Chương 78

Xe vừa vào trong tiểu khu liền dừng lại, Lận Khiêm lập tức cởi dây an toàn ra, không biết bản thân mình có bao nhiêu lửa, nhào vào người Tống Mộ

Thanh.

Một tay giữ chặt đầu không để cho cô có cơ hội nhúc nhích, hôn môi cô như hổ đói ăn mồi, giống như hung hăng muốn nuốt toàn bộ

người cô vào trong bụng vậy. Tống Mộ Thanh căn bản cũng không thấy rõ

động tác của anh, trước mắt đột nhiên tối lại, còn chưa phản ứng kịp đã

bị anh siết chặt lấy, giữ lấy, dính vào trên người anh, nửa trên của hai người dính kín, môi bị hai mảnh lửa nóng ấp ám bao trọn.

Cô vừa

giãy giụa vừa đẩy ra, nhưng chút sức lực này của cô còn chưa đủ để gãi

ngứa cho Lận Khiêm. Anh không cử động, thậm chí một tay khác còn hung

hăng bấm một cái lên mông cô. Tống Mộ Thanh lập tức biến thành mèo xù

lông, hiện tại còn đang ở ngoài, bị người khác phạt hiện ra thì xấu hổ

chết mất.

Lận Khiêm cảm giác được động tác giãy giụa của cô mạnh

hơn, dứt khoát không mở dây an toàn của cô ra, hai tay chống ghế ngồi

tách ra một chút, nhìn bộ dáng giương nah múa vuốt đáng yêu của cô.

Tống Mộ Thanh thấy anh chống người đứng dậy, còn tưởng rằng cuối cùng anh

cũng quyết định tạm tha cho cô một lần. Đang thở hổn hển, để cho anh

thời gian rời khỏi người cô thì đột nhiên Lận Khiêm cử động, lấy khí

thế sét đánh không kịp bịt tai chiếm lĩnh đôi môi đỏ mọng anh mơ ước đã

lâu. Thừa dịp cửa thành còn mở, anh công thành đoạt đất, không chút

kiêng kỵ càn quét ở trong miệng cô, câu m*t lưỡi của cô, nước miếng cùng với tiếng vội vàng nuốt xuống khiến cô một phen đỏ tới mang tai.

Cô lo lắng hoàn cảnh không trả lời anh, tránh cho nhóm lửa trên diện rộng khiến không có biện pháp dọn dẹp.

Hiện tại đã là nửa đêm, không có bao nhiêu người đi vào, chung quanh đã đen

như mực, chỉ có chút ánh đèn cách khoảng trăm mét xa xa. Nhưng khó bảo

đảm sẽ không có xe đột nhiên đi qua.

Cảm thấy cô không tập trung, Lận Khiêm bất mãn khẽ cn m** d** của cô. Tống Mộ Thanh theo bản năng

ưm một tiếng. Anh rất hài lòng phản ứng của cô, giống như thưởng hôn

trên trán cô hai cái, rồi xuống đến cằm, xương quai xanh, lửa nóng của

nụ hôn vẫn tiếp tục lan đến cổ áo len. Hai tay anh lôi cổ áo xuống, viền áo lót vây quanh đồi tuyết trắng lập tức lộ ra dâng lên ngọn lửa trong

mắt anh.

Bình thường Lận Khiêm rất vui lòng theo ý cô, chỉ khi

nào gặp chuyện như thế này anh chính là một người đàn ông cố chấp, một

khi phát giác cô có chút phản kháng thì lập tức không chậm trễ phút nào

bp cht ngay trong trứng nước. Cô biết lúc này phản kháng sẽ chỉ khiến

anh càng nổi thêm hưng phấn, huống chi bị ánh mắt đầy khát vọng tràn đầy lửa nóng của anh nhìn chằm chằm, cả người cô cũng mềm nhũn đi rồi.

