Chương2

Tay của tôi bị cột vào sau lưng, toàn thân bị ném vào trong

một chiếc xe ngựa, cả người vẫn còn thấy kinh hãi.

Ngực đau nhức kịch liệt trong lúc đột nhiên bị mất đi ý thức

kia, tôi còn cho là mình bị phát bệnh tim. Nhưng giờ đây khi đã khôi phục lại ý thức, tôi phát giác chính mình đang bị

cuốn trong một dòng nước sông chảy xiết, bờ bên kia mơ hồ có người gọi. Tôi liều

mạng giãy dụa, lúc đang cố gắng để cho đầu mình có thể ngoi lên khỏi mặt nước

thì có người nhảy xuống nước kéo tôi lên. Tôi ngẩng đầu, kinh ngạc phát hiện một

người mặc áo sam dài, một người đàn ông trẻ tuổi đang đứng trước mặt tôi, bên cạnh

anh ta có thêm mười người đàn ông mặc áo ngoài đoản đả, xem ra rất giống như

phim hành động. (đoản đả: quần áo chẽn trong các phim đấu võ)

Người đàn ông trẻ tuổi kia nhíu mày nói: “Tiểu muội, em nghĩ

mình ăn mặc thành như vậy thì có thể chạy thoát sao? Đại ca khuyên em hãy về nhà đi a, ngày mai sẽ là hôn lễ của em cùng Lâu Thiếu Bạch, em dù

có chạy ngược chạy xuôi cũng vô dụng thôi.”

Ánh sáng xanh kì dị, mất đi ý thức, tỉnh lại trên sông, người

đàn ông gọi tôi là “tiểu muội”, bên cạnh có vài người đàn ông mặc áo khoác, còn

có cái tên đã từng nghe qua, Lâu Thiếu Bạch….

Lúc xe ngựa nhanh chóng chạy đến, đầu tôi dần dần thanh tỉnh

lại, rốt cuộc cũng có thể suy nghĩ. Tôi chấn át nỗi kinh hoàng trong lòng, cố gắng

chống đỡ thân thể, xuyên thấu qua khe hở cửa sổ nhìn ra bên ngoài.

Mặt đường có vẻ hẹp và dơ bẩn, các cửa hàng treo biển đủ

màu, xe kéo, xe đạp cùng xe hơi kiểu cũ chỉ có trên TV đang lui tới trên đường.

Đàn ông mang giày tây, hoặc khoác ngoài trường bào, hoặc quần áo đoản đả , thậm

chí có người còn buộc một bím tóc sau gáy, phụ nữ mặc sườn xám…

Lâu Thiếu Bạch, hôn lễ…

Bên tai tôi vang lên lời nói mới vừa rồi của người đàn ông mặc

áo sam dài.

Nếu như đây không phải là mộng, như vậy chính ánh sáng xanh

kì dị kia đã mang tôi trở về Lăng Dương gần một trăm năm về trước.

Tôi rất chắc chắn, hiện tại “tôi” chính là bản thân tôi,

trên người của tôi thậm chí còn mặc nguyên bộ đồ ở bệnh viện. Người đàn ông trẻ

tuổi vừa rôi gọi tôi là tiểu muội của anh ta, nếu như lời Trương Tam nói đều là

sự thật thì hiện tại tôi chính là Trì tiểu thư mà ông ta đã nói? Nói cách khác,

hình dáng của tôi và vị Trì tiểu thư kia cực kì giống nhau. Như vậy, còn vị tiểu

thư kia đâu?

Đầu óc tôi cực kì rối rắm.

Tôi bị mang về nhà, là nhà họ Trì.

Vừa rồi trên đường đi, tôi nhìn thấy trên đường có không ít

những căn nhà lớn phong cách tây ta lẫn

lộn. Nhưng mà nhà họ Trì lại hoàn toàn là một tòa nhà kiểu cũ, tôi chỉ cảm

thấy diện tích rất lớn, không biết . Người đàn ông mặc áo sam dài khăng khăng dắt

tôi đi, phảng phất như sợ tôi chạy trốn. Cuối cùng tôi được đưa vào một căn

phòng, bị bắt phải quỳ xuống.

“Cái thứ vô liêm sỉ! Ngày mai đã phải lập gia đình, vậy mà vẫn

còn có thể cùng một con hát làm ra chuyện vô sỉ như vậy, nhìn xem mày còn ăn mặc

thành cái bộ dạng gì nữa! Mặt mũi nhà họ Trì chúng ta đều bị mày làm mất hết!”

