Chương24: Sủng ái cưng chiều

Trở lại phòng ngủ, Lăng Khiên cầm lấy quần áo sạch bước vào

nhà tắm. Đồng Yên ngồi trên thảm lật xem tạp chí. Tất cả đều là tạp chí về săn

thú, cô xem cũng không hiểu lắm nhưng suy nghĩ nhiều một chút thì sau này hai

người dễ dàng câu thông.

Lăng Khiên đợi Đồng Yên rửa mặt rồi đi xuống lầu. Lý Duệ

cùng với Tư Triết đã chuẩn bị sạch sẽ chiến lợi phậm vừa mang về lúc chiều,

đang loay hoay làm giá nướng. Đồng Yên nhìn một con thỏ hoang ở trên thanh sắc

thì trong mắt hiện lên một tia sợ hãi, không suy nghĩ gì đi tới trốn phía sau

Lăng Khiên (Vi: Chị này đúng là ngây thơ trong sáng. Thỏ mà cũng sợ ~_~).

Anh ôm lấy bả vai cô cười nói: “Đừng sợ. Nó sẽ không ăn em,

lát nữa chúng ta ăn nó.”

Cô ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt tràn đầy thương hại: “Thật

đáng thương.”

Lăng Khiên khụt khịt mũi cười khẽ: “Đây chỉ đơn giản là kiếm

thức ăn duy trì sự sống thôi mà. Em đừng suy nghĩ gì nhiều.”

Cô gật đầu, không dám nhìn nữa chỉ có thể thương hại con thỏ

thôi.

Lò nướng đã chuẩn bị xong, trời căn bản cũng đã tối rồi, Lý

Duệ thuần thục nổi lửa, mang giá tử tới, mấy người ngồi vây quanh trước nhà gỗ,

nghe tiếng kêu của lửa cháy lép bép, hưởng thụ thêm cả ánh trăng sáng trong

lành mát mẻ, ngửi lấy từng đợt mùi thơm của thịt nướng, trên mặt mỗi người vừa

là hưởng thụ vừa thần thái thích ý, bao gồm cả Đồng Yên vừa bị dọa cho sợ hãi.

(Vi: E hèm, đúng là ăn ngon thì quên tất cả)

Lăng Khiên ôm thật chặt cô vào trong ngực, không để cho cô

móng vuốt lộn xộn, đem thịt nướng cắt thành từng miếng từng miếng bỏ vào trong

bát cô. Cô chỉ cần dùng đũa gắp ăn mà thôi.(T------------_T, siêu chiều)

Ăn trong chốc lát, Đồng Yên thấy không vui nói: “Anh đừng có

làm cho người khác thấy mình mất đi năng lực cuộc sống như vậy chứ.”

Lăng Khiên cũng không nhìn cô, vẫn tiếp tục hành động đang

làm, gắp đầy thịt vào trong bát cô, sau đó lấy một tờ giấy ăn lau khóe miệng

cho cô nói: “Vậy thì em cứ coi như mình mất đi năng lực cuộc sống đi.”

Cô trợn mắt, rồi bất đắc dĩ cầm lấy đôi đũa của mình nói “Mà sao một miếng anh cũng không ăn vậy?”

Hai người không được để ý tới ở đối diện cuối cùng cũng lên

tiếng.

Lý Duệ nói: “Cậu ấy cũng là muốn ăn, nhưng lại không có cái

phúc phận đó.”

Lực Tư Triết mãnh liệt gật đầu phụ họa thêm: “Lăng Khiên ý,

điểm này mà nói, giống hệt như người hầu của em vậy.” Quay sang Lăng Khiên: “Cậu

dám giống như tôi ăn thịt, uống rượu không?”

Lăng Khiên hung hăng, trừng mắt liếc Tư Triết một cái, cầm lấy

lon bia hướng anh ném tới. Lục Tư Triết nhảy ra sau tránh mấy, hướng anh ngoắc

ngoắc ngón tay: “Có gan thì để sủng vật của cậu xuống đuổi theo tôi đi.”

