Chương 55: Đệ ngũ thập ngũ chương

Gặp lại sau những ngày xa cách, những người yêu nhau thường làm gì?

Dạ Nguyệt Sắc nghĩ nhất định bọn họ sẽ làm chuyện rất ngu ngốc, Tiêu Lăng

Thiên không mặc quần áo bên trong chỉ khoác một tấm áo lụa màu đen. Tóc

dài xõa xuống, cất giấu vẻ quyến rũ một cách lười biếng. Dạ Nguyệt Sắc

bị cánh tay mạnh mẽ của hắn vòng quanh, nàng tựa vào trước ngực hắn, khẽ ngẩng đầu kể về những chuyện sau khi chia tay.

Thật ra, về những

chuyện xảy ra với nàng dọc đường đi, Tiêu Lăng Thiên đã sớm biết rõ như

lòng bàn tay, nhưng khi hắn nghe giọng nói êm tai từ trước lồng ngực

truyền tới lại cảm thấy hết sức ấm áp. Hắn vừa mỉm cười nghe vừa dùng

ngón tay đùa bỡn sợi tóc của nàng, để cho mái tóc trơn bóng như nước

chảy qua các kẽ tay, nàng giống như con mèo nhỏ ỉ ôi ở trong ngực mình,

mang theo mùi hoa sen thơm nhàn nhạt, điềm nhiên an tĩnh, khiến cho tim

hắn trở nên bình tĩnh mà thỏa mãn.

Cho tới nay, hắn vẫn cho rằng mình là người bảo vệ Dạ Nguyệt Sắc, chỉ cần mình giang hai tay là có thể

vững vàng che chở Dạ Nguyệt Sắc trong lòng. Nhưng tối hôm qua, trong một khắc khi nhận được tin tức nàng bị đâm, hắn mới đột nhiên hiểu được,

thì ra nàng mới là người bảo vệ tâm hồn của hắn. Bởi vì tâm hồn trống

vắng, cô đơn của hắn trước kia đã vì nàng đến mà trở nên ấm áp một lần

nữa. Tâm hồn vì chưa từng được yêu thương mà chỉ có thể lựa chọn thù hận đã vì cố gắng trao tình yêu cho nàng mà thật sự sống lại.

Mặc dù

biết được nàng không bị thương, nhưng hắn không đè nén được tâm trạng sợ hãi cùng khát vọng được nhìn thấy nàng, hắn không thể làm ngơ sự trống

rỗng và lo lắng trong lòng mình, cho nên hắn giục ngựa chạy như điên

trong đêm tối, vẫn tiếp tục lên đường trong sương mù dày đặc, thậm chí

không tiếc tiết lộ thân phận, truyền tin cho thủ hạ chỉ vì không muốn có bất kỳ ngăn trở nào, mau chóng được nhìn thấy Dạ Nguyệt Sắc. Cuối cùng, khi nhìn thấy nàng hoàn hảo, không bị bất cứ thương tổn nào, ôm lấy

thân thể xinh xắn của nàng, trái tim đang treo lưng lơ cuối cùng cũng

tìm được chỗ để hạ xuống.

Hôn nhẹ trán nàng, hắn nhẹ giọng hỏi: “Ngày hôm qua, sợ không?”

“Sợ.” Nàng gật đầu, sợi tóc xẹt qua lồng ngực tr*n tr** của hắn khiến lòng hắn ngứa ngáy.

“Nhớ ta không?” Lần này, hắn hôn nhẹ lên chóp mũi của nàng, nhẹ nhàng, tựa như bướm đậu trên đóa hoa.

“Nhớ.” Nàng gật đầu.

“Khi bị đâm mới nhớ tới?” Môi của hắn dừng lại bên môi nàng nhưng không tiến tới, chỉ nhẹ nhàng ngậm lấy. Hô hấp nóng bỏng phất qua mặt nàng, lông

tơ thật nhỏ cũng có thể thấy được rõ ràng.

“Không phải,” Lần này nàng lắc đầu, trong ánh mắt nhìn về phía hắn ẩn chứa ý cười đầy dịu dàng,

“Mỗi khi ta hít thở đều sẽ nhớ tới chàng.”

Hắn chợt tung mình đem

nàng áp ở dưới thân, hôn lên môi nàng thật sâu, tình cảm nồng nhiệt nào

đó trong lòng không có chỗ bộc phát, chỉ có thể mượn m** l*** d** d** để nhắn nhủ cùng nàng. Sự vui sướng của hắn, sự cảm kích của hắn, sự

thương tiếc của hắn, tình yêu của hắn, chỉ có thể mượn hơi thở quyện vào nhau để nói cho nàng biết.

Người xinh xắn phía dưới bị hắn hôn đến

mức thở hổn hển, nhẹ nhàng giãy dụa thân thể. Hắn giảm bớt sức lực, bắt

đầu dịu dàng hành hạ.

“Nguyệt Sắc, Nguyệt Sắc.” Hắn vừa hôn, vừa nhẹ

giọng gọi tên nàng, bàn tay to lớn đã trượt vào trong quần áo ngủ của

nàng, dọc theo hai chân nàng thẳng tắp hướng về trước.

