Chương 39: Đệ tam thập cửu chương

Mấy ngày nay không khí bên trong phủ tri châu của thành Chiến Vân bận

rộn dị thường, mấy vị đại thần ở đế đô chịu trách nhiệm xử lý phần hậu

chiến cũng vào thành. Mỗi ngày nữ đế và nhiếp chính vương đều có mặt ở

hành cung của phủ tri châu để nghị sự. Những cung nhân theo ngự giá đến

cũng đã bắt tay vào việc chuẩn bị hồi kinh, lần này Thương Hải là quan

cai quản cao nhất, bận rộn chuẩn bị hết tất cả mọi việc nên tạm thời

không hầu hạ bên cạnh Dạ Nguyệt Sắc, cuộc sống hàng ngày của nàng trong

mấy ngày nay đều do Nguyệt Minh chuẩn bị.

Sau khi chiến sự kết thúc

vẫn còn nhiều việc phải giải quyết. Ngâm Phong quốc là nước chiến thắng

nên được đưa ra yêu cầu bồi thường chiến tranh, sau trận chiến, mọi việc trong thành sẽ được xây dựng lại, tướng sĩ bị thương ở tiền tuyến được

đưa về chữa trị…., mỗi một quyết sách trọng đại các đại thần lại muốn

tới xin chỉ thị của nhiếp chính vương. Nhưng không biết có phải do Dạ

Nguyệt Sắc nói muốn đi hay không mà mấy ngày nay, tâm tình hắn thật sự

không tốt.

Thật ra cũng không phải tức giận ra mặt, mà hắn chỉ nhẹ

mím môi, đôi mắt phượng khẽ nhíu lại, ánh mắt lạnh lùng liếc qua, cũng

đủ để khiến cho những đại thần kia thấy giật mình, mồ hôi lạnh chảy

xuống, giống như tình hình bây giờ.

Bên trong chính sảnh của phủ tri

châu, Dạ Nguyệt Sắc vẫn mang khăn lụa che mặt như trước, mặc triều phục

màu trắng nhẹ nhàng cùng Tiêu Lăng Thiên ngồi ở phía trên, không nói một lời, làm hết nhiệm vụ là một vật trang trí. Tiêu Lăng Thiên tâm tình

không tốt, ngay cả triều phục cũng lười mặc, chỉ mặc một bộ y phục màu

đen, tóc dùng kim quan buộc lại, một tay chống cằm dựa vào tay ghế, lạnh lùng nhìn triều thần ngồi thành hai hàng phía dưới.

Mấy vị đại thần

chỉ dám nhìn mà không dám lên tiếng, Dạ Nguyệt Sắc có chút tội nghiệp

bọn họ. Mới vừa rồi họ còn tranh luận sôi nổi về việc đòi Lâm Thủy Quốc

bồi thường bao nhiêu chiến phí, vậy mà chỉ bằng một ánh mắt mất kiên

nhẫn của Tiêu Lăng Thiên, tất cả đều ngậm mồm, không dám nói lăng lung

tung trước mặt vị nhiếp chính vương vui buồn khó dò này nữa.

“Ta gọi

các ngươi tới là để nghe các ngươi nói nhảm sao?” Suốt cả buổi không

nói, rốt cuộc Tiêu Lăng Thiên cũng mở miệng, khẩu khí rất bình tĩnh

giống như thảo luận thời tiết hôm nay thế nào, nhưng thoáng cái đã khiến các thần tử toát mồ hôi lạnh.

Lẽ ra không cần phải như vậy, Tiêu

Lăng Thiên làm nhiếp chính vương cực kỳ xuất sắc, luận về cả văn và võ

đều không ai sánh được, mặc dù thủ đoạn đối với kẻ thù chính trị luôn

tàn nhẫn vô tình, nhưng cũng không vì ý kiến bất đồng mà trả thù, ngược

lại, hắn lại vô cùng tán thưởng những ý kiến đó. Nhưng có lẽ vì lịch sử

làm nhiếp chính vương của Tiêu thị, quyền lực hoàng gia còn lớn hơn của

Dạ thị, ảnh hưởng thế lực qua bao triều đại tạo cho hắn một hình ảnh

thâm sâu khó lường, luôn khiến các đại thần có một áp lực vô hình.