Đón đầu bằng một tiếng gầm lên giận dữ, tôi còn chưa thấy rõ

đã cảm thấy trên vai nhói lên từng cơn đau nhức kịch liệt, một cây gậy đã nặng

nề quất tới.

Người đánh tôi là một người ông già khoảng sáu mươi tuổi,

ánh mắt uy nghiêm, khoác ngoài một chiếc trường bào đoàn phúc, đội mũ quả dưa,

sau đầu là một bím tóc dài, điển hình cho trang phục nhà Thanh.

Ông ta ra tay rất nặng, tôi né tránh không kịp, bị đánh quỵ

xuống, cắn chặt răng.

Một trận gió vút qua bên tai, khi chiếc roi quất xuống thì

bên cạnh đột nhiên xuất hiện một vị phu nhân, cứng rắn chụp lấy cây roi, quỳ rạp

xuống.

“Lão gia, đều tại tôi không tốt, không trông chừng tiểu thư

cho tốt. Lão gia muốn đánh thì cứ đánh tôi đi. Ngày mai tiểu thư xuất giá, đánh

bị thương chỉ sợ cô gia sẽ sinh nghi.”

Tôi hơi nghiêng đầu, trông thấy một người phụ nữ trung niên

khoảng 40 tuổi, mặc trang phục thời xưa, khuôn mặt hiền từ.

“Cha, Phúc mẹ nói rất

đúng. Con sẽ nói chuyện với tiểu muội sau, cha đừng tức giận tổn hại đến thân

thể.”

Người đàn ông trẻ tuổi cũng mở miệng nói giúp cho tôi.

Phỏng chừng được nhắc nhở, ông già kia thì ra là cha tôi hiện

tại rốt cuộc thu hồi lại cây roi, mặt âm trầm nói: “Hiếu Lâm, việc nó trốn đi

cùng con hát, có bị truyền ra ngoài không?”

“Cha cứ yên tâm. Lúc con dẫn người đuổi theo, tuổi muội nhảy

xuống sông được vớt lên, nơi đó là ngoại thành, quanh đấy cũng không có người

nào. Con hát kia tuy chạy trốn được,

nhưng chắc hẳn hắn cũng không dám ra ngoài nói bậy. Con đã ra lệnh cấm, tuyệt đối

sẽ không rò rỉ ra ngoài một chữ, càng sẽ không lọt vào tay Lâu Thiếu Bạch.”

Người gọi anh trai tên là Hiếu Lâm của tôi vội vàng đáp.

Sắc mặt cha của tôi

lúc này mới thoáng tốt lên một chút, nhìn tôi nói: “Mày về phòng ngoan

ngoãn chờ đợi, trước ngày xuất giá không cho ra ngoài một bước. Lại dám làm gì

bậy bạ tao sẽ đánh chết mày!”

Phúc mẹ đứng bên cạnh hơi nhẹ nhàng thở ra, vội vàng đỡ lấy

tôi. Tôi cúi đầu, không nói một lời theo sát bà đi lên phòng.

Tôi hình như là được dẫn đến khuê phòng của vị Trì tiểu thư

kia. Phúc mẹ vội vàng kêu người hầu mang nước lên cho tôi tắm rửa, lúc tôi đi

ra, thậm chí không để ý đến lời từ chối của tôi, nhất định bôi thuốc cao vào

lưng cho tôi, bôi thuốc xong thì chọn giúp tôi một bộ quần áo.

“Lão gia ra tay thật độc ác, sau lưng đều đỏ hết…, tiểu thư,

lão gia biết rõ cô gia là một người có tư tưởng mới, cho nên mới cho người may

nhiều sườn sám kiểu mới cho tiểu thư như vậy, muốn cô có thể khiến cho cô gia

vui vẻ. Phúc mẹ biết rõ lão gia cùng vị cô gia kia đều là người tâm ngoan thủ lạc

(lòng dạ độc ác),ai bảo cô lại là một người phụ nữ. Tiểu thư hãy nghe lời Phúc

mẹ, ngàn vạn lần đừng lui tới với con hát kia nữa, lấy chồng theo chồng gả chó

theo chó, cô cứ nhắm mắt cho qua, cả đời cứ trôi qua an an nhàn nhàn như vậy là

được…”

Phúc mẹ nói liên miên lải nhải không dứt.

“Thiếu gia.”

