Chương 43: Đệ tứ thập tam chương

Bên trong Đế đô, trong Hoàng thành.

Bây giờ đã là canh ba vào giờ

Dậu, ánh đen dầu trong ngự thư phòng vẫn sáng trưng. Tiêu Lăng Thiên đầu đội kim quan, ngồi trên ghế ngọc phê duyệt tấu chương. Từ sau khi từ

thành Chiến Vân trở về, hắn vẫn luôn bộn bề công việc, đầu tiên phải

tuyên chiếu long thể Nữ Đế không khỏe rồi sắp xếp cho một thế thân rời

cung đi nghỉ dưỡng, tiếp theo là xử lý những công việc mà Lâm Thủy quốc

bồi thường sau chiến tranh được gửi tới từ thành Chiến Vân. Vừa phải lên triều thương nghị, vừa phải vui vẻ tiếp kiến sứ thần của Lâm Thủy quốc, vừa phải an ủi gia đình tướng sĩ tử trận, rồi nghi thức tế trời, có rất nhiều việc. Có rất nhiều công chuyện, Dạ Nguyệt Sắc thì không có ở bên

cạnh hắn, lại nghĩ tới Lâm Vãn Y kia ngày ngày đều có thể nhìn thấy

nàng, hắn cảm thấy tâm trạng của mình thật không tốt.

Đúng vậy, hắn

hối hận! Hối hận đã để cho Dạ Nguyệt Sắc rời khỏi hắn, từ khi nhìn thấy

xe ngựa của Dạ Nguyệt Sắc biến mất ở trước mắt hắn, sau một khắc, hắn đã bắt đầu hối hận về quyết định của mình, không nên mềm lòng, tuyệt đối

sẽ không có lần thứ hai, chờ nàng trở về, hắn sẽ trói chặt nàng ở bên

người cả đời, chết cũng sẽ không cho nàng rời đi nữa.

Lại nhớ tới ánh mắt lạnh lùng nhưng ẩn chứa chút dịu dàng của Dạ Nguyệt Sắc, Tiêu Lăng

Thiên buông cây bút trong tay, không muốn nghĩ đến việc triều chính nữa. Vừa định đứng dậy trở về để đi ngủ, lại nghe thấy tiếng gõ cửa nhẹ

nhàng.

Ở trong cung, mọi việc sẽ có thái giám thông truyền, gõ cửa sẽ chỉ là một trường hợp, chính là người của Thiên Tinh cung cầu kiến. Hắn lại ngồi xuống, vung tay lên, nữ hầu cùng thái giám lập tức yên lặng từ hai bên lui ra không một tiếng động.

“Vào đi”

Cánh cửa màu son bị đẩy ra, một bóng người màu đen len vào rồi quỳ gối trước mặt Tiêu Lăng

Thiên. Hắn mặc bộ quần áo màu đen, che đi diện mạo chỉ để lộ ra hai đôi

mắt, tuy là quỳ trên mặt đất, nhưng cũng khó che lấp được khí thế trên

người, hắn chính là Tễ Vân – một trong những ám vệ của Tiêu Lăng Thiên.

“Bẩm báo chủ tử, nơi đó truyền đến tin tức của tiểu thư.” Hai tay hắn giơ cao, trên tay nâng lên một ống trúc nhỏ.

Tin tức của nàng? Đã xảy ra chuyện gì sao?

Theo thông lệ, hôm qua Nguyệt Minh mới truyền đến tin hồi báo hành trình,

không có chuyện gì đặc biệt sao nhanh như vậy lại truyền tin một lần

nữa.

Ngón tay Tiêu Lăng Thiên khẽ nhúc nhích, ống trúc kia giống như

bị một lực hút cực đại bay lên không trung rơi vào trên tay Tiêu Lăng

Thiên. Nhanh chóng lấy giấy bên trong mở ra, chỉ thấy mấy chữ đơn giản xin điều tra Bạch Phi Loan ở Khang Thành.

Thấy yên lòng, hắn khẽ mỉm

cười. Nàng đã biết rồi sao? Quả nhiên là nha đầu thông minh. Nhưng Bạch

Phi Loan ở Khang Thành là ai, lại khiến cho Dạ Nguyệt Sắc vốn thờ ơ với

mọi việc cũng phải để ý yêu cầu điều tra cô ta?

