Chương 7: Qúa yêu

Trong Hồng Loan Cung, Nguyệt Lão nhìn hai cái tên nữa lại biến mất trên vách

tường thở phào nhẹ nhõm. Nhưng đảo mắt qua vài cái tên nữa lại cảm thấy phát sầu

, Nguyệt lão xoa xoa nếp nhăn trên trán.

-“Lại phát sầu sao?” – Thanh âm

tao nhã vang lên.

-“Thanh Ngưng? Như thế nào lại đến đây?” – Nguyệt

lão vừa nghe thấy lập tức kinh hỉ.

-“Đến xem coi ngài có lại

hồ đồ nữa hay không.”

-“Hồ đồ, rất hồ đồ a.” – Nguyệt Lão ai

oán làm cho lửa giận trong lòng Thanh Ngưng cũng dịu

bớt.

-“Ngài còn nhớ rõ một nữ nhân tên Âu Ẩn Nguyệt

không?”

-“Âu Ẩn Nguyệt ? Âu Tinh Phàm ? Ngươi đang nói đến

hai người bọn họ sao?”

-“Tinh Phàm? Là tỷ phu của nàng ta

sao? Nhưng sao nghe tên lại là huynh muội ? “ – Thanh Ngưng nồi đối diện với

Nguyệt Lão – Có thể làm cho Nguyệt Lão nhớ đến tên e rằng cũng là một trong

những người làm cho hắn khá đau đầu.

-“Đúng vậy, một đôi làm

cho ta tâm tư lao lực, thương tiếc.”

-“Ngài ngồi xuống kể

cho ta nghe xem.”

Nguyệt Lão kéo ghế ngồi xuống, thuật lại

một đoạn chuyện cũ……

“Aiz, cái này cũng đều là do cha mẹ

quái dị của Âu Tinh Phàm gây nên. Cha mẹ hắn lúc gần bốn mươi tuổi mới có được

đứa con đầu lòng, yêu thương chiều chuộng cũng không có gì đáng trách, nhưng

hành vi của bọn họ đúng là phi thường không thể lý giải được. Khi hắn vừa tròn

hai tuổi, bọn họ chỉ hận không thể cho hắn những thứ tốt nhất trong thiên hạ.

Một ngày nọ, bọn họ gặp một người phụ nữ đang khó sanh trong một sơn động hẻo

lánh, nếu đã giúp thì không nói gì nhưng khi tiểu cô nương kia vừa được sinh hạ

thì bọn họ liền đoạt đi.”

-“Cướp cô dâu

sao?”

-“Cũng không hẳn là vậy, bọn họ là người hành vi quái

dị nên trong giang hồ cũng đắc tội không ít. Khi Tinh Phàm chín tuổi , bọn họ

cũng không thể thoát khỏi vận rủi nên bị cừu nhân sát hại., chỉ để lại hai đứa

nhỏ đáng thương sống nương tựa lẫn nhau.”

-“Như vậy thì Tinh

Phàm củng Ẩn Nguyệt tình cảm nhất định là rất tốt.” – Thanh Ngưng

hỏi.

-“Đây là điều dĩ nhiên, Tinh Phàm đối với vị muội muội

này đều hết lòng che chở ….”

-“Nga, nói như vậy Tinh Phàm

nảy sinh tình cảm huynh muội đối với nàng ta nên mới gây ra bi kịch đáng tiếc

này sao.”

-“Nếu là như thế cũng không có gì tiếc nuối. Tinh

Phàm xem muội muội của mình là người quan trọng nhất, tất cả đều suy nghĩ vì

nàng, tránh cho mọi việc gây thương tổn cho nàng. Ta vốn dĩ định thành toàn cho

bọn họ, chỉ là thân thế của bọn họ sẽ vĩnh viễn trở thành một bí

mật.”

-“Bọn họ nếu đã là thân nhân của nhau thì chuyện nhân

duyên cũng rất khó có thể xảy ra” – Thanh Ngưng ngẫm lại cũng thấy đây cũng

không phải là một biện pháp tốt.

-“Đúng vậy, cho nên ta cũng

không dám l* m*ng, nên đã tạm hoãn chuyện nhân duyên ấy lại. Khi bọn họ lớn lên

thì thay đổi rất nhiều, Tinh Phàm rất ít khi về nhà, suốt ngày chỉ lưu luyến nơi

lầu xanh phong nguyệt. Ẩn Nguyệt mỗi ngày đều chỉ ngồi ở nhà, đêm cũng không ngủ

mà mong ngóng hắn trở về…. haiz , cuối cùng đến lúc hắn trở về lại mang theo một

nữ tử tên Hương Tuyết…”

-“Chắc chắn là hắn đang trốn tránh

tình cảm của chính mình.”