Cửa phòng truyền đến giọng của người hầu. Tôi biết là người

anh trai Trì Hiếu Lâm đến đây, hẳn là tới để khuyên tôi.

Trì Hiếu Lâm bước vào, Phúc mẹ có chút khẩn trương dặn dò

tôi phải nghe lời, lúc này mới vội vàng rời đi.

“Thế nào, vừa rồi cha không làm em bị thương chứ?”

Khuôn mặt thanh gầy của Trì Hiếu Lâm hiện lên một nụ cười, tỏ

vẻ đang quan tâm đến tôi.

“Không có.”

Tôi trà lời qua loa một câu.

Trì Hiếu Lâm phảng phất kinh ngạc đối với phảng ứng của tôi,

nhìn tôi chằm chằm một lúc, rốt cuộc thở

dài, chậm rãi nói: “Tiểu muội, anh biết rõ em trách em bắt em trở về. Nhưng em

nghĩ lại đi, chúng ta trước kia ở Lăng Dương thuộc dòng dõi gì? Ngày hôm nay xảy

ra đại biến nên mới trở thành thiên hạ của Lâu Thiếu Bạch. Em gả đi, chỉ cần

moi từ chỗ hắn một nửa khác của tấm bản đồ thì em chính là đại công thần của

chúng ta. Đợi sau này tìm được bảo tàng địa cung rồi, em yêu ai, muốn ở bên cạnh

ai thì cứ ở cùng người ấy, cha cũng sẽ không ngăn cản…”

Giọng nói của hắn ta cực kì nhu hòa, tràn đầy dụ hoặc.

Liên tưởng đến lời nói trước kia của Trương Tam, tôi rốt cuộc

cũng hiểu rõ những toan tính của người nhà họ Trì. Lâu Thiếu Bạch kia, anh ta sẽ

lấy tiểu thư nhà họ Trì, chỉ sợ mục đích cũng không đơn giản chỉ là cưới vợ a?

Trương Tam nói, phương pháp duy nhất để giải lời nguyền

chính là để lại thứ mà tổ tiên của tôi là Thông Thất đã lấy đi. Vật kia, mười

phần chính là khối phỉ thúy tôi đang đeo trên cổ.

Mẹ nói hy vọng tôi có thể chờ đến ngày có cơ hội để giải được

lời nguyền kia. Vật kia đã dẫn tôi trở về niên đại này, chẳng lẽ đây chính là

cơ hội có thể làm cho tôi thoát khỏi vận rủi kia?

Tôi phải tìm được Thông Thất, để cho ông ta để lại khối phỉ

thúy này vào chỗ cũ. Hoặc là…, tự mình đi vào địa cung, tự tay đặt lại vậy kia

vào chỗ cũ…Ngoài ra, tôi không còn lựa chọn nào khác.

“Tiểu muội, tiểu muội…”

Trì Hiếu Lâm thấy tôi cúi đầu không nói nên thử thăm dò tôi.

“Ca, em đồng ý, nghe được tin tức gì, em sẽ nói cho anh biết.”

Tôi ngẩng đầu, nhìn anh ta trả lời. Trong ánh mắt hắn ta rốt

cuộc hiện lên một nụ cười.


Hôn lễ của tôi cực kì xa hoa, nghe nói là tin tức chấn động nhất trong thành Lăng

Dương. Thiết huyết thiếu soái Lâu Thiếu Bạch cưới vợ là một vị tiểu thư của

danh gia vọng tộc nơi đây Trì Cảnh Thu, đây chính là tin tức trên trang nhất của

các loại báo chí ngày hôm nay.

Hôn lễ cũng là Trung Tây kết hợp. Tôi mặc cát phục truyền thống

phiền phức của cô dâu, đang phủ khăn

voan, chú rể Lâu Thiếu Bạch lại mặc một bộ quân phục, bởi vì lúc bái đường,

xuyên qua tấm khăn voan tôi nhìn thấy một đôi giày ủng sáng bóng màu đen.

Phúc mẹ đi theo cùng của hồi môn của tôi. Ở trong tân phòng

dặn dò tôi một chút rồi mới đi ra ngoài.

Tôi ngồi trên giường một mình một lúc lâu, cảm thấy có chút

bực mình nên lột khăn voan xuống.

Nến đỏ cháy bùng, cửa sổ trong phòng buông một tấm rèm đỏ thẫm,

dán vài bông hoa mai, bốn phía bày đầy đồ

đạc bằng gỗ hoa lệ, có thể nhìn ra được Trì lão gia gả con gái đi, đồ cưới cực

kì sang trọng.

