Chương26

Mà người được xưng là sinh vật ngoại lai nhất phòng Quan Na Na, tức thì líu ríu chạy về phía Thư ký Hoàng.

"Chị Hoàng, cô ấy là ai vậy? Người thật xinh đẹp ah! Đứng chung một chỗ với

tổng giám đốc siêu xứng luôn." Quan Na Na hâm mộ nói, cô yêu nhất tuấn

nam mỹ nữ, nhìn như là một cảnh đẹp làm người vui tâm tình tốt. "Cô ấy

là bạn gái của tổng giám đốc sao? Vậy sao từ trước đến giờ chưa bao giờ

nhìn thấy cô ấy? Tổng giám đốc mới vừa rồi còn nở nụ cười a. . . . . ."

Ba tháng gần đây, chỉ thấy qua bộ dáng tổng giám đốc trở mặt khng b mắng chửi người khác, cũng chưa có thấy qua cái bộ dạng anh cười nhẹ nhàng

như vậy.

Thư ký Hoàng không trả lời cô ấy,

chỉ là có chút lo lắng nhìn qua Từ Như Nhân vẫn còn đang ngơ ngác đứng

tại nguyên chỗ. "Trợ lý Từ? Cô có khỏe không?"

"Hả? Tôi không

sao." Từ Như Nhân hoàn hồn, giật giật khóe miệng, đưa sắp văn kiện mới

vừa nhận ra. "Cái này làm phiền cô sắp xếp dùm."

"Được." Thư ký

Hoàng vẫn không thấy yên lòng khi nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt quá mức

của Từ Như Nhân. "Trợ lý Từ, có phải thân thể cô không thoải mái hay

không?"

"Có một chút." Từ Như Nhân miễn cưỡng cười cười, cô không biết mình còn có thể trả lời thế nào nữa.

"Không thoải mái?" Quan Na Na nhảy dựng lên. "Vậy chị có muốn xin phép về nhà

nghỉ ngơi hay không? Sắc mặt của chị thật sự không tốt lắm a!"

Từ Như Nhân nhìn về phía cô bé, sau đó ngoài dự liệu của mọi người gật gật đầu. "Cũng được. . . . . . Phiền em giúp chị điền vào giấy xin phép

nghỉ nha, cám ơn."

Từ Như Nhân không né tránh, bởi vì trước cửa

cũng đã có người tìm tới tận nơi với một bộ dạng muốn trả thù

rồi.

"Từ Như Nhân!"

"Chuyện gì?"

Mới định trở lại phòng làm việc của mình cầm đồ đạc rời đi, đã thấy quản lý bộ phận kinh doanh đang lao đến như đầu tàu cao tốc —— đành nói "Xin phép quản lý tôi đi trước ".

"Đây là chuyện gì xảy ra?" Vương

Danh Thông giương lên công văn trên tay, khuôn mặt bành như chiếc bánh

bao, thân thể cao lớn kích động mà run run.

Từ Như Nhân đã sớm

đoán được, đợt hội nghị hai tháng trước, hai người đã sớm kết thù rồi,

mà người thay thế vị trị quản lý cũng đã tìm được, Vương quản lý bị đổi

đi nơi khác là chuyện trong dự liệu. . . . . .

"Trưởng phòng

Vương, tôi nghĩ trên văn bản cũng đã ghi rất rõ ràng rồi." Cô xoa xoa

cái trán, rất không hi vọng ngay lúc sức chiến đấu của bản thân mình kém như vậy lại phải chống lại nhân vật như thế này.

"Từ Như Nhân,

người phụ nữ như cô dựa vào cái gì đối với tôi như vậy?" Câu "Trưởng

phòng Vương" kia giống như là giọt nước cuối cùng làm tràng ly, Vương

Danh Thông toàn bộ bạo phát, hoàn toàn không để ý vị trí hiện tại của

mình đang đứng là ở gần chỗ cửa ra vào, bên cạnh còn có những người

khác, một ngụm oán khí không ói không thống khoái.

"Tôi ở Long

Tinh làm hai mươi lăm năm, lúc cô vừa mới sinh ra tôi đã làm trong công

ty này rồi, tôi đối với công ty tận tâm tận lực, hơn nửa đời người đều

vì công ty này mà cống hiến, cô dựa vào cái gì mà giáng chức của tôi

chứ? Cô nghĩ mình là ai hả?"