Nguyệt Lão khi nghe những lời ấy,

lông mày bỗng chau lại –“Cũng không đúng a, ta suy nghĩ lại chỉ thấy hắn là loại

người bạc tình, liền đem Âu Ẩn Nguyệt trao cho một nhân duyên khác tốt hơn.Nhưng

quả là tạo hóa trêu ngươi, mẫu thân của Hương Tuyết lại chính là người nữ nhân

trong sơn động năm ấy.”

-“Sao lại có chuyện như

thế?”

-“Không phải là trùng hợp, bởi Hương Tuyết là tỷ tỷ

của Âu Ẩn Nguyệt nên hai người có thần thái khá giống

nhau.”

-“Nói vậy cái Tinh Phàm thích chính là thần thái

giống nhau đó sao?” – Thanh Ngưng thống khổ nhắm mắt lại…… sao lại có kết cục ai

oán đến thế?

-“Đúng vậy! Bi kịch cũng từ đấy mà thành. Cứ

nghĩ rằng thân sinh cốt nhục như vậy cũng tốt ai ngờ lại làm cho bọn họ ruột gan

như đứt ra từng khúc… Bọn họ vốn chính là trốn tránh tình cảm của nhau, nhưng

lại ngẫu nhiên gặp một cơ hội nên cuối cùng mới trở thành sai lầm như thế

này….”

-“Cuối cùng thì cũng hiểu, ngài tại sao lại làm như

vậy? Nếu ngài cho bọn họ biết thì có lẽ sẽ không xảy ra bi kịch như vậy.” –

Thanh Ngưng trầm giọng hỏi.

-“Tiết lộ thiên cơ là vi phạm

Thiên luật.” – Nguyệt Lão biện giải.

-“Cho nên ngài vẫn

giương mắt lên mà nhìn hai người bọn họ sống nương tựa vào nhau mười mấy năm

cuối cùng cũng bị chia rẻ sao.”

-“Ta… Đáng tiếc là ta tỉnh

ngộ quá muộn, là ta hại bọn họ.”

-“Ngài sai lầm không chỉ

khi bọn họ còn sống mà đến kiếp này bọn họ cũng không thể được ở cạnh nhau. Âu

Ẩn Nguyệt phải nhận mọi đều khi dễ đến nỗi phải tự kết liễu đời mình” – Thanh

Ngưng miễn cưỡng đứng dậy nói –“Kiếp sau , e có lẽ nàng chỉ có thể đầu thai

thành một con vật nào đó …”

-Nguyệt Lão cũng run run đứng

dậy, quỳ gối trước mặt Thanh Ngưng –“Nếu không phải là do ta phạm sai lầm thì bi

kịch này cũng không thể xảy ra… là ta quá hồ đồ.”

Thanh

Ngưng nhanh chóng nâng Nguyệt Lão dậy –“Không phải tất cả điều là lỗi lầm của

ngài đâu, tình yêu vốn là thứ khó nắm bắt.”

-“Ta nguyện ý

nhận trừng phạt.”

-“Nguyệt Lão a, chúng ta đã có giao tình

nhiều năm như vậy, ngài còn không hiểu ta sao?” – Thanh Ngưng cúi đầu trầm ngâm

nói –“Ngài có muốn tìm sự giúp đỡ không?”

-“Nếu tìm được

người thông minh lanh lợi như ngươi giúp đương nhiên là rất tốt.” – Nguyệt Lão

cảm kích nắm chặt tay Thanh Ngưng .

-“Được rồi, ngài mau

chóng cho ta hỏi một chút vấn đều” – Thanh Ngưng vừa định ra khỏi Hồng Loan Cung

liền quay lại hỏi –“Tinh Phàm khi chuyển thế đầu thai tên gọi là

gì?”

-“Tần Nghĩa

Phàm.”

------------------------------------------------------------------------------_

Tiếng

cười lả lướt ngọt ngào mang theo một khúc thanh nhạc vang vọng khắp

phố.

Thanh Ngưng đứng trước cửa tửu lâu xa hoa nhất ở thành

Lạc Dương, phía trước nạm chữ vàng “Lạc Dương lâu”. Phía trước có một đoàn khất

xông tới, hướng hắn cầu xin –“Đại gia xin ngài thương xót đi, nếu không lão bà

và con nhỏ của tôi sẽ chết đói.”

