Chương 25

Đêm sâu thăm thẳm, không còn chút dịu dàng của mùa hè. Có lẽ là gió đã

mang quá nhiều mùi máu đến cuộc chiến tranh này, đêm nay dường như cũng

nhuốm mùi tàn nhẫn. Trăng đêm nay bị che khuất sau đêm đen, không chiếu

ra được ít ánh sáng nào, màn đêm như mực bao phủ cả vùng.

Ban đêm sâu đến vậy, có phải thích hợp với những sinh vật thích hoạt động trong

bóng tối? Ví dụ như trước mắt, một con chim nhỏ màu đen tuyền, ánh mắt

lại màu xanh quỷ dị. Nó im lặng như linh hồn xuyên qua bóng đêm, dừng

lại trên vai Tễ Phong, trong lòng Tễ Phong xuất hiện một tia rét lạnh —

Dạ Tầm, công cụ Tiêu Lăng Thiên dùng để đưa những tin tức trọng yếu, dù

chỉ là một con chim sẻ nhỏ nhưng tốc độ có thể sánh với chim ưng, ở

trong bóng đêm không ai có thể phát hiện. Nhưng hai mắt của nó quả thật

quá mức quỷ dị, giống như ngọn lửa địa ngục tà ác đang bùng cháy, luôn

làm cho Tễ Phong cảm thấy lạnh run.

Nhẹ nhàng gỡ ống trúc xuống, nhìn con chim kia yên lặng biến mất trong bóng tối, Tễ Phong từ xà nhà nhẹ

nhàng nhảy xuống dưới đất, không một chút tiếng động, tựa hồ chỉ có

không khí đang lay chuyển nhưng cũng đủ làm nam nhân ở trên giường thức

giấc.

“Chuyện gì?” Thanh âm trong trẻo giống như hắn chưa từng ngủ. Tiêu Lăng Thiên từ trên giường ngồi dậy, hỏi cách màn trướng.

“Khởi bẩm chủ thượng, Dạ Tầm tìm tới.” Tễ Phong quỳ trên mặt đất, hai tay giơ lên cao, trong lòng bàn tay nâng một ống trúc nho nhỏ màu đen.

Màn

trướng bằng lụa màu bạc bị nhấc lên, Tiêu Lăng Thiên chỉ mặc quần áo bên trong, tóc dài xõa tung bước xuống giường. Nhận lấy ống trúc mà tễ

Phong dâng lên, lấy ra một tờ giấy rồi đi tới ánh nến nhìn kỹ. Lát sau,

Tiêu Lăng Thiên lấy lửa từ nến mà đốt tờ giấy đi, khóe môi nhếch lên như nở ra nụ cười.

Tiêu Lăng Thiên vung tay lên, Tễ Phong biến mất trong bóng tối. Tiêu Lăng Thiên bước đi thong thả trở về trên giường, màn

trướng kéo xuống, ánh nến vụt tắt, bóng đêm lại khôi phục sự yên tĩnh

của nó.

Ngày hai mươi bốn tháng bảy, giờ dần, trời mờ sáng, Dạ Nguyệt Sắc cùng Tiêu Lăng Thiên đổi triều phục ngồi ở phủ tri châu, ở chính

đường nhận tham bái của văn võ bá quan trong thành Chiến Vân. Hai người

đều là một thân bạch y ngồi ở trên cao, tỏa ra khí chất cao quý khó nói

thành lời, chỉ là không biết tại sao trên mặt Dạ Nguyệt Sắc che một

miếng lụa mỏng, chỉ để lộ một đôi mắt đẹp trong trẻo.

(giờ dần khoảng từ 3-5 giờ sáng, @Sâu: dậy sớm dữ, lúc ấy ta còn chưa ngủ =”= @Boo

0

Trước đó Tiêu Lăng

Thiên cũng không biết nàng sẽ làm như thế, vừa thấy nàng che mặt, trực

giác cho là nàng có chủ ý gì đó, nhưng bây giờ nhiều người nhiều chuyện, không tiện hỏi tới. Các quan viên tham bái cũng không thấy kỳ quái, chỉ cho là Nữ Đế không muốn lộ dung nhan ở trước mặt bọn họ mà thôi.

Do

đang có chiến sự nên nghi thức tham bái đều được đơn giản đi. Dạ Nguyệt

Sắc hỏi một chút về tình hình chiến đấu, tướng quân Lạc Thiết Vân tiến

lên trả lời. Mắt thấy trời dần sáng, vì để chuẩn bị cho chiến tranh,

Tiêu Lăng Thiên lấy cớ Nữ Đế thân thể khó chịu không thể cùng tham gia

nghị sự, phân phó cung nhân hầu hạ Nữ Đế thật tốt, rồi kết thúc tham

bái, mang theo các quan viên đi quân doanh.

