Chương 4: Hồng loan

Gấm vóc trước mắt đã chất cao như núi, bàn tay mềm mại của Y Vân không chút

dừng lại – Nếu thần tiên có thể đổ máu thì y phục của nàng sớm đã nhuốm đầy

huyết sắc (màu máu) – Nếu thần tiên có thể rơi lệ thì có lẽ trong tay nàng giờ

đã thấm đầy nước mắt.

“Ta xem nàng là tri kỉ, là người duy nhất trong thiên địa có thể hiểu được

tâm tư ta, cũng là người duy nhất làm bạn với ta trong tam giới này….”

“Nếu

có một ngày nàng ấy có thể nói với ta một câu, cười với ta một cái, ta nguyện ấy

dùng mọi thứ để trao đổi….”

“Vì sao nàng cái gì cũng không nhớ? Vì cái gì

nàng có thể động, có thể cười,nhưng lại hoàn toàn…”

-“Không cần!” – Y Vân

thống khổ che tai mình lại.

Vì sao mà lời nói của Thanh Ngưng luôn vang lên

bên tai nàng, mỗi lần đều như cào xé tâm can của nàng….

-“Làm sao vậy? Ai dám

chọc giận đến tiên tử xinh đẹp nhất thiên giới ?”- Một khuôn mặt tươi cười xuất

hiện trước mặt nàng – Là Thỏ Ngọc, nàng ta luôn lấy cớ là Quảng Hằng cung rất

lạnh nên thích bay đến Thiên cung dạo chơi; hơn nữa lại rất thích cùng các tiên

tử nói chuyện phiếm.

-“Không có gì, chỉ là phàm nhân lại khẩn cầu gì đó thôi”

– Y Vân xấu hổ cười.

-“Phàm nhân lại khẩn cầu điều gì mà phiền đến ngươi thế?

Không phải nam nữ si tình đấy chứ?” – Nàng ngồi bên cạnh Y Vân, bộ mặt tràn đầy

biểu tình, thở dài – “Thật sự không hiểu tình yêu thế gian là gì ? Cái gì động

tâm hay không động tâm ? Không hiểu thế nào là núi có thể dời, đất trời cũng có

thể hợp! Ta sống trăm ngàn năm qua vẫn chưa nhìn thấy núi đổi , đất trời đổi

thay! Thật ra mỗi ngày đều thấy bọn họ tan rồi lại hợp”.

Y Vân cứ xem như

không có chuyện gì vẫn cười cười, tiếp tục dệt vải- Tình yêu ? Không từng trải

qua làm sao biết được thế nào là si mê cùng trầm luân.

-“Ngươi biết không?

Người sầu tư nhất chính là “Nguyệt Lão” , lần trước ta đến Hồng Loan cung, thấy

điệu bộ phát sầu của hắn thật đáng thương .. ha ha “ – Thỏ Ngọc cười không

thôi.

-“Nguyệt Lão –Chính là người cai quản nhân duyên thế gian – Hồng Loan

Tinh Quân sao?”

-“Đúng vậy! Chúng ta đi Hồng Loan cung chơi đi .” – Thỏ Ngọc

vừa nhắc đến việc dạo chơi liền hứng thú không thôi.

-“Không được, ta còn có

việc.”

-“Dệt cái gì, đống y phục đó đủ cho thiên thượng tiên tử mặc mấy trăm

năm” – Nàng đoạt lấy gấm vóc từ trong tay Y Vân, để qua một bên rồi hướng Hồng

Loan cung bay đến…


Tường hồng , ngói xanh – Mây

mù bên trong Hồng Loan cung như ẩn như hiện, một gốc cây cổ với vô số tơ hồng

bay phấp phới. Kỳ thật, nơi này không có trăng, mãi mãi chỉ là ban ngày.

Y

Vân đang định gõ cửa thì Thỏ Ngọc liền kéo tay nàng đẩy cửa mà vào.

-“Như vậy

không tốt cho lắm!” – Y Vân nhớ rõ khi ở thế gian,mỗi khi vào nhà người khác đều

phải gõ cửa.

-“Ngươi cho rằng đám người sống đến mấy ngàn tuổi như lão thần

tiên thì còn tính toán chuyện có nên gõ cửa hay không a ?Ngươi cứ nghĩ là bọn họ

cũng quan tâm đến những chuyện phàm nhân này sao?”.

-Y Vân bất đắc dĩ lắc

đầu. Đúng vậy, ở tiên giới này không ai cố ý quan tâm những chuyện này, phàm là

thần tiên thì mọi chuyện trong lòng đều như tấm gương phản chiếu ra

ngoài!

Trong Hồng Loan cung, nơi nào trên vách tường cũng tràn ngập hồng ngọc

tỏa kim quang sán lạng. Một lão thần tiên khuôn mặt hiền hòa, chòm râu dài chấm

đất đang ngồi trên hồng vách phía trước… thân thể bị đống văn thứ che mất phân

nửa. Cầm sợi chỉ màu đỏ suy nghĩ sầu não.

