Chương 58
Bên chiếc hồ phía sau lưng trường
Chúng ta tụ tập như thế này liệu nhóm của Hạo Thiên có sớm tìm ra không nhỉ?_Tiểu Đan hỏi
Cậu không nghe người ta nói nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất à?_Tiểu Phong vừa nghịch nước ở dưới hồ vừa nói
Có nghe.Haiz, đói bụng quá đi!_Tiểu Đan xoa bụng nói
Trông cậu giống bà bầu lắm lắm đó Tiểu Đan_Tiểu Vy lém lĩnh nói
Cậu muốn chết à.Trông tớ thế này mà gọi là bà bầu à?Lại còn kêu tớ giống bà bầu nữa chứ_Tiểu Đan trừng mắt nhìn Tiểu Vy cảnh cáo
Thì giống thật mà!_Tiểu Vy giả bộ ngây thơ
Yahhhhhhhhhhhh_Tiểu Đan hét lên
Nhỏ tiếng thôi.Tiếng hét của cậu đến thiên lôi cũng nghe thấy đấy.Cậu không sợ bị phát hiện à?_Tiểu Phong nhíu mày
Gì chứ.Tớ hét có to làm lắm đâu?_Tiểu Đan xị mắt nói
Ừ, không to.Quá to luôn ấy chứ.Lần sau cậu mà có ý định hét thì làm ơn vặn volume nhỏ lại.Không thì chim bây ở trên kia cũng phải giật mình mà rơi xuống đó!_Tiểu Phong cười tinh nghịch trêu bạn
Cậu..cậu..ôi trời ơi!Huyết áp của tớ!_Tiểu Phong đưa tay đấm đấm nhẹ trán của mình
Thôi nào! Các cậu không thấy là ngôi mãi như thế này chán lắm à?Chơi gì đó đi_Tiểu Tuyết lên tiếng
Chơi gì bây giờ?_Tiểu Phong hỏi
Để suy nghĩ đã_Tiểu Tuyết đáp rồi ngôi xuống chiếc ghế đá đặt ở gần chiếc hồ ngẫm nghĩ
Trốn gần chiếc hồ thì biết chơi cái gì cơ chứ?_Tiểu Vy nói
Ừ!Thật bất tiện biết bao.Chơi cái gì cũng không an toàn.Vì vậy mới nói, người mà không biết…..aaaaaaaaaaaa_Tiểu Phong định nói gì đó thì
Tõm!_Người cô rơi thảng xuống cái hồ vì vô ý nên bị trượt chân
Tiểu Phong!Tiểu Phong.Cậu không sao chứ?_Tiểu Vy hốt hoảng hét lên
Cứ..ặc..cứu..ặc..tớ
Làm sao bây giờ. Chúng ta…làm sao đây?_Tiểu Đan lo lắng
Làm gì bây giờ…_Tiểu Tuyết cũng rơi vào tình trạng lo lắng tột cùng
Đúng rồi!Tiểu Đan,Tiểu Vy hai cậu có số của Thiên lâm và Anh Khang phải không?Gọi cho họ nhanh đi rồi nhanh chóng đi tìm người cứu giúp.Còn tớ chờ ở đây tiếp tục nghĩ cách_Tiểu Tuyết nới như hét lên
Ờ..được rồi.Bọn tớ đi đây._Tiểu Vy và Tiểu Đan đồng thanh rồi nhanh chóng chạy đi làm việc của mình
Sao lâu thế nhỉ?Sao họ vẫn chưa quay lại nhỉ?_Tiểu Tuyết lo lắng sau 3 phút chờ đợi
Không được, mình phải lao xuống thôi.Nhưng…mặc kệ_nói rồi cô lao nhanh xuống hồ, tiến lại chỗ Tiểu Phong đang chới với.
Trên sân trường Royal
Nhanh lên nào.Không bạn em nguy mất!_Tiểu Vy sốt ruột
Lối này_Tiểu Đan cũng nóng lòng
Bạn em không biết bơi à?_Anh Khang vừa chạy theo Tiểu Vy vừa hỏi
Không.Cậu ấy không biết bơi_Gia Kiệt vội vã
Sao cậu biết vậy?_Thiên Lâm hỏi
Mình sẽ nói sau.Dẫn đường nhanh lên nào!_Gia Kiệt càng sốt ruột hơn.Cậu có cảm giác rất lạ.Cậu cảm giác mình có thể mất đi Tiểu Phong mãi mãi.Nhưng điều khiến cậu không hiểu là tại sao cậu lại có cảm giác như vậy.Hay là cậu thật sự xem Tiểu Phong là bạn.Có lẽ vậy!_Gia Kiệt tự trả lời chính bản thân mình.