Nam nhân có chiến sự bận

rôn, Dạ Nguyệt Sắc biết mình không thể ra trận đánh giặc, cũng không

biết bày mưu tính kế, cho nên không quấy rầy bọn họ. Nàng cũng có chuyện mình muốn làm

Đổi sang một bộ nam trang mộc mạc, tóc búi lại theo

kiểu nam tử. Chỉ lát sau, Dạ Nguyệt Sắc biến thành một vị thiếu niên

đứng ở đường cái của thành Chiến Vân, phía sau có hai gia đinh một nam

một nữ. Đó chính là Thương Hải Nguyệt Minh. Nàng đi dọc con đường, từ từ nhìn thấy cảnh sắc tiêu điều nơi đây. Bởi vì chiến sự cho nên phần lớn

các thương gia cũng không buôn bán gì nữa, chỉ còn lại phần lớn là các

trà lầu tửu lâu, bên trong có mấy người dân đang nói chuyện chiến sự.

Nhìn sắc trời một chút, Dạ Nguyệt Sắc quyết định ở lại tửu lâu ăn cơm

trưa, thuận tiện nghe dân chúng trong thành có cái nhìn thế nào đối với

trận chiến này.

Bước vào một nhà trọ tương đối rộng rãi sạch sẽ, tiểu nhị ngay lập tức tiến lên ân cần tiếp đón.

“Mời các vị khách quan vào bên trong, các vị muốn ăn gì?”

Vừa nói, tiểu nhị vừ dẫn bọn họ tới bên một cái bàn ở trên lầu sát cạnh cửa sổ. Đang đi vào bên trong thì bỗng nhiên một vị công tử áo xanh ở chiếc bàn phía trước ngẩng đầu lên, cũng đúng lúc Dạ Nguyệt Sắc nhìn về phía

đó, hai cặp mắt nhìn nhau. Dạ Nguyệt Sắc ngẩn ra còn vị công tử kia chậm rãi cười.

Vị kia không phải là đệ nhất cao thủ đông lục Lâm Vãn Y sao?

Không sai, người trước mắt chính là Lâm Vãn Y. Chỉ thấy hắn đứng dậy, ôm

quyền mỉm cười với nàng: “Tô tiểu đệ, đã lâu không gặp, bặt vô âm tín.”

“Thì ra là Lâm huynh,” nàng cũng ôm quyền đáp lễ, “Đã lâu không gặp, thật là khéo.”

“Không bằng cùng nhau ngồi đi, cùng nói chuyện vui vẻ.” Lâm Vãn Y thành ý mời, có lẽ vì lần đầu tiên gặp mặt đã có ấn tượng quá sâu sắc, hắn rất có

cảm tình với cô bé có vài lần duyên phận này.

“Vậy thì đành quấy rầy

Lâm huynh.” Dạ Nguyệt Sắc hớn hở đồng ý. Lần trước gặp mặt là lúc nàng

đang e ngại Tiêu Lăng Thiên, đi có chút vội vàng, bây giờ nghĩ lại chỉ

sợ là thất lễ. Lúc này có thể gặp mặt ở chỗ này, cũng là một loại duyên

phận. Thế giới của nàng vẫn bị hạn chế ở trong hoàng cung, chỉ là một

phương trời bé nhỏ, bây giờ có một người không biết thân phận của nàng

có thể cùng nàng nói chuyện ngang hàng, làm bạn bè. Đó thật là một

chuyện tốt.

Ngồi xuống, Dạ Nguyệt Sắc tùy ý gọi mấy món ăn, Thương

Hải Nguyệt Minh theo thường lệ đứng ở phía sau hầu hạ. Lâm Vãn Y nhìn

thấy này cảnh này, lại nhớ đến ca ca của Tô Tái Tình có một thân quý

khí, liền biết nữ tử trước mắt này hẳn là tiểu thư gia đình quyền quý,

nên không khỏi tò mò hỏi “Lúc này ở thành Chiến Vân đang chiến tranh loạn lạc, vì sao Tô tiểu đệ lại ở chỗ này?”

Không nghĩ tới vừa nói chuyện hắn đã hỏi vấn đề này, Dạ Nguyệt Sắc cầm lấy

chén trà uống nhẹ một ngụm, để chén trà xuống rồi mới nói.