Từ Như Nhân lui hai bước, cùng lão

ta giữ một khoảng cách, nhưng Vương Danh Thông lập tức lại tiến tới gần, đáy mắt đỏ thẫm chất đầy sự không cam lòng cùng phẫn hận.

"Cô

cho rằng cô rất giỏi sao? Bất quá là dựa vào thân thể hướng lên trên mà

bò thôi! Cựu tổng giám đốc cùng tổng giám đốc hiện thời cũng thật là mắt bị mù rồi, nên mới rơi vào bẫy của cô! Hai cha

con dùng chung một người phụ nữ, cũng không sợ người khác chê cười! Như

thế nào, nghe nói đến cả thiếu gia của "Tập đoàn Phong Thái" cũng là đày tờ dưới váy của cô mà, cô rất đắc ý đúng không? Không biết xấu hổ!"

"Vương quản lý, ông tại nói loạn cái gì vậy hả?" Quan Na Na nhìn không được mà nhảy ra phát lên giọng nói chính nghĩa, lại làm cho Vương Danh Thông

đẩy qua một bên.

"Tôi nói sai chỗ nào nào?" Vương Danh Thông vẫn

hung ác trừng mắt với Từ Như Nhân, giận dữ vì cô vẫn đang giữ được vẻ

mặt bình tĩnh. "Quả nhiên là đồ con riêng không có gia giáo, cô với mẹ

cô là cùng một cái dạng! Chỉ biết dựa vào đàn ông rồi dùng sắc đẹp, tôi

thử đợi xem cô có thể hung hăng càn quấy bao lâu! Mẹ nào con nấy, cô chờ coi cô với mẹ cô cũng chỉ có cùng một cái kết cục mà thôi, bị đàn ông

chơi đùa đủ rồi quăng, đứa con sinh ra đến cả ba nó là ai cũng không

biết!"

"Câm miệng!"

"Đã đủ rồi!"

Hai giọng nam đang rất tức giận đồng thời vang lên từ hai hướng khác nhau, Vương Danh

Thông cùng bọn người Thư ký Hoàng đang đứng một bên quay đầu nhìn lại,

phát hiện Tào Doãn Anh đang hừng hực lửa giận cuồng nộ xông ra từ phòng

tổng giám đốc bên kia, còn có Phương Thanh Mân đang nhíu mày đi theo

phía sau; mà nhìn qua một một giọng nói khác, là theo phương hướng thang máy truyền đến đây, mở miệng là Trần Sĩ Kiệt mặt không chút biểu tình

mà đi tới.

Đang lúc toàn bộ mọi người đều

nghĩ "Xong đời" rồi, giọng nói kinh ngạc của Phương Thanh Mân khiến cho

ánh mắt của tất cả mọi người kéo về trên người khổ chủ.

"Như Nhân?"

Vương Danh Thông vừa quay đầu lại, chính là thấy một sắp giấy từ đâu bay tới đập vào mặt mình, mang theo từng cơn đau đớn.

"Mẹ tôi không phải là người mà loại người như ông có thể vũ nhục được đâu!"

Từ Như Nhân mới vừa rồi dù có bị mắng khó nghe hơn nữa cũng không có phản

ứng, nhưng ngay thời điểm đối phương làm nhục mẹ mình liền hoàn toàn tức giận, cô cầm lấy tất cả các loại đồ vật có thể ném được của mình mà

hướng Vương Danh Thông ném đi.

"Ông nghĩ

ông là ai! Ông dựa vào cái gì ở trước mặt tôi nói nhưng lời này? So với

mẹ tôi ngay cả một sợi tóc của mẹ tôi thôi ông cũng còn kém xa lắm! Ông

thì biết cái gì ——" đồ đạc ném xong, cô tức giận mà xông lên trước muốn

dùng quyền cước công kích.

"Tiểu Nhân." Mạo hiểm nguy hiểm đến

với khuôn mặt của mnh trn Sĩ Kiệt đi vào bên người cô, thò tay ngăn

lại động tác của cô, đem cô kéo vào trong ngực. "Ổn rồi, đừng khóc."

"Người phụ nữ điên này ——" bị một tập tài liệu dày đánh cho cháng váng đầu óc, cái trán thậm chí còn bị giấy do Từ Như Nhân ném ra sát cho chảy máu,

Vương Danh Thông chật vật mà trừng mắt với Từ Như Nhân. "Cô dám đánh tôi? Tôi nhất định kiến cô ——"

Một quyền của Tào Doãn Anh đánh rớt nhưng lời còn lại mà lão ta muốn nói.

