Chương26: Vô tình gặp ở bờ biển

Sự trầm mặc chỉ diễn ra trong một vài phút ngắn ngủi, một kí

giả lại mở miệng: “Tiếu tổng, ngài vừa mới nói bạn gái của Lăng tổng là học muội

thời đại học của ngài, có thật không vậy?”

Tiếu Diệc Trần vẫn cười ôn hòa như cũ trả lời: “Đúng vậy.

Chúng tôi còn từng là bạn rất tốt của nhau nữa, phải không Yên nhi?”

Đồng Yên cúi đầu, nắm thật chặt lấy tay Lăng Khiên, cũng cảm

giác được lòng bàn tay anh lạnh như băng và ẩm ướt. Cô ngẩng đầu nhìn thì thấy

vẻ mặt anh lo lắng nhìn mình, cô hơi sững sờ liền không tự chủ buông lỏng tay

anh ra.

Tiếu Diệc Trần thu hết sự mờ ám của hai người vào trong mắt,

cười cười đối với ký giả kia nói: “Chúng ta kết thúc phỏng vấn ở đây thôi. Yến

hội sẽ bắt đầu ngay bây giờ, chủ hội đã sắp xếp chỗ ngồi cho các ký giả bằng hữu

ở tầng hai. Chúc mọi người ăn cơm vui vẻ.” Nói xong anh ôm lấy bả vai Tử Yên

Nhi, gật đầu với Đồng Yên, không nhìn Lăng Khiên lấy một cái đi sát qua bên người

bọn họ.

Cho đến khi đám đông giải tán đi hết, Đồng Yên một lần nữa nắm

lấy tay Lăng Khiên hỏi: “Anh làm sao vậy?”

Anh nhìn cô, trên mặt không hề cười, đáy mắt nhẹ nhàng rung

động, khàn khàn hỏi: “Em đã sớm biết Tiếu Diệc Trần muốn li hôn?”

Đồng Yên sửng sốt một chút sau đó gật đầu: “Anh ta đã nói với

em mấy lần, em cũng không hề nghĩ anh ta lại dám thừa nhận trước giới truyền

thông.”

Anh thở ra một hơi thật sâu, ngẩng đầu nhìn về phía xa xa “Tại sao em không nói với anh?”

Cô nhìn anh khó hiểu trả lời: “Nói với anh? Chuyện anh ta muốn

li hôn? Em cảm thấy không cần thiết a.”

Lăng Khiên mím chặt môi, hàm răng cắn chặt lại, một lúc lâu

cầm ngược lại tay cô nói: “Chúng ta đi thôi.”

Cả yến hội Đồng Yên đều đi bên cạnh Lăng Khiên từ bàn này

sang bàn khác, anh cùng các vị khách khác xã giao nói chuyện nhưng lại không hề

giới thiệu họ cho cô biết; đối với người khác anh chỉ nói “Đây là bạn gái tôi”,

ngay cả tên cô anh cũng không nói cho họ biết.

Cô cảm thấy trong lòng có chút ủy khuất, nhưng lại lo lắng

cho thân thể của anh hơn khi nhìn thấy anh cứ uống một chén lại một chén không

ngừng. Cô lôi anh mấy lần anh cũng chẳng hề phản ứng. Đến khi yến tiệc kết

thúc, mặt anh chỉ có thể dùng hai từ “trắng bệch” để hình dung.

Trở lại phòng nghỉ, Lăng Khiên cởi áo khoác bước vào phòng vệ

sinh, mọi thứ vị đè nén bên trong ruột cứ thế mà đi ra ngoài theo đường miệng,

âm thanh nôn mửa không ngừng đánh sâu vào màng nhĩ Đồng Yên. Cô luống cuống đứng

ở cửa phòng vệ sinh, nước đã vòng quanh mắt. Nghe thấy tiếng mở cửa, cô vội

vàng mở ra, vội vàng cầm lấy tay người đàn ông phía bên trong cửa kia.