“Ta cùng

huynh trưởng chỉ định tới thăm một người họ hàng, ai ngờ gặp phải chiến

sự. Ca ca của ta một lòng muốn nhập ngũ chiến đấu để đền đáp quốc gia,

ta không yên lòng nên muốn lưu lại, tốt xấu gì cũng có thể giúp đỡ lẫn

nhau. Còn vì sao Lâm huynh lại ở chỗ này?”

“Ta không thể so sánh với

lệnh huynh, chỉ vì gia sư vẫn ẩn cư ở đây, lại thấy chiến sự nơi đây

nguy hiểm mà gia sư đã cao tuổi, ta không yên lòng, nên đến thăm.”

Dạ Nguyệt Sắc nghe vậy thì gật đầu, nhưng phía sau nàng Thương Hải Nguyệt

Minh lại âm thầm kinh sợ. Danh chấn thiên hạ Lãm Ngọc công tử Lâm Vãn Y, mười lăm tuổi xuất đạo đã nhiều lần giao chiến cùng cao thủ, đến nay đã mười năm mà chưa hề chiến bại, được người đời xưng tụng danh hiệu đệ

nhất cao thủ đông lục. Chẳng qua là sư phụ của vị đệ nhất cao thủ này

lai lịch bất minh, đến nay không người nào biết được, giờ phút này hắn

lại dễ dàng nói ra nơi sư phụ ẩn cư , không biết hắn có suy nghĩ gì.

Thật ra thì Lâm Vãn Y thật chẳng có suy nghĩ gì, chẳng qua là không khỏi

thấy ngạc nhiên trước duyên phận với cô bé này. Biết nàng không có võ

công, nên không tự chủ mà nói ra. Nói ra khỏi miệng, thì mới nhớ tới Tô

tiểu đệ mặc dù không biết võ công, nhưng hai người hầu đều là cao thủ

thâm tàng bất lộ, không khỏi ngẩng đầu nhìn bọn họ một cái.

(thâm tàng bất lộ :Cố tình dấu diếm, không để lộ ra bản chất của mình)

Thương Hải Nguyệt Minh cực kỳ bình tĩnh, mặc dù trong lòng giật mình, nhưng là trên mặt thì lại yên tĩnh như giếng nước sâu, phảng phất như không nghe thấy, chỉ chuyên tâm hầu hạ Dạ Nguyệt Sắc dùng cơm.

“Ta tới mấy

ngày, nhưng vẫn không nhìn thấy phụ nữ và trẻ con, Lâm huynh có biết vì

sao?” Dạ Nguyệt Sắc muốn thăm dò tình huống kỳ lạ trong thành, cảm thấy

Lâm Vãn Y là người trong giang hồ, hẳn là biết nhiều hơn người thường

nên liền lên tiếng hỏi thăm.

“Tô tiểu đệ có lẽ không biết, bởi vì

thành Chiến Vân này là thành nơi biên giới hai nước, cho nên quanh năm

đều ở trạng thái chuẩn bị chiến tranh. Vì để ứng phó với việc có thể

phát sinh đại chiến, triều đình đã xây dựng một khu lánh nạn ở phía đông thành chuyên dùng để phụ nữ, trẻ em và người già tránh nạn. Bây giờ

đang trong thời gian đại chiến xảy ra, những người không có năng lực

chiến đấu đều đã đi lánh nạn rồi”

“Thì ra là như vậy”, nàng khẽ mỉm cười, “Triều đình cũng rất chu đáo.”

Dạ Nguyệt Sắc tuy giả trang thành nam nhân nhưng không che giấu dung nhan, khi cười khẽ một tiếng, thật giống như đóa hàn mai mới nở. Tuy không có chủ ý nhưng vẻ mặt lúc này lại diễm lệ, như hoa bay nhè nhẹ rơi vào

trái tim Lâm Vãn Y, khiến cho hắn rung động, lại không khỏi nhớ tới một

chuyện.

Năm ngoái, khi gặp nhau, nàng nói mình mười bốn, vậy bây giờ

—— nàng chắc là đã đến tuổi cập kê. Không biết đã có nhà nào tới hỏi

chưa?

(@Boo: hoho sr anh, Nguyệt Sắc nhà em hoa đã có chủ lâu oài,

kaka ~^-^~ @Sâu: Thiên ca mà biết anh này có ý đồ bất chính chắc chắn sẽ đại khai sát giới =]]~)

Ý thức được mình đang nghĩ gì, hắn không

khỏi trấn động trong lòng, hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn nàng đã khác. Hắn đã không còn ít tuổi, khi nhìn thấy cái ngoái đầu mỉm cười của Dạ

Nguyệt Sắc lúc mới gặp, một mũi tên đồng đã không tự chủ được mà c*m v** tim hắn. Nay đã hiểu rõ tâm tư của mình, nhìn đôi mắt thanh thuần trong sáng của nàng, hắn lại không khỏi ngầm cười khổ.