-“Cho tôi ăn

đi…”

-“Xin thương xót đi.”

Thanh Ngưng

đỡ người khất cái đang quỳ lên, nhẹ giọng nói –“Để ta đi vào, các ngươi cứ việc

ăn.”

Đáng tiếc đám khất cái còn chưa được vào cửa thì đã bị

chặn lại –“Các ngươi từ nơi nào đến! Đi ra ngoài! Cút

đi!!”

-“Ta thỉnh bọn họ đến”- Thanh Ngưng lấy bạc ra đưa cho

người đó.

-“Chỗ này dù cho có bạc cũng không thể vào.” –

Người nọ đem bạc trả lại cho Thanh Ngưng, lạnh nhạt nói –“Vị đại gia này, cho dù

ngươi ăn vận cũng không đến nổi nào nhưng nếu muốn vào Lạc Dương Lâu, ngươi vẫn

chưa đủ tư cách đấy.”

-“Ta không có tư cách ?” – Thanh Ngưng

sắc mặt trắng bệch.

Thiên thượng nhân gian có nơi nào mà hắn

không có tư cách vào?

Cho dù là Kim Loan hay Bảo Điện hắn

vẫn tự nhiên ra vào, Ngọc Đế cùng Vương Mẫu Nương Nương cũng chưa từng dùng ngữ

khí mãnh liệt như vậy đối với hắn.

-“Đúng, nếu ngươi có thể

là quan viên tứ phẩm trở lên hay hay kẻ có vạn lượng vàn kim thì có thể thưởng

thức mĩ vị nơi đây! Đi ra ngoài!” – Kẻ đó vừa nói vừa đá đấm đem đám khất cái ra

ngoài.

-“Dừng tay !” – Thanh Ngưng giận dữ

hét.

Bàn tay đang dụng lực nhưng cuối cùng vẫn là biến

mất.

Hắn đến gấn đám khất cái, đem ít bạc giao cho bọn họ -“

Các ngươi đi nơi khác ăn đi, nơi này có điềm xấu.”

-“Cảm ơn

đại gia … cám ơn đại gia.” – Khất cái trước cửa tiếp nhận bạc xong nhanh chóng

tản đi.

Thanh Ngưng xoay người, lạnh lùng nói với kẻ đó

–“Hành vi của ngươi hôm nay sẽ phải trả giá ở đại

giới.”

-“Cứ việc nói đi, coi như ngươi đang hù dọa kẻ

khác”

-“Đúng là chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng.” – Thanh

Ngưng liền quay lại, chớp mắt đã biến vào tửu lâu.

-“Ai? “ –

Kẻ đó vốn dĩ định đuổi Thanh Ngưng đi, nhưng nghĩ lại hắn có lẽ võ công rất cao,

tốt nhất đừng nên gây sự.

-“Quên đi!” – Kẻ đó bĩu môi, phủi

phủi tro bụi trên người, tiếp tục làm cái công việc mà người ta gọi là “bưng trà

rót nước” trong tửu lâu (Mik: =.=) , đến lúc này hắn vẫn không biết Hắc Bạch Vô

Thường vẫn đi phía sau hắn, Tàng Vương ở Điện Diêm La đã chuẩn bị cho hắn một

vận mệnh vĩnh viễn giống như “chó cậy gần nhà gà cậy gần

chuồng.”

Thanh Ngưng chậm rãi đi vào một gian phòng thanh

nhã, trong đó chỉ thấy một vị mi thanh mục tú, quần áo hoa lệ cùng một vị nam tử

đang ngồi một mình chè chén nghe tiểu khúc. Hơn nữa mỗi lần hắn uống hết rượu là

có một nam hài mười sáu mười bảy tuổi lập tức rót đầy cho

hắn.

-“Công tử vẫn chưa đi sao?” – Thanh Ngưng mỉm cười

hỏi.

Người nọ ngẩng đầu liếc qua, nhưng không trả lời, giơ

tay phải lên có ý bảo hắn tọa.

-“Thiếu gia …” –Người tủy

tùng lên tiếng muốn nói gì đó nhưng lập tức bị hắn cắt

lời.

-“Tiếp tục lấy thêm ít rượu và thức

ăn.”

-“Vâng.”

-“Tại hạ vừa mới nghe qua

chuyện trước tửu lâu, công tử hảo độ lượng.” – Vị công tử kia cười

nói.

