Chương 18

Những khách hàng mà trong tháng có ý định chuyển tiền và ký

hợp đồng, đã chẳng có một người nào thực hiện theo cam kết. Không phải là từ chối

thẳng thừng, thì cũng là lý do người phụ trách đi công tác. Như thế thì tháng

này tôi không chỉ không có tiền hoa hồng, mà ngay cả mức tiêu thụ thấp nhất của

tháng đầu tiên cũng không hoàn thành nữa. Nếu vậy tức là cuộc sát hạch tháng thứ

nhất của tôi đã không vượt qua, và tiền thu nhập chỉ có tiền lương cơ bản là

1.800 tệ mà thôi. Người khác đều nói ông trời không phụ người chăm chỉ, có

lòng, nhưng vì sao tôi đã vất vả cả tháng trời, ông trời vẫn không chịu chiếu cố

đến tôi một chút nhỉ? Giây phút này, tôi chỉ cảm thấy toàn thân mình đang nhẹ bẫng,

máu từ trên đầy đến chân đều như đông lạnh lại.

Ngày trước tuy không có tiền, nhưng ngoài tiền ăn thì chỉ là

tiền thuê phòng của tôi, nhưng bây giờ, còn phải trả nợ ở nhà nữa. Khi đó vì

thu nhập của tôi có thể chi trả được tôi mới mua nhà, còn giờ đây, mong ước kiếm

tiền của tôi vẫn còn chưa thành hiện thực, lẽ nào thực sự phải dùng đến thẻ vay

nợ tín dụng sao, tháng này phải dùng thẻ tín dụng rút tiền mặt để trả nợ ngân

hàng sao? Tôi như bị chuyện này kích động khiến cho khóc không ra nước mắt.

Nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, những hình ảnh rườm rà

dần dần tiêu tán trước mắt tôi, màn hình trở thành một màu đen. Cảm giác có người

gọi mình, “Tiêu Đồng Đồng, Tiêu Đồng Đồng….” Là tiếng một người đàn ông, rất trầm

ấm và nghiêm nghị, ẩn chứa một chút bực tức.

Tôi gắng sức lắc mạnh đầu, cố quay đầu lại, một khuôn mặt

người đàn ông rất nghiêm túc, xuất hiện ngay trước mặt tôi. Chính là Chu Chính

lãnh đạo cao nhất của tôi. Anh ta đang dùng ánh mắt hầm hầm như sắt thép dò xét

tôi từ đầu đến chân, giống như tôi đã hại công ty anh ta phải đóng cửa vậy.

Anh giận dữ nói với tôi: “Là dân văn phòng của thời đại mới,

dù làm hay ngủ nghỉ đều có quy định, tôi không thể nào tưởng tượng hành vi vô tổ

chức như vậy sẽ phát sinh từ cô, Tiêu Đồng Đồng?”

Tôi nhìn bốn phía xung quanh, trong phòng kinh doanh chỉ có

tôi và anh ta. Trước đó, mắt tôi tối sầm không còn tri giác. Có lẽ là do tối

hôm trước không ngủ, mới bắt đầu công việc lại bị thất bại không nhỏ nên mới

như vậy, không ngờ anh ta lại nghĩ tôi đang ngủ.

“Anh sao vậy?” Khi anh đang nhìn thẳng vào tôi, đột nhiên nhắm

thẳng mặt tôi hỏi “Cô khó chịu sao? Sắc mặt sao lại tiều tụy vậy, có cần đi viện

không?”

Tôi lắc đầu, vặn nắp cốc nước, uống một hơi, nói với anh ta

“Tổng Giám đốc Chu, tôi không sao, có thể là hơi mệt.”

Anh ta im lặng vài phút, quay sang hỏi “Sắp hết tháng rồi,

công việc tiến triển ra sao?”

Hỏi đúng chỗ đau, tôi như người bị ngạt nước vớ được một cây

gỗ nổi, không đợi anh ta hỏi, tôi vội lên tiếng: “Tổng giám đốc Chu, tháng này

ngoài hôm qua, dường như 24 tiếng trong ngày tôi đều nghĩ đến công việc, tại

sao lại chẳng có đến lấy một chút thành tích?”

Trước kia làm văn thư, làm thiết kế, chỉ cần nỗ lực chắc chắn

thấy được báo đáp và tiến triển trong công việc, nhưng công việc này không có

thành tích, tất cả đều là con số không.