Làn da nhẵn

mịn như sứ dường như sắp hoà tan dưới bàn tay hắn, ngón tay của hắn lưu

luyến ở cửa mật huyệt không đi vào, từ từ trêu chọc h*m m**n của nàng,

môi một đường hôn xuống dưới, dùng hàm răng cắn mở dây lưng của quần áo

ngủ, điểm đỏ hồng lộ ra ngoài nhanh chóng đứng thẳng. Khuôn mặt ngây thơ ẩn chứa nét dịu dàng, thân thể xinh xắn, đ** ng*c nho nhỏ lộ ra, tất cả tạo thành một bức tranh tươi đẹp dâm mỹ, khiêu khích tính tự chủ của

Tiêu Lăng Thiên.

Nhẹ nhàng tách hai chân của nàng ra, ngón tay thon

dài bắt đầu ở trong hoa kính ra vào, nàng vì hắn tiến vào mà kinh ngạc

thở gấp, co rúm lại một chút muốn lui về phía sau.

“Đừng động.” Hắn

dùng một bàn tay khác giữ lại vòng eo của nàng, cũng không quên lần

trước ôm nàng đã để lại vết thâm tím trên người nàng, cho nên động tác

rất nhẹ. Nhưng tay không ngừng chút nào, ngược lại còn tăng thêm một

ngón tay, nàng chặt như xử nữ, hắn nhất định phải cẩn thận.

Vì kiềm

chế không bật ra tiếng rn r, Dạ Nguyệt Sắc cắn thật chặt môi dưới.

Nhưng chuyện này khiến Tiêu Lăng Thiên đau lòng, hắn ngừng l**m cắn đầu

ngực của nàng, một lần nữa đặt nụ hôn lên môi nàng, từng chút một dùng

lưỡi cạy mở hàm răng của nàng.

“Đừng cắn.” Hắn dịu dàng, nửa ra lệnh nửa dụ dỗ, “Kêu ra, ta muốn nghe.”

“Không muốn.” Nàng thở hổn hển từ chối, thật mất mặt.

“Ngoan.” Hắn dụ dỗ nàng, cắn vành tai của nàng thổi hơi. “Gọi ta.”

Vật cực nóng của hắn đã để ở cửa vào của nàng, từ từ cọ sát mà không tiến

vào, khát vọng dần dần biến thành một loại đau đớn. Nàng nhẫn nhịn, nhẫn nhịn, cuối cùng khát vọng muốn có được hắn đã chiếm lấy thế thượng

phong. Bởi vì cảm thấy thẹn, khóe mắt của nàng nhỏ lệ.

“Ca ca, ôm ta.” Giọng nói của nàng run rẩy.

Dịu dàng, chậm chạp và kiên định tiến vào nàng, hắn cúi đầu hôn lên giọt nước mắt kia.

“Ngoan, đừng khóc, là ta không tốt, đừng sợ, ta sẽ không làm nàng đau.”

“Không phải . . . đau, thật . . rất mất mặt.”

Mặt của nàng giống như trái mật đào ửng hồng, thật đáng yêu, đáng yêu đến

mức khiến cho hắn không nhịn được mà muốn nuốt vào bụng. Cho nên hắn bắt lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, hướng dẫn nàng đi tới nơi bọn họ kết hợp,

cầm lấy vt cng rắn còn chưa hoàn toàn tiến vào của hắn. Độ nóng và độ

cứng đến không ngờ của hắn khiến nàng kinh ngạc sợ hãi, nhanh chóng muốn rút tay về lại bị hắn kiên quyết đè lại.

“Ta cũng vậy, rất mất mặt.” Hắn cười nhẹ, lồng ngực dày rộng chấn động, làm cho nàng cảm thấy thật an toàn.

Nhắm mắt lại, cảm nhận hắn dùng lực tiến vào, hắn chậm chạp dịu dàng luật

động như thế, chậm rãi nghiền nát nơi sâu bên trong nàng. Từ sâu trong

nội tâm truyền đến cảm giác run rẩy, lan tràn ra toàn thân, nàng bắt đầu nức nở.

Mở mắt ra, nhìn thấy da thịt màu đồng của hắn, thân thể

cường tráng đang chậm rãi luật động, mang cho nàng sự hành hạ càng sâu.

Trên vai hắn có một dấu răng rõ ràng, đó là dấu vết lần đầu tiên h**n ** nàng đã để lại trên người hắn, là bằng chứng chứng tỏ nam nhân này

thuộc về nàng.

Hắn vẫn vẫn duy trì tốc độ hành hạ nàng, không nhanh

không chậm, không chịu thỏa mãn nàng. Nàng nhìn cơ ngực cường tráng của

hắn, trên da chảy ra từng giọt mồ hôi hột, sáng bóng mê người. đ** ng*c

hắn vì tnh dc mà đứng thẳng, mang theo gợi cảm trí mạng.

