Chương 13

Anh dường như bị ánh mắt của tôi làm cho thiêu đốt, do dự một

chút, rồi cuối cùng cũng buông tay ra, gọi tên tôi một cách bất lực: “Đồng Đồng…”

Tôi không nhìn anh nữa, chỉ miễn cưỡng nở một nụ cười, nhìn

về bố mẹ anh. Rèn luyện cho đến ngày hôm nay, tôi mới phát hiện ra trái tim

mình thật sự kiên cường như vậy, còn nhớ năm xưa khi Sở Mộng Hàn bỏ đi, mẹ của

anh ta còn đến căn phòng nhỏ của tôi để tìm tôi, sau khi nói với tôi vài câu

xong, tôi dường như không còn chút ý chí nào và đã òa khóc, sau đó còn khóc suốt

vài ngày liền.

Nhưng bây giờ, tôi lại có thể bình tĩnh như vậy. Con người

tôi, ước vọng rất cao, nhưng không bao giờ nghĩ sẽ đạt được điều gì mà không phải

bỏ sức lực ra; hàng ngày tự mình luôn cổ vũ mình, nhưng cũng không bao giờ nằm

mơ hão huyền.

Cho dù hoàn cảnh gia đình của Tưởng Nhược Phàm và tôi khác

nhau một trời một vực, nhưng nếu họ có thể tiếp nhận tôi, tôi cũng không vì điều

kiện của mình thấp kém mà cảm thấy tủi hổ, tôi sẽ cố gắng hết sức để làm một

thành viên thật hợp cách với gia đình họ. Nhưng nếu họ không suy xét đến việc

tiếp nhận tôi, tôi cũng tuyệt đối không muốn với tay quá cao. Trong từ điển cuộc

đời tôi, xưa nay chưa từng nghĩ đến việc lấy người nhà danh giá, bay lên làm

phượng hoàng.

Tôi bình tĩnh, dường như biết được những suy nghĩ của mẹ Nhược

Phàm. Trong mắt bà vừa có sự dò xét, vừa có vài phần như công nhận: “Cô Tiêu,

ban nãy lời của Phi Phi nói đều là sự thật, cô ấy không nói dối cô đâu.”

“Mẹ, mẹ nhất định phải làm như vậy sao? Nếu con đồng ý chấp

nhận cuộc hôn nhân này, thì con đã không kéo dài đến bây giờ. Giờ là thời đại

nào rồi, lẽ nào chuyện hôn nhân của con vẫn phải tùy theo mệnh bố mẹ sao, vẫn

phải theo lời hứa hôn ước sao? Đồng Đồng là người phụ nữ duy nhất con muốn lấy

làm vợ suốt gần 30 năm nay.” Khẩu khí của anh rất kiên định, ngừng một lát,

khóe miệng anh khẽ nhếch lên cười cay đắng, tiếp tục nói, “Cho dù con biết mọi

người không để ý đến con, nhưng cũng không ngờ được, ngay cả hạnh phúc của con,

trong mắt mọi người cũng chẳng bao giờ đáng để được nhắc đến.”

“Nhược Phàm, con nói cái gì thế?” Tôi nghĩ người đàn ông đó

có lẽ là bố anh ấy, Nhược Phàm và ông có vài nét khá giống nhau, nhưng khí chất

lại hoàn toàn khác nhau. Người đàn ông này tiếng nói trầm lắng, cả người toát

ra một vẻ uy nghiêm rất khó hình dung, vừa nhìn đã cảm thấy rất giống với hình ảnh

một nhà lãnh đạo lớn thường thấy trên phim ảnh. Chỉ có điều khi nói ra câu đó,

tôi vẫn cảm nhận được sự đau lòng của ông. Ông chắc cũng rất yêu thường người

con trai mình.

“Nhược Phàm, con biết Hách Phi là người vợ tương lai mà ông

nội chọn giúp con, chúng ta không…” Câu nói của bà Tưởng, khiến Nhược Phàm bỗng

cứng đờ.

“Nhược Phàm, khi coi mặt Hách Phi, mẹ cũng đã nói rất thẳng

thắn với con, sự kiên trì của con bao năm nay, mẹ không phải không động lòng.

Hôm nay, con muốn lấy người con gái khác, chúng ta cũng không phải hoàn toàn phản

đối, nếu không thì sao xa xôi như vậy mẹ vẫn ngồi xe đi gặp cô ấy. Cho dù gia cảnh

kém một chút, nhưng cũng có thể suy xét. Chỉ có điều cô Tiêu này không được”.