Thất bại, chán chường.

So với bất ngờ mà Tương Nhược Phàm mang đến cho tôi, tôi mới

phát hiện chẳng có gì khiến tôi đau lòng, thất vọng hơn là gặp thất bại trong

công việc như này. Quật cường và kiên trì có được đều vì tôi tin vào cuộc sống,

tràn trề hi vọng vào tương lai. Nhưng giờ phút này đây tôi thực sự mơ hồ, bàng

hoàng.

“Cô sao vậy, rất muốn khóc sao?” Mặt anh lại có ý cười,

nhưng vẫn nhìn như vậy.

Tôi lắc đầu, cố ngăn dòng nước nơi khóe mắt. Sao có thể khóc

trước một người lạ? Tôi cúi đầu cân bằng lại cảm xúc.

“Rất bình thường, việc khó khăn nhất trên thế giới này là

hai việc gì cô biết không?” Đột nhiên anh ta đổi sang khẩu khí cười đùa thoải

mái hơn. Tôi ngẩng đầu lên, quả nhiên thấy khóe môi anh đang cười.

Anh cười lớn hai tiếng, mắt sáng lên, cố cúi đầu ra vẻ thần

bí, kéo gần khoảng cách giữa tôi và anh “hai việc khó nhất trên thế giới này, một

là lấy tiền người khác, việc khác là lấy mạng người khác! Cô đang làm việc thứ

nhất, nên tháng đầu không có thành tích là chuyện bình thường. Nếu ngày nào đó

có người chủ động đưa tiền cho cô. Lúc đó cô mới cần cẩn thận.”

Cuối cùng tôi cũng bật cười vì câu nói của anh.

Có phải người có thể làm sếp hay không đều ẩn giấu trong những

khuôn mặt khác nhau, luôn thay đổi theo những nhu cầu khác nhau?

Nhưng tôi không còn tâm trạng đùa với anh, kẻ nghèo hèn cần

nhất là giải quyết vấn đề hiện thực nhất trước mắt họ.

“Nản lòng rồi sao?” Anh lại lần nữa nhìn thấu tâm tư tôi, ngữ

khí lại nghiêm túc như ban đầu, chỉ là sâu sắc hơn “Tháng này vẫn chưa kết

thúc, ít nhất còn có năm ngày nữa. Cô không nên từ bỏ sớm vậy.”

“Nhưng không từ bỏ thì nên làm thế nào?” Tôi đóng máy tính lại,

giọng hờ hững, trong đầu nhức nhối, “Tất cả khách hàng tôi đều đã liên hệ,

tháng này dường như đã over rồi.” Tôi không phải là người dễ chịu thất bại nhưng

hiện tại tôi thực sự không tìm được phương hướng, không tìm ra cách nào, cuộc sống

của tôi đều đảo lộn, không biết làm thế nào mới trở về quỹ đạo.

Cảm giác này từng xuất hiện một lần, là ngày Sở Mộng Hàn bỏ

đi.

Trước khi Chu Chính đi, quay lưng lại với tôi, quăng lại một

câu: “Mới đầu tôi cũng là nhân viên kinh doanh, Sở Mộng Hàn cũng vậy.”

Trời đã tối, trước mặt là ánh đèn hắt ra từ cửa sổ. Trong

hàng trăm hàng nghìn ngọn đèn kia, đâu mới là nhà tôi?

Trong tay cầm khoai tây, thịt bò, còn có hai quả cà chua vừa

mua ở siêu thị. Đến cửa lầu vừa định gõ cửa đột nhiên nghe thấy tiếng cãi cọ kịch

liệt.

“Con cũng lớn rồi đâu còn nhỏ, còn không mau kết hôn đi?

Nhân lúc mẹ con còn trẻ, con hãy sinh con, còn có thể giúp con vài năm, đợi vài

năm nữa mẹ già rồi đi không nổi, ai có thể quản lý con chứ?” Người này chắc là

mẹ của Thẩm Hân Hân.

“Mẹ, lúc đó mẹ không trông nổi thì mẹ anh ấy trông, bố mẹ

anh ấy kết hôn sớm, ít hơn ba mẹ mấy tuổi, đúng là hoàng đế không vội mà thái

giám đã lo!”

