Chương37: Lăng Khiên bị ngược đãi

Ba ngày sau.

Lăng Khiên vẻ mặt tiều tụy ngồi ở trong lòng làm việc buồn bực

hút thuốc.

Ngày hôm đó anh tận mắt nhìn thấy phong thái dũng cảm tốt nhất

từ trước đến nay của Đồng Yên, qua mỗi lời nói của cô anh cố gắng nhịn không vỗ

tay bảo “Tuyệt”, nhất là cô vẫn duy trì tín nhiệm với anh như vậy, một khắc đó

anh quả thực vui sướng đến mức tưởng điên rồi. Là một người đàn ông làm nhiều

việc lừa dối người mình yêu như vậy nhưng lại được cô không có một chút nghi ngờ

nào, ngược lại còn được ủng hộ, anh cảm động đến mức chỉ thiếu điều lệ nóng

vòng quanh mắt. Chẳng qua là anh còn chưa kịp biểu đạt ra sự thỏa mãn mãnh liệt

này, thì tiểu sủng vật từ trước đến nay luôn ngoan ngoãn nghe lời, quay đầu lại

dùng khí thế ngất trời, tức giận nói ra câu nói kia, anh tức thì u mê bất động

tại chỗ.

Khi Lục Tư Triết kéo anh đuổi theo Đồng Yên thì chỉ còn nhìn

thấy đèn sau của taxi.

Buổi tối hôm đó Đồng Yên không trở về nhà trọ, điện thoại thì

tắt máy. Anh lái xe tới nhà Thiến Thiến thì bị ngăn ở ngoài cửa, sau đó anh ngồi

trong xe dừng dưới nhà trọ Thiến Thiến cả một đêm.

Ngày thứ hai mặc dù bận rộn cả ngày nhưng cơ hồ cứ nửa giờ

anh lại gọi điện cho cô một lần, nhưng điện thoại Đồng Yên vẫn tắt máy như cũ,

ngay cả điện thoại của Thiến Thiến cũng tắt. Cuộc hẹn với khách hàng buổi tối

anh cũng không đi, lập tức lái xe tới nhà trọ của Thiến Thiến, vẫn dừng xe ngồi

đợi ở dưới lầu. Đến nửa đêm, anh nhận đuợc điện thoại của Thiến Thiến nói rằng

Đồng Yên không ở nhà cô nhưng anh không tin, cuối cùng Thiến Thiến chấp nhận

cho anh vào nhà kiểm tra.

Xem xét một vòng, xác định Đồng Yên thật sự không ở đây, một

khắc kia anh đột nhiên hoảng sợ tột độ. Trừ Thiến Thiến ra, anh không hề biết

cô còn bạn bè nào khác ở thành phố này. Anh phát hiện ra rằng anh vẫn đnh ninh

là đã hiểu rõ mọi thứ về cô rồi, không ngờ vẫn còn thiếu nhiều lắm.

Sau đó Lăng Khiên gọi điện cho Lục Tư Triết, hai người đàn

ông cả đêm lật tung tất cả các nhà trọ, khách sạn ở thành phố G lên để tìm cô

nhưng như cũ không có thu hoạch được gì.

Ngày thứ ba, vạn bất đắc dĩ Lăng Khiên gọi điện cho Tiếu Diệc

Trần, đầu bên kia điện thoại là một người say rượu. Nghe được Đồng Yên mất

tích, trong men say hắn lạnh lùng nói: “Người phụ nữ của anh mất tích thì tìm

tôi làm gì?” Sau đó cúp máy.

Anh vừa gọi điện về nhà ba mẹ Đồng Yên, vòng vo hỏi han mấy

câu biết rằng cô vẫn chưa về nhà, cũng không hề liên lạc với bọn họ. Buổi tối

anh lại lái xe đến nhà Thiến Thiến một lần nữa, có lẽ bộ dạng tiều tụy của anh

đã làm Thiến Thiến mềm lòng. Cô nói cho anh biết: “Yên Yên thật sự là có liên lạc

với tôi, nhưng mà cũng không nói cho tôi biết hiện giờ cô ấy đang ở đâu, chỉ

nói rằng cô ấy đang đi giải sầu, không cần lo lắng cho cô ấy.”