“Bạch Phi Loan ở Khang Thành, điều tra rõ lai lịch của nàng cô ta.” Hắn trầm giọng sai khiến.

“Vâng.” Tễ Vân đáp ngắn gọn, hơi ngừng lại một chút mới nói: “Khởi bẩm chủ tử,

Thanh Long đường ở bên kia có tin tức truyền tới, nói là theo ý của chủ

tử, đã lựa ra mười đứa trẻ có tư chất không tệ, chủ tử có muốn gặp hay

không?”

“Trong mấy ngày tới sắp xếp thời gian đi.”

“Vâng, thuộc hạ cáo lui.” Tễ Vân gật đầu đứng dậy lui ra.

Tiêu Lăng Thiên lại nhìn một chút tờ giấy trong tay, thật giống như thấy

được hình ảnh cô bé kia. Nguyệt Sắc của hắn, lúc nào nàng mới trở về?

Khang thành, phủ họ Thành.

Thành Tư Nguy có thể hoành hành ở Khang Thành nhiều năm cũng không phải là

không có lý do, hắn xuất thân là hắc đạo, công việc làm ăn chính là mở

sòng bạc, kỹ viện, cho vay nặng lãi…, bởi vì thu được nhiều tiền nên hắn bỏ tiền ra mua quan phủ, cho nên hắn ở Khang thành làm điều ác nhiều

năm cũng không có người nào có thể trừng trị hắn. Nhưng hắn cũng còn có

chút hiểu biết, hai ngày trước xung đột với Lâm Vãn Y, mà hắn biết Lâm

Vãn Y không phải là người dễ chọc, cho nên cũng biết điều, không dám náo loạn. Biết hôm nay Lâm Vãn Y định rời khỏi Khang thành, hắn cũng cố ý

phái người tới dò hỏi .

“Bọn họ thật sự đi rồi?” Thành Tư Nguy xác nhận với thủ hạ một lần nữa.

“Lão Đại, em cùng Thanh Hầu Nhi tận mắt nhìn thấy bọn họ ra khỏi thành,

không sai được.” Một thanh niên mập mạp trả lời. Bởi vì quá béo nên hắn

được gọi là Cổn Cầu*.

  • Cổn cầu: quả bóng lăn

“Con mẹ nó, ôn thần

này cuối cùng cũng đi.” Thành Tư Nguy thở dài một hơi, cảm giác an tâm

không ít. Bởi vì có Lâm Vãn Y ở đây, hắn cũng không dám buông tay buông

chân mà làm ăn.

“Đại ca, chúng ta có hàng trăm huynh đệ, mà hắn chỉ có một mình, chúng ta sao phải sợ hắn làm gì?” Cổn Cầu thắc mắc hỏi.

“Đồ ngốc!” Thành Tư Nguy trừng mắt, “Ta mà sợ hắn sao? Ta chỉ không muốn có phiền toái thôi. Lâm Vãn Y được xưng cao thủ đệ nhất Đông Lục, bạn bè

bạch đạo đông đảo gọi là đến, mà ở hắc đạo cũng không có ít người xưng

huynh gọi đệ với hắn, ta không muốn đối mặt với hắn thôi.”

Mặc dù lo

sợ trong lòng, nhưng không thể vứt bỏ thể diện ở trước mặt thuộc hạ

được, Thành Tư Nguy hắn mà đã mất thể diện thì sau này làm sao còn có

thể ở lại Khang thành.

Cổn Cầu kêu lên một tiếng, Thành Tư Nguy nhìn

sắc trời cũng không còn sớm nên muốn nghỉ ngơi liền kêu Cổn Cầu trở về

trước, trong khi đang suy nghĩ tối nay đến nhà vợ bé nào qua đêm, chợt

nghe thấy vù vù hai tiếng, hai ngọn nến bên trong phòng đột nhiên vụt

tắt.

Thành Tư Nguy hơi sợ hãi một chút nhưng ngay lập tức trấn tĩnh

lại nhìn về phía cửa phòng, hắn biết chắc, người hắn chờ đã đến. Quả

nhiên hắn đoán đúng, khi cửa phòng bị đẩy ra, theo ánh trăng sáng tỏ,

hắn thấy hai thiếu nữ xinh đẹp mặc áo màu lam tay cầm lụa trắng đứng ở

cửa.