Nhìn của chỉ của cô bé này, chỉ sợ là người của gia đình lớn, mình mặc dù hơi có chút danh

tiếng, nhưng rốt cuộc cũng là người trong giang hồ. Bởi vì cái gọi là

môn không đăng hộ không đối, đứa nhỏ này lại giống như không có chút

tình cảm với mình, đối với mình chỉ có tình bằng hữu, không có nửa điểm

tình yêu nam nữ, chỉ sợ rằng tâm không có chỗ để bày tỏ.

Bên này hắn

đang suy nghĩ lung tung, bên kia Dạ Nguyệt Sắc hỏi không được trả lời

lại cho rằng hắn có gì bất mãn với triều đình, liền hỏi “Không biết

Lâm huynh đối với chiến sự lần này thấy thế nào, quân địch tập trung bốn mươi vạn hoả lực, Lâm huynh cho rằng phe ta có phần thắng không?”

Lâm Vãn Y phục hồi tinh thần, nhìn nàng, than nhẹ một tiếng trong lòng.

“Không cần lo lắng, mặc dù quân địch đông đảo, nhưng hôm trước ta được biết

hoàng thượng ngự giá thân chinh, việc đó là sự ủng hộ lớn cho quân ta,

làm tăng sĩ khí cho quân dân. Chủ soái quân ta lại là đương kim nhiếp

chính vương điện hạ. Vị nhiếp chính vương điện hạ này mặc dù còn trẻ,

nhưng thâm sâu khó lường, có hắn trấn giữ, bản thân ta cảm thấy phần

thắng là rất lớn.”

Dạ Nguyệt Sắc nghe hắn sùng bái người trong lòng

mình, đương nhiên vui mừng, nụ cười trên mặt cũng trở nên nhu hòa, mà sự dịu dàng đó rơi vào trong mắt Lâm Vãn Y lại trở thành phong tình, khiến hắn lại càng thêm rung động.

Hai người vừa ăn cơm trưa vừa nói

chuyện với nhau rất thoải mái, chỉ chớp mắt đã đến xế chiều. Dạ Nguyệt

Sắc nhìn thời gian, thấy đã nên trở về vì nàng còn chuyện cần làm, phải

chuẩn bị một chút, cho nên đứng dậy cáo từ.

Lâm Vãn Y cảm thấy có

chút buồn bã, liền hỏi thăm địa chỉ của nàng, muốn ngày sau đến thăm. Dạ Nguyệt Sắc không thể cho hắn biết, nên không thể làm gì khác là từ

chối, lấy lý do là ở nhờ nhà họ hàng cho nên không tiện. Mà Lâm Vãn Y

vẫn còn ở phòng hảo hạng của khách đ**m này, nàng hẹn lần sau sẽ tới

thăm, lúc này hai bên mới cáo từ hồi phủ.

Trở lại phủ tri châu, Dạ

Nguyệt Sắc muốn viết lại những thứ đã nhớ trong đầu. Nàng sống ở thế kỷ

hai mươi mốt, sách chiến tranh thời cổ đại cũng xem qua, vẫn nhớ kỹ một

số trọng điểm quan trọng, hy vọng đối với cuộc chiến lần này có thể giúp ích được một chút.

Vừa viết, vừa chờ Tiêu Lăng Thiên trở lại, ngay

cả bữa tối cũng chưa ăn. Chớp mắt, ánh trăng đã lên cao đến ngọn liễu,

đã gần đến giờ Mẹo.

Tiêu Lăng Thiên, tại sao ngươi vẫn chưa trở lại?

(@Boo: edit xong chương này thấy thương Lâm huynh wa, có cảm tình trước nhưng

lại nói sau, khổ thân. Lần sau mà thích thì nói lun đi. Chém một hồi lại nhớ đến phim You are handsome” => các bạn nam là phải rút kinh

nghiêm nha!! chẹp chẹp, @Sâu: Xem cái phim YAH ấy mà ta ức phát khóc, ta thích anh kia cơ, nghe cái bài hát mà anh ấy hát cho bạn nữ chính mà

thương anh ấy tê tái. Hức hức. Nhưng vấn đề ở đây là dù bạn Lâm có nói

trước hay nói sau thì số trời đã định, địch sao nổi với Thiên ca, hơ hơ

hơ)

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.