Nói xong Lục Tư Triết đột nhiên ngậm miệng lại, Lăng Khiên sắc

mặt trong nháy mắt biến hóa mấy cái, Lý Duệ khó hiểu nhìn mọi việc. Một lát

sau, ba người nghe thấy một thanh âm thấp nhu.

“Sủng vật?”

Lăng Khiên mím môi, sắc mặt tái nhợt vài phần, cúi đầu nhìn

cô. Cố họng khẩn trương nuốt nuốt mấy ngụm nước bọt, qua một lúc lâu sau mới

dùng giọng nói vô cùng ôn nhu mở miệng: “Là sủng ái cưng chiều.”

Lục Tư Triết cũng lập tức phụ họa: “Đúng vậy, đúng vậy a. Sủng

ái sủng ái a. Uống bia, uống bia đi.” Nói xong anh không dám nhìn Lăng Khiên, vội

vàng cầm lấy lon bia của mình tu sủng sục.

Thời gian còn lại Lục Tư Triết cũng không dám mở miệng nói một

câu, Lăng Khiên cũng không còn tâm trí mà so đo với anh, tâm tình cẩn thận quan

sát động thái của sủng vật trong ngực mình.Nụ cười trên mặt cô không có bất kỳ

biến hóa nào, nhưng cô lại buông thõng mí mắt không hề nhìn anh thêm một lần

nào.

Lăng Khiên trong lòng có chút nóng nảy. Lúc anh tiếp nhận phỏng

vấn đã phát biểu một phen lý luận về sở thích nuôi nhốt sủng vật, anh sợ là cô

sẽ nghĩ linh tinh mà tức giận với anh. Nhìn cô không hề động đũa nữa, anh nhẹ

nhàng hỏi: “Em ăn no rồi à?”

Cô gật đầu nhưng vẫn không có nhìn anh.

Anh đứng dậy sau đó kéo cô đứng dậy, hung hăng trợn mắt nhìn

Lục Tư Triết một cái, cùng với Lý Duệ chào hỏi một tiếng rồi ôm cô đi lên tầng

hai. Vào phòng, anh ôm cô ngồi trên giường, nâng mặt cô lên hôn một cái hỏi “Em tức giận à?”

Đồng Yên lắc đầu vếnh miệng: “Không có.” Giọng nói không được

tốt lắm.

Lăng Khiên nhìn bộ dạng làm nũng của cô mà lòng nhẹ đi một nửa “Câu kia là anh nói bừa thôi, em đừng cho là thật.”

Đồng Yên giương mắt nhìn anh, vẻ mặt ủy khuất: “Không trách

được anh muốn em từ chức. Thật sự là muốn nuôi nhốt em.”

Lăng Khiên vội vàng lắc đầu: “Em nuôi nhốt anh, anh đem Viễn

Đông sang tên em, đổi thành em nuôi nhốt anh. Đừng có nóng giận à, nhé?”

Đồng Yên thấy bộ dạng gấp đến độ trán đổ đầy mồ hôi của anh

thì bật cườim đưa tay lau lau: “Em tha thứ cho anh, anh đừng có gấp như vậy,

cũng đừng có đổ mồ hôi.”

Lăng Khiên cười, cằm chống lên trán cô dịu dàng nói: “Anh sợ

rằng em nhất thời tức giận, sợ em trong cơn tức giận sẽ không để ý đến anh nữa.

Nếu vậy anh sẽ phát điên lên mất.

Hai tay cô ôm lấy hông anh nói nhỏ: “Bất kể có phát sinh

chuyện gì em cũng sẽ không không để ý đến anh. Anh đối với em tốt như vậy, em

cũng không biết nên làm thế nào để có thể báo đáp lại tình yêu cho đủ đây, làm

sao lại có thể không để ý đến anh được.”