Thành Tư Nguy đổi ngay vẻ mặt tươi cười: “Thì ra hai vị tỷ tỷ đã tới? Mau vào đi.”

Xem ra bọn họ biết nhau, hai thiếu nữ kia khẽ mỉm cười cất bước tiến vào phòng, người đi phía sau thuận tay đóng cửa lại.

Cửa phòng vừa đóng, bên trong liền chỉ còn thấy mờ mờ, mơ hồ chỉ thấy được

dáng người. Bỗng nhiên có ánh sáng nhu hòa rọi lên, thì ra là một thiếu

nữ lấy ra một viên Dạ Minh Châu to như trứng ngỗng.

Ánh mắt Thành Tư

Nguy thấy Dạ Minh Châu thì sáng lên, bảo bối này tốt lắm, không biết có

cách nào thu vào tay không. Nhưng đảo mắt nghĩ tới hai nữ tử này cũng

không phải là người dễ trêu, vội vàng bỏ đi ý nghĩ này.

“Thành gia, làm việc không tệ đấy.” Cô gái nhìn có vẻ lớn tuổi hơn cười nói.

“Đúng vậy đúng vậy, hai ngài là người từ trên phái tới, sai bảo ta làm việc,

ta đương nhiên là phải làm tốt.” Thành Tư Nguy cúi đầu khom lưng, hoàn

toàn không giống bộ dáng ngày thường.

“Người ở bên trên?” Nàng kia ngẩn ngơ, “Xin chỉ bảo cho?”

Thành Tư Nguy cười hắc hắc, tay chỉ vào lụa trắng trên người các nàng: “Ngài

cầm lụa trắng, mắt tiểu nhân mặc dù vụng về nhưng cũng nhìn ra được ngài là người trong cung.”

Hai người liếc mắt nhìn nhau rồi cười một tiếng, cô gái lớn tuổi hơn nhìn về phía Thành Tư Nguy nói “Không ngờ thân phận tỷ muội chúng ta bị ngươi nhìn ra.”

Trong lòng Thành Tư Nguy âm thầm khiếp sợ, chửi mình ngu ngốc. Hai cô gái này làm việc bí ẩn như thế hẳn là không muốn làm cho người khác biết, hôm

nay tự nhiên nói ra thân phận của các nàng, chẳng phải là ép các nàng

giết người diệt khẩu sao?

Trong lòng nổi lên đề phòng, tay phải hắn

lặng lẽ thu vào trong tay áo. Trong tay áo có một túi bột truy hồn, nếu

hai người kia có hành động lạ, hắn sẽ phải tung độc.

Hai nữ tử kia tựa hồ nhìn thấy hắn căng thẳng, mắt hạnh hơi chuyển, cười nói “Ngươi sợ cái gì? Chúng ta thật tình khen ngươi làm việc rất khá, chúng ta còn chưa biết thưởng ngươi như thế nào, sao có thể hại ngươi? Ngươi hiện

nay đề phòng chúng ta như vậy, chẳng lẽ ngay cả giải dược cũng không

muốn?”

Vừa nghe hai chữ giải dược, Thành Tư Nguy nhất thời mất hết

khí thế. Cũng tự trách mình háo sắc, hai ngày trước cô gái này đến kỹ

viện bán thân, hắn thấy nàng tướng mạo đẹp muốn được thưởng thức trước

tiên, ai ngờ lại bị nàng hạ độc, nên mới phải làm việc cho các nàng.

Mình đề phòng các nàng làm gì? Các nàng không giao ra giải dược mình

chẳng phải chỉ còn đường chết.

Đổi vẻ mặt cười, hắn luôn miệng nói “Sao có thể chứ, hai vị tỷ tỷ là thần tiên cứu mạng ta, ta được thấy hai vị tỷ tỷ yêu thích cũng không kịp, sao có thể sợ được. Giải dược kia. . . ?”

“Cho ngươi.” Một nữ tử vươn tay ra, trên bàn tay đưa ra một viên thuốc màu đỏ tươi.

Thành Tư Nguy vui mừng, vội vàng cầm lấy giải dược, trong lòng thầm nghĩ vừa

rồi các nàng dứt khoát giao ra giải dược, cảm thấy hơi có nghi ngờ, vì

vậy cũng không vội vã cho vào miệng.