“Đồ cứng đầu, con đang nói chuyện với ai vậy! Để mẹ chồng

con đưa về chỗ bà ta nuôi. Con nghĩ con của con sẽ có tình cảm với con sao? Con

hai mấy rồi, lớn vậy rồi sao suy nghĩ chẳng thay đổi vậy? Uông Tường không đi

tìm công việc chính thức, con cũng không nói nó. Con còn quyết tâm theo nó thì

mau kết hôn đi, cứ để thời gian trôi đi như vậy, con không hối tiếc sao?”

“Mẹ, mẹ nói xong chưa? Con biết rồi được chưa? Công việc

chính thức cái gì chứ, thời đại này ngoài công vụ viên thì còn mấy công việc

chính thức. Mẹ nghĩ là giống bố mẹ tìm một công việc làm ở đó cả đời đến khi

nghỉ hưu sao? Mẹ và bố nếu có mối thì giúp chúng con sắp xếp một chỗ làm ở đơn

vị sự nghiệp đi. Không giúp gì được bọn con lại còn gây chuyện! Giờ làm thuê

cho người ta, dù làm chức vụ có cao thì sinh con xong cũng lại bắt đầu từ nhân

viên bình thường, đàn ông dù có làm giám đốc cũng không biết sẽ thất nghiệp

ngày nào, con và Uông Tường không cảm thấy cuộc sống nặng nề, sống hạnh phúc với

nhau, mẹ còn sợ gì chứ?”

“Mẹ chưa nói xong! Cái gì mà sợ! Nếu mẹ không phải mẹ con

thì nói với con làm gì. Trai lớn lấy vợ gái lớn gả chồng, từ xưa đến nay tam

cương ngũ thường, kinh thiên địa nghĩa. Chẳng ai thay đổi được, các con thời đại

này thì sao, tương lai cũng sẽ già đi, cũng phải có người chăm sóc khi về già.

Không kết hôn, không sinh con, già rồi ai chăm sóc?”

“Bọn con không cần con nuôi, kiếm đủ tiền, vào viện dưỡng

lão!”

“Kiếm đủ tiền? Con xem mấy năm con đi làm để được bao

nhiêu!”

“Con không để lại, cũng không xin gia đình. Mẹ yên tâm nếu mẹ

và bố là nông dân không có tiền hưu, con vẫn kiếm tiền nuôi bố mẹ, nhưng bố mẹ

không phải có tiền hưu sao? Bố mẹ không cần lo lắng cho con, việc của con, bố mẹ

đừng làm loạn thêm!”

“Con lại định đối phó với mẹ sao, sang năm con hai tám tuổi

rồi, hôm nay con phải nói rõ, con rốt cuộc đang nghĩ gì?”

“Con nghĩ gì, con thấy bọn con rất tốt, cả đời như này cũng

tốt. Còn nữa anh ấy không cầu hôn, con đi ép anh ấy kết hôn sao?” Tôi nghe thấy

Thẩm Hân Hân nói xong câu cuối cùng trong nhà chẳng còn động tĩnh.

Tôi khẽ thở dài, mới quay mặt đi, không biết từ khi nào Uông

Tường đã đứng bên tôi, nụ cười tươi rói hàng ngày của anh không còn, đứng trong

cầu thang u tối, trên mặt ưu tư chưa từng thấy. Anh đưa ngón tay lên miệng, ra

hiệu cho tôi đừng lên tiếng, quay người đi xuống lầu.

Tôi gõ cửa, khuôn mặt tròn nhỏ của cô bạn xị ra “Cậu về rồi?”.

Nói xong mắt nhìn phía sau tôi, xem có ai không, khẽ thở phào.

“Chào dì!” Tôi thấy mẹ của Hân Hân đang ngồi trên sofa phòng

khách, không khí trong phòng vẫn còn dư vị của chiến tranh.

“Đồng Đồng à!” Mẹ Thẩm nhìn thấy tôi, nhìn một lượt, “Mấy

năm rồi không gặp, cháu xinh hơn rồi, có đối tượng chưa?” Mẹ Thẩm cũng biết

chuyện tôi và Sở Mộng Hàn ly hôn, lần này nhìn thấy tôi nên quan tâm hỏi.

“Mẹ, Đồng Đồng luôn có cả một đội xếp hàng theo đuổi, lần

này chọn được một lãnh đạo trong đơn vị bọn con, muốn tài có tài, muốn đẹp trai

có đẹp trai, biết bao thiếu nữ trong công ty phải ngưỡng mộ.” Thẩm Hân Hân có ý

chuyển dịch sự chú ý của mẹ, trả lời thay tôi như pháo nổ.

