Chương 10: Tuyệt tình

Vô tri vô giác hắn lại đến Chức Nữ Cung,đây là nơi ở trước của một tiên nữ đã

xúc phạm Thiên luật nên nơi này đã bị cấm. Sau đó, Vương Mẫu cũng niệm tình

chuyện đã qua vì thế Chức Nữ Cung lại một lần được sử dụng, trở thành nơi dệt

vải của các tiên nữ. Thanh Ngưng nhìn những bức tường màu sắc sặc sỡ, một loại

tình cảm phiền muộn lại bắt đầu nảy sinh trong lòng hắn.

Vào lúc

này, bóng hình xinh đẹp mà mấy tháng nay hắn vẫn không được nhìn thấy đang chậm

rãi đi đến.

-“Mới từ trần gian trở về sao?” – Thanh

Ngưng chặn nàng lại. Trong đầu hắn đang không ngừng nói với chính mình : Nếu đã

không thể tránh khỏi thì nên đối mặt lần cuối cùng

đi.

-“Vâng.” – Y Vân che dấu trả

lời.

-“Nàng cũng biết là nơi này cũng từng có một tiên tử vì

như vậy nên bị trừng phạt đúng không?”

-“Đương nhiên ta

biết, những chuyện của ngày trước ta đều nhớ rất rõ….” – Thanh âm lãnh đạm của Y

Vân vừa vang lên đã im bặt, nàng khiếp sợ, đến khi trấn tỉnh lại thì đã nhận ra

cả người mình đều đang bị Thanh Ngưng gắt gao ôm chặt

lấy.

Một lần chân chính ôm này, cho dù là ngắn ngủi nhưng

đối với Thanh Ngưng cũng là quá đủ rồii.

Thân thể nàng mềm

mại, ấm áp mang theo hương thơm . Trái tim nàng đập cùng một nhịp với hắn làm

hắn cảm thấy rung động. Hô hấp hỗn loạn của nàng trong lòng hắn khiến cho hắn

lần đầu tiên bị mê hoặc trong suốt ngàn năm qua.

-“Không!” –

Y Vân giãy dũa thoát khỏi hai cánh tay của Thanh Ngưng, vừa xấu hổ vừa giện dữ

nói –“Ngài là thần, lại là Đông Phương Tinh mà nhiều người ngưỡng mộ, ngài không

thể làm như vậy.”

-“Kim Thiện Tử cũng là Phật, ta không thể

hắn lại có thể sao?” – Thanh Ngưng ngữ khí bình tĩnh lạ lùng, bởi vì đây là hắn

muốn làm, đã không còn cách nào cứu vãn được nữa rồi (Mik: ca ca ghen rùi *chậc

chậc*)

-“Đây là chuyện của ta, không liên quan tới

ngài.”

-“Nói như vậy, nàng thật sự yêu hắn

sao?”

-“Đúng!”

-“Nàng vẫn thản nhiên như

vậy. Vĩnh viễn đều đối xử với ta tàn nhẫn như vậy.” – Thanh Ngưng nở nụ cười,

vẫn là nụ cười ngàn năm không đổi của hắn … đầy đau đớn .. cùng bi

thương.

-“Đây là đều ngài không thể cưỡng cầu được.” – Y Vân

rời xoay người, rời khỏi Chức Nữ Cung.

Không biết vì cái gì

tuy rằng Chức Nữ Cung đã bị bỏ lệnh cấm từ lâu nhưng nàng lại cảm thấy nơi đây

vẫn giống như một cái nhà giam …. Giam giữ tình yêu

vậy.

-“Bất luận thế nào ta cũng hy vọng nàng có thể chăm sóc

tốt cho chính mình, cho dù ta không thể cho nàng được hạnh phúc, nhưng ta hy

vọng nàng có thể có được hạnh phúc.”