Khi bà nói chuyện, trong mắt nhìn thấu tôi có vẻ ghét bỏ, nhưng khi nhìn con

trai bà thì lại trở thành một biểu hiện rất kiên định, “Cô ấy là người đã ly

hôn, mẹ không phải đeo kính màu để nhìn người, nhưng cô ấy tuyệt đối không thể

trở thành con dâu nhà họ Tưởng được. Cứ cho là thay bằng một người mẹ nông dân

thì có ai muốn con trai ưu tú của mình lấy một người phụ nữ đã ly hôn một lần

không?”

“Hả, cô ấy đã ly hôn sao?” Hách Phi lần đầu tiên thốt lên

kinh ngạc.

Khuôn mặt tôi đỏ lên. Có thể khi tôi còn chưa ly hôn đã quen

với sự chăm sóc của Nhược Phàm, cho nên mãi vẫn không quen với vị trí xã hội của

một phụ nữ đã ly hôn. Cho nên giây phút này mới cảm thấy ngượng nghịu và khó chịu

đến vậy. Nhưng người phụ nữ đã ly hôn thì sao nào, người phụ nữ đã ly hôn thì

phải đi chết sao?

Tôi quay mặt sang một bên, không để họ nhìn thấy sự mềm yếu

của tôi. Vừa muốn tránh ánh mắt coi thường, vừa muốn cự tuyệt sự đồng tình và

thương hại của họ. Nhưng vô tình ở một góc đối diện, tôi lại bắt gặp một ánh mắt

sâu thăm thẳm.

Ầm…

Cả nhà Tưởng Nhược Phàm không khiến tôi bị đã kích, nhưng

giây phút này, máu trong cơ thể tôi như ngưng đọng lại, tôi chỉ muốn tháo chạy…

Làm thế nào? Làm thế nào đây? Nước mắt mờ mờ che khuất tầm

nhìn của tôi.

Sự thật về vị hôn thê tương lai của Tưởng Nhược Phàm không

khiến tôi phải bật khóc, những câu nói thẳng thắn của mẹ anh ấy cũng không khiến

tôi phải khóc, sự lạnh lùng của Hách Phi cũng không làm tôi phải rơi lệ.

Nhưng khi tôi nhìn thấy Sở Mộng Hàn, nước mắt của tôi không

chịu nghe theo sự chỉ đạo của bộ não nữa, giống như một chuỗi ngọc bị đứt vậy,

lã chã rơi trên khuôn mặt tôi.

Vừa rồi tôi vẫn còn gắng sức để duy trì phong thái nho nhã của

mình, trong một phút thoáng qua, tất cả mọi sự uất ức như tuôn trào trong não

tôi. Cho dù là ngẩng đầu lên thì nước mắt vẫn không ngừng rơi xuống đất.

Ông trời sao lại trêu đùa tôi như thế chứ?

Ba năm nay tôi luôn khép kín mình, giờ đây, tôi chẳng qua chỉ

là muốn bắt đầu một tình cảm mới, bắt đầu một cuộc sống mới. Tôi đã hé mở cánh

cửa lòng mình một cách rất thận trọng, thử tiếp nhận một người đàn ông khác.

Nhưng cuối cùng, lại bị đóng dấu chặt vào vết bám “phụ nữ đã ly hôn” không sao

tách ra được.

Không sao, may là lần này, tôi vẫn chưa thực sự thể hiện hết

lòng mình. Đã như vậy thì tôi cũng dùng hết lý trí cuối cùng của mình, rời khỏi

đây một cách lịch sự nhất.

Nhưng vì sao, vì sao… vì sao lại để người đàn ông vốn đã

hoàn toàn đoạn tuyệt với cuộc sống của tôi xuất hiện tại đây trong thời điểm

này, để anh ta nhìn thấy hình ảnh tôi thảm hại không sao tả nổi.

Lẽ nào kiếp trước tôi nợ anh ta, cho nên kiếp này bị anh ta

bỏ rơi, châm biếm, chế giễu, coi thường?

“Tôi đi trước đây!” Miễn cưỡng nói ra một câu, tôi xoay người

định bỏ đi, chân tôi giống như giẫm phải mớ bòng bong, hai tai ong ong những thứ

âm thanh hỗn loạn.