Lăng Khiên hôn hít lấy trán cô, rồi hôn thẳng một đường xuống

phía dưới, cuối cùng dừng lại trên môi cô. Nhìn ánh mắt cô cười đến là vui vẻ “Em nói thật?”

Cô nhje gật đầu, xấu hổ rũ mi mắt xuống.

“Yên Yên, em chỉ cần biết rằng anh yêu em, rất rất yêu, yêu

hơn tất cả mọi vật trên thế giới này. Em không cần báo đáp lại anh, chỉ cần em

thật sự vui vẻ ở bên anh, chỉ cần để cho anh mỗi giây mỗi khắc nhìn thấy nụ cười

của em là anh đã cảm thấy rất mãn nguyện, hạnh phúc rồi. Em không biết được nụ

cười của em đẹp như thế nào đâu, nó có thể xuyên thấu vào tim anh vậy. Mỗi lần

gặp nhau em đều cười với anh, anh cảm thấy giống như là thượng đế ban tặng trái

đào quý cho anh. Yên Yên, anh thật sự yêu em vô cùng.” Nói xong anh cũng không

chờ đợi phản ứng của cô trực tiếp ngậm lấy môi cô, đem tất cả lời ngon tiếng ngốt

đưa vào trong miệng cô, hòa tan ở trong lòng, mọc rễ lên mầm rồi kết xuất ra

trái cây ngọt ngào.

Sau nụ hôn nóng bỏng hơi thở của hai người đều không yên, phải

chờ một lúc lâu mới bình phục lại được. Đồng Yên uốn tại trong ngực anh, nghe

tiếng tim đập dồn dập của anh cười nói: “Em cũng nên rèn luyện hô hấp.”

Anh sửng sốt một chút mới hiểu được ý của cô, lắc đầu cười

khổ một cái, nắm thấy chặt hai tay đem cả người cô dán vào trong ngực mình, để

cho người cô truyền một chút ấm áp tới chỗ lạnh như băng kia.

Đồng Yên tắm rửa xong đi ra ngoài thì thấy Lăng Khiên không

có nằm trên giường mà đứng bên cửa sổ, không biết đang suy nghĩ cái gì. Anh đi

tới kéo kéo vạt áo anh nhẹ mở miệng: “Anh không mệt à?”

Lăng Khiên nghe được thanh âm ôn nhu của cô nụ cười càng rõ

ràng hơ, xoay người cầm thấy hai tay cô, nhìn bộ dáng thẹn thùng của cô mà cả

người một trận nóng ran, hắng giọng nói một tiếng: “Em mệt à?”

Cô lúng túng lắc đầu, mặt ửng đỏ,

Lăng Khiên vỗ vỗ gương mặt cô nói nhỏ: “Chúng ta lên nóc nhà

ngồi một chút. Chỗ này có thể thấy rất nhiều sao, đẹp lắm.”

Đồng Yên sửng sốt sau đó mãnh liệt gật đầu, trong mắt lấp

lánh những ánh sáng long lanh đẹp đẽ làm Lăng Khiên thất thần, ngây người một

lúc lâu mới kéo cô đi ra ngoài.

Trên nóc nhà rất sạch sẽ, hai người ngồi sát lại cùng một chỗ.

Anh ôm lấy thân thể nhỏ nhắn của cô vào trong ngực, cằm chống đỡ ln đnh đầu

cô, vẻ mặt nhu hòa mà thỏa mãn.

“Mỗi lần tới đây săn tú anh cũng đều ngồi thật lâu ở chỗ

này, sau đó nghĩ đến em. Anh nằm mơ cũng muốn mang em đến đây ngắm sao.”

Cô tựa vào trong ngực anh, nghe tiếng tim anh đập trầm ổn,

khớ miệng không tự chủ mà giơ lên. Cô ngửa đầu cắn lên cằm anh một cái: “Vậy

sao này chúng ta thường xuyên tới đây nhé. Em rất thích nơi này.”