Giống như nhìn thấu nghi ngờ của hắn, cô bé nhỏ tuổi hơn một chút giương mày liễu: “Sao vậy? Ngươi còn

không tin ta phải không? Không tin thì trả đây.”

Nói xong đưa tay

muốn cướp lại, Thành Tư Nguy lo sợ liền tranh thủ nuốt giải dược vào

bụng. Nàng kia bắt hụt, cười lạnh một tiếng rồi cũng không nói gì nữa.

Thành Tư nguy lại vội vàng làm ra khuôn mặt tươi cười, lại chỉ đổi lấy

ánh mắt lạnh lùng của các nàng.

“Giải dược vừa rồi cho ngươi, chuyện

này coi như đã rõ. Ngươi biết chúng ta hành động vô cùng cơ mật, nếu lọt một chút ra ngoài, ngươi cũng hẳn là biết kết quả.”

“Dạ, dạ,” Thành Tư Nguy vội vàng gật đầu, “Tiểu nhân dù chết cũng sẽ không tiết lộ một câu, xin hai vị tỷ tỷ yên tâm.”

“Ngươi biết là tốt rồi.” Một cô gái hừ lạnh một tiếng, hai người quay lưng rời đi. Thành Tư Nguy sợ hãi đưa các nàng tới cửa, thấy các nàng đi ra

ngoài vội đóng cửa, lúc này mới thở dài một cái, hai người này mới thật

sự là ôn thần, cuối cùng tốt xấu gì cũng đi rồi.

Đứng ở bên trong

cửa, hắn không thấy được hai cô gái xinh đẹp kia ở phía sau cánh cửa

nhìn nhau cười, ở dưới ánh trăng lạnh lùng lộ ra vẻ quỷ dị.

Mồng tám

đầu tháng chín, đoàn của Dạ Nguyệt Sắc, Lâm Vãn Y đi tới cổng ngoài của

Lam thành. Một gã sai vặt mặc quần áo màu xám tro đã sớm chờ ở cổng, hắn gọi là Tiểu Cát, năm nay mười chín tuổi, là kiếm đồng của Lâm Vãn Y.

Lúc trước Lâm Vãn Y sai hắn đi làm một chuyện, làm xong việc sẽ tới Lam

thành tụ họp với bọn họ.

Khi đó đã là hoàng hôn, bốn phía đã nổi lên

ánh chiều tà, trong trời đất một mảnh mông lung. Cửa thành ẩn trong

sương mù giống như là một dã thú dữ tợn nào đó, mở rộng miệng, từ từ

nuốt trọn bọn họ.

═══════ ೋღ☃ღೋ ════════

Đệ tứ thập tứ chương

Người thành Lam, mờ mịt. Thành Lam vì cái gì mông lung.

Thành Lam là một thung lũng nhỏ bốn bề núi vây quanh, bên dưới lại là suối

nước nóng, không khí lạnh dọc theo núi thổi xuống gặp khí ấm từ suối

nước nóng bốc lên, sinh ra đối lưu, khiến cho thành Lam mỗi ngày đều bị

bao phủ trong sương mù mờ mịt. Những lúc sương mù dày đặc, người đứng

đối diện không thấy bóng dáng; những lúc sương mù nhạt, nó như một tầng

lụa mỏng mông lung, từng sợi nhè nhẹ chuyển động. Có một bài thơ để hình dung thành Lam đã viết: “Thiên nhai tiểu vũ nhuận như tô, thảo sắc diêu khán cận khước vô. Lam khỏa lâu thai nhất phiến bạch, bất biện viện lý

tùng bách thụ*”. Cái tên thành Lam cũng từ đó mà ra.

  • Dịch nghĩa Mưa nhỏ làm đường đi trơn láng, nhìn từ xa như có màu cỏ, tới gần lại

chẳng có gì. Trên ban công sương mù vây trắng, không nhìn thấy cây tùng, cây bách trong sân.”

Lam trong từ “thành Lam” nghĩa là mây mù.