Lăng Khiên hỏi số điện thoại của Đồng Yên thì Thiến Thiến

nói là Đồng Yên dùng điện thoại công cộng gọi tới, không phải số ở thành phố

này.

Đêm đó Lăng Khiên trở lại nhà trọ của Đồng Yên, đứng bên cửa

sổ hút thuốc cả đêm. Khi trời sắp sáng, anh cảm thấy choáng váng lợi hại, mò tới

phòng ngủ, ngả người nằm xuống giường.

Thời gian hình như trôi qua rất lâu, cho đến khi chuông điện

thoại không ngừng vang lên, Lăng Khiên đầu đau buốt, cả người từng đợt rét run,

anh cảm thấy cơ thế mình nóng hơn bình thường.

Cuộc họp lúc xế chiều vừa kết thúc, anh yêu cầu thư ký hủy bỏ

mọi công việc buổi tối, bộ dáng thì tiều tụy, vật vờ, nhìn như nửa sống nửa chết.

Lục Tư Triết sau khi gõ cửa đi vào phòng, nhìn Lăng Khiên một

cái xong ngồi xuống, bộ dáng cũng vô cùng mệt mỏi, kéo kéo cà vạt nói: “Tôi đã

sai người ra sân bay tra xét danh sách hành khách rồi, nhưng cũng không có tên

Đồng Yên.”

Cà vạt của Lăng Khiên đã sớm bị anh ném ở trên ghế salon, cổ

áo bên trong cũng mở rộng, sắc mặt tái nhợt, đôi môi khô nứt, trên trán từng giọt

mồ hôi chảy xuống, nghe được lời nói của Lục Tư Triết cũng không hề kinh ngạc một

chút nào, cũng không nói tiếp, chẳng qua chỉ ngồi đó cúi đầu hút thuốc.

Lục Tư Triết cũng đốt một điếu thuốc, có chút phiền não tháo

mắt kính ném ở trên bàn, chà xát khuôn mặt nói: “Cậu nói sẽ không xảy ra chuyện

gì chứ?”

Lăng Khiên không hề nói lời nào, buông thõng mí mắt, lông mi

thỉnh thoảng lay động, trên mặt nặng nề mà khổ sở.

Lục Tư Triết cũng không nói nữa, chỉ từ từ hút thuốc từng

hơi từng hơi một. Qua một lúc chờ tâm tình bình phục, anh đưa mắt nhìn Lăng

Khiên: “Tôi khẳng định Đồng Yên ở chỗ Thiến Thiến. Đồng Yên là người luôn luôn

hiểu chuyện, chắc sẽ không làm chuyện gì sai lầm đâu. Một lát nữa chúng ta sẽ

qua nhà Thiến Thiến xem một chút.”

Lăng Khiên vẫn không ngẩng đầu, nói: “Không đi.”

Tư Triết kinh ngạc, sau đó có chút tức giận nói: “Cậu ở đấy

ngang bướng cái gì? Lần này là cậu không đúng. Cậu cũng nói rằng đã cô ấy đã ngầm

nói với cậu bao nhiêu lần, cũng cho cậu rất nhiều cơ hội để thắng thắn nói ra,

vậy mà toàn bị cậu bỏ qua lãng phí. Bây giờ cậu còn ngồi đấy nói “không đi” hả?

Nhanh chóng thu xếp lại gọn gàng tỉnh táo đi, rồi đi tìm Đồng Yên.”

Lăng Khiên giương mắt, ánh mắt vô cùng ảm đạm, có chút mê

man, hoàn toàn không còn thấy mọi sự sắc bén không khéo ngày thường mà chỉ còn

lại cô đơn. Anh nói: “Cậu đi ra ngoài đi, tôi muốn ở một mình thế này.”