Lăng Khiên vốn muốn trốn tránh cô, nhưng lại nhìn thấy hai mắt

cô hồng hồng thì trong lòng lại hiện lên một tia không đành lòng. Anh cũng

không biết rốt cuộc mình đang giận cái gì. Cô nói không sai, Tiếu Diệc Trần muốn

li hôn hay không không liên quan gì đến anh, và cô cũng không việc gì phải nói

cho anh biết. Nhưng khi nghĩ đến Đồng Yên đã từng yêu người đàn ông kia tha thiết

thì anh cảm thấy rất không yên lòng. Thật ra anh biết rõ, Tiếu Diệc Trần sở dĩ

mất đi Đồng Yên là bởi vì hắn ích kỷ cùng hèn yếu, hiện tại hắn lại dám làm cái

trò thừa nhận hắn muốn li hôn trước giới truyền thông, hắn không tin trong lòng

Đồng Yên không có bất kỳ xúc động nào. Cô bây giờ đã có thể bình tĩnh, không hề

có phản ứng gì trong lòng anh lại càng khủng hoảng, lại càng khổ sở hơn.

Đồng Yên đỡ anh nằm lên giường sau đó nhanh chóng lấy thuốc

đau dạ dày, rót một cốc nước ấm nóng đưa cho anh uống. Sau khi nhìn anh uống

xong mới cầm lấy tay anh hỏi nhỏ: “Anh đau lắm sao? Hay anh nằm nghỉ một lát

đi?” (Vi: anh toàn không ăn gì uống thuốc luôn, thế dạ dày mới lại càng đau chứ

@@).

Lăng Khiên nhìn ánh mắt đau lòng không chút che dấu của cô,

lòng anh dần dần ấm áp hơn, kéo cô ngồi lên đùi mình oa oa hỏi: “Yên Yên, Tiếu

Diệc Trần li hôn em thật sự không có cảm giác gì sao?”

Cô lau mồ hôi trên trán cho anh, khi thấy mi tâm của anh nhăn

lại thì hôn anh một cái nói: “Em không có, một chút cũng không có. Nhưng mà em

không hy vọng anh ta li hôn, Tương Dao sẽ không dễ dàng bỏ qua cho anh ta.”

Hai chân mày của Lăng Khiên vừa giãn ra thì lập tức nhíu lại

ngay, anh rầu rĩ nói: “Em là đang lo lắng cho hắn ta sao?”

Đồng Yên im lặng, cúi đầu thở dài một hơi: “Dù sao em và anh

ta cũng có nhiều năm yêu thương nhau, cho dù bây giờ em không hề yêu anh ta nữa

nhưng cũng không mong anh ta thân bại danh liệt, chỉ còn hai bàn tay trắng. Nếu

như vậy em sẽ cảm thấy rất áy náy đối với anh ta.”

Nghe được lời nói của cô Lăng Khiên khẽ run lên, ánh mắt lóe

lên một cái nói: “Anh không cho phép em đối với hắn ta áy này. Hắn li hôn, hắn

thân bại danh liệt hay ra sao nữa là chuyện của hắn, không liên quan gì đến em

hết. Không cho phép em đồng tình với hắn.”

Cô cười cười, vỗ vỗ mặt anh nói: “Được rồi. Em sẽ không đồng

tình với anh ta, cho dù sau này anh ta có đến xin cơm em cũng sẽ làm như không

thấy. Thế được chưa?”

Lăng Khiên nghe thấy giọng nói như đang dỗ dành một đứa trẻ

của cô đối với mình mà bật cười, cầm lấy tay cô đặt lên bả vai mình, nhìn nụ cười

điềm tĩnh của cô một chút, sau đó thì hôn lấy, mân mê lấy, ngấu nghiến lấy đôi

môi đỏ mọng của cô.

Sau nụ hôn nóng bỏng, Lăng Khiên dựa vào đầu giường nghỉ

ngơi. Đồng Yên bị anh ôm lấy chỉ có thể nửa nằm trên ngực anh, nhìn lấy chiếc cằm

hoàn mỹ nhưng ương ngạnh của anh chốc lát, quay người hỏi nhỏ anh một câu: “Anh

quen biết với Tử Yên Nhi phải không?”

Lăng Khiên ôm cô, nắm thật chặt lấy tay cô, trên mặt nháy mặt

hiện lên bất an cùng bối rối. Anh cúi đầu nhìn vào đôi mắt trong suốt của cô,

v**t v* lấy hai cánh môi mềm mại, sắc mặt vừa mới hơi hòa hoãn lại một lần nữa

trở nên tái nhợt dị thường, đáy mắt anh run rẩy không dứt.