Không khí trong không gian nhỏ hẹp càng ngày càng mập mờ. Tống Mộ Thanh giống như bị đầu độc, chủ động giơ tay lên vòng trên cổ Lận Khiêm, tỉ mỉ gặm

cằm anh.

Đây chính là khích lệ lớn lao đối với Lận Khiêm. Lúc này lập tức quên đi thời gian địa điểm, động tác vội vàng đẩy chiếc váy đến đầu gối của cô lên, cảm thấy có chút khó khăn, tay vòng ra sau kéo khóa xuống, một nhát kéo tuột xuống đến đầu gối.

Phía dưới lạnh lẽo

khiến lý trí của Tống Mộ Thanh trở về được hai phần, thở hổn hển đè tay

Lận Khiêm lại: “Trước… Đi vào.” Nhưng hiện tại trong đầu Lận Khiêm đều

là tiếng van gong ong, nào nghe rõ được cô nói cái gì. Tay chân luống

cuống cởi cúc quần ra, tách đôi chân tuyết trắn của cô, chống đỡ ở nơi

ướt át đó, phát ra tiếng thở thỏa mãn.

Trên trán anh thấm ra mồ

hôi lớn chừng hạt đậu, nổi gân xanh, nhẫn nại không lập tức vọt vào.

Nhưng cô gái nhỏ ngồi trên ghế cuộn phía dưới lại không biết anh đang

kìm nén, còn không biết sống chết giãy giụa. Mỗi khi da thịt trắng mịn

cọ sát vào dc vng, lý trí liền cách xa anh một phần. Ngón tay thô dài

giống như bị cái gì dẫn dắt, không tự chủ thăm dò hoa tâm, tỉ mỉ xay

nghiền. Cảm thấy chất lỏng trơn ướt chảy ra, anh hạ người xuống, dục

vọng như sắt thép tiến vào một phần.

Tống Mộ Thanh cắn chặt môi,

mắt nửa mở, cả khuôn mặt cũng không giấu được vẻ mê người lan rộng. Bị

hai đầu ngón tay bóp trên quai hàm một cái, phun ra tiếng rn r đứt

quãng.

“Ừ… Lận Khiêm, anh… Đi vào trước…”

Anh đang cúi đầu trằn trọc triền miên môi cô, nghe một màn rung động như vậy, lập tức

tiến mạnh vào trong cô, hận mỗi lần không thể đụng vào nơi sâu nhất của

Tống Mộ Thanh.

“Đi vào.” Lồng ngực anh rung rung mấy cái, hài hước nói.

Tống Mộ Thanh vừa thẹn thùng vừa than: “Trước anh để cho em đi vào nhà đã, đi mà… Anh… A!!!”

Cũng may xe của anh đủ nặng, nếu không người tinh mắt vừa nhìn cũng biết cảnh tượng bên trong này như thế nào.

Sau đó, Lận Khiêm ôm Tống Mộ Thanh trong ngực, chỉnh lại trang phục cho cô, thấy cô mắt môi sưng đỏ nhìn chằm chằm anh, ngay lập tức trong lòng

được lấp đầy. Nghĩ đến bộ dáng vừa rồi khi cô chịu đựng không kêu

thành tiếng, bụng dưới lại căng thẳng. Tống Mộ Thanh cảm thấy vật kia

lại chọc lên người cô, không khỏi có chút co rúm lại.

Lận Khiêm bật cười. Anh có hai ngày, đủ để ăn thấu cô cả trong lẫn ngoài, không vội làm ở nơi này.

“Được rồi, đừng nóng giận, coi như là anh không đúng, em muốn trừng phạt như

thế nào đều được. Chạy việt dã mười km, hay là huấn luyện sức nặng?” Anh ăn uống no đủ, trong lòng mềm nhũn liền dịu dàng dỗ cô.