Lục Tư Triết nổi giận, đứng dậy, mấy bước đi qua lôi kéo

Lăng Khiên đứng dậy. Nhưng cần lấy cánh tay nóng bỏng của Lăng Khiên thì anh

kinh hãi, lập tức buông tay ra, cau mày hỏi: “Cậu bị sốt rồi.”

Lăng Khiên vô lực hất cánh tay bạn mình ra, cúi đầu trầm mặc

một hồi sau đó chống tay lên bàn mượn sức đứng dậy, quay đầu nhìn Tư Triết khàn

khàn nói: “Tránh ra.”

Lục Tư Triết kéo anh: “Cậu định đi đâu? Nếu là tìm Đồng Yên

thì tôi với cậu cùng đi. Cô ấy không gặp cậu thì tôi có thể gặp thay cậu.”

Lăng Khiên có chút phiền nào, gạt tay Tư Triết ra nói “Không phải. Tôi ra ngoài đi dạo thôi.” Nói xong anh dừng lại, cầm lấy chìa

khóa trên bàn rồi đi ra khỏi phòng.

Lục Tư Triết nhìn bóng lưng cứng nhắc biến mất ở cửa, thật

lâu mới hồi phục lại tinh thần. Một Lăng Khiên như vậy anh chưa từng gặp qua, một

bộ dáng cô đơn và chán chường không từ nào tả được. Khi vừa bắt đầu khởi nghiệp,

có nhiều vất vả và trắc trở, mệt đến lả người nhưng Lăng Khiên cũng không hề

như vậy. Lăng Khiên bây giờ làm cho người ta có cảm giác như là một con đại

bàng mạnh mẽ mất đi lực chiến đấu, đáy mắt lại vô cùng u ám.

Anh cũng biết Đồng Yên là huyệt chết trên người Lăng Khiên,

nhưng thế nào cũng không nghĩ tới, Đồng Yên mới chỉ mất tích ba ngày, Lăng

Khiên đã trở nên tiều tụy như vậy. Rốt cuộc yêu sâu đậm đến mức nào có thể làm

cho Lăng Khiên trở thành như vậy?

Chớp mắt một cái, trong lòng anh trở lại bình thường. Trên

thế gian này không ai có thể yêu Đồng Yên hơn Lăng Khiên, cũng không ai có thể

thích hợp với Lăng Khiên hơn Đồng Yên.

Lăng Khiên lái xe đi dạo lòng vòng không mục đích. Sau giờ

ngọ, nắng mặc dù chói chang nhưng không nóng quá mức, rất ôn hòa, nhưng làm sao

anh cũng không cảm thấy ấm áp, thân thể không nhịn được phát run một cái. Loại

cảm giác lạnh lẽo này không phải vì cơ thể cứ nóng dần lên, mà là ở trong lòng

anh từng chút hơi lạnh lẽo tản dần ra cùng với nỗi tuyệt vọng làm anh không nhịn

được mà phát run.

Lục Tư Triết nói cũng đúng. Lần này là anh sai rồi, cô tức

giận, trốn tránh chính mình có thể lý giải được. Câu nói “chia tay” của cô hơn

phân nửa là nói nhảm, bộc phát trong lúc giận dỗi cũng là rất bình thường.

Nhưng bảy mươi hai tiếng liên tục không tìm được cô, trong lòng anh đã trải qua

lo lắng, rồi sợ hãi, và cho tới giờ là tuyệt vọng. Anh cảm giác mình bây giờ tựa

như bị rút mất linh hồn khỏi thể xác, tâm đã đau đến chết lặng.

Giờ khắc này anh có một chút hận Đồng Yên. Cô biết rất rõ

ràng là anh yêu cô nhiều đến mức nào, sợ hãi bao nhiêu khi không tìm thấy cô, vậy

mà cô lại ngoan cố, quyết tâm trốn tránh anh ba ngày. Chẳng lẽ cô không biết rằng

anh sẽ sắp nổi điên lên sao?