-“Thật sao? Nói thật ta cũng rất oán hận những người

như thế. Bản thân mình cũng xuất thân bần hàn nhưng lại ỷ thế h**p

người.”

Nếu không phải do hắn tu sinh dưỡng tính đã lâu như

vậy nếu không lúc đó đã sớm xuất thủ. Trong mắt hắn, giết người làm ác cũng là

bất đắc dĩ nhưng loại xuất thân hèn mọn này lại còn khinh thường những người khổ

cực khác hắn tuyệt đối không tha thứ.

-“Nga, Nếu là ta nhất

định sẽ hảo hảo giáo huấn hắn.”

-“Ta sẽ…” – Thanh Ngưng bỗng

nhiên nhớ ra vội chuyển đề tài –“Ngươi vì sao không hỏi ta đến tìm có việc

gì.”

Người nọ rót rượu cho Thanh Ngưng, nói –“Ta không hỏi

ngươi cũng sẽ nói.”

-“Ta chỉ là muốn kể cho ngươi nghe một

câu chuyện xưa.” – Thanh Ngưng tiếp nhận rượu , một cỗ hương vị nồng đậm xông

lên mũi làm cho hắn tò mò, nhấm nháp chút rượu , hương vị cay nồng làm hắn cả

kinh, buông chén rượu xuống –“Nguyên lai, các nhân văn nhã sĩ lại rất thích nhắm

nháp loại hương vị này.”

-“Ngươi không say rượu sao?” –

Người nọ kinh ngạc nhìn Thanh Ngưng, hỏi,

-“Đúng vậy, ta chỉ

muốn nghe ý kiến của ngươi về chuyện xưa của một đôi huynh muội, không biết

ngươi có hứng thú hay không?”

-“Nguyên lai ngươi là người

thuyết thư (*kể chuyện) , vùa đúng lúc ta nghe xong khúc tiếu này, thỉnh” – Nói

xong, người nọ liền lệnh cho cô nương thổi tiếu khúc lui

xuống.

---------------------------------------------------------_

-Từng

có một cô gái tên là Ẩn Nguyệt, lúc bảy tuổi thì phụ mẫu yêu thương của nàng bị

g**t ch*t, nàng sợ hãi ôm thân thể lạnh như băng của mẫu thân lại, không ngừng

khóc hô –“Mụ mụ ….” , trong một khắc nàng như bị bóng tối vây hãm. Một vị ca ca

hơn nàng hai tuổi vội vã chạy đến gắt gao ôm lấy nàng vào ngực , ôn nhu an ủi

nàng –“Nguyệt nhi , đừng sợ, ca ca vĩnh viễn sẽ ở bên cạnh

ngươi.”

Nàng ôm lấy ca ca không ngừng khóc , cho đến lúc

thanh âm khàn khàn không thể phát ra tiếng…..

Đó là một ngày

đen tối, nhưng lại được ca ca nàng ôm lấy , cấp cho nàng toàn bộ hơi ấm của một

tiểu nam hài chín tuổi.

Mỗi ngày lúc Âu Ẩn Nguyệt khóc, ca

ca của nàng đều ôm lấy nàng, dần dấn đó trở thành chỗ dựa tinh thần cho nàng,

hai bàn tay nhỏ bé đem cấp cho nàng một chém cháo hoa , nàng cũng xem đó là mĩ

vị ngon nhất trên đời, nàng rời xa sợ hãi, ỷ lại vào ca ca của

mình.

Nàng mỗi ngày đều ở bên cạnh hắn lúc hắn luyện công,

khi hắn mệt mỏi nàng sẽ pha trà cho hắn, khi hắn đói nàng sẽ nấu cho hắn ăn.

Trời đông giá rét, bọn họ sẽ ôm nhau sưởi ấm … hứa hẹn “vĩnh viễn không chia

lìa.”….

Một đêm của mười năm sau, ca ca của nàng cự tuyệt

không cùng ngủ cùng nàng, nàng ôm chăn ngây ngốc ngồi trên giường một đêm không

ngủ, lại luôn không ngừng hỏi –“Vì cái gì?”

-“Bởi vì vị ca

ca đã trưởng thành.” – Vị công tử kia bỗng nói xen vào, trong mắt bỗng lóe lên

một tia sầu não.

Hắn đã trưởng thành , cũng không hề luyện

võ công, không còn bảo muốn báo thù rửa hận nữa, làm người bảo tiêu kiếm tiền

tiêu vào nơi phong hoa tuyết nguyệt, rượu ngon gái đẹp. Âu Ẩn Nguyệt mỗi đêm đều

ôm chăn nhưng không thể ngủ, dù có ngủ nhưng cũng bị ác mộng làm cho thức

giấc.