Tống Mộ

Thanh tức giận lườm anh: “Cái gì mà coi như là anh không đúng? Vốn dĩ

chính là anh không đúng! Còn nữa, anh cho rằng làm huấn luyện gì? Anh

cho rằng em không biết những thứ đó đối với anh cũng chỉ như là một đĩa

thức ăn? Nghĩ cứ như vậy mà lừa dối vượt qua kiểm tra, không có cửa

đâu.” Cô nghĩ tới lại tức, đấm mấy quyền lên bả vai anh. “Anh nhìn xem

xe của anh chói mắt như thế này, nếu như có người bắt gặp thì còn mặt

mũi gì nữa?”

Không chỉ là cô không có mặt mũi, chỉ sợ bị người có lòng nói đến vấn đề tác phong của anh. Không bao lâu trước lần trao

quân hàm cho quan quân không có tên anh, như vậy mới khiến cho người cả

ngày theo dõi bắt lỗi anh buông lỏng một chút. Nếu mà làm ra chuyện này

nữa, nói nhỏ thì quân nhân cũng là người bình thường, có cuộc sống

riêng. Nhưng nói lớn thì chính là hành động không phép tắc,tác phong

không chuẩn, bôi nhọ quân nhân.

Lận Khiêm đứng thẳng người lên

mặc cho cô hả giận, mắt cũng không thèm nháy: “Dạ, lãnh đạo phê bình rất đúng. Là lỗi của tôi, về sau nhất định sẽ sửa chữa!”

“Anh đừng cho là nói đôi câu lấy lòng là không có việc gì rồi nhé.” Giọng của Tống Mộ Thanh mềm xuống.

Anh đã cúi đầu chủ động nhận lỗi giống như học sinh tiểu học, cô sao có

thể cứ níu chặt không để cho anh xuống đài được

chứ?nhuandongd.i.e.n.d.a.n.l.e.q.u.y.d.o.n Đàn ông trưởng thành co được giãn được, cô gái nhỏ cũng phải biết tiến biết lui.

Anh ôm cô

vào phòng. Tống Mộ Thanh giùng giằng muốn xuống đất, ban đầu anh không

chịu, sau lại xoay người đặt cô xuống. Nhưng Tống Mộ Thanh vừa đặt chân

xuống đất, mất chân đỡ là anh thiếu chút nữa ngã xụi lơ xuống đất.

“Hay là anh ôm em lên.” Lận Khiêm bật cười. Bị cô trừng, lập tức thu lại nụ

cười. Nhưng nhìn lên ngực của anh, Tống Mộ Thanh vẫn cảm thấy nơi đó có

chấn động nhè nhẹ.

Cô trợn mắt nhìn anh vài lần mà anh còn không biết thu lại, cùi chỏ vung lên, thẹn quá thành giận chọc vào bụng anh.

Quấn ở trong chăn, hai người dựa đầu vào nhau nói chuyện.

“Có phải lần trở về doanh trại này anh đi Tây Tạng đúng không?” Tống Mộ Thanh nằm bên tai anh, giọng nói buồn bực hỏi.

Lận Khiêm “Ừ” một tiếng, ngón tay lần trên người cô. Trắng trợn trên lưng,

giống như đang chơi trò chơi miêu tả từng đoạn từng đoạn hình dáng xương cột sống vậy.

“Có thể bị nguy hiểm hay không? Em nghe người ta

nói chỗ bên ấy rất loạn.” Cô chống người ngẩng đầu lên, mắt nhìn xuống

mắt của anh.

“Không biết.” Ôm bả vai của cô, đặt cô lên trên ngực của mình, rất bình tĩnh nói: “Nhưng rốt cuộc cũng là kém so vơi ở đây,

điều kiện gian khổ một chút.Nhưng cũng không phải là một đi không trở

lại, ít thì hai tháng, lâu thì tám mươi ngày. Không, hai tháng! Hai

tháng sau anh sẽ trở lại.”