Vì lên đường hơi muộn, khi đoàn của Dạ Nguyệt Sắc vào tới thành Lam đã là

hoàng hôn. Lúc này là lúc sương mù trong thành Lam dày nhất, trước mắt

là một màn sương trắng, ngay cả nhà cửa ven đường cũng khó nhìn rõ,

không nói đến tìm một nơi để ngủ trọ. May mà Bạch đại hiệp đã nhận được

tin tức Lâm Vãn Y tới, cử người tới cổng thành đón tiếp, vừa gặp bọn họ

đã lập tức dẫn tới nơi ở của Bạch đại hiệp, Tụ Nghĩa sơn trang, sắp xếp

chỗ ở cho bọn họ, Dạ Nguyệt Sắc vốn chỉ muốn du ngoạn sơn thủy nay cũng

vô tình trở thành một thành viên tham dự chuyện lớn của võ lâm lần này.

Thật ra Dạ Nguyệt Sắc vẫn luôn tò mò một chuyện, đó chính là người trong

giang hồ làm thế nào để duy trì công việc làm ăn? Dọc đường đồng hành

với Lâm Vãn Y, thấy ăn, mặc, ở của hắn tuy không xa hoa như mình, nhưng

vẫn có chút hào phóng. Ví dụ như chuyện của Bạch Phi Loan, hắn từng tiện tay cho tên ác bá họ Thành kia ngân phiếu năm trăm lượng cũng không

thấy tiếc, dĩ nhiên cũng có thể vì Bạch Phi Loan xinh đẹp hiếm thấy,

nhưng năm trăm lượng không phải một con số nhỏ, có rất nhiều người muốn

còn chẳng được. Vì lễ phép, Dạ Nguyệt Sắc nén lại lòng hiếu kỳ của mình

mà không hỏi thăm, nhưng sau khi tới Tụ Nghĩa sơn trang này, lòng hiếu

kỳ của nàng lại càng thêm mãnh liệt.

Bởi vì, Tụ Nghĩa sơn trang này xa hoa không giống như nơi ở của một hiệp khách võ lâm, mà giống chỗ ở của quan to nhất phẩm.

Tụ Nghĩa sơn trang xây dựa vào núi, quanh co từ chân núi tới tận đỉnh núi, tuy không đến mức núi non trùng điệp nhưng cũng kéo dài hơn mười dặm.

Núi đá phân cấp đi lên, dọc hai bên là mấy chục tòa nhà lớn nhỏ, xen kẽ

trong đó là các đình đài lầu các, mặc dù không trang nghiêm khí thế như

hoàng thành, nhưng lại có một vẻ đẹp thanh tú khác biệt.

Bọn họ vào

thành từ cửa Nam, mà Tụ Nghĩa sơn trang lại tọa lạc ở phía Bắc của

thành, trong lúc bọn họ đi qua thành Lam, sương mù đã tan hết, trăng

sáng cũng lên cao. Mượn ánh trăng sáng ngời và đén đuốc huy hoàng trong

sơn trang có thể nhìn thấy một cánh cổng màu đen dưới chân núi, chính là cổng lớn của Tụ Nghĩa sơn trang. Khi đoàn Dạ Nguyệt Sắc đi tới, đại

công tử của Tụ Nghĩa Sơn Trang và quản gia đã đứng đợi ở đó. Lâm Vãn Y

cưỡi ngựa phía trước, sau đó là Tiểu Cát và Bạch Phi Loan ngồi xe tiện

lợi, sau nữa là xe ngựa của Dạ Nguyệt Sắc. Sau khi nhìn thấy Bạch đại

công tử đứng trước cổng, Lâm Vãn Y lập tức nhảy xuống ngựa, cười dài một tiếng, chạm nắm tay với người đối diện.

“Tử Lam, đệ đã tới.”

“Vãn Y, phong thái vẫn như trước nhỉ!” Nắm tay vừa chạm nhau, Bạch Tử Lam cũng nhướng mày cười hỏi.

Thì ra hai người này đã là bạn tốt nhiều năm, hôm nay vừa nhìn thấy nhau đã vô cùng vui vẻ. Bạch Tử Lam nhìn Lâm Vãn Y trước, sau đó lại nhìn hai

chiếc xe phía sau, sắc mặt có chút kỳ quái nói “Huynh nói này Vãn Y, chúng ta mới chỉ một năm chưa gặp, sao đệ đã thành người có gia đình

rồi? Khi người truyền tin báo lại với huynh là đệ đồng hành cùng mấy cô

gái, huynh còn không tin. Thế nào, thành thân cũng không báo với huynh

đệ đây một tiếng, đệ thật quá đáng rồi.”