Thanh Ngưng không biết

nàng có nghe được hay không, điều này không quan trọng. ….. quan trọng chính là

cuối cùng hắn cũng chọn lựa buông tha. Hắn sẽ không nhìn nàng cũng Kim Thiện Tử

gặp gỡ nữa, không chờ Y Vân ở nơi đây nữa, hắn chọn cách im lặng .. vì nàng mà

si ngốc ngàn

năm

---------------------------------------------------------------------_

Thanh

Ngưng thận trọng cầm quân cờ trong tay lựa chọn một vị trí tối ưu nhất để đặt

nó, bởi vì quân cờ này chính là còn chốt để xoay chuyển bàn thua trước

mắt

-“Hảo kì, kì nghệ như thế mới giống ngươi, Thanh Ngưng.”

– Thái Bạch Tinh kinh hỉ nhìn chằm chằm vào quân cờ. nét mặt tràn ngập niềm phấn

khích.

-“Đáng tiếc, chỉ là do thiếu phương pháp.” – Thanh

Ngưng lắc đầu thở dài.

Chẳng bao lâu sau, hắn có thể dễ dàng

khiến cho Thái Bạch Tinh vắt hết óc suy nghĩ đến cuối cùng đành phải nhận

thua.

-“Không được, đánh thêm ván nữa.” – Bọn họ chỉ cần vẫn

là thần tiên, có thời gian vô tận, thắng bại đều không so

đo.

Thanh Ngưng cầm quân cờ, nhìn bàn cờ suy nghĩ một lát,

cuối cùng cũng buông tay nói –“Ta nhận thua, như thế nào cũng đều là cố gắng dãy

dụa thôi.”

-“Hảo hảo, ngươi rốt cuộc cũng nghĩ thông suốt

rồi.” – Thái Bạch Tinh cười khiến nếp nhăn đều tụ lại một

chỗ.

-“Đúng vậy, đã nghĩ thông suốt, nếu đã giải không được

chi bằng sớm nhận thua thì tốt hơn. Có điều, ta cũng khá mệt rồi, hôm nay dừng ở

đây đi.” – Thanh Ngưng đứng lên, sửa sang lại quần áo, ngước nhìn Thái Bạch Tinh

một chút.

-“Ha ha , mệt sao? Ngươi lại biết mệt

sao?”

-“Đúng, là mệt mỏi.” – Thanh Ngưng thản nhiên đáp lại,

hắn nhìn đài hoa sen đang tỏa hương nhịn không được hỏi –“Sau cơn mưa tại sao

hoa lại mềm mại như thế?”

-“Nhìn mềm mại nhưng không có

nghĩa là không từng trải qua mưa gió” – Thái Bạch Tinh đáp, cãnh vật ở đây đều

là tùy thời, làm sao mà chú ý được có phải thật hay không thật. Nhưng Thanh

Ngưng lại bắt đầu chú ý đến phong cảnh làm cho hắn không thể tưởng tượng

nổi.

-“Có một số chuyện thật sự không thể nhìn thấu hết” –

Thanh Ngưng hướng ánh mắt về mầm sen vừa mới nở, ở giữa đài sen sương mù mông

lung này. Nghìn năm qua hắn đều đây là những đều trống rỗng, hôm nay mới làm cho

hắn lần đầu tiên chú ý (Mik: vì hum nay là ngày đầu tiên ca ca thất tình

=.=)

-“Đúng vậy, xinh đẹp mà giả dối còn hơn tàn khốc mà

chân thật.” – Thái Bạch Tinh sâu xa nói.

-“Ngươi nói đúng,

đến hôm nay ta mới hiểu được là ngài nói đúng.” – Thanh Ngưng vừa cười vừa đi về

phía hành lang dài, ngón tay nhè nhẹ vỗ về đóa hoa đỏ tươi, thấp giọng thì thào

nói –“Nghìn năm qua ta theo đuổi một thứ chân thật, thì ra nó cũng không tồn

tại, cho dù là tồn tại cũng chỉ là những phong cảnh hư

ảo.”

-“Ngươi rốt cuộc đã nghĩ thông

suốt?”

-“Nghĩ thông

suốt…”

------------------------------------------------------------------_

-“Ngài

nhất định phải đi sao?” – Y Vân đứng trên đỉnh núi, thản nhiên hỏi Kim Thiện Tử

đang trầm mặc đứng bên cạnh.