Đối với đêm tân hôn cùng người chồng mới cưới này, trong

lòng tôi không hiểu sao có chút sợ hãi, nhịn không được đi về phía cửa sổ kéo tấm

rèm ra nhìn quanh. Bên ngoài là một khu vườn, xa xa có một tường hoa hồng phấn,

đèn lồng đỏ tươi chiếu rọi xuống dưới, chiếu sáng tòa viện bóng dáng mông lung.

Chỗ này của tôi hình như là một gian phòng được trang trí

theo kiểu tây.

Tôi kéo tấm rèm lại, chậm rãi đi quanh tân phòng, lúc đến

trước khung tủ, tôi dừng bước.

Trên khung tủ là một tấm ảnh cưới xung quanh được bọc bằng

kính.

Trên ảnh chụp là một người con gái mặc áo cưới viền tơ lụa

vô cùng hợp thời của niên đại này, trên đầu cũng đội một chiếc mũ phong cánh

tây. Trong nháy mắt tôi có cảm giác như chính mình đã bay vào tấm ảnh chụp này.

Khuôn mặt của cô ấy rất giống tôi, chỉ là nụ cười thoạt nhìn có chút miễn cưỡng,

phảng phất mang theo một chút cứng ngắc, thậm chí là sợ hãi. Người đàn ông bên

cạnh cô khoảng hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi, khuôn mặt sáng sủa , mặc lễ phục

kiểu tây, đeo nơ, là một người đàn ông vô cùng anh tuấn. Anh ta cũng đang cười,

chỉ là nụ cười này không thể làm cho người ta có một chút cảm giác ấm áp nào.

Dưới ánh nến chiếu rọi, ánh mắt người đàn ông trong tấm ảnh này thậm chí mang

theo một chút âm u lạnh lùng, phảng phất có thể thẳng tắp nhìn thấu tâm can người

khác.

Tôi nổi lên cảm giác

phi thường quỷ dị, tầm mắt không có cách nào dịch chuyển. Đang sợ run, đột

nhiên nghe thấy trên hành lang ngoài cửa có tiếng bước chân thong dong vang

lên. Đó là âm thanh phát ra từ chiếc giày ủng dẫm trên sàn nhà.

Anh ta đang đến.

Lòng của tôi lại thấy kinh hoàng, cố gắng ổn định tâm trạng,

quay đầu lại.

Cửa đương nhiên là “phanh” một tiếng rồi bị đá ra, một người

đàn ông thân hình cao lớn hiện lên trước mắt tôi.

Trên bộ quân phục gài thêm một huy hiệu của tướng lãnh đang

tỏa ánh kim, trước ngực đeo thêm một dải lụa, đôi mắt sáng như một vì sao đang

nhìn thẳng vào tôi, đứng ở một chỗ, dáng người thẳng như kiếm.

Lâu Thiếu Bạch, chủ rể mới cưới của Trì Cảnh Thu.

Tôi do dự một lúc, chậm rãi xoay người lại, thở sâu, cố gắng

mỉm cười với anh ta.

Dù cho không phải là người nhà họ Trì, vì chính mình, tôi

cũng phải nịnh nọt anh ta, ít nhất cũng không thể để anh ta phiến chán tôi. Muốn

tìm thấy lão tổ tiên Thông Thất của tôi, hoặc là biết rõ vị trí của địa cung,

tôi chỉ có thể ra tay trên người anh ta. Điểm này, mục đích của tôi và người

nhà họ Trì giống nhau.

Khiến tôi có chút ngạc nhiên chính là anh ta đối với nụ cười

của tôi tỏ vẻ như không thấy, chân mày ngược lại mỉm cười hơi nhíu lại, phảng

phất mang theo một chút chán ghét. Tôi vẫn chưa kịp phản ứng thì anh ta phất

tay sang bên cạnh, một người đàn ông mặc áo sam màu xanh bị đẩy lên. Phỏng chừng

là lực trên tay quá lớn, người đàn ông

kia ngã trên mặt đất, lăn lông lốc vài vòng, đụng phải chiếc ghế ngồi tròn bằng

gỗ lê hoa, lúc đó mới dừng lại.

“Cảnh Thu!”

Người đàn ông ngã trên sàn hàng mi như vẽ, môi hồng răng trắng,

ngẩng đầu lên nhìn tôi, run giọng gọi một

tiếng.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.