“Nói bậy bạ gì đó.” Lâm Van Y cười ngắt lời hắn, “Chỉ là mấy người bạn cùng đường, huynh đừng có thất lễ vậy chứ.”

“Huynh nói đùa với đệ thôi, còn không mau mời họ xuống.”

Lâm Vãn Y cùng Bạch Tử Lam sóng vai bước về phía hai chiếc xe, Tiểu Cát đã

nhảy xuống xe từ trước, cười hì hì cúi người chào Bạch Tử Lam “Bạch đại gia, Tiểu Cát xin chào ngài.”

“Thằng nhãi nhà mi, vẫn còn bướng bỉnh phải không? Còn không mau mời mấy vị trên xe xuống?” Bạch Tử Lam cười mắng y.

“Tuân lệnh.” Tiểu Cát lại khẽ khom người, xoay người nhấc màn xe tiện lợi lên.

Bạch Phi Loan bước xuống xe giống như một đóa hoa lan lả lướt trong gió. Bởi vì vẫn trong thời gian chịu tang, nàng mặc một bộ đồ tang màu xám tro,

nhưng không hao tổn chút quốc sắc thiên hương nào, hợp với dung nhan

nũng nịu của nàng thật sự chọc người yêu mến.

“Nô tỳ Bạch Phi Loan tham kiến công tử.” Nàng uyển chuyển khẽ chào, phong thái đoan trang.

Bạch Tử Lam hiển nhiên là bị vẻ đẹp của nàng làm cho sợ đến ngây người, há

miệng nhưng nhất thời không nói ra lời. Lâm Vãn Y dùng khuỷu tay đụng

nhẹ hắn một cái, hắn mới phục hồi tinh thần, ho nhẹ một tiếng che dấu sự thất lễ của mình.

“Bạch cô nương khách sáo rồi.” Hắn ôm nắm đấm cúi

chào. Bạch Phi Loan làm bộ xấu hổ, khẽ cúi đầu, hai gò má ửng hồng, lông mi dài khẽ lay động, đáng yêu giống như con thỏ nhỏ.

Hình như lại có kẻ ngây người, cho đến khi bên cạnh truyền tới tiếng ho nhẹ, hắn mới

tỉnh táo nhìn lại, phát hiện người trên chiếc xe khác cũng đã đi xuống.

Một cô gái không tính là tuyệt đẹp nhưng cao quý không nói thành lời

đang lẳng lặng nhìn hắn, khóe môi không biết có đang nhếch lên hay

không, vẻ mặt có chút giống như đang xem hài kịch.

Sau lưng nàng có

một đôi nam nữ thiếu niên mặc y phục màu xanh, nam ưu nhã tuấn tú, nữ

xinh đẹp tuyệt trần, lại là một đôi kim đồng ngọc nữ, chỉ là ánh nhìn

trào phúng cùng nụ cười lạnh bên môi kia làm cho hắn đột nhiên cảm thấy

ngượng ngùng.

“Vị này là Bạch Tử Lam, Bạch huynh, vị này là Tô Tái

Tình, Tô tiểu thư, hai vị này là người hầu của Tô tiểu thư, Thương Hải,

Nguyệt Minh.” Lâm Vãn Y tiến lên giới thiệu.

“Chào Tô cô nương.” Bạch Tử Lam ôm nắm tay.

“Bạch công tử, hân hạnh gặp mặt.” Dạ Nguyệt Sắc khẽ gật đầu, khách sáo nhưng lãnh đạm.

Một màn vừa rồi nàng đều nhìn vào trong mắt. Bạch Tử Lam này cũng là một

nam tử anh tuấn dũng cảm, mày kiếm mắt sáng, phong thái hào sảng, nhưng

không đủ bình tĩnh trưởng thành, mặc dù ai cũng có lòng yêu cái đẹp,

nhưng hắn mất khống chế như vậy, xem ra khó thành tài.