Kia rồi!_Tiểu Vy hét lên rồi chạy ngay đến mặt hồ.Cô càng hoảng hốt hơn khi thấy Tiểu Tuyết cũng ở dưới đó, tay cô chới với rồi chòm xuống dưới mặt hồ
Làm ơn.Cứu họ nhanh lên!_Tiểu Vy và Tiểu Đan cầu khẩn, nước mắt của hai người bắt đầu lăn nhẹ trên má
Gia Kiệt và Hạo Thiên nhanh chóng lao xuống cứu Tiểu Phong và Tiểu Tuyết.Khi họ với được hai người “Không…không thể nào..”_Gia Kiệt sừng sờ
Hạo Thiên cũng ngạc nhiên không kém nhưng rất nhanh cậu hiểu được tình cảnh bây giờ, cậu lay tay Gia Kiệt rồi ra hiệu cho bạn mình đưa Tiểu Phong lên bờ.Hai người đưa Tiểu Phong và Tiểu Tuyết lên đến bờ, nhẹ đặt họ xuống
Tiểu Phong,Tiểu Tuyết,hai cậu không sao chứ!_Tiểu Vy và Tiểu Đan xúm lại lay mạnh hai người
Làm ơn, mở mắt ra nhìn tớ nào!_Tiểu Vy lay mạnh bạn hơn
Đừng làm chúng tớ sợ mà.Tỉnh lại đi_Tiểu Đan gào lên
Đưa Tiểu Phong và Hàn Phong về phòng Vip đi đã_Gia Kiệt lên tiếng, cậu ra dấu cho Hạo Thiên rồi tiến đến nhấc bỗng Tiểu Phong đi
1h sau
Ư…_Tiểu Phong từ từ mở mắt
Hắt xì
Tiểu Phong, Tiểu Tuyết, hai cậu tỉnh rồi à_Tiểu Đan mừng rỡ
Các cậu làm bọn tớ lo quá_Tiểu Vy cũng vui mừng không kém
Khóc đấy à?_Tiểu Tuyết hỏi
Không, làm gì có_Tiểu Đan xua tay
Còn không nữa à.Nước mắt còn đọng lại kìa!_Tiểu Phong cười nhìn bạn
Không có thật mà!_Tiểu Đan lắc đầu
Xin lỗi!_Tiểu Tuyết lặng lên tiếng
Gì cơ?_Tiểu Vy hỏi
Vì đã làm cho các cậu lo lắng_Tiểu Phong nhẹ đáp
Không sao,nhưng lần sau nhớ cẩn thận nha!_Tiểu Vy và Tiểu Đan mỉm cười
Ừ!Hắt xì…hắt…xì..
Hai cậu cảm rồi kìa!_Tiểu Đan cười
Ừ!Cảm rồi!Mấy giờ rồi nhỉ?_Tiểu Tuyết hỏi
12h_Tiểu Vy trả lời
Thế chuẩn bị bữa trưa chưa?_Tiểu Phong hỏi
Chưa?Bụng đang biểu tình đây nè!_Mặt Vy Vy xị xuống
Vậy mấy tên đó không biết nấu à?_Tiểu Tuyết hỏi
Không_Tiểu Đan lắc đầu đáp
Haiz!Xem ra bọn mình mà không ra tay thì tất cả phải đến nhà hàng hoặc các quán vỉa hè xơi cơm rồi_Tiểu Tuyết lắc đầu nhìn Tiểu Phong
Chắc rồi.Thôi thay quần áo nhanh rồi bắt tay vào việc ngay thôi nào?_Tiểu Phong trả lời
Khoan.Mấy tên đó biết hết rồi à?_Tiểu Tuyết hỏi
Biết gì cơ?_Vy Vy nhíu mày
Bộ dạng này_Tiểu Tuyết chỉ vào chính mình nói.Hiện tại cô và Tiểu Phong đang trong tình trạng là con gái chỉ trừ bộ đồ đang mặc trên người là của con trai
Ừ_Tiểu Đan và Tiểu Vy gật đầu
Whattttttttttttttttttttttttttttttt?_Tiểu Phong hét lên
What gì mà what?Lúc các cậu rồi xuống nước, chiếc mũ trên đầu các cậu hình như bị roi ra và tóc cũng bung ra luôn nên…._Tiểu Đan lắc đầu
Hu hu làm sao bây giờ?_Tiểu Phong gào lên vẻ đau khổ
Thì trở lại hình thù con gái mà đi học chứ sao nữa.Mà các cậu không thấy kì à? Ai vào lớp cũng bỏ mũ ra,riêng các cậu thì cứ đội lì cái mũ lưỡi trai của tụi con trai.Đã vậy lại còn xin cô cho đội thế luôn với cái lí do làcó chút vấn đề về đầu tóc, cô bảo không sao mà vẫn cứ…Hết nói nỗi_Tiểu Vy lắc đầu ngán ngẫm
Kệ bọn tớ á?_Tieur Phong khẽ gắt
Ừ kệ cậu._Tiểu Vy liếc xéo bạn trả lời
Thôi nào.Kệ, đến đâu thì đến.Các cậu mà còn đứng đó cãi vã nữa thì không khéo Tiểu Đan lăn đùng ra xỉu vì đói bụng đấy_Tiểu Tuyết nhắc nhở
Đúng là nói đến tâm lí thì cậu là nhất đó Tiểu Tuyết!_Tiểu Đan hớn hở
Tiểu Tuyết nhẹ cười rồi nhanh nhẹn kéo Tiểu Phong bước ra ngoài.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