Anh chúi đầu nhìn cô, ánh mắt ôn nhu mà sủng nịnh, hôn lên

trán cô nói: “Anh cũng biết em nhất định sẽ rất thích nơi này. Ban đầu anh dừng

căn nhà gỗ này cũng tưởng tượng ra bộ dạng vui vẻ, thích thú của em. Yên Yên,

cho tới hôm nay anh mới dám hỏi. Ở chung một chỗ với anh em có hạnh phúc

không?”

Đồng Yên nhìn anh, khóe miệng yêu kiều, mặt mày đều mang nét

cười, lông mi cong vút xinh đẹp run rẩy hai cái nhẹ nhàng gật đầu nói: “Khiên,

em rất hạnh phúc. Cảm ơn anh đã để cho em hạnh phúc như vậy.”

Sau khi ngắm sau xong hai người trở lại phòng ngủ đã gần nửa

đêm, Đồng Yên nhìn trong phòng duy nhất có một cái giường khẽ cắn chặt môi, cúi

đầu không biết làm sao (Vi: ngủ cùng chứ còn sao nữa ~------_~). Lăng Khiên từ

bên ngoài bưng vào hai chén nước, thấy bộ dạng xấu hổ đỏ mặt của tiểu sủng vật

thì cười cười, đem chén nước đặt ở đầu giường, sau đó ngồi xuống giường ôm lấy

cô ngồi trên đùi mình, cằm cọ vào đầu cô nói nhỏ: “Có muốn anh ngủ trên ghế

salon không?”

Đồng Yên sửng sốt một chút, ngẩng đầu thì thấy nụ cười gian

manh của anh thì mắng anh một câu: “Chán ghét!”

Lăng Khiên một trận cười to, trực tiếp đem cô đặt trên giường,

đắp chăn cho cô sau đó lấy ra hai viên thuốc từ trong ví cho vào miệng, uống

thêm vài ngụm nước ấm.

Cô xoay người nắm lấy ống tay áo của anh lo lắng hỏi: “Anh

không thoải mái à?”

Anh lắc đầu cười cười, trực tiếp nằm lên giường, đem bọc chăn

bọc lấy cô ôm vào ngực, hn ln ch*p m** cô: “Không có chuyện gì cả. Anh chẳng

qua là đúng giờ uống thuốc thôi. Có mệt không?”

Đồng Yên giật mình, vươn tay sờ lên trán cô, rồi lại sờ trán

mình: “Hình như là hơi nóng? Anh lại đau dạ dày à?”

Lăng Khiên không nói

gì, chẳng qua cúi đầu nhìn cô, ánh mắt mê ly mà ôn nhu, hoảng hốt một lúc lâu mới

mở miệng: “Yên Yên, anh cũng không dám hy vọng xa vời có thể có giờ khắc này.”

Đồng Yên ngửa đầu

nhìn anh, mắt to trong trẻo mà ẩn chưa ý cười, nghịch ngợm nói: “Lăng tổng, xin

hỏi ước mơ trở thành hiện thực cảm giác như thế nào?”

Lăng Khiên tay nâng cảm lên suy nghĩ thật chân thành đáp “Kì diệu vô cùng!”

Đồng Yên cười vui vẻ, lôi kéo cánh tay anh có chút ý không tốt “Anh… có muốn vào trong chăn không?”

Anh cười đến vui vẻ, vốn định trêu chọc cô thêm nữa nhưng lại

gặp hai má cô đỏ bừng bừng liền không nói gì tiếp nữa, chui mình vào trong

chăn, đem cả người cô ôm lấy.

Hai người chỉ mặc đồ ngủ mỏng, thân thể nhiệt độ qua hai lớp

vải hợp lẫn nhau truyền lại. Lăng Khiên hô hấp dần dần gấp gáp, lòng bàn tay đã

có mồ hôi. Anh cúi đầu nhìn cô cả người căng thẳng trong ngực mình thì thở dài

một hơi, vỗ vỗ lưng cứng ngắc lại của cô, thanh âm khàn khàn nói: “Em lỏng chút

ít đi, anh cái gì cũng sẽ không làm.”