-“Lão tinh quân, lại có chuyện gì

không thông sao?”- Thỏ Ngọc lơ đễnh kéo tay Y Vân ngồi xuống bên cạnh

hắn.

Nguyệt Lão đối với sự xuất hiện của nàng cũng có chút kinh, sau đó lại

cau mày nhìn chằm chằm vào vài cái tên trên tường nói – “Aiz .. thật sự là nam

giải mà .. “

-“Lại có nam nữ si tình sao? E rằng chỉ có ngài mới kiên

nhẫn cùng phàm nhân dây dưa.” – Thỏ Ngọc bỉu môi nói.

-“Đúng vậy, lần này là

Lạc Dự Minh, Lâm Tương Kiệt, Trương Kì Nhã , không biết nên an bài như thế nào

cho tốt đây” – Nguyệt Lão cảm thán nói.

-“Có gì khó sao?” – Y Vân tò mò nói

xen vào. Trong tư tưởng đơn thuần của nàng, chỉ cần là là hai người yêu nhau thì

đều sẽ trở nên thân thuộc, có gì khó nhọc đâu?

-“Lạc Dự Minh này cả đời giết

người vô sô, dương thọ chỉ có hai mươi lăm năm. Mà Lâm Tương Kiệt là người khiêm

nhường, luôn làm người khác vui vẻ. Lâm Tương Kiệt cùng Trương Kì Nhã là thanh

mai trúc mã. Hiện tại hai người này đều đối với Trương Kì Nhã nãy sinh tình ý,

ta lại không biết nên đem nhân duyên của Trương Kì Nhã giao cho ai mới tốt

đây.”

-“Cứ tưởng gì, đương nhiên là Lâm Tương Kiệt, ngài xem hắn dương thọ

tám mươi đương nhiên có thể cùng Trương Kì Nhã bách niên giai lão , vĩnh kết

đồng tâm”- Thỏ Ngọc chỉ vào Lâm Tương Kiệt, không chút do dự nói.

-“Ta cũng

nghĩ vậy, nhưng là kiếp trước, Trương Kì Nhã cùng Lạc Dự Minh vốn là vợ chồng…

Lạc Dự Minh chết trận nơi sa trường. Trương Kì Nhã cả đời đều hiếu kính với cha

mẹ hắn, chiếu cố nữ tử…

Trước lúc lâm chung, nàng từng đứng trước miếu Nguyệt

Lão khấn cầu, hy vọng kiếp sau có thể cùng Lạc Dự Minh tiếp tục duyên phận.”

– Nguyệt Lão khó xử nhìn vận mệnh của ba người bọn họ. –“Kiếp trước hắn đã làm

khổ cả đời Trương Kì Nhã, ta thật sự không đành lòng làm cho nàng lại giẫm lên

vết xe đổ ấy.”

-Y Vân sâu kín nói – “Nếu quả thật kiếp trước nàng thấy quá

khổ sẽ không hy vọng kiếp này có thể gặp lại hắn. Tinh quân vì sao không giúp

nàng ta được toại nguyện.”

Nếu Nguyệt Lão tài cán có thể nối một sợi chỉ cho

nàng cùng Thanh Ngưng cho dù chỉ có một ngày được làm vợ chồng cho dù có phải

sống cở khổ suốt quãng đời còn lại nàng cũng cam tâm tình nguyện.

-“Có điều

ngươi không biết, Lạc Dự Minh kiếp này tội ác ngập trời. Ta như thế nào có thể

nhìn hắn đạp hư một nữ tử dịu dàng như vậy. Thật là có lỗi .. có lỗi a!”

– Nguyệt Lão cảm thán nói.

-“Trong cuộc sống này có biết bao điều mà thần

tiên chúng ta bất đắc dĩ cũng không thể lý giải, đâu phải ai sinh ra cũng điều

là ma quỷ, nếu như hắn có nổi khổ riêng, ta tin tưởng hắn bản tánh nhất định

thiện lương….

Huống chi , dù kết quả có thế nào thì đây cũng là con đường mà

Trương Kì Nhã đã chọn , nàng ta nhất định sẽ không hối hận”- Nếu là nàng , nàng

cũng tuyệt đối sẽ không hối hận.

Nguyệt Lão nhìn thật lâu cái tên trên tường

, rốt cục cũng thở dài – “Nghiệt duyên a! –Tất cả đều do tạo hóa định đoạt.”

– Sau đó Nguyệt Lão dùng bút son nhẹ nhàng quét qua tên của Lạc Dự Minh cùng

Trương Kì Nhã, kim quang lóe ra , hai cái tên liền biến mất sau

đó.


Y Vân đứng trước trận gió mạt nhẹ cùng hương

thơm thổi đến. Nhìn thấy Thái Bạch Tinh trong đình viện chơi cờ một mình, hao

tổn tâm cơ nhìn tài nghệ của bản thân, nàng có chút do dự nhẹ giọng kêu – “Tinh

quân, tiểu tiên có vài vấn đề không rõ, có thể thỉnh giáo Tinh quân được

không?”.