Cô nghe tiếng tim đập của anh, thịch thịch thịch, trầm ổn có lực, còn hơn cả khi vui vẻ vừa rồi.

Cô có chút khó khăn gật đầu một cái. Nghĩ đến việc dù anh có thể cảm thấy

cô cử động, nhưng có thể không hiểu ý của cô. Vì vậy nói thêm: “Ừ, em

chờ anh trở lại.”

Giọng nói của cô rất trịnh trọng, giống như cô

cam kết không phải đợi anh một chút, mà là đợi anh cả đời, giống như

liệt nữ trinh tiết thời cổ đại vĩnh viễn không ngừng chờ đợi vậy.

Lận Khiêm cười không thành tiếng, sờ sờ tóc của cô.

“Dì bên ấy như thế nào rồi? Dì ngày ngày sống ở bệnh viện như vậy thân thể

sẽ không chịu nổi. Em đừng chỉ lo công việc, nếu không muốn đến bệnh

viện thì cứ gọi điện cho dì, để cho dì chú ý thân thể. Còn em nữa, chính mình cũng phải cẩn thân.” Anh ân cần giao phó: “Sau khi anh đi, em trở

về nhà ở.”

Tống Mộ Thanh sững sờ, không hiểu ý anh là gì.

“Một mình em ở đây, anh không yên lòng.”

Cô không khỏi thở phào nhẹ nhõm: “Em cũng không phải là đứa bé, huống chi ở chung cư có an ninh, anh còn có cái gì để không yên lòng chứ.” Trêu

ghẹo anh nói: “Nếu không yên lòng thì em bán căn phòng đi nha.”

Lận Khiêm cũng không tức giận, ôm cô giống như nghe được chuyện cười vậy, cười vang lên.

“Nghèo với anh cũng sẽ không nghèo với em.” Vươn tay lên nhéo nhéo mũi cô.

Tống Mộ Thanh cảm thấy rất 囧, rất không được tự nhiên, rất kích động, lại

rất kinh ngạc. Trợn mắt không thể tưởng tượng nổi nhìn anh thu tay lại,

đặt lên trên vai vô.

Nhưng, kinh ngạc cũng có cái tốt. Vốn dĩ anh ở trong đó gò bó khó chịu, người ngoài ở trước mặt cũng giống như nhau, có lượn lờ trước mặt anh cũng không quan tâm , nhưng khi anh xác định

thành “người của mình” thì lại khác.

Lận Khiêm này, phân biệt

người ngoài và người của mình rất rõ ràng. Mặc dù làm quen với người xa

lạ là chuyện khó tránh khỏi, nhưng anh vô cùng tỉnh táo tạo nên một bức

tường vô hình trước mặt minh. Ngay cả Triệu Nghị vừa là đối thủ vừa là

bạn của anh, anh cũng lộ ra sắc mặt thiếu nợ anh vậy.

nhuandongd.i.e.n.d.a.n.l.e.q.u.y.d.o.n Nhưng anh đối đãi với người nhà

mình thì lại khác. Dáng vẻ lạnh lẽo của anh, không có thuộc hạ nào không sợ hãi, thấy anh trầm mặt lại lập tức hận không thể vắt chân lên cổ

mà chạy, mà khi sắc mặt anh không tốt Trương Thiến Thiến còn dám giống

như khỉ con giắt trên người anh làm nũng. Anh không chỉ không khiển

trách cô, còn cam tâm tình nguyện để mình làm một thân cây.

Trong quá trình cô ngàn khổ vạn khổ tiến hành “chiến lược vây quét Lân đoàn

trưởng”, anh đối xử với cô như là đối xử với kẻ địch vậy, không một

chút lưu tình, dầu muối cũng không ưa. Khi cô đã tiến vào vòng bảo hộ

của anh, thái độ đối xử hoàn toàn khác với trước đó.