-“Ngươi đã trở lại?” – Đêm khuya nàng nghe thấy tiếng

mở cửa, lập tức chạy ra đón, giúp hắn c** q**n áo bám đầy tuyết, giúp hắn châm

một ly trà.

-“Cám ơn Nguyệt nhi, nhanh đi ngủ đi, về sau

không cần chờ ta.”

-“Ca…”

-“Đi ngủ

đi!!!.” – Hắn không kiên nhẫn lặp lại lời nói.

Nàng giật

mình nhìn biểu tình buồn chán của ca ca, muốn nói nhưng lại thôi, ngoan ngoãn

quay trở lại phòng mình.

Nàng ôm chăn khóc suốt một đêm ,

vẫn không rõ hỏi –“Vì cái gì….”

-“Bởi vì hắn chán ghét hai

chữ “ca ca” “ – Người nọ từ từ đáp lại, ánh mắt nhìn về phía xa xôi, như đang

ngẫm một điều gì đó.

Thanh Ngưng không để ý hắn , vẫn tiếp

tục nói.

Sau đó, ca ca của nàng vẫn rất ít khi về nhà, cho

dù có về cũng say như chết.

Có điều mỗi lần nàng nghe thấy

tiếng mở cửa đều vội vàng đỡ ca ca vào phòng rồi nấu cho hắn chén cháo, ngồi bên

cạnh nhìn hắn ngủ.

Nàng nghĩ cuộc sống như thế cũng làm nàng

thỏa mãn rồi nhưng lúc ấy ca ca nàng lại mang về một nữ nhân tên Hương

Tuyết.

Hương Tuyết giống như vầng thái dương làm chói mắt

người khác, làm cho nàng mỗi lần nhìn thấy Hương Tuyết đều có một cảm giác kì

lạ. Nàng không biết bộ dáng trưởng thành của Hương Tuyết sẽ ra sao nhưng đoán

chừng hẳn là rất đẹp. Bởi vì ca ca nàng luôn dùng ánh mắt tràn ngập yêu thương

v**t v* khuôn mặt của nàng ta, thậm chí vô cùng thân thiết ôm Hương

Tuyết.

Từ lúc Hương Tuyết xuất hiện, thế giới đen tối của

mười năm về trước lại bao trùm lấy nàng, bất luận dù là ban ngày vẫn như màn đêm

thăm thẳm, trong cơn mơ hay lúc tỉnh dậy xung quanh nàng chỉ là máu tươi cùng

với thi thể lạnh băng của cha mẹ. Bên cạnh nàng dường như mất đi một sinh mệnh

ấm áp, một nam nhân – ca ca – bằng hữu của nàng . Nàng đến bây giò cũng không

biết bộ dáng người nam nhân cũng là ca ca của mình ra sao nữa chỉ biết hắn có

một bờ vai rộng lớn.

Vào đêm ca ca nàng thành thân, nàng dựa

vào bả vai rộng lớn ấy không ngừng hỏi – “Vì cái gì …..”

Vị

công tử kia bỗng nhiên đứng dậy, cả giận nói –“Vì cái gì ? Như thế nào lại hỏi

vì cái gì nhiều như vậy?”

-“Nàng hỏi là : Vì cái gì …. Chúng

ta lại là huynh muội” – Thanh Ngưng cũng đứng lên vỗ bả vai hắn nói –“Nếu ngươi

đã không muốn nghe….”

-“Khoan đã , về sau như thế nào ?” –

Người nọ chậm rãi ngồi lại , ngón tay không tự chủ được mà nắm chặt chém

rượu.

-Âu Ẩn Nguyệt gả cho bằng hữu ca ca nàng là Hạo Thiên

– thiếu chủ của tiêu cục . Nàng ngày ngày đều phải chịu đau khổ, trời mưa thì

phòng ở không được tu bổ rách mướp, khi đông đến thị lạnh run , mỗi ngày chỉ dựa

vào cháo hoa cho đỡ đói. Chỉ là , nàng lặng lẽ nhẩm tính từng ngày cho đến ngày

giỗ của cha mẹ, bởi vì chỉ có duy nhất ngày hôm ấy nàng mới có thể cùng ca ca đi

bái tế phần mộ của cha mẹ.