Đồng Yên lẳng lặng nhìn anh chăm chú, không tức giận và

không hề tỏ ra không tín nhiệm, ánh mắt cô còn mang theo sự khích lệ nhìn anh.

Một lúc lâu sau, Lăng Khiên thở dài một hơi, lôi cô ngồi dậy,

cân nhắc chút đỉnh và khàn khàn mở miệng: “Anh cùng với cô ấy quen nhau trong một

thời gian ngắn, chính là năm ngoái sau khi em về nước không bao lâu.” Nói xong

anh ngồi dậy nhìn cô, vẻ mặt vô cùng chân thành nói: “Yên Yên, nếu như anh nói

anh quen với cô ấy chỉ vì tên cô ấy là Yên Nhi, đôi mắt cô ấy vô cùng giống mắt

em, chẳng qua là anh trong nhất thời muốn tìm một phần an ủi, chỉ như vậy thôi

thì em có tin anh không?”

Đồng Yên nghe anh nói xong từ từ rũ mí mắt xuống, thời gian

dài không hề đáp lại anh.

Lòng bàn tay Lăng Khiên càng ngày càng nhiều mồ hôi lạnh,

trên trán cũng đã bắt đầu đổ mồ hôi, thân thể ngày càng cảm thấy lạnh lẽo,

không tự chủ được anh rùng mình một cái. Đồng Yên cuối cùng cũng ngẩng đầu nhìn

anh, hai mắt thật to ẩn hàm nước mắt, cô mím môi cười cười, sau đó khẽ gật đầu “Em tin anh. Em tin rằng anh sẽ không gạt em.”

Anh nghe thấy câu trả lời của cô một hồi lâu cũng không hề

phản ứng, chỉ ngồi ngây ra nhìn cô, mặt tràn đầy vẻ không-thể-tin-được.

Cuối cùng Đồng Yên cười khẽ, hai tay tinh tế ôm lấy cổ anh,

giả vờ nổi giận mở miệng: “Nói em nghe. Sau khi chúng ta ở cùng một chỗ, anh và

cô ta có gặp mặt nhau một mình lần nào không?”

Lăng Khiên mím môi, tránh ánh mắt của cô, cúi đầu trầm mặc

lâu lâu mới nói: “Lần trước anh đi công tác ở thành phố X gặp lại cô ấy một lần.”

Đồng Yên vếnh miệng: “Thế anh có làm chuyện gì có lỗi với em

không?”

Lăng Khiên nhìn cô cật lực lắc đầu, vội vàng nói: “Không có,

tuyệt đối không có. Anh xin thề!” (Vi: Giống hệt “Em xin hứa/thề!” lúc kết nạp

vào đoàn =)). Ôi Khiên ca thật đáng yêu :X:X:X).

Đồng Yên xì một tiếng rồi bật cười, đưa tay nhéo nhéo mũi

anh, sau đó lại ôm lấy cổ anh, khuôn mặt nhỏ nhắn úp vào gáy anh nói nhỏ: “Sau

này em không cho phép anh một mình gặp cô ấy. Cô ấy trẻ tuổi hơn em, xinh đẹp

hơn em, em rất không vui khi nhìn thấy anh và cô ấy gặp mặt ở cửa lúc sáng.”

Lăng Khiên trong lòng mừng như điên. Sủng vật nhỏ bé của anh

là đang ghen phải không? Anh hôn lấy tai cô nói: “Nói nhảm gì vậy. Yên Yên của

anh mới là xinh đẹp nhất, khả ái nhất.” (Vi: Ọe… Buồn nôn quá @@).

Cô rầu rĩ cười, nhắm ngay cổ anh không nhẹ không nặng cắn một

cái, nhìn thấy dấu hai hàm răng nhỏ của mình trên da thịt màu đồng ở cổ anh thì

cười khanh khách. Cô vừa định cắn anh phát nữa lại nghe thấy giọng nói nhẫn nhịn

và run rẩy của anh vang lên: “Xin em đấy, đừng có lộn xộn nữa. Em đang cố tình

khiêu chiến với khả năng kiềm chế của anh đấy hả?” ( =)),anh thật là quân tử

=P~).