Phía sau tôi vang lên tiếng gọi của Tưởng Nhược Phàm, “Đồng

Đồng, Đồng Đồng…”

Càng như vậy, tôi càng đi nhanh hơn.

Nhưng đi ra từ cánh cửa trong hành lang tôi mới phát hiện,

trước mặt tôi là một vườn hoa rất lớn, bóng cây sắc sỡ, không có một bóng người,

làm thế nào để đi ra khỏi đây?

“Cô Tiêu, xin chờ một chút!” Là tiếng của mẹ Nhược Phàm, tôi

đã không muốn nói chuyện thêm với một người nào nữa rồi. Lại vẫn bị bà đuổi

theo.

Không có cách nào khác, tôi quay đầu lại, nhìn vào mắt bà,

cũng nhìn thấy được Tưởng Nhược Phàm ở phía sau.

“Mẹ, mẹ còn muốn làm gì nữa? Lẽ nào mẹ làm tổn thương Đồng Đồng

vẫn chưa đủ sao?” Anh xông lên trước mặt tôi, chắn tôi sau lưng.

“Nhược Phàm, mẹ chỉ đứng ở góc độ một bà mẹ nói thẳng ra suy

nghĩ của mình, cô Tiêu cũng là một người con gái tốt, nhưng có những sự thật

không thể thay đổi được. Mẹ chưa bao giờ có ý muốn tổn thương cô ấy, ngược lại,

mẹ rất cảm kích sự thành thật của cô ấy đối với chúng ta. Mẹ chỉ muốn nói một

câu cuối cùng với cô Tiêu, con cứ tránh ra.” Nói rồi bà bước đến đứng bên cạnh

tôi.

Bà ung dung rút từ trong túi ra một tờ giấy đưa cho tôi. Tôi

sững người, tỉ mỉ nhìn nó, cuối cùng cũng nhìn rõ tờ giấy trong tay bà là một

“Tờ chi phiếu rút tiền mặt”.

Tôi chợt hiểu ra hàm ý của bà. Ha ha, tôi không khóc mà chỉ

cười trong nước mắt.

Nhìn xem, bối rối không quan trọng, chỉ sợ có những lúc còn

khó chịu hơn cả bối rối thôi.

Khuôn mặt bà Tưởng đầy vẻ chân thành, giáo huấn tôi bằng những

lời lẽ ngữ khí rất trọng tâm: “Cô Tiêu à, cô là một cô gái tốt, ngoài việc

chúng ta không có duyên phận làm mẹ chồng con dâu, tôi thực sự rất vui vì được

quen biết cô. Trong xã hội tôi cũng biết một vài người bạn, bất luận là trong

công việc hay chuyện gia đình, lúc nào cũng có thể tìm tôi, tôi nhất định sẽ

giúp đỡ. Đây là một chút tâm ý, không có ý gì, chỉ là muốn thể hiện một chút sự

áy náy của tôi. Mong là cô nhận cho, để tôi thấy thoải mái.”

“Mẹ!” Nhược Phàm hầu như không hề nghĩ tới việc bà sẽ hành động

như vậy, bất chợt lo lắng ra mặt.

Người có tiền, đây chính là cách thức làm việc của người có

tiền.

Được thôi, tôi thừa nhận tôi chưa thấy qua cảnh đời, chưa trải

qua những trận đại chiến, tôi không có phong độ, nhưng tôi bây giờ thực sự muốn

quát mắng ai đó, chỉ muốn cầm tờ giấy đó xé vụn ra, ném vào mặt bọn họ…

Trong thời khắc lý trí và tình cảm giằng xé nhau, ngọn lửa từ

từ xóa tan băng tuyết như trực tuôn ra, thì một tiếng nói vang lên bên tai tôi,

“Giữ tiền của các người đi! Không có ai thèm nhận đâu!”

Tôi cúi đầu xuống, từng giọt nước mắt rơi lã chã xuống đất,

tâm trạng sao mà hỗn tạp thế? Liếc mắt nhìn thấy bóng dáng rực sáng của Sở Mộng

Hàn đang tiến nhanh về phía chúng tôi, trái tim tôi đau cuộn từng cơn một.

“Chúng ta đi!”