Dạ Nguyệt Sắc

tuy còn nhỏ nhưng trầm tĩnh cao quý, điệu bộ vốn có chút vô lễ nhìn qua

lại giống như theo lẽ thường, Bạch Tử Lam vẫn chưa nghĩ ra được có gì

không đúng, chỉ cảm thấy cô gái này có một khí thế không thể nói thành

lời, tuyệt đối không thua kém vẻ tuyệt mỹ của Bạch Phi Loan.

Thương

Hải, Nguyệt Minh cũng lạnh lùng cúi chào Bạch Tử Lam. Bởi vì vừa rồi

Bạch Tử Lam sa vào sắc đẹp của Bạch Phi Loan mà không để mắt đến tiểu

thư nhà mình khiến Nguyệt Minh tức giận trong lòng, kiêu ngạo mỉm cười

chào hỏi. Bạch Tử Lam than nhỏ trong lòng, xem ra mình đã chọc giận nha

đầu này rồi.

Sau khi chào hỏi lẫn nhau, Bạch Tử Lam xin dẫn đường cho mọi người vào Tụ Nghĩa sơn trang, hai người hầu tới dắt xe ngựa đi,

đoàn người liền theo Bạch Tử Lam lên núi.

Nửa đêm leo núi, Dạ Nguyệt

Sắc thật sự không muốn, nhưng may mà bậc thềm ở đây không cao quá, lại

hết sức rộng rãi, lại có Nguyệt Minh đỡ bên cạnh, nàng đi lên cũng không quá khó khăn. Ngược lại, Bạch Phi Loan kia lại yêu kiều thở hổn hển, đổ mồ hôi đầm đìa.

Thương Hải vừa đi vừa đánh giá bố cục của Tụ Nghĩa

sơn trang, dưới chân núi là một hàng phòng ở chỉnh tề, xem ra là nơi ở

của người hầu. Hướng lên trên một chút là một số căn nhà lớn nhỏ, được

dành cho khách đến sơn trang. Giữa sườn núi là một đại sảnh đang đèn

đuốc sáng trưng, xem ra đó chính là nơi tiếp đãi khách mới tới.

Quả

nhiên, bậc thang kéo dài đến cửa đại sảnh, trong đại sảnh ánh nến sáng

như ban ngày. Ngẩng đầu nhìn lên, trên cửa treo một tấm bảng với ba chữ

to “Tụ Nghĩa sảnh”. Dạ Nguyệt Sắc nhìn tấm bảng bằng đồng này mà thầm

khinh thường, cái tên này đúng là — không có sáng ý.

Đến cửa, Bạch Tử Lam nghiêng người đứng lại, đưa tay mời bọn họ vào đại sảnh.

Sảnh này thật ra tương đối lớn, so với phòng khách nhà bình thường phải lớn

gấp mấy lần, nhưng lúc này chỉ có mấy người đang ngồi bên trong. Lâm Vãn Y vừa bước vào đại sảnh đã ôm nắm đấm cúi chào một người đàn ông trung

niên đang ngồi ghế giữa, cất cao giọng nói “Vãn bối Lâm Vãn Y, ra mắt Bạch minh chủ.”

Người kia chỉ trên dưới năm mươi tuổi, thân hình cao lớn khôi ngô, mặc một

chiếc áo dài màu xanh nhạt, mày kiếm, anh tuấn, mắt hổ, uy nghi, dưới

cằm có một chùm râu ngắn, chính là đương kim minh chủ võ lâm Bạch Kính.

Chờ Lâm Vãn Y cúi chào xong, ông ta cười đi tới bên cạnh Lâm Vãn Y hỏi “Hiền chất dạo này thế nào?”

“Vãn bối rất khỏe, làm phiền thế bá quan tâm.” Lâm Vãn Y và Bạch Tử Lam là

bạn bè ngang vai ngang vế, vì vậy hắn mới gọi Bạch Kính là thế bá.

Nói vài câu, Lâm Vãn Y giới thiệu mọi người quen biết. Những người ở đại

sảnh nghênh đón Lâm Vãn Y ngoại trừ Bạch Kính còn có con thứ hai Bạch Tử Sơn, nghĩa đệ Trần Kiến Long, đại tổng quản Hoắc Tần An. Mấy người chào hỏi khách sáo vài câu, Bạch Kính thấy đêm đã khuya, mấy cô gái có vẻ

hơi mệt mỏi, liền bảo đại tổng quản sắp xếp chỗ ở cho họ đi nghỉ trước.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.