-“Ta không vào địa ngục thì ai

vào địa ngục?”

-“Hữu dụng sao? Cho dù ngài vào địa ngục cũng

không chắc có thể cứu hết được thế nhân.”

Bỗng một tiếng kêu

xa xôi vọng đến tai nàng

-“Y

Vân…..”

-“Ta muốn đi tìm một người bạn hữu” – Nàng nói với

Kim Thiện Tử. Bên cạnh đã lâu, bọn họ giờ xa cách như vậy….. không còn giống như

lúc đầu.

-“Ta sẽ đi cùng ngươi.”

Xuân đi

,thu lại đến. Dưới chân đỉnh Hoa Sơn vẫn còn mãi cảnh sắt hoàng kim ấy. Ngoại

trừ Cây Hoa Cúc bốn mùa độc nhất ấy, bây giờ đã trở nên tan tác thê

lương.

-“Trà nhi, ngươi làm sao vậy?” – Y Vân tìm thấy nàng

trong một cái sơn động. Hơi thở của nàng ấy lúc này chỉ yếu ớt, thân hình cũng

lập lòe.

-“Ta bị trọng thương, sẽ hồn phi phách tán” – Nàng

nắm chặt tay Y Vân, như nắm chặt hy vọng cuối cùng trong cuộc

đời.

-“Ta sẽ giúp ngươi bảo vệ nguyên

thần.”

-“Vô ích…” –Kim Thiện Tử bình tĩnh

nói.

-“Không cần ngài nói cho ta cái gì là số kiếp, nói cái

gì cũng không thể thoát khỏi số trời.” – Y Vân thống khổ hô to –“ Nàng tại sao

lại không thể luân hồi phàm nhân, nàng đã là tinh linh tu luyện ngàn năm, luôn

luôn làm việc thiện tích đức, rốt cuộc là nàng ấy đã làm sai cái

gì.?”

-“Không vứt bỏ được dục niệm của người sẽ luân hồi,

không vứt bỏ được dục niệm tinh linh chính là yêu.”

-“Ta

không muốn nghe như lời vô nghĩa đó, ta chỉ muốn cứu

nàng.”

-“Nàng thương thể quá nặng, chân thân đã không thể

bảo vệ được nguyên thần.”

-“Thân thể kia

đâu?”

-“Ngươi cũng thấy đấy, thân thể của nàng ta đã sớm

chết từ lâu rồi.”

-“Không” – Y Vân nắm chặt đôi tay lúc ẩn

lúc hiện của Trà nhi, muốn đem công lực truyền cho nàng ấy, giúp nàng ấy giữ lại

linh hồn sắp thoát khỏi vỏ.

-“Vô ích.” – Trà nhi lắc đầu

miễn cưỡng nói –“Ta gọi ngươi tới chỉ là hy vọng ngươi có thể thay ta chiếu cố

hắn.”

-“Đến tột cùng là xảy ra chuyện

gì.?”

-“Hắn bị người khác giết, ta chỉ muốn cứu hắn, làm cho

hồn phách của hắn không bị Hắc Bạch Vô Thường mang đi, nhưng

là…”

-“Hắc Bạch Vô Thường đả thương

ngươi.”

-“Là Tàng Vương, có điều.. ta cũng cướp hồn phách

của hắn từ Địa phủ về… Hắn không có việc gì.”

-“Ngươi điên

rồi?” – Khó trách Kim Thiện Tử nói đây là số kiếp của nàng, dám đi đại náo Địa

phủ, ai có thể cứu mạng nàng.

-“Ta cũng không nghĩ đến

chuyện sẽ như vậy, ta không nghĩ đến sẽ can thiệp chuyện sinh tử của hắn , nhưng

lúc sắp chết hắn đã nói chuyện cùng ta … Ngươi biết không ? Lúc hấp hối không

còn sức nhưng hắn nhìn thấy ta đang ẩn thân, hắn nói : Hắn yêu ta, luôn chờ ta….

Ta không muốn tiếc nuối mà rời hắn giống ba mươi năm trước…. Y Vân, đối với hắn

mà nói còn có kiếp sau, nhưng với ta mà nói chính là đã chấm

dứt..”