Dạ Nguyệt

Sắc đột nhiên hiểu tại sao Thánh Văn Đế Dạ Thâm Hàn liều lĩnh chấp nhất

như thế đối với nam tử Tiêu Trường Không, nếu tổ tiên của Tiêu Lăng

Thiên khi hn ** cũng kh* g** như hắn thì chuyện đó cũng là đương

nhiên thôi.

Trong mắt nàng lóe lên ý xấu, hai tay quàng lên cổ hắn

kéo xuống, dũng khí nổi lên khẽ cắn đ** ng*c bên phải của hắn một chút.

Động tác của hắn đột nhiên dừng lại, Dạ Nguyệt Sắc bỗng có cảm giác mình vừa châm ngòi thuốc nổ. Tiêu Lăng Thiên ghé xuống bên tai của nàng,

trong giọng nói khàn khàn không giấu được cơn lốc sắc dục.

“Nha đầu to gan, đây là tự nàng gây chuyện, dù nàng bất tỉnh ta cũng sẽ không dừng.”

Dạ Nguyệt Sắc còn chưa kịp nói lời nào đã phải nghênh đón cuồng phong mưa

bão, khi hắn cuồng dã gần như điên cuồng đụng chạm, nàng bị cảm giác vui thích đưa lên đến đỉnh.

Hai người bọn họ chìm đắm trong phương trời

bé nhỏ này, nhưng những người bên ngoài thế giới ấy lại không quên bọn

họ. Quan binh tiến vào chiếm giữ Tụ Nghĩa sơn trang không nói một lời đã rời đi, những người thân phận không rõ ràng bảo vệ Dạ Nguyệt Sắc đêm đó cũng tự nhiên biến mất, đệ tử của Tinh La môn cùng Bích Lạc cung đều

lặng lẽ rút về viện mình đang ở, nhưng Lăng Tự Thủy cùng Tiêu Ti Vân vẫn ở hậu viện của Tùng Lam viện, sau khi bị phát hiện ra thân phận là ám

vệ của Dạ Nguyệt Sắc cũng không còn che dấu hành tung, hơn nữa Tiêu Lăng Thiên thần bí mang theo mười hai Hộ Tinh thị vệ đi cùng hắn, Tùng Lam

viện lúc này là nơi cao thủ tập trung, mọi người chú ý.

Sáng sơm ngày Tiêu lăng Thiên tới, chủ nhà Bạch Tử Lam đã mời đám người Mạc đại tiên

sinh và Lâm Vãn Y cùng tới chào hỏi vị khách quý này, nhưng khi đó đã bị Thương Hại chặn ở ngoài, lý do là chủ tử của hắn mệt mỏi, còn đang nghỉ ngơi, mọi người đành bất đắc dĩ quay về bàn bạc lại.

“Lâm thiếu

hiệp, ngươi và vị Tô tiểu thư kia tương đối quen thuộc, vậy có biết

người tới rạng sáng hôm nay rốt cuộc là ai không?”

Mạc đại tiên sinh

nói những lời này coi như là hỏi đúng người rồi, sáng nay, khi người kia tới, Lâm Vãn Y đã nhận ra được, hắn chính là người anh trai mà Dạ

Nguyệt Sắc tìm trong lễ tế Phong Thần năm ngoái, gương mặt xuất chúng

như vậy muốn người khác quên cũng khó.

” Người này thật ra tại hạ đã

gặp một lần, hẳn là huynh trưởng của Tô tiểu thư.” Hắn suy nghĩ một chút rồi nói: “Chắc là hắn biết chuyện Tô tiểu thư bị tập kích cho nên đến

xem.”

Không nhắc đến thì thôi, nhắc đến chuyện phát sinh tối hôm qua, mọi người càng cảm thấy kỳ dị. Vị tiểu thư kia là ai? Tại sao có người

phái ra nhiều người như vậy muốn đẩy nàng vào chỗ chết? Người bảo vệ

nàng là ai? Tại sao ngay cả tam tiểu thư của Tinh La môn cùng cung chủ

Bích Lạc cung cũng không tiếc mạng sống bảo vệ nàng? Nếu người đứng ở

phía sau nàng thật sự là nam nhân tới ngày hôm qua, vậy thân phận thật

của hắn là gì?

Quá nhiều nghi hoặc xoay quanh vị tiểu thư kia, mọi

người bàn luận một hồi lâu cũng không tìm được đáp án. Qua thời gian ăn

cơm trưa, bọn họ đi tới Tùng Lam viện chào hỏi một lần nữa, kết quả vẫn

bị Thương Hải ngăn cản ở ngoài, lý do là các chủ tử ngủ trưa không tiếp

khách. Mọi người có chút tức giận, nhưng không thể tùy tiện bộc lộ, chỉ

có thể cố gắng tự nhịn xuống. Cuối cùng, vào xế chiều, khi mặt trời

xuống núi, Tùng Lam viện phái người tới truyền lời, nói là công tử nhà

mình muốn mời các vị nghĩa hiệp gặp mặt, cho nên chỉ trong phút chốc,

mọi người đã tề tụ đông đủ ở chính sảnh bên trong Tùng Lam viện.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.