Cô thu vẻ

mặt lại, rồi mới thuận miệng nói tiếp: “Ai nói vậy? Nếu công ty không

qua được cửa này, em lập tức nghèo đến mức không có cơm mà ăn.”

“Đưa cho em tấm thẻ kia, em không giữ à?” Lận Khiêm hỏi.

“Giữ cái gì?” Cô sửng sốt một lát, mới nhớ tới lúc Lận Khiêm giúp cô mua đồ

dùng gia đình đưa cho cô một cái thẻ, nhưng sau đó cái gì trong phòng

cũng được chị họ anh mua sắm đủ, cái thẻ kia vẫn đặt ở chỗ cũ, không hề

động qua. Anh không nói cô cũng gần quên mất có chuyện này.

Vẻ

mặt nghi ngờ của Tống Mộ Thanh khiến Lận Khiêm rất không hài lòng. Cô

thế mà lại quên mất, vậy thì càng đừng nhắc tới việc anh đưa tiền.

Anh chau mày cô lập tức bừng tỉnh đại ngộ nói: “Em nhớ ra rồi. Vẫn để ở chỗ em chưa từng động qua, em tìm giúp anh một chút là được.”

Cô nói xong liền muốn đứng dậy, bị Lận Khiêm kéo trở về. “Bộp” một tiếng đụng vào trên người anh khiến nửa người đều đau.

“Cho em thì cứ dùng, còn có thể lấy về?”

Tống Mộ Thanh nói ở trong lòng, anh cái gì cũng không nói ai biết là cho em, em còn nghĩ chỉ là tạm thời bảo quản thôi đấy.

Mặc dù nói tình yêu không nói đến tiền bạc, nhưng đã từ rất lâu vấn đề trần tục này có thể nói lên rất nhiều chuyện. Trong lòng cô vui mừng, nhưng

một chút cảm xúc này cũng không đến mức làm che mờ lý trí của cô. Danh

bất chính, cầm tiền của người khác tiêu xài rốt cuộc trong lòng cũng

không yên.

“Anh đừng quên, hiện tại hai ta cũng không có gì chứng minh, vật ngoài thân dễ dàng gây ra tranh cãi này vẫn nên là phân rõ

ràng thì hơn.” Nói xong lại cảm thấy lời này không dung, vội vàng bổ

sung một câu: “Em không có ý thúc giục anh cầu hôn. Ý của em là nếu vì

tiền làm tổn thương tình cảm thì chính là vì nhỏ mà mất lớn rồi. Hơn

nữa, ai biết được sau này còn có chuyện gì xảy ra?”

Nói xong, vô rút tay từ ngang hông Lận Khiêm lại, xoay người. Đưa lưng về phía anh, ánh mắt loạn chuyển.

Qua hồi lâu, sau lưng cũng không có động tĩnh gì, như vậy so với việc anh

tức giận càng khiến cô cảm thấy lo lắng hơn. Lại vểnh tai nghe một lát,

hô hấp của anh càng ngày càng trầm ổn, hình như là đã ngủ thiếp đi.

Trong lòng cô lập tức thấy khó chịu. Cô đã nói nhưng lời quá đáng như vậy

rồi, anh một chút cũng không có phản ứng, lại còn ngủ được? Tức giận

xoay người, quả nhiên là trong thấy anh yên tĩnh nhắm mắt, ngực khẽ phập phồng. Càng cảm thấy giống như là uống một ngụm thuốc bắc, muốn uống

nhanh để nuốt một viên đường, kết quả lại bị sặc, càng thấy khó chịu

hơn.

Cô khó chịu đứng lên cũng không muốn cho người bên cạnh dễ

chịu hơn mình. Vừa đẩy vừa kéo lỗ tai anh, muốn làm anh tỉnh lại. Nhưng

lại nghĩ tới việc sau khi anh tỉnh thi phải làm sao, tay lại thu lại,

ngượng ngùng dò xét cẩn thận người anh.