-“Trà nhi, đó là lúc hắn ý thức mơ hồ mà hồ ngôn loạn

ngữ.”

-“Không phải, hắn yêu ta, hắn luôn luôn chờ ta,bên

người của hắn vẫn không có nữ nhân.”

Y Vân thấy nàng vì quá

mức kích động mà run run, không nhẫn tâm làm nàng ấy bị tổn thương. Có lẽ ở thời

điểm tuyệt vọng này, nàng ấy cần thêm chút kiên trì, cũng rất cần người khác cho

nàng dũng khí để bảo vệ sự kiên trì cố chấp ấy.

-“Đúng vậy,

hắn yêu ngươi.”

Trà nhi cười gật đầu, lại nắm chặt tay Y Vân

mà nói –“Về sau ta không thể bảo hộ hắn được rồi, ngươi giúp ta chiếu cố hắn

a.”

-“Kim Thiện Tử, ngài tu vi cao, nhất định có thể cứu

mạng nàng ấy, đúng không?”

-“Đây là số mệnh của nàng

ta.”

-“Số mệnh? Nguyên lại ngài cũng giống với thần tiên

trên thiên giới đều lãnh khốc vô tình, có được pháp lực cao thâm nhưng lại không

cứu người, còn nói cái gì là “trên trời có đức hiếu

sinh?”

-“Ta thực sự không có năng lực cứu nàng

ta.”

-“Ta không tin, không có khả

năng.”

Trà Nhi kéo tay Y Vân đang gần như mất lý trí nói

–“Đừng như vậy, ta biết thương thể của chính mình, cho dù là Ngọc Hoàng Đại Đế

cũng không thể cứu được ta.”

-“Kim Thiện Tử, một chút phương

pháp cũng không có sao? Ta cầu ngài, cứu nàng ấy đi.” – Y Vân vẫn không từ

bỏ.

-“Biện pháp không phải là không có, nhưng chỉ e là ngươi

không trả giá nổi ở đại giới.”

-“Biện pháp

gì?”

-“Người có thể cứu nàng chỉ có thể là Thanh

Ngưng.”

-“Chàng?”

-“Ngươi nguyện ý đi

cầu hắn sao?”

Y Vân nhìn thân thể Trà Nhi đã gần như trong

suốt, không chút do dự bay đến Thiên Cung.

Đứng trước cửa,

nàng nhìn thấy Thanh Ngưng đang đánh cờ với Thái Bạch Tinh, vôi vàng kêu lên

–“Tinh Quân!.”

Thanh Ngưng nghi hoặc ngẩng đầu, nhìn thấy

nàng khiến hắn có chút chần chừ nhưng vẫn đứng dậy đi về phía

nàng.

-“Chuyện gì?”

Nàng quỳ gối xuống

đấy, nhìn Thanh Ngưng mà cầu xin –“Tinh Quân, ngài tới cứu Trà Nhi đi, nếu không

nàng sẽ hồn phi phách tán.”

Thanh Ngưng nhắm mắt lại, một

lúc lâu mới mở mắt ra nhìn nàng.

-“Nàng ta đối với ngươi rất

quan trọng sao?”

-“Vâng.” – Nàng không rõ vì sao hắn lại hỏi

nàng như vậy, nhưng xem ra hắn khá chần chờ.

-“Vậy được

rồi.”

Thanh Ngưng quay đầu nói với Thái Bạch Tinh, Thái Bạch

Tinh cũng gật gật đầu, sau đó hắn cùng nàng đi xuống trần

gian.

-“Ván cờ này ngươi vốn có thể thắng. Ngươi chỉ là

không thể đem ưu thế biến thành thắng thế.” – Thái Bạch Tinh cất bàn cờ đi về

hướng Kim Loan

Điện.

---------------------------------------------------------------------_

Đi

vào sơn động, Thanh Ngưng liền nói với Kim Thiện Tử -“Giúp ta bảo vệ cửa hang,

đừng để cho thần linh biết mà phát sinh thêm chuyện.”