Hai người ầm ĩ trong chốc lát, sau đó anh ôm cô ngủ thật

say. Dạ tiệc buổi tối hai người không hề tham gia. Đợi đến khi Lục Tư Triết tới,

không hề có bạn gái nào đi cùng, ba người mặc thường phục đi ra ngoài ăn cơm

bình dân. Sau khi ăn cơm xong Lăng Khiên đưa Đồng Yên trở về phòng sau đó cùng

Lục Tư Triết tới tầng sáu uống rượu.

Đồng Yên tắm rửa thay quần áo rồi nằm trên giường xem ti vi.

Lúc đồng hồ điểm hơn chín giờ thì tiếng điện thoại di động của cô vang lên.

Nhìn thấy tên người gọi nhấp nháy trên màn hình điện thoại, hai đầu chân mày cô

từ từ nhíu lại, qua thật lâu cô mới ấn nút nghe.

“Alo? Diệc Trần?”

Tiếu Diệc Trần lúc này đang ở bên bờ biển. Bờ biển rộng mênh

mông ở dưới ánh trăng trong trẻo lạnh lùng càng trở nên thâm trầm, yên lặng đến

mức quỷ dị. Cả người anh hòa lẫn vào bóng đêm, thân mình thon dài toát ra vẻ cô

đơn cùng đơn độc.

Anh không nói gì chỉ đi về phía trước hai bước, đưa điện thoại

di động hướng ra phía biển rộng, một lát sau mới lại áp điện thoại vào tai.

Bên tai Đồng Yên truyền đến tiếng gió biển vù vù xen lẫn tiếng

sóng biển không rõ lắm, đáy lòng cô hơi xúc động, mở miệng nói, thanh âm không

tự chủ trở nên mềm nhẹ vô cùng: “Anh đang ở bờ biển à?”

Tiếu Diệc Trần nghe cô nói mà cười khẽ, ngữ điệu quen thuộc,

giọng nói ôn nhu, phảng phất làm anh nhớ lại Đồng Yên ngày xưa thường hay lẽo đẽo

đi theo sau anh.

“Yên nhi, bờ biển ở đây không xinh đẹp như ở thành phố H,

nhưng gió biển cũng rất thoải mái. Em có muốn cảm nhận một chút không?”

Đồng Yên nắm điện thoại đi tới bên cửa sổ, bờ biển loáng

thoáng có chút ánh sáng, lác đác có vài người dạo chơi trên bờ biển. Cô không

nhìn thấy thân ảnh quen thuộc, lắc đầu cự tuyệt: “Không được. Tôi đã tắm rửa rồi.”

Tiếu Diệc Trần nhìn về phía xa, khóe miệng là nụ cười không

đổi, cũng là vô cùng khổ sở: “Yên nhi, em như thế này rất không có sức thuyết

phục. Em ra đây đi, anh chỉ muốn nói cho em nghe một chút về chuyện giữa Lăng

Khiên và Tử Yên Nhi.”

Trong quán rượu.

Lăng Khiên và Lục Tư Triết đang ngồi uống rượu cùng với một

người đàn ông khác ở một bàn trong góc phòng thương lượng chuyện làm ăn.

Lăng Khiên tựa như vô ý mà hữu ý nhìn thời gian, căn bản

không thể nào mở miệng. Lục Tư Triết từ từ uống rượu cùng người đàn ông trung

niên kia, đưa mắt nhìn ra cửa, thân thể hơi ngẩn ra, đụng đụng cánh tay Lăng

Khiên ý bảo anh nhìn về phía cửa.

Lăng Khiên gõ gõ tàn thuốc theo ánh mắt Tư Triết nhìn ra cửa

thì thấy Tử Yên Nhi hết nhìn đông lại nhìn tây như đang tìm ai đó. Anh từ từ

nhíu mày, trầm mặc một lúc rồi dập tắt điếu thuốc vào gặt tàn, cùng người đàn

ông trung niên kia lên tiếng chào hỏi, quay sang nói với Tư Triết: “Cậu tiếp tục

bàn bạc đi. Tôi đi qua đó xem một chút.”

Lục Tư Triết mím môi nhìn anh, nói: “Ở đây có không ít ký giả,

tốt nhất mang cô ta ra ngoài nói chuyện.”

Anh gật đầu, sửa sang lại tay áo rồi tiến về phía cửa.

Tử Yên Nhi nhìn thấy anh, khẽ cắn môi sau đó cúi đầu nhìn xuống

đất nói nhỏ: “Anh có rảnh không? Em có lời muốn nói với anh.”