Tiêu Lăng Thiên nhìn thần tử lắp ba lắp bắp, tâm tình càng kém hơn. Lần này, kinh thành điều tới mấy quan viên để xử lý phần hậu chiến sao cho thích hợp đều không phải là những trọng thần hắn quen dùng, mà tính toán muốn trọng dụng những người trẻ tuổi, mượn cơ hội lần này để thấy được năng

lực của bọn họ. Nhưng rốt cuộc thì họ vẫn thiếu có kinh nghiệm, mọi

chuyện đều muốn hỏi ý kiến của hắn, lúc nào cũng muốn đoán biết tâm tư

của hắn, thật sự khiến hắn có chút thất vọng.

“Thảo luận với Lạc

tướng quân đi.” Phất tay một cái cho bọn họ lui xuống, hắn thật sự không muốn phí thời gian suy nghĩ mấy chuyện này.

“Tâm tình sao lại kém

như vậy?” Một bàn tay trắng nõn ôm lấy một bên ống tay áo hắn, áo đen có hoa văn rồng bằng chỉ vàng nhẹ nhàng chuyển động trong tay nàng. Hắn

quay đầu lại, nhìn vào đôi mắt thanh thản tĩnh lặng của Dạ Nguyệt Sắc.

Khóe môi hắn khẽ cong lên, lộ ra một nụ cười nhẹ, tay nắm chặt lấy ngón tay

nàng nhẹ nhàng v**t v*. Bỗng nhiên vươn tay ôm nàng vào trong lòng, để

nàng ngồi lên đùi như muốn hòa tan nàng vào ngực mình, đưa đầu ngón tay

hơi lạnh kia lên môi nhẹ nhàng gm cn.

“Ta không đi nữa, thật đấy, đừng không thoải mái nữa.”

Thấy hắn một lúc lâu không nói gì, chỉ vừa hôn vừa l**m ngón tay nàng, đôi

mắt thâm trầm nhìn nàng, làm cho nàng không nhịn được nữa phải mở miệng, đây là sự an ủi mà hắn cần chăng.

Tiêu Lăng Thiên cuối cùng cũng

dừng lại việc thưởng thức ngón tay nàng, chuyên tâm ngắm nàng, một tay

gạt bỏ mạng che lộ ra dung nhan thanh lệ, không phải là tuyệt mỹ nhất

nhưng lại làm hắn say mê.

Vẻ đẹp của nàng lạnh lùng, nhàn nhạt, không phải diễm lệ như quốc sắc thiên thương, cũng không phải xinh đẹp

nghiêng nước nghiêng thành. Nàng như bông mai trắng thấp thoáng trong

tuyết, nàng thuần khiết nhưng lại vừa yên tĩnh cao ngạo vừa lạnh lùng

xuất trần, như cao nhân ẩn dật, lần đầu gặp cảm thấy quá lạnh lùng, lần

tiếp theo gặp cảm thấy quá thờ ơ, nhưng vô tình người ta lại bị sự lạnh

lùng thờ ơ đó hấp dẫn, càng nhìn lại càng say mê.

Giữ mái tóc đen ở trong tay thưởng thức, cảm nhận mái tóc như làn nước chảy mềm mại. Hắn mỉm cười hỏi nàng “Đối với nàng, điều gì là quan trọng nhất trong cuộc đời?”

Nàng không nói, chỉ cười, cười yếu ớt như có chút ẩn ý.

“Đáp án có thể có chút ích kỷ, nhưng thật sự ta muốn yêu và tự do.”

“Yêu và tự do?” Hắn cúi đầu lập lại một lần nữa, ý cười trên mặt ngày càng

sâu. “Ta vẫn cho là nàng vô mong vô cầu, không ngờ tới nàng lại là nha

đầu có lòng tham nhất, còn muốn có được hai thứ khó khăn nhất trên đời.

Nếu chỉ có thể có một, nàng chọn điều gì?”

“Tuy buông tay có chút khó khăn, nhưng ta chọn yêu. Nơi ta yên lòng chính là cố hương, nhưng trái

tim con người đều tham lam, không có tự do thì đâu còn niềm vui?”

“Buông tay có chút khó khăn?” Đôi mắt sắc của hắn vừa đen vừa sâu, nụ cười

ngày càng lạnh. “Nàng vì tình yêu của ta mà bỏ qua tự do, vì vậy mà cảm

thấy khó khăn?”