Chăn che kín một phần cơ

bụng, lồng ngực rộng lớn, bả vai dày rộng, nhô ra hầu kết, môi mỏng, cái mũi anh tuấn. Sau đó lại đột nhiên chống lại ánh mắt tỉnh táo của anh.

Trong ánh mắt tĩnh mịch của anh đột nhiên có chút cảm xúc không hiểu, mơ hồ, giống như làn khói nặng nề ẩn núp trong dòng nước.

Tống Mộ Thanh bị anh nhìn có chút khiếp sợ, nhưng trong lòng lại bởi vì bộ

dáng này của anh mà trở lên mềm mại khác thường. Tránh khỏi tầm mắt, tận lực thả nhẹ động tác dịch sang bên cạnh anh một chút. Không biết có

phải giường quá mềm mại hay không, khiến cô khẽ động cũng góc độ nghiêng của cô rất lớn, làm cho cô lập tức ngã lên trên người anh.

Lận Khiêm không động, bởi vì cô ngã xuống, bị đụng phải cô che cằm, lập tức nước mắt ròng ròng.

Anh không thể làm gì thở dài một tiếng, nắm cằm của cô nhẹ nhàng xoa. Giọng điệu cũng hết sức kiên quyết.

“Trở về doanh trại lập tức làm báo cáo kết hôn! Em chuẩn bị tài liệu đi, chờ khi anh trở về từ Tây Tạng lập tức đi công chứng.”

Thấy cô há mồm muốn nói gì, lập tức hung hăng trợn mắt: “Mặc kệ em có muốn hay không, cũng đều phải kết hôn. Đây là mệnh lệnh!”

Cô miết miết miệng, lẩm bẩm: “Em chỉ muốn nói là có quá nhanh hay không, chứ không nói là không kết hôn.”

“Xì xầm cái gì vậy? Nói lớn một chút.” Anh cau mày, mặt lạnh.

“Báo cáo đoàn trưởng, tôi nói ‘thổ phỉ thổ phỉ thổ phỉ’.” Cô hắng giọng rống, bộ dáng “không khuất phục vũ lực”.

Thấy vẻ mặt cô cứng lại, cái miệng nhỏ nhắn quật cường mím lại, trong đôi

mắt còn mang theo oán khí, nhìn thẳng chằm chằm một chỗ cũng không nhìn

anh một cái. Anh lập tức không kiềm chế được, hì hì một tiếng, vui vẻ

bật cười.

Trong lòng Tống Mộ Thanh khẽ run run, khuôn mặt tức

giận xấu hổ đến dọa người. Nghe hì hì một tiếng, quay đầu nhìn thấy vẻ

mặt cười hả hê của anh lập tức hiểu được, tự mình làm tự phải chịu. Có

lẽ là chưa hết xấu hổ, hiện tại cũng không còn tức giận, chỉ vào mũi anh mắng: “Tiểu nhân!”

Lận Khiêm bắt được ngón tay của cô, cười đến đê tiện nói: “Binh bất yếm trá.”

Cô khinh bỉ liếc anh một cái: “Một đại lão gia đấu với một cô gái yếu đuối như em, anh thắng cũng không cần dùng võ.”

“Vậy một lần nữa, anh để cho em thắng.” Anh dắt ngón tay cô, đặt lên môi

mình, nhẹ nhàng gõ, trong giọng nói hoàn toàn là mập mờ.

Sao Tống Mộ Thanh có thể không nhìn ra, ánh mắt anh híp lại, hoàn toàn thành một đường cong, sắc đen trong mắt càng đậm, ánh mắt kia đều mang theo lưỡi

câu.

Nếu là trước kia, cô nào nghĩ được anh bề ngoài nghiêm chỉnh nghiêm túc bên trong lại có phương diện này.

“Lận Khiêm.” Cô gọi anh.

“Ừ?”