-“Mời ngồi” – Thái Bạch Tinh gật đầu.

-“Vận mệnh của phàm nhân là

do thần tiên trên trời ban cho, nhưng vì Thiên giới lại biến một người thiện

lương thành ma quỷ? “- Nàng lặng lẽ đi vào, cung kính đứng ở hành làng uốn lượn.

Thái Bạch Tinh trả lời -“Người không biết đấy thôi, Thiên giới ba cho con

người không phải là vận mệnh cả đời họ. Mệnh của mỗi người đều do tiền sinh kiếp

trước của hắn quyết định, nếu là nghiệt thì kiếp này hắn sẽ phải chịu nạn. Trong

lúc đối mắt với kiếp nạn, nếu hắn lựa chọn con đường nào thì đó hoàn toàn là sự

lựa chon của hắn.

Chúng thần tiên cho dù tài cán cách mấy có thể giúp bọn họ

giải một ít kiếp nạn nhưng cũng không thể nào thay đổi lựa chọn của bọn

họ.”

-“Chúng ta chỉ có thể nhìn bọn họ xoay sở, nhiều lần trải qua đau khổ mà

vẫn thờ ơ sao ? Nếu chúng thần tiên cái gì cũng không thể làm thì làm sao vẫn

còn muốn thống trị tam giới”.

Thái Bạch Tinh khiếp sợ ngẩng đầu, ánh mắt thăm

dò dừng lại trên người nàng, hồi sau mới buông quân cờ trong tay nói – “Thanh

Ngưng nói: Hắn sáng tạo ra thân thể ngươi nhưng không cách nào cho ngươi một

linh hồn .. xem ra hắn sai lầm rồi, chỉ có Thanh Ngưng mới có thể cho ngươi một

tâm hồn thiện lương như vậy.”

-“Hận ta năm đó đem ngươi bỏ trên vách núi cao

vạn trượng sao?” – Thái Bạch Tinh không thấy nàng trả lời, hỏi.

Y Vân yên

lặng lắc đầu, đối với ánh mắt có thể nhìn thấu tâm của thần tiên mà nói dối thì

thật là ngu xuẩn.

-“Vậy vì cái gì mà ngươi muốn quay lại thiên đình?”

-“Ta

sẽ không quấy rầy chàng, ta …” – Nàng định nói là nàng sẽ không cho Thanh Ngưng

biết tâm ý của nàng; nhưng chưa nói hết đã bị Thái Bạch Tinh cắt

ngang.

-“Ngươi nghĩ với đạo hạnh của hắn, ngươi nghĩ có thể lừa hắn bao

lâu?”.

-“Ta…” – Đúng vậy, Thanh Ngưng không phát giác được là vì nàng chưa

từng nói nhiều quá một câu trước mặt hắn, nhưng sớm muộn gì hắn cũng phát hiện,

nếu là Thanh Ngưng – hắn sẽ như thế nào?

Bên tai nàng lại vang lên lời nói

của Thanh Ngưng - “Nếu có một ngày nàng ấy có thể nói với ta một câu, cười với

ta một cái, ta nguyện ấy dùng mọi thứ để trao đổi….” – Tâm không khỏi rung

rung.

Thái Bạch Tinh thu hồi bàn cờ, đến gần nàng nói – “Nếu ngươi muốn biết

vì sao phàm nhân lại phải trải qua đau khổ như thế chi bằng ngươi cứ hạ phàm tự

mình nhìn xem”

-“Nhưng nếu một mình ta hạ phàm thì sẽ vi phạm Thiên Quy” – Y

Vân vừa được ban tiên nên Thiên Luật nàng đều nhớ rất rõ.

-“Một mình hạ phàm

thì đúng là vi phạm Thiên Quy, nhưng nếu có người hỗ trợ cùng hạ phàm thì được

xem là làm việc thiện tích đức. Yên tâm, chưởng quản Nam Thiên Môn là Thanh

Ngưng.” – Tháo Bạch Tinh cười rồi rời đi.

Nàng hiểu ám chỉ của Thái Bạch

Tinh, mỗi lần có việc muốn hạ phàm đều phải có thủ dụ của Thanh Ngưng mới có thể

qua Nam Thiên Môn rời Thiên đình, nếu không chính là trái thiên luật.

Cai

quản Nam Thiên Môn chính là Thanh Ngưng, nếu nàng qua Nam Thiên Môn hạ phàm,

Thanh Ngưng nhất định sẽ không trừng phạt nàng.

-“Thanh Ngưng… Thanh Ngưng”

–Nàng thanh nhẹ tên hắn, một loại đau đớn trong lòng bỗng xuất hiện.

Thế

gian? Thái Bạch Tinh tột cùng là muốn nàng xem cái gì?

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.