Nói rồi một tay anh ta đã nắm chặt cổ tay tôi, lòng bàn tay

anh nóng như lửa đốt, chạm vào làn da đang lạnh ngắt của tôi, khiến tôi run lập

cập. Chưa kịp phản ứng, tôi đã bị anh lôi ra hướng cửa phía bên phải. Đi nhanh

như vậy, gấp như vậy, khiến tôi theo không kịp. Anh ta hít thở cũng vội vàng,

anh ta đang bực tức, tôi nhìn thấy những vệt gân xanh trên trán anh đều đã nổi

lên.

Tôi cố gắng muốn tuột tay anh ra, nhưng anh ta bóp rất chặt,

tôi ngờ là anh ta muốn bẻ gãy cả xương khớp của tôi mất.

“Sở Mộng Hàn, anh bỏ Đồng Đồng ra, anh đưa cô ấy đi đâu?” Tưởng

Nhược Phàm không để ý đến tiếng gọi của mẹ anh, chạy đuổi theo tôi. Bước chân của

Sở Mộng Hàn càng nhanh hơn.

Tưởng Nhược Phàm chạy đến bắt được eo lưng của Sở Mộng Hàn,

quát tôi, “Chuyện của chúng tôi, không cần anh lo, anh bỏ cô ấy ra!”

Sở Mộng Hàn đột nhiên thả lỏng tôi, xoay người một cái, đấm

ba quyền lên mặt, ngực, bụng của Nhược Phàm. Dùng toàn tâm toàn sức chuẩn xác mạnh

mẽ.

Tưởng Nhược Phàm bị đánh ngã xuống đất.

“Cút đi!” Cuối cùng Sở Mộng Hàn buột miệng nói ra hai từ đó,

lạnh lùng đến nỗi không thấy một chút tình nghĩa nào cả, một giây sau lại kéo

tay tôi, kéo tôi ra ngoài với tốc độ nhanh nhất có thể.

Ra khỏi nhà khách, trên đầu sao sáng lấp lánh, trăng treo giữa

trời. Không có ai đuổi theo tôi. Đây là một thành phố xa lạ, đến những ngôi sao

cũng trở nên xa lạ.

Tôi dừng bước chân. Anh ta vẫn còn giữ chặt cổ tay tôi,

không biết làm thế nào đành dừng lại, quay đầu nhìn tôi.

Đúng giây phút này, tôi chuyển sự chú ý vào khuôn mặt anh,

biểu cảm rất phức tạp, có chút đáng thương, có chút sầu não, có chút…

“Đồng Đồng…” Anh ta cúi đầu thấp nhìn tôi, sao mà dịu dàng đến

vậy. Tôi bật cười, sau đó dang tay tát mạnh một cái vào mặt anh ta.

Anh ta bất ngờ sững người, cả cơ thể đứng ngây ra ở đó. Mà

nước mắt tôi cũng vẫn cứ chảy dài.

Anh ta nghĩ anh ta là ai chứ? Sao lại không biến mất đi? Sao

lại xuất hiện ở đây? Anh ta nghĩ rằng những đau đớn tổn thương mà hôm nay tôi

nhận phải là vì ai chứ?

Đều là vì anh ta, chính là anh ta, không phải là ai khác, đều

là vì anh ta… Tôi òa khóc nức nở, xoay đầu lại, chạy ngược hướng với anh ta…

Thành phố T là thành phố ven biển, tôi chạy không ngừng về

phía trước men theo đường cao tốc, người và xe trước mắt tôi càng ngày càng nhiều

hơn. Thành phố xa lạ, cảnh sắc cũng xa lạ, mọi thứ đều xa lạ, chỉ cần người đàn

ông đó bây giờ biến mất khỏi tầm mắt tôi, cách thật xa tôi, tất cả dường như

không có gì đau khổ hơn vậy.

Không biết chạy đã bao xa, chân của tôi đã không còn bước đi

được nữa. Một làn gió nhẹ mát thoảng qua mặt tôi, khiến cho những vệt nước mắt

trên má tôi dần khô hết, ngẩng đầu lên, lại cảm thấy khuôn mặt bị kéo căng đến

phát đau.

Kỳ tích sao? Chân tôi đi đôi giày cao 5 cm, trên người mặc

chiếc váy công sở màu tro nhạt. Cứ chạy cứ chạy mãi, những người đi trên hành

lang đường đều nhìn vào tôi.

Còn nhớ khi học trung học, chạy 800m, có một lần tôi không kịp

ăn sáng, cộng thêm ngày hôm trước ngủ muộn quá. Cố gắng đến phút cuối cùng, tôi

đã ngã nhào trên đất.