Mẹ Thẩm nghe xong, cười kéo tay tôi, “Hôm nào đưa đến đây

cho dì gặp, con và Hân Hân đều đến tuổi lập gia đình rồi, nếu có việc vui cần tổ

chức sớm, để mọi người sớm được vui lây.”

“Hân Hân đừng nói bừa.”

Hân Hân nhìn tôi ra điều nghiêm túc.

Buổi tối, tôi vào bếp làm cơm thịt bò cà chua, mỗi người một

suất, lại xào hai đĩa rau, vừa bày ra thì Uông Tường về. Mẹ Thẩm thấy Uông Tường

không hề để lộ một chút nào về thần sắc không vui, ngược lại còn gắp đồ ăn liên

tục cho anh.

Uông Tường cũng trở về bộ dạng tươi cười, chỉ có Thẩm Hân

Hân là xị mặt. Ăn xong, Uông Tường xem phim với mẹ Thẩm, Hân Hân gọi tôi vào

phòng ngủ thẩm vấn, “Cậu và Tổng Giám Tưởng sao rồi? Lẽ nào vì Sở Mộng Hàn mà

làm chuyện ngốc nghếch, nếu như vậy coi như mình không quen biết cậu, tuyệt

giao từ đây.”

“Mình và Mộng Hàn đã trở thành xa lạ rồi, dù chết cũng không

quay lại, sau này cậu đừng nhắc đến anh ta trước mặt mình như vậy.” Tôi khó chịu

đi ra nhưng bị Hân Hân kéo lại, ấn xuống, “Không phải vì Sở Mộng Hàn, vậy tại

sao? Trước kia không phải cậu đã đi du lịch với Tưởng Nhược Phàm sao? Cậu đừng

nói với mình những ngày nam nữ một mình bên nhau, giờ đẹp ngày đẹp àm lại chưa

làm gì nhé!”

Tôi đẩy Hân Hân ra, “Làm gì?”

“A? Tưởng Nhược Phàm đúng là Liễu Hạ Huệ[1] , mỹ nữ trước mặt

mà có thể ngồi yên?” Cô không tin nhìn tôi, mặt tôi đỏ lên, “Trong đầu cậu chứa

cái gì vậy? Giữa bọn mình chẳng có gì cả, những ngày đó anh ấy chỉ đơn thuần

tâm sự với mình mà thôi. Mình và anh ta không hợp, chẳng có liên quan đến ai cả.

Mẹ anh ấy không đồng ý bọn mình bên nhau, mình không muốn đi vào vết xe đổ, cậu

đừng nghĩ linh tinh nữa.”

[1] Liễu Hạ Huệ: Người đất Liễu Hạ, nước Lỗ, thời Xuân Thu,

nổi tiếng là một chính nhân quân tử.

Chuyện kể rằng, một hôm Liễu Hạ Huệ dừng chân nghỉ qua đêm

trước cổng thành, có một phụ nữ cũng đến trú chân. Trời lạnh người phụ nữ này bị

cảm lạnh rét cóng, Liễu Hạ Huệ liền cởi áo mình ra khoác lên người cô ta rồi ôm

vào lòng để cô ta hết lạnh, mà trong lòng không hề có một chút tà tâm.

Lại có lần Liễu Hạ Huệ ngồi xe ngựa với đàn bà, đi cả quãng

đường dài mà mắt ông chỉ nhìn thẳng chứ không hề liếc ngang lần nào.

“Ủa, không hợp? Mình thấy hai người rất hợp. Cậu đừng giả bộ,

tâm sự gì chứ. Năm đó cậu và Sở Mộng Hàn mới quen nhau chưa lâu đã sống chung…

Sở Mộng Hàn thì được, Tưởng Nhược Phàm sao lại không?”

Bên ngoài trời đã tối om, trong bầu trời có những vì sao

sáng, giống như khuôn mặt cười của trẻ thơ. Cuối cùng hai chúng tôi đều lên giường

nằm, tôi nói: “Hân Hân, đừng nói chuyện mình, cậu và Uông Tường dự định thế nào?