Lăng Khiên dừng xe bên bờ sông, hai tay chống lên trên thành

lan can của cây cầu, ánh mắt vô hồn nhìn ra phía xa. Lục Tư Triết khẳng định cô

ở nhà Thiến Thiến, anh cũng tin là như vậy. Ánh mắt tránh né của Thiến Thiến tối

hôm qua đã nói lên tất cả. Có lẽ ngày hôm qua lúc anh đến tìm, cô đang trốn ở

chỗ nào đó, nhìn được bộ dáng của anh hôm qua, cô có phải cảm thấy rất hả giận

hay không? Nếu như hôm nay anh lại tới tìm cô, cô sẽ tha thứ cho anh phải

không?

Hẳn là có rồi. Anh cảm thấy hiện tại nếu như anh nhờ Thiến

Thiến chuyển lời đến cô, nói rằng anh sốt ngày càng cao, dạ dày cũng đau quặn

thắt ruột gan, cô chắc chắn sẽ trở về với anh. Anh có lòng tin này, nhưng mà

anh không muốn làm như vậy, một chút cũng không muốn. Anh muốn xem xem rốt cuộc

cô muốn biến mất bao lâu? Khi biết rằng anh đang đau đến mức không muốn sống nữa,

cô muốn hành hạ anh tới khi nào?

Tại nhà trọ của Thiến Thiến.

Lục Tư Triết ngồi trên ghế salon day day mi tâm, nhìn người

phụ nữ đã làm hao tổn tâm sức của anh gần một canh giờ, có chút bất đắc dĩ mở

miệng: “Thiến Thiến, tôi biết Yên Yên không hề rời khỏi thành phố G. Cô mau nói

cho tôi biết hiện giờ Yên Yên đang ở đâu?”

Thiến Thiến nhìn chằm chằm vào Lục Tư Triết, bất mãn nói: “Lục

đại soái ca à, anh ở chỗ tôi ngăn không tới người. Yên Yên không ở đây thật

mà.”

Lục Tư Triết cười cười nói: “Tôi biết bây giờ cô ấy không có

ở đây, nhưng mấy hôm trước khẳng định là có ở. Nếu không như vậy, cô gọi điện

cho cô ấy đi, nói rằng tôi muốn nói với cô ấy mấy câu.”

Thiến Thiến quay đầu đi hừ lạnh một tiếng tỏ vẻ không từ.

Lục Tư Triết có chút mệt mỏi, vuốt vuốt cổ đứng lên nói: “Cô

không muốn thì thôi vậy. Nhưng có thể giúp tôi chuyển lời tới cô ấy một câu được

không?”

Thiến Thiến nhìn anh có chút cảnh giác nói: “Câu gì cơ?”

Lục Tư Triết cười khẽ nói: “Lăng Khiên đã sốt cao đến bốn

mươi độ rồi, sắp chết rồi.”

Thiến Thiến trợn to hai mắt hỏi: “Cái gì? Bốn mươi độ? Anh

ta muốn đun nước sôi sao? Đừng tưởng rằng dùng một chút khổ nhục kế thì Yên Yên

sẽ thỏa hiệp, cửa cũng không có đâu.”

Lục Tư Triết đi về phía cửa, phiêu phiêu nói: “Cô chỉ cần

nói với Yên Yên câu đó thôi, thỏa hiệp hay không không phải việc của cô. Thế

nhé, bye!”

Từ nhà của Thiến Thiến đi ra ngoài, Lục Tư Triết gọi điện

cho Lăng Khiên, điện thoại vang lên thật lâu mới có người nghe.

“Alo?” Giọng nói của Lăng Khiên khàn khàn, hình như là đang

ngủ nhưng bị đánh thức.

Lục Tư Triết sửng sốt hỏi: “Cậu đang ở đâu vậy?”

“Ở nhà.”

“Nhà trọ của Đồng Yên à?”

“Không. Cậu tìm tôi có chuyện gì không?”