Kim

Thiện Tử gật đầu, Thanh Ngưng tiếp tục quay sang nói với Y Vân –“Đi tìm một xác

chết của nữ nhân chưa quá một canh giờ.”

-“Xác chết nữ nhân

sao?”

-“Đúng, ta muốn Tá Thi Hoàn Hồn” (Mik: chắc mọi người

cũng khá quen với từ này phải hok =.=)

-“Cái gì? Đó không

phải là yêu thuật sao? Như thế là đi ngược với ý trời, cho dù có thể sống lâu

vài năm nhưng cuối cùng vẫn là phải xuống địa ngục” – Y Vân cả kinh

nói.

-“Nếu ý trời muốn nàng ta hồn phi phách tán thì nàng có

bằng lòng thuận theo ý trời hay không?”

-“Ta…. Nhưng nghịch

thiên sẽ bị trừng phạt.”

-“Nàng có đi hay không? Nếu không

sẽ không kịp.”

Y Vân do dự, Thanh Ngưng nhanh chóng nâng Trà

nhi dậy, vận công đem hồn phách của nàng trong thân thể lấy ra, khống chế trên

tay hắn.

-“Nếu không đi ta cũng không thể giữ được nguyên

thần của nàng ta.”

Hồn đã ra khỏi vỏ, nếu không thể tìm được

thân thể sẽ tiêu tán trong không khí. Nàng không dám nghĩ đến kết quả liền cấp

tốc xuyên qua không gian phàm trần, tìm được một nữ tử vừa chết vì trúng

độc.

Thanh Ngưng đem linh hồn bỏ vào thi thể, cho nàng ấy ăn

một viên Định Hồn Đan, Trà Nhi dần dần cũng tỉnh lại.

-“Tu

hành của ngươi đã bị phế đi” – Thanh Ngưng đỡ nàng ta dậy ,

nói

-“Ta sẽ trở thành một phàm nhân đúng

không?”

-“Ta sẽ đi Diêm La Điện sửa lại sổ sinh tử, danh

sách phàm nhân sẽ thêm tên ngươi, từ nay ngươi có thể rơi vào luân hồi… Ta nghĩ

làm phàm nhân đối với ngươi cũng là một chuyện tốt.”

-“Có

thể làm phàm nhân là tâm nguyện lớn nhất của ta, đa tạ Tinh Quân đã thành toàn”

– Nghe được lời Thanh Ngưng nói, Trà Nhi cảm động đến rơi nước mắt, quỳ xuống

cúi đầu trước mặt Thanh Ngưng.

-“Kí ức mấy trăm năm này đối

với ngươi cũng không phải là chuyện tốt.”

-“Ngài có thể lưu

lại hắn trong kí ức của ta không? Ta sợ ta sẽ không thể tìm thấy

hắn.”

-“Hảo. Độc tính trong cơ thể của ngươi vẫn chưa hết.

Nghỉ ngơi một chút , sau đó nhanh chóng tìm hắn để hắn giúp ngươi giải

độc.”

-“Đa tạ Thanh Ngưng đã thành

toàn.”

-“Hy vọng ngươi nhớ rõ. Hắn không có kí ức của kiếp

trước, cũng không còn khát vọng hay một lòng say mê với ngươi, ngươi cũng nên

cho hắn chút thời gian. Ngươi căn bản cũng là một yêu tinh còn hắn chỉ là phàm

nhân, đừng có quá hà khắc.”

-“Ta hiểu

được.”

-“Ngươi thật sự hiểu thì tốt

quá.”

Thanh Ngưng miễn cưỡng đứng lên nói với Y Vân cùng Kim

Thiện tử -“Hy vọng nàng ấy không phải là vết xe đổ của các

ngươi.”

Y Vân si ngốc nhìn hắn rời đi, tức giận nói –“Ngài

vì cái gì lại lừa gạt ta.”

-“Ta không

có.”

-“Ngài chưa từng nói nếu làm vậy , chàng sẽ vì ta mà bị

phạt.”

-“Ta chỉ biết, người có thể xuống phàm trần, có năng

lực và liều lĩnh nhất chỉ có Thanh

Ngưng.”