Thực ra mẹ cậu nói đúng, tình cảm đến giai đoạn nhất định sẽ thăng hoa. Cậu nói

cậu và Uông Tường bên nhau cũng mười mấy năm rồi, bố mẹ hai bên đã đồng ý. Mẹ

anh mỗi năm đều gửi cho cậu bao nhiêu đồ ăn ngon, còn tự tay may quần áo cho cậu,

có thể thấy bà rất thích cậu, các cậu thuận theo ý bố mẹ kết hôn đi!”

Tôi nghĩ đến bóng dáng Uông Tường đứng trong bóng tối, trong

lòng cảm thấy thật đáng thương.

“Bọn mình còn có chuyện gì ngoài chuyện tiền, ai không thích

lúc kết hôn đường đường chính chính, dù sao đó là việc đại sự cả đời. Vài năm

trước nhà anh cho 20 vạn, nhà mình cho 10 vạn mua nhà ở thành phố A, xem vài

nơi đều không thích hợp, sau đó giá nhà tăng muốn đợi xem sao, ai ngờ ngôi nhà

này đã sắp thuê 20 năm rồi, đoạn bình thường cũng gần một vạn tám 1m², 50m² gần

90 vạn. Nhưng tiền trả lần đầu vẫn là 30 vạn. Mình và Uông Tường đều tự do quen

rồi, sợ những ngày vì nhà mà phải tiết kiệm cơm áo, cố gắng duy trì hiện trạng,

dù sao bọn mình không rời xa nhau, như vậy cũng tốt, hà tất phải tự tìm phiền

não?”

“Nếu một ngày Uông Tường rời xa cậu, cậu làm thế nào?” Tôi đột

nhiên hỏi không suy nghĩ.

Cô bạn kinh ngạc, hừm mấy tiếng, “Không thể, trừ khi mình bỏ

anh ấy.”

“Mình đang nói chuyện nghiêm túc với cậu, cậu hãy trả lời

mình.” Tôi đẩy cánh tay bạn, gặng hỏi.

Cô bạn nhắm mắt suy nghĩ, sau đó mở mắt ra ho nhẹ hai tiếng,

“Chắc chắn sẽ không tự sát.”

Tự sát? Tôi kinh ngạc mở to mắt nhìn. Cô bạn lại cắm răng

nói tiếp: “Mình không tự sát, nhưng không loại bỏ tình huống sẽ giết người.”

Buổi tối, tôi và mẹ Thẩm ngủ cùng nhau trong một phòng, đêm

qua cả đêm không ngủ, đầu chạm vào gối là thiếp đi, nhưng lại ngủ không nổi. Đầu

đau, không biết bao lâu sau, ý thức dần dần mơ hồ. Rõ ràng là mệt mỏi nhưng

trong lòng vẫn có ý niệm, không để mình ngủ, vì nếu ngủ ngày hôm nay lại qua

đi, lại gần ngày kết thúc thêm một ngày, thành tích vẫn là con số 0, chỉ một

chút thu nhập, mình phải làm sao? Không qua nổi thử thách, tôi có tiếp tục làm

không? Không làm việc này có thể làm gì? Lẽ nào thu nhập cao chỉ là mộng tưởng

của tôi? Tôi chỉ có thể lao lực ở thành phố phồn hoa này?

Không biết có phải là tỉnh trong mơ hay không, tôi mở to mắt,

trước mắt là một khoảng tối, bên trái là hơi thở đều của mẹ Thẩm, tôi thở nhẹ,

người già ngủ giấc không sâu, tôi lật đi lật lại nhất định đánh thức bà. Đối diện

phòng khách là cửa kính sát đất, không có rèm cửa, đèn đường bên ngoài có thể

nhìn rõ cành liễu đung đưa trong gió. Tôi đi đến, qua cửa sổ ngắm cảnh sắc bên

ngoài, tỉnh táo hơn. Trong bầu trời ánh trăng tròn thê lương, giống như vệt

sáng trên giấy.

Dưới đèn đường là biển số xe quen thuộc rất nhanh thu hút

ánh mắt tôi, chỉ thoáng nhìn đã đau đớn, tim đập loạn nhịp.

Không phải xe của Sở Mộng Hàn sao? Nhìn đồng hồ treo tường,

kim chỉ đã chỉ 12 giờ 15 phút đêm. Có ánh lửa lóe sáng trong cửa xe, đó là ánh

sáng từ điếu thuốc. Trong phòng khách không bật đèn, chắc chắn anh không nhìn

thấy tôi. Tôi quỳ xuống, như khúc gỗ, hai cánh tay ôm đầu gối.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.