-“Cha, nương, ta rất tốt. Hạo

Thiên đối với ta tốt lắm.” – Mỗi lần đến trước phần mộ của cha mẹ nàng đều nói

như thế, sau đó chờ ca ca kể về cuộc sống trong một năm của

hắn.

-“Cha , nương ! Ta sẽ báo thù ! Cha mẹ ở dưới suối vàng

có thể yên nghỉ …. Cha , nương. Vì cái gì hai người thật tàn nhẫn, nếu đã cho ta

một thê tử tại sao không sớm nói cho ta

biết?”

-“Ca?”

-“Nguyệt nhi, có người cần

gặp muội.”

-“Ân.” – Nàng cảm thấy ca ca mình có chút quái

dị, trong mắt phảng phất tràn ngập sự hối hận.

Không thể tin

được hắn đưa nàng về nhà hắn, một nữ tử trung niên xinh đẹp vừa thấy nàng liền

gắt gao ôm chặt , nắm tay nàng khóc –“Là nàng , nàng là Hương

Ngưng.”

-“Ta gọi là Ẩn Nguyệt” – Nàng nhỏ giọng trả

lời.

-“Không phải, con là nữ nhi của ta , nữ nhi mười mấy

năm trước bị cướp đi.”

Trước mặt nàng trở nên mơ hồ, thanh

âm của người nữ nhân kia cũng dần dần biến mất, nàng cuối cùng cũng tìm thấy ấm

áp … một cánh tay rắn chắc đang gắt gao ôm chặt nàng trong lòng ngực. Trong lúc

nàng đang mở màng ngủ , nàng cảm giác được quần áo của mình bị ai đó giải khai,

một đôi tay mềm mại khẽ v**t v* bả vai nàng, một giọt nước lạnh lạnh giống như

mưa nhẹ rơi trên bả vai nàng…..

-“Nguyệt nhi …” – Tiếng ca

ca gọi làm nàng thức dậy, vội vàng sửa sang lại quần áo, sợ hãi lôi kéo tay hắn

–“Ca, ta muốn về nhà .”

Hắn gật đầu mang nàng rời

đi.

Trên đường không ai nói gì….

Vừa đến

trước của tiêu cục, Âu Ẩn Nguyệt nhịn không được kêu lên

–“Ca…”

-“Đừng gọi ta là ca ca, những năm này ta hận nhất

chính là hai chữ ca ca này. Cả đời ta cũng không muốn nghe đến nó.” – Hắn vừa

định rời đi liền bị Ẩn Nguyệt ôm chặt.

-“Âu Tinh Phàm, cho

dù ta không phải muội muội của ngươi nhưng tại sao lại vội vàng rời bỏ ta

đi?”

Hắn vẫn không nói gì.

-“Nếu không

có vấn đề gì, vậy thì vĩnh viễn đừng gặp mặt.”

-“Hảo” – Ca

ca của nàng như vậy liền rời đi, cho dù nàng có gào khóc thế nào hắn cũng không

quay đầu.

-“Nếu đã không gặp mặt chi bằng không thấy! Chuyện

xưa của ngươi rất hay , cám ơn ngươi!”

-“Ngươi không muốn

biết kết cục như thế nào sao? – Thanh Ngưng nhìn hắn thật

lâu.

-“Ta biết, bọn họ không còn gặp

lại.”

-“Ngươi hy vọng kết cục như vậy sao ? Đáng tiếc là bọn

họ đã gặp lại –Ca ca nàng nói –“ Gông xiềng của luân thường làm cho người ta

phải kiềm nén dc vng của chính mình , mới tạo thành bi kịch của ngày hôm nay.

Hiện tại ta không thể tiếp tục phạm sai lầm để bản thân phải hối hận. Nguyệt

nhi, đi cùng ta đi , chúng ta sẽ vĩnh viễn không chia

lìa.”

-“Ta đều đồng ý với chàng” – Nàng biết rõ nếu trốn

theo hắm sẽ phạm phải tội ác nhưng nàng vẫn làm thế.

Đáng

tiếc bọn họ rời đi cưa lâu, Hương Tuyết liền treo cổ tự sát, trong bụng đã có

bầu ba tháng.

Thanh Ngưng vừa nói xong, người nọ liền ôm

ngực, hô hấp có chút khó khăn.

-“Ngươi có khỏe

không?”

-“Không có việc gì, chuyện xưa của ngươi làm ta nhất

thời phấn khích. Ta chưa từng nghe qua câu chuyện nào như

thế.”

-“Chỉ là chuyện xưa thôi ngươi không cần để trong

lòng.”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.