---------------------------------------------------------------_

-“Một

nữ nhân vô tình vô nghĩa lại đáng giá để ngươi vì nàng mà chống lại ý trời sao.”

– Lần này Thái Bạch Tinh không phải đến để chơi cờ. Hắn vừa đến Tuế Tinh Cung

liền hỏi.

-“Nàng đối nói Kim Thiện Tử lại có hữu tình, đối

với một cây Bông Cúc Thụ lại có nghĩ, chỉ có ta là người duy nhất nàng không

thèm để ý thôi.” – Thanh Ngưng nhẹ nhàng trả lời.

-“Ngươi đã

dùng yêu thuật, còn bóp méo sinh tử, nếu bị phát hiện sẽ bị giáng xuống trần làm

phàm nhân.”

-“Ngươi cũng biết, ta luôn luôn vì nàng mà có

thể làm tất cả.”

-“Ngươi tương tư lâu như vậy, ta cũng biết.

Ngươi thiện lương, lại rất dễ mềm lòng nhưng ít ra cũng phải có chừng mực chứ.

Hôm nay … chính là đại nghịch bất đạo đó , ngươi có biết không ??!” – Thái Bạch

Tinh nhìn Thanh Ngưng vẫn lơ đễnh, hạ giọng nói –“Ngươi nên hỏi bản thân ngươi,

làm như vậy có phải vì nàng hay không?”

-“Rất hiểu, hảo ý

của ngươi ta cũng hiểu.”

-“Nếu thực sự ngươi cảm kích thì sẽ

không cùng nàng dây dưa như vậy. Ngươi đã từng nói nàng không có linh hồn . Vậy

thì tại sao ngươi lại còn muốn vì nàng mà không tiếc thứ

gì?”

-“Rất hiểu, mấy ngàn năm qua, ta uổng danh xưng là thần

mà thiên hạ thương sinh cũng không cứu được. Hôm nay nếu cả một yêu tinh quá yêu

người mà ta cũng không giúp được thì ta còn thể diện gì trên thế

gian?”

-“Thanh Ngưng…”

-“Không cần gì

hơn, ta đối với tình yêu đã sớm không còn ảo tưởng , đối với nàng cũng là cầu mà

không thể được. Ta chỉ là một lần nữa muốn làm theo ý muốn của nàng

thôi.”

-“Ta nghĩ rằng ngươi đã thông suốt rồi

chứ.”

-“Lúc đầu ta đã từng nghĩ, nếu như nàng có thể nói với

ta một câu, cười với ta một cái, cho dù vậy ta có thể trao đổi hết tất cả mọi

thứ. Hiện tại ta đã suy nghĩ thông suốt, cho dù ta trong mắt nàng cũng vĩnh viễn

không tồn tại nhưng chỉ cần nàng sống mà không có gì tiếc nuối thì ta nguyện ý

dùng mọi thứ để trao đổi.”

-“Ta xem ra là ngươi điên

rồi.”

-“Ngươi tới mắng ta sao? Xem ra lúc gặp Vương Mẫu

Nương Nương ngươi cũng bị mắng không ít.”

-“Nương Nương nói

niệm tình ngươi vì cứu người nên tha cho ngươi lúc

này.”


Kim

Thiện Tử rơi vào vòng luân hồi trở thành một phàm nhân.

Từ

ngày Kim Thiện Tử rời đi, chỉ còn lại mình Y Vân cô độc trên đỉnh Hoa Sơn. Nhìn

mây trắng dưới chân ngàn năm không thay đổi nhưng lòng nàng nhu tro tàn

vậy.

Thanh âm thanh thúy của Thỏ Ngọc vang lên bên tai nàng

–“Ngươi biết không? Thiên đình đã phái thiên binh thiên tướng đến bắt ngươi rồi

đấy.”

-“Ngươi cho rằng ta đang trốn sao?” – Y Vân vẫn không

quay đầu, một giọt huyết cùng lệ nhẹ nhàng rơi xuống mặt

đất.