Nhưng hôm nay, cả ngày không ăn cơm, chạy lâu như vậy, rõ

ràng là đã không còn một chút khí lực nào nữa, vậy mà vẫn còn đứng rất vững ở

đây.

Xem ra, tiềm lực của con người thật sự là vô tận.

Trước mặt tôi là biển, gió biển táp vào cơ thể tôi, cảm giác

thật dễ chịu. Con đường nhỏ bên cạnh, đều là những quầy rượu sặc sỡ ánh đèn

sáng đỏ.

Dưới ánh đèn sáng, những khuôn mặt nam thanh nữ tú cười thật

tươi, âm thầm bộc lộ một vẻ xa hoa trụy lạc. Tôi dùng hết sức mình đi về phía

trước. Trên bờ biển lác đác vài bóng người ngồi hóng gió. Bỏ đôi giầy cao gót

ra khỏi chân, tôi đứng chân trần trên bờ cát.

Tiếng chuông điện thoại trong túi xách vang lên không ngừng,

chắc là Tưởng Nhược Phàm gọi đến. Tôi hít thở sâu một hơi, lấy điện thoại ra

nghe: “Alô”.

Quả nhiên, đầu dây bên kia là tiếng nói của Tưởng Nhược Phàm

có phần hoảng hốt, “Đồng Đồng, em ở đâu vậy? Đừng đi với Sở Mộng Hàn, nói cho

anh biết, em đang ở đâu, anh sẽ đến tìm em được không? Anh xin lỗi, anh không

ngờ mẹ anh lại đi tìm em, không ngờ là em lại đột nhiên xuất hiện ở thành phố T

này. Anh chỉ muốn nhanh chóng giải quyết hết tất cả mọi việc. Ông của Hách Phi

là chiến hữu năm xưa của ông nội anh, cái gọi là hôn ước này, chỉ là những giao

ước miệng của những bậc tiền bối, trong lòng anh, xưa nay chưa từng chấp nhận

cô ấy. Không phải anh muốn lừa dối em, anh chỉ sợ em không chịu theo anh…” Giọng

nói của anh ấy càng ngày càng kích động, tôi có chút không nhịn được đành ngắt

lời anh, “Nhược Phàm, anh không phải tự trách mình, không phải tại anh! Vừa rồi

em biết chuyện hôn thê tương lai của anh, cũng rất bực bội; khi nhìn thấy mẹ

anh đưa tờ chi phiếu cho em, thực sự rất khó chấp nhận. Có điều, em không hề

trách anh. Ba năm nay, anh đối xử tốt với em em biết đều là chân thành. Nhìn từ

góc độ một người mẹ như mẹ anh mà nói, bà không có gì là sai cả. Nếu sau này em

có con trai, e rằng em cũng không muốn con mình yêu một cô gái đã ly hôn. Vì

nghĩ như vậy, nên đối với tất cả những gì bà đã làm, em đều không có gì phẫn uất

cả. Nhưng Nhược Phàm, trải qua chuyện ngày hôm nay, em đột nhiên nhìn nhận rõ

ràng hơn tương lai của chúng ta. Nếu anh đồng ý, chúng ta sau này vẫn là bạn,

nhưng chắc chắn không thể là người yêu của nhau được. Gia đình anh, vị hôn thê

của anh, thực sự là trở ngại mà chúng ta không có cách nào vượt qua được. Nhưng

điều quan trọng là, em vẫn còn chưa yêu anh. Nếu em đã yêu anh, có thể em sẽ nỗ

lực thay đổi, cùng anh chống lại số mệnh. Nhưng em bây giờ, không có được ý chí

đó, cũng không muốn chịu thêm sự tổn thương như vậy nữa. Anh là một người đàn

ông xuất sắc, em thực sự cầu chúc cho anh được hạnh phúc. Bây giờ em rất ổn,

anh không cần phải quá lo lắng!” Nói xong, tôi tắt nguồn điện thoại bỏ luôn vào

trong túi. Không muốn để anh hiểu lầm là tôi đang tức giận, nói thẳng những điều

đó, có thể là phương pháp giải quyết tốt nhất đối với hai chúng tôi. Sau khi

nói hết, tôi dường như được giải thoát vậy, trước mặt là một tấm màn màu vàng

kim, cả người như trơn tuột xuống.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.