Nàng lắc đầu, hoa tai bạch ngọc theo động tác của nàng nhẹ nhàng lay động, vẽ nên độ cong duyên dáng.

“Là khó khăn, nhưng Phật nói bỏ được, bỏ được mới có được. Tình yêu của

chàng đáng quý như thế, những gì ta có được đã là quá nhiều rồi.”

“Nàng nói chỉ muốn đi ra ngoài xem một chút, vậy đã nghĩ là đi đâu chưa?” Hắn nheo mi, đột nhiên hỏi nàng.

“Chưa nghĩ tới. Ta muốn làm một kẻ lữ hành, tùy tâm mà đi, tinh tế hiểu rõ

từng ngọn núi con sông mỹ lệ, giống như như gió vô câu vô thúc*, đó là

mơ ước của ta từ trước tới nay.”

  • Vô câu vô thúc: không mong ước gì

Khi nàng nói những lời này, vẻ mặt bỗng sáng lên. Trong mắt có nồng đậm

khát vọng, quanh người như có ánh sáng, con người vốn đạm bạc thoáng cái chứa đựng sự tươi tắn sinh động.

Tiêu Lăng Thiên đột nhiên cảm thấy

trái tim mình rất không thoải mái. Hắn vốn định đối xử thật tốt với

nàng, làm cho nàng mỗi ngày đều cười thật vui vẻ, nhưng nàng muốn như

làn gió không mong không muốn nhẹ nhàng bay, nhưng bây giờ lại bị hắn

dùng tình yêu vây hãm ở trong lòng. Tự do mà nàng hướng tới bị mình tước đoạt, như vậy nàng có thể vui vẻ sao?

Nhưng, để nàng đi, hắn làm không được, mà cũng không muốn làm.

Hắn ôm nàng vào lòng, nàng mềm mại tựa đầu vào vai hắn, mặc hắn hôn nhẹ lên trán. Nàng đơn giản xinh xắn, hắn ôm thế nào cũng không thấy đủ, hắn

sao có thể để nàng rời khỏi mình như nàng mong muốn?

“Ta sẽ không để

nàng đi,” môi của hắn chạm vào vành tai khéo léo của nàng, bỗng nhiên ôm lấy nàng bước ra ngoài. Cánh tay tráng kiện ôm nàng thật chặt. “Quên

cái tự do ấy đi, đời này kiếp này nàng chỉ có thể ở cạnh ta, bất cứ nơi

nào cũng không được đi.”

Bước nhanh như gió, hắn ôm nàng ngang qua

đình viện đi thẳng tới phòng ngủ. Nóng lòng đoạt lấy nàng, tuyên bố nàng là của hắn, cảm giác nàng đang ở bên cạnh hắn, hắn tuyệt đối sẽ không

buông tay.

Đi trên hành lang, người hầu thấy nhiếp chính vương ôm Nữ Đế trong lòng lướt qua thì lập tức cúi đầu, trong lòng thầm cảm thán.

Bây giờ là ban ngày, nhiếp chính vương điện hạ cũng quá nóng nảy rồi.

Kịch liệt mây mưa, va chạm mạnh mẽ, Tiêu Lăng Thiên dùng sức lực như muốn vò nát nàng mà ôm lấy nàng. Hận không thể hòa tan nàng vào xương tủy, chết cũng không buông ra.

Không có đau đớn như lần đầu, Dạ Nguyệt Sắc bị

hắn lần lượt mang theo ln đnh, nhưng hắn không ngừng đòi hỏi, lúc nào

cũng như thấy không đủ, ngay cả lúc nàng kiệt sức té xỉu trong lòng hắn, hắn cũng không muốn dừng lại.

Nàng muốn tự do, hắn không muốn cho, cũng không bằng lòng cho. Nhưng hắn sẽ cho.

Nếu như nàng có thể vui vẻ, hắn có thể cho.

Nàng đúng là nha đầu có lòng tham không đáy, nhưng nàng là nữ nhân của hắn,

có thể có lòng tham, cũng có tư cách để có, chỉ cần nàng muốn, hắn đều

có thể cho nàng.

Người nàng vì nóng lên mà phiếm hồng, hắn ôm nàng vào lòng, cằm nhẹ nhàng xoa xoa trán nàng.

Dù sao, nàng cuối cùng vẫn phải trở về bên cạnh hắn.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.