-“Bọn họ nói ngươi cùng Kim Thiện Tử có tư tình, nay

Kim Thiện Tử đã chuyển thế, ngươi chỉ cần không thừa nhận, bọn họ cũng không có

biện pháp, dù sao các ngươi cũng chưa từng có cử chỉ thái quá đúng

không?”

-“Cám ơn ngươi, ở Thiên Đình quen biết được ngươi là

may mắn nhất của ta.” – Y Vân chân thành nhìn thỏ

ngọc.

-“Ngươi có biết là ai tố cáo ngươi

không?”

-“Là Thái Bạch Tinh đúng

không?”

-“Ngươi vì sao lại biết”- Nàng vì sao lại không biết

chứ ?

-“Thỏ Ngọc, ngươi đưa giùm ta vật này được

không?”

-“Ngươi nói đi! Chỉ cần có thể làm được, ta điều làm

hết sức.”-Thỏ Ngọc tuy quen biết với Y Vân không lâu nhưng cũng rất có cảm

tình.

Bằng hữu – chính là tử ngữ của thế gian… Nhưng cho dù

là thần tiên thì cũng sẽ có được tình cảm.

-“Ta biết Quảng

Hằng Cung rất lạnh phải không.!”

Thỏ Ngọc yên lặng gật đầu.

Nàng cũng biết rằng chuyện xưa của Hậu Nghệ và Hằng Nga chính là lời cảnh báo

lớn nhất của tiên giới.

Chỉ tiếc, hôm nay Y Vân mới nhận ra

cảnh báo ấy thì cũng đã quá muộn


Quảng

Hằng cung trong tưởng tượng của Y Vân và cảnh thật đều hoàn toàn giống nhau,

ngàn năm băng tuyết bao phủ trước cửa cung điện.

Cung điện

bằng ngọc băng , cũng chính là tâm đã hóa đá của Hằng

Nga

Bên trong cung điện vẫn chỉ là một mảng tuyết trắng như

cũ, Hằng Nga như nghe thấy thanh âm, nhưng lại không quay đầu, vẫn tiếp tục nhìn

xuống thế gian.

-“Tiểu Tiên bái kiến Hằng Nga tiên

tử.”

-“Ngươi tìm ta có chuyện gì sao?” – Thanh âm của Hằng

Nga cũng lạnh như băng làm cho người ta cảm giác được trái tim băng giá của

nàng.

-“Tiên tử đang nhìn gì thế? Là nhìn Hậu Nghệ

sao?”

Hằng Nga nghe đến hai chữ Hậu Nghệ thì hơi run run,

nhưng vẫn nhìn thế gian như trước

-“Tiên tử có hối hận

không?”

-“Hối hận? Nếu hối hận có hữu dụng thì ta không phải

chỉ có thể từ xa ngắm nhìn chàng.” – Năm đó nàng vì thành tiên mà bỏ lại trượng

phu để vào nơi này, nhưng thời điểm đó nàng cũng biết được Hậu Nghệ chính là

người duy nhất có thể cho nàng hạnh phúc.

Nàng không thể bù

đắp lại lỗi lầm của chính mình, chỉ có thể hằng ngày nhìn Hậu Nghệ luân hồi

chuyển thế, nhìn hắn đem lòng yêu nữ nhân khác, lòng nàng lạnh như băng

vậy.

Y Vân muốn hỏi nàng ấy vĩnh viễn rời xa người mà mình

yêu thương là hạnh phúc hay thống khổ, nhưng khi nàng bước vào Quảng Hằng Cung

nàng liền hiểu được. Cho dù ở gần nhau nhưng lại không thể đến với nhau đó mới

là sự tra tấn đau khổ nhất…

-“Đa tạ tiên tử.” – Y Vân cúi

đầu rời khỏi Quảng Hằng Cung. Hằng Nga đã giúp nàng tìm được đáp

án.

Có lẽ hồn phi phách tán, vĩnh viễn biến mất trong tam

giới mới là giải thoát tốt nhất….

Nàng chậm rãi bước ra khỏi

Quảng Hằng Cung…

Ngoài cung đợi nàng không chỉ có thiên binh

thiên tướng, mà là người nàng không muốn nhìn thấy nhất –Thanh

Ngưng

-“Các ngươi cứ đi trước đi.” – Thanh Ngưng nói với

thiên binh thiên tướng ở phía sau.