"Tôi chờ ông tới kiện, cút!" Rống giận như sấm vang, khiến cho Vương Danh Thông rất nhanh mà kẹp đuôi trốn chạy.

Chân mày của Tào Doãn Anh vẫn không hề dãn ra, đi tới trước mặt Từ Như Nhân, Trần Sĩ Kiệt vẫn không hề buông tay ra.

"Buông tay, tôi sẽ đưa cô ấy về." Nắm đấm vừa dùng để đánh người kia lần nữa

nắm chặt, mục tiêu là người đàn ông không thức thời trước mắt này.

"Không làm phiền." Trên mặt Trần Sĩ Kiệt không còn nụ cười dễ gần thân thiện

của ngày thường, mà là một bộ dạng lạnh nhạt trào phúng. "Tiểu Nhân đã

bị người ta nói đến khó nghe như vậy rồi, nếu lại để cho anh đưa về, ai

biết được ngày mai còn có thể nổi lên lời đồn đại dạng gì nữa?"

"Nếu là anh thì cũng chả tốt gì hơn." Nắm đấm đã siết đến không thể chặt

hơn, Tào Doãn Anh phản kích, với hành động của anh ta cũng sẽ khiến cho

Từ Như Nhân rơi vào một cục diện khó xử không kém gì.

"Nếu như không có "tiền lệ" là cha con các

người, chuyện của tôi với Tiểu Nhân sẽ bị hiểu lầm thành như vậy sao?"

Trần Sĩ Kiệt lạnh lùng trào phúng một câu. "Anh dám nói, anh chưa từng

nghe qua loại đồn đãi bất lợi đối với cô như vầy sao? Anh thậm chí không hề vì cô ấy mà làm sáng tỏ qua!"

"Thật buồn cười! Nếu như đối

với tất cả mọi lời đồn đại đều phải tốn công tốn sức đi làm sáng tỏ, tôi mỗi ngày lo chuyện mở họp báo cũng đủ mất cả ngày rồi!" Tào Doãn Anh

cũng không tin bản thân Trần Sĩ Kiệt lại sẽ đi làm chuyện nhàm chán như

vậy.

"Với những chuyện liên quan đến danh

dự của Tiểu Nhân, anh cũng đã có thể không để ý như vậy, huống chi chỉ

là chuyện nhỏ này của cô ấy phải không?" Cũng đã ồn ào thành như vậy,

Trần Sĩ Kiệt cũng không hề nhịn nữa, dứt khoát một lần nói rõ. "Loại đồn đãi này ngay cả tôi cũng đã nghe đến, càng không cần nói đến phiên bản ở bên trong nội bộ công ty mà tôi nghe thấy, có cái còn nói rõ anh không

thích cô ấy đến cỡ nào, mỗi lần tìm được cơ hội thì sẽ tận dung hết khả

năng mà anh có để nghiêm khắc với cô ấy, anh dám phủ nhận sao?"

Tào Doãn Anh hoàn toàn không thể phản bác lại, mặc dù chuyện làm khó dễ này phần lớn là do tư tâm riêng của anh, muốn huyên náo để cô chuyển hướng

cầu viện mình, nhưng. . . . . . Cô chưa từng cầu qua, mà ngay cả lần

này, cô cũng núp ở người khác trong ngực người khác!

Chẳng lẽ trong lòng cô, anh không quan trọng, không đáng tin cậy gì như vậy sao?

"Đúng là không thể phủ nhận, nhưng chuyện này cùng với anh không quan hệ."

"Chuyện của Tiểu Nhân chính là có quan hệ với tôi." Cánh tay Trần Sĩ Kiệt đang

đỡ Từ Như Nhân thị uy mà xiết chặt. "Bây giờ tôi sẽ nói cho anh biết, mà mọi chuyện cũng nên nói rõ ràng luôn đi. Anh nếu thật sự có tâm đối tốt với Tiểu Nhân, thì cũng sẽ không thể không rõ ràng minh bạch mà theo cô lâu đến như vậy, một bên thì cùng cô ấy thân mật, mặt khác lại để cô ấy ở trong công ty tứ cố vô thân mà chống chọi với dư luận, anh căn bản

không xứng với cô ấy!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.