Anh nâng giọng, giống như một cọng lông vũ khẽ đảo qua trong tim Tống Mộ

Thanh, lập tức “lộp bộp” một tiếng, trong lòng giống như có đồ vật gì

rơi xuống vậy.

Cô nuốt nước miếng một cái, gian nan mở miệng: “Em phát hiện vẻ ngoài lạnh lùng như băng hấp dẫn em trước kia của anh đều

là giả vờ.”

“Hiện tại anh không hấp dẫn em sao?” Anh khẽ nâng khóe mắt lên nhìn cô.

“……”

Tống Mộ Thanh dùng sức rút ngón tay trong tay anh ra.

nhuandongd.i.e.n.d.a.n.l.e.q.u.y.d.o.n Trong lúc Lận Khiêm bất mãn lại

ngoài ý muốn rơi xuống trên hầu kết anh, chậm rãi đến gần, dùng đôi môi

khẽ chạm lên động mạch cổ, gần sát đến lỗ tai anh.

Giọng điệu êm ái chậm chạm, mị hoặc mà nói: “Hiện tại… Anh ở đây câu, dẫn em.”

Trong đầu Lận Khiêm “bùm” một tiếng, giống như pháo hoa nổ tung một dạng.

Hai tay chống nạnh của Tống Mộ Thanh bị anh bắt lấy, hoàn toàn dán sát trên người của anh. Đang cảm thấy ngượng ngùng khi nơi chống đỡ chính là

vùng nóng bỏng kia, lại cảm thấy ngón tay của anh giống như có ma pháp,

từ sống lưng đến eo cô, một đường quạt gió một đường thổi lửa, chọc cho

cô không nhịn được nhẹ nhàng run rẩy. Cuối cùng tiếp tục đi xuống, xâm

nhập, bắt đầu như cô nói, dùng ngón tay… câu, dẫn cô.

“Lận Khiêm… Lận Khiêm…” Cô khẽ giãy giụa trên người anh, giọng nói run rẩy gọi tên của anh.

“Ừ, anh biết rõ.”

Anh mới không biết.

Cô dùng sức l**m môi, trong cổ họng phát ra âm thanh nức nở. Anh lật người một cái, đè cô xuống dưới. Hai thân thể có chút khoảng cách, Tống Mộ

Thanh càng thêm bất mãn, bắt đầu giằng co.

“Ngoan ngoãn, đừng lộn xộn…” Anh ngậm môi của cô, mơ hồ dụ dỗ.

……

Tống Mộ Thanh bắt lấy vai đẩy anh, Lận Khiêm cho là cô không thoải mái,

buông cô ra, cô lập tức thở hổn hển nói: “Em… em muốn ở phía trên.”

Như cô nói, anh vừa dùng lực, lập tức thay đổi cô thành ngồi trên người

anh. Vị trí như vậy khiến Tống Mộ Thanh cảm thấy toàn thân không được

che giấu, e lệ.Thật lâu cô không cử động, lúc bắt đầu nảy sinh ý nghĩ

thoái lui lại bị anh dùng lực, không nhịn được âm thanh rn r bật lên

từ trong miệng. Giận trách trừng mắt liếc anh một cái, Lận Khiêm lại cảm thấy cái liếc này thật tiêu hồn. Hồn, mất. Xương, không nhịn được thúc

giục nâng cô.

“Ngoan ngoãn, đừng lộn xộn…” Tống Mộ Thanh ngồi trên bụng anh, trong mắt thoáng qua tia giảo hoạt.

“Tống Mộ Thanh!” Lận Khiêm cắn răng nghiến lợi, cô đây chính là đang trả thù

anh vừa rồi “binh bất yếm trá”? Hận không được lập tức đè cô xuống phía

dưới, nhưng cố tình lại không bỏ được cảnh tượng ở trước mắt.

“Ngoan… Nghe lời.” Cô cười hả hê, chậm rãi hoạt động.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.