Sau khi Thiên binh thiên

tướng rời khỏi, Thanh Ngưng mới nói với Y Vân – “Y Vân , chỉ cần nàng ngày mai

thừa nhận là không đng tnh, hoắc nói là nàng đã tỉnh ngộ, ta sẽ giúp nàng cầu

tình. Nhiều lắm cũng sẽ chỉ phế đi ngàn năm đạo hạnh, nàng có thể tiếp tục tu

luyện để sớm ngày quay lại Thiên Đình.”

Sau đó, hắn hít thật

sâu, quyết tâm này làm toàn thân hắn đều đau đớn –“Ta cũng có thể giúp nàng hạ

phàm làm người, có lẽ có thể gặp lại Kim Thiện Tử.”

Y Vân

nhẹ nhàng mà lắc đầu –“Không, yêu một người rất là thống khổ. Kim Thiện Tử tâm

niệm chỉ là chúng sinh, cho dù gặp lại vẫn là vô duyên. Ta cũng không muốn làm

thần tiên, không muốn giống như Hằng Nga mà phải vĩnh viễn nhìn người mình yêu

đau khổ nơi thế gian.

Quảng Hằng Cung lạnh như vậy chỉ có

Hằng Nga mới có thể chịu được….”

-“Nàng tình nguyện vì hắn

mà hồn phi phách tán sao?” – Hắn lại rất muốn nói câu sau : Cũng không thể

nguyện ý vì ta hay sao? . Nhưng cuối cùng vẫn là không nói . Nếu nàng đã không

muốn, hắn cần gì phải cưỡng cầu sao?

-“Tinh Quân, Y Vân biết

ngài đặc biệt không muốn rời xa ta. Nhưng ta biết đó không phải cảm tình chân

chính, đó chỉ là một loại thế thân thôi. Tinh Quân chỉ nhìn thấy bóng dáng của

tượng đất trên người ta, nếu ta biến mất thì Tinh Quân cũng không cần phải bận

tâm nữa.”

-“Ta hỏi nàng lần cuối cùng : Y Vân, trong lòng

nàng thật sự chỉ có Kim Thiện Tử sao? Tình nguyện vì hắn mà làm hết thảy

sao?”

-“Đúng”

-“Vậy được rồi. Có lẽ lựa

chọn của nàng là đúng”

Y Vân trơ mắt nhìn bóng dáng hắn biến

mất. Nàng không nghĩ đến hắn lại thống khổ như vậy, nàng cảm nhận rất rõ trên

người hắn tản mác một cổ cảm xúc đau thương, không phải giống cô đơn của lúc

trước… một loại đau thương thuần

túy.


Nàng

bị thiên binh thiên tướng kéo tới Kim Loan Bảo Điện, quỳ gối trước hàng vạn

chúng thần

Vương Mẫu cùng Ngọc Đế ngồi phái trước, hai bên

các chư thần đều có mặt đầy đủ, chỉ có Thanh Ngưng là không

đến.

-“Ngươi cũng biết tội chứ?” –Vương Mẫu lạnh lùng

nói

-“Tiểu tiên biết tội” – Y Vân nhẹ nhàng dập đầu thỉnh

tội

-“Vậy ngươi thừa nhận là có tư tình cùng Kim Thiện Tử

sao?”

-“Thừa nhận, có điều hắn đã chuyển thế đầu thai, cắt

đứt tình duyên, thỉnh Nương Nương từ bi đừng truy cứu đến hắn. Tội nghiệt này

,một mình tiểu tiên sẽ gánh vác.”

-“Nếu ngươi đã thừa nhận,

vậy cũng biết sẽ bị trường phạt thế nào chứ?”

-“Hồn phi

phách tán!” Đây đúng là nàng muốn .

-“Thái Thượng Lão Quân,

hành hình đi.” – Vương Mẫu Nương Nương nhìn Y Vân đánh giá một chút…. Khuôn mặt

như vậy vừa thấy đã biết là tội nghiệt….

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.