Chương 16
- Haizzzzzzzzzzzzzz, cuối cùng cũng tìm được, mệt muốn xỉu luôn_Đan Đan thở hắt sau khi tìm được nhà Thiên Lâm
Tinh toong!Tinh toong!Tinh toong.
Cháu là Hoàng Linh Đan_Một người phụ nữ già hỏi Đan Đan
Vâng ạ_Đan Đan lễ phép
Vậy, cháu vào đi, cậu chủ đang đợi đấy
vâng_Đan Đan nhẹ nhàng nói
Vừa vào đến nhà
Cô đén muộn hơn tôi nghĩ đấy_Thiên Lâm vừa đọc báo vừa nói
Đi thay quần áo đi
Quần áo gì?_Đan Đan hỏi
Thưa cậu chủ quần áo đã chuẩn bị xong_Người phụ nữ lúc nãy mở của cho Đan Đan kính cẩn nói
Đưa cho cô ta
Đây chẳng phải là đồng phục của người làm sao?Sao lại đưa nó cho tôi_Đan Đan ngạc nhiên
Đúng vậy.Muốn lấy lại sợi dây chuyền thì…cô biết mình phải làm gì rồi chứ?_Thiên Lâm gợi ý
What? Cậu có nhầm không vậy.Tôi đường đường là..là…Tóm lại là cậu bị vấn đề về thần kinh à.Nghĩ sao mà bảo tôi làm ôsin cho cậu zậy_Đan Đan gầm lên
Bốp,bốp,bốp
Xem ra cô rất thông minh, biết vậy rồi thì làm việc chăm chỉ nhé_Thiên Lâm vỗ tay châm chọc
Yahhhhhhhhhhhhhhhh, đồ thần kinh….
Không muốn lấy sợi dây chuyền nữa à?_Thiên Lâm bực bội
À, từ bây giờ hãy học cách xưng hô chủ-tớ đi nhé
What, tên đó..tên đó.Ôi, điên mất
Đan Đan, cháu mang cái này lên phòng cậu chủ đi.Àh từ bây giờ cháu cứ gọi ta là bác Kiều nhé, ta là quản gia ở đây_Quản gia Kiều nói rồi hiền hậu mỉm cười nhìn Tiểu Đan
Vâng, cháu biết rồi ạ.Phòng tên điê…nhầm cậu chủ ở đâu vậy ạ?_Đan Đan lẽ phép hỏi
Lên cầu thang, tầng 2, quẹo trái, phòng đầu tiên.Mà Đan Đan, cháu nên học cách xưng hô đi, cậu chủ ghét ai gọi mình là tên điên lắm đấy.À, nói cháu biết điều này luôn, cháu là người làm đầu tiên được cậu chủ đưa về nhà đấy, ta rất ngạc nhiên khi thấy cậu chủ chỉ bực mình trước lời nói của cháu chứ không giận dữ như những lúc người làm vô lễ với cậu ấy, cháu quả là một cô bé đặc biệt!
Vậy ạ, thôi cháu đi đây_Đan Đan mỉm cười nhìn quản gia Kiều, không hiểu sao cô cảm thấy rất vui_một cảm giác rất lạ.
Cốc!Cốc!cốc
Vào đi
Để đâu đây?
Gì vậy?_Thiên Lâm mắt vẫn “dán” vào trang sách hỏi
Nghỉ ngơi ăn trái cây đã nè.Tôi không ngờ là cậu ham học dữ vậy đấy_Đan Đan tiến đến gần bên Thiên Lâm, cô đưa nhẹ những ngón tay thon dài của mình lướt nhẹ qua các cuốn sách rồi rút ra một cuốn sách nói về những loài thực vật sống lâu năm
Để đó đi_Thiên Lâm nói
Ừ
Còn đứng đây làm gì vậy?
Trốn việc_Đan Đan chăm chú nhìn vào cuốn sách trả lời
Giỏi nhỉ
Cậu quá khen
Tôi đói rồi
Liên quan gì đến tôi chứ?_Đan Đan nhíu mày nhìn Thiên Lâm
Xuống nấu cơm mang lên đây