Đồng Yên không dám nhìn anh, nhẹ nhàng gật đầu, dần dần

buông lòng thân thể.

Mấy phút đồng hồ sau, Lăng Khiên cầm lấy tay cô, hôn lên

trán cô nói: “Như vậy anh cũng đã thỏa mãn lắm rồi. Ngủ đi thôi.”

Hai tay cô ôm lấy hông anh, cúi đầu đáp một tiếng.

Một lúc lâu sau, Lăng Khiên nghe thấy tiếng hít thở đều đều

vững vàng của cô, cúi đầu nhìn cô với vô hạn yêu thương cùng sủng nịch, trong nụ

cười lộ ra chút ít cô đơn. Anh đang đợi một câu nói kia, một câu nói rất quan

trọng. Lúc trước cô cũng không nói câu nói kia, nhưng anh biết anh sẽ không bắt

buộc cô.

Nửa đêm Đồng Yên bị tiếng động bên cạnh người làm tỉnh giấc.

Đầu tiên là ngạc nhiên, sau đó quay đầu lại thấy người bên cạnh bối rối nhìn

mình, bả vai hơi lay động. Cô trở mình dậy đưa tay đặt lên người anh vỗ vỗ, hỏi

nhỏ: “Anh làm sao vậy?”

Lăng Khiên run lên, chật vật vội vàng giãn thân thể ra,

nhưng trong nháy mắt sắc mặt xám nghét, lau lau mồ hôi xoay người nhìn cô, cười

yếu ớt: “Anh đánh thức em dậy à?”

Cô nhìn khuôn mặt trắng bệch mà đầy mồ hôi của anh mà cả

kinh, cơn buồn ngủ hoàn toàn bay biến, do dự một chút đưa tay dò lên bụng anh.

Nơi đó lạnh như băng, thấy vậy cô đưa tay lên xoa nhẹ nhàng, đồng thời ngẩng đầu

đau lòng nhìn anh: “Rất khó chịu sao?”

Lăng Khiên cúi đầu nhìn cô, trong mắt cảm động thật sâu,

trên mặt là nụ cười cùng với vẻ mặt ôn hòa. Anh kéo bả vai cô, đem cả người cô

ôm lấy: “Yên Yên.”

Đồng Yên đáp một tiếng: “Anh sao vậy? Đau dữ dội sao?”

Anh lắc đầu, nhu tình trong đáy mắt càng ngày càng đậm, nghe

giọng nói êm ái của cô, nhìn ánh mắt cô ân cần, trong lúc bất chợt anh cảm thấy

mũi ê ẩm. Anh bèn ho nhẹ để che giấu, đem đầu cô trở về trong ngực, trở mình ôm

lấy thân thể nhỏ bé mềm mại của cô.

Bao nhiêu lần thân thể đau đớn khó chịu ôm người con gái bé

nhỏ, lẳng lặng chống lại đau đớn, khi đó một cái tên cơ hồ khóe miệng anh cũng

không kêu được, bởi vì anh biết người trong ngực không phải là Yên Yên của anh.

Anh không dám nhìn ánh mắt của cô ấy, không dám nghe thanh âm của cô ấy, chỉ sợ

ngay cả cơ hội tự lừa dối mình anh cũng không có. Anh cứ như vậy lần lượt chuốc

mê chính mình, cuối cùng đau đớn không có tri giác.

Hiện tại anh rốt cuộc có thể gọi tên cô, rốt cuộc có thể

không kiêng sợ nhin ánh mắt cô. Hiện tại anh cảm thấy rất hạnh phúc, đến cả cảm

giác đau đớn thắt tim cũng cảm thấy ngọt ngào vô cùng.

Ngoài cửa sổ bóng đêm vừa lúc, bên trong phòng tràn ngập mùi

vị hạnh phúc

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.