Lục Tư Triết nghe giọng nói hơi bực bội của bạn mình, có

chút dở khóc dở cười hỏi: “Cậu đang làm gì ở đấy?”

“Ngủ.” Lăng Khiên trả lời rất đơn giản, giọng nói thêm chút

ngang ngược.

Lục Tư Triết gãi gãi đầu, tâm trạng hơi khó hiểu: “Cậu không

sao chứ? Người còn nóng lắm không?”

“Đã uống thuốc rồi, không làm sao cả. Cậu rốt cuộc tìm tôi

có chuyện gì?”

Lục Tư Triết vừa cuống vừa nói: “Không có gì, chỉ là muốn biết

cậu thế nào rồi thôi. Ngủ tiếp đi, tôi cúp máy đây.”

Lăng Khiên đáp lại một câu: “Mấy ngày tới tôi không đến công

ty đâu. Có chuyện gì cậu tự giải quyết là được.”

Lục Tư Triết “ừ” một tiếng rồi cúp máy. Anh cảm thấy tình huống

này là “Hoàng thượng không vội thái giám đã gấp”, mình chính là thái giám xen

vào việc của người khác.

Sau khi Lục Tư Triết đi rồi, Thiến Thiến vội vàng gọi điện

thoại cho Đồng Yên.

“Alo? Thiến Thiến à? Tư Triết đi chưa?”

“Đi rồi. Yên Yên à, anh ta nói là Lăng Khiên giờ đang sốt

cao đến bốn mươi độ, mình đoán là anh ta nhất định là nói dối cậu thôi.”

Đồng Yên rõ ràng là sửng sốt, trong lòng nháy mắt cảm thấy

đau đớn, một lát sau mới nói: “Mình biết rồi.”

Cúp điện thoại xong, cô ngồi xuống ghế dài suy nghĩ một

chút, rồi sau đó gọi điện thoại cho Lục Tư Triết.

Lục Tư Triết lúc này vừa mới về nhà, thấy một số điện thoại

lạ hiện trên màn hình, ngẩn người sau đó mới nhấn nút nghe.

“Alo?”

“Tư Triết, là tôi.”

“Yên Yên! Cô rốt cuộc đã xuất hiện rồi.”

Đồng Yên nghe thanh âm mừng rỡ của anh, trong lòng cảm thấy ấm

áp cùng hơi áy náy nói: “Thật xin lỗi, làm anh lo lắng rồi.”

Lục Tư Triết nghe giọng nói mềm nhẹ của cô, trên mặt dần dần

nhu hòa hơn, ngã mình vào ghế salon rộng rãi, cười nói: “Bản thân tôi thì không

có gì đâu, nhưng người khác thì sắp phát điên đến nơi rồi.”

Đồng Yên cắn cắn môi hỏi: “Anh ấy thế nào rồi?”

Lục Tư Triết cười khẽ: “Nếu quan tâm đến cậu ấy như vậy cần

gì phải làm gay gắt như thế. Tôi chưa bao giờ thấy qua cậu ấy thống khổ như vậy,

ba ngày này đối với Lăng Khiên quả thực là sống không bằng chết mà.”

Đồng Yên trong lòng ngày càng đau đớn hơn, cô nắm chặt điện

thoại không nói gì.

Lục Tư Triết cũng không trêu chọc cô nữa, nói: “Chiều nay

tôi vừa gặp cậu ấy, người rất nóng. Bất quá bây giờ đã ngoan ngoãn về nhà nghỉ

ngơi rồi, cũng không biết là có ngủ hay không. Cô mau chóng gọi điện cho Lăng

Khiên đi.”

Đồng Yên nhẹ nhàng lên tiếng, nói thêm vài câu rồi cúp máy.

Sau đó cô gọi điện cho Lăng Khiên, nghe được đầu dây bên kia

điện thoại truyền đến giọng nói khô khan, nháy mắt ngây ngẩn cả người.

Lăng Khiên đã tắt điện thoại.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.