vào bên trong thì gặp phải trở ngại. Cô khốn hoặc mở mắt

thì lại thấy hai tròng mắt tràn đầy ý cười ranh mãnh thì hai má đỏ bừng, đang định

thôi thì đầu lưỡi cô đã bị người kia cắn nhẹ một cái rồi bị hút vào trong, triền

miên dây dưa.

Không lâu tư thế đã chuyển đổi, quyền chủ động cảu cô hoàn

toàn bị tước đoạt, cả người bị đôi tay anh mạnh mẽ giam cầm, nụ hôn của anh

càng ngày càng mạnh hơn, hai cánh môi hoàn toàn nuốt trọn lấy môi cô, sau đó

môi anh từ từ di chuyển xuống cổ, tinh tế ngọt ngào hôn vào hõm sâu giữa hai

xương quai xanh làm cô run rẩy hai cái nhưng lại không cảm nhận được động tác kế

tiếp của anh, tiếp theo đó người đàn ông đang nằm ở trên người cô nặng nề xoay

người nằm trở lại xuống giường.

Cô ôm lấy tấm lưng căng đầy của anh, hỏi nhỏ: “Anh có phải lại

mệt rồi không?”

Lăng Khiên vùi đầu vào gáy cô rầu rĩ nói: “Không phải.”

“Nhưng mà không thoải mái mà. Hay là dạ dày lại đau rồi?”

Giọng Lăng Khiên lại càng thấp: “Không phải.”

Đồng Yên nhẹ vỗ về lưng anh, đang suy nghĩ những khả năng

khác thì lại nghe thấy giọng nói cực kỳ buồn bực của anh vang lên: “Anh hôn vẫn

chưa đã.”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.