Lăng Khiên nhìn cô nhẹ nhàng gật đầu: “Được. Đi ra ngoài nói

chuyện.”

Hai người chầm chậm đi tới bờ biển, Lăng Khiên đi trước, Tử

Yên Nhi cách anh nửa thước ở phía sau, khẽ cúi đầu, trên mặt có chút đấu tranh

giằng co. Đến bờ biển, cô nhìn xung quanh thì thấy hai thân ảnh ở cách đó không

xa. Cô dừng lại kéo chéo áo của Lăng Khiên.

Lăng Khiên xoay người, nhàn nhạt nhìn và đợi cô mở miệng.

Một lúc sau, Tử Yên Nhi từ trong túi móc ra một tấm chi phiếu

đưa cho anh: “Đây là một trăm vạn lần trước anh cho em mượn, giờ em trả lại cho

anh.”

Lăng Khiên không có cầm lấy, cúi đầu trầm tư, một lát sau

nhìn về phía cô, hai tròng mắt lạnh lùng trong trẻo không có một tia rung động

hỏi: “Em đi theo Tiếu Diệc Trần?”

Tử Yên Nhi lắc đầu, nói nhỏ: “Em chỉ là thư ký của anh ta.”

Lăng Khiên nghiêng đầu nhìn về phương xa, nói: “Vậy hắn ta tại

sao lại cho em một trăm vạn?”

“Em mượn anh ta. Anh ta sẽ dần dần trừ vào tiền lương của

em.”

Lăng Khiên quay đầu nhìn cô, trong mắt nhàn nhạt ưu thương.

Dù không yêu cô nhưng anh cũng không hề hi vọng cô gái này bị cuốn vào cuộc đấu

giữa anh và Tiếu Diệc Trần.

“Cha em bệnh thế nào?”

“Đã được phẫu thuật rồi. Tiếu tổng đã giúp em tìm bác sỹ tốt

nhất cho cha. Hiện giờ cha em đang hồi phục lại rất tốt.”

Lăng Khiên ánh mắt ảm đi một chút, xoay người nhìn mặt biển

yên tĩnh một lúc lâu mới nói: “Cuộc gặp mặt lần trước có phải do Tiếu Diệc Trần

an bài hay không?”

Tử Yên Nhi run lên bần bật, cắn chặt môi không nói gì.

Lăng Khiên không hề xoay người, dường như anh cũng không đợi

bất kỳ câu trả lời của cô, tiếp tục mở miệng: “Lần này thì sao? Hắn ta lại muốn

em làm cái gì? Lại làm chiêu cũ dụ dỗ tôi sao? Yên nhi, cha em bị bệnh mà tôi

không hết lòng giúp đỡ thật xin lỗi. Một trăm vạn kia em không cần trả lại cho

tôi, hơn nữa em cũng không nên tham gia vào ân oán giữa tôi và Tiếu Diệc Trần.

Em hãy cùng với cha em rời khỏi nơi này đi. Hãy sống một cuộc sống đơn giản

thôi được không?”

Tử Yên Nhi trong mắt đã có nước, thấy cách đó không xa hai

người kia đang đi tới, cô nhắm chặt mắt một chút, rồi bước lên phía trước một

bước, trực tiếp ôm lấy eo Lăng Khiên.

Hai người ở cách đó vài mét nhìn thấy hình ảnh của bọn họ đều

sửng sốt. Tiếu Diệc Trần khóe miệng là nụ cười yếu ớt, quay đầu nhìn sang cô

gái bên cạnh mình đang tràn ngập căng thẳng trong lòng.

Đồng Yên mím chặt môi, sắc mặt tái nhợt nhìn hình ảnh đôi

nam nữ đang đứng ôm nhau một chỗ kia, trong nháy mắt cả người cứng đờ không phản

ứng. Nhìn thấy người đàn ông kia đẩy cô gái kia ra trên mặt vẻ mặt từ từ buông

lỏng, cô quay đầu nhìn chống lại đôi mắt đang mỉm cười ôn nhu của Tiếu Diệc Trần,

khẽ cười cười và lạnh lùng hỏi: “Diệc Trần, đây mới thực sự là nguyên nhân anh

hẹn tôi ra bờ biển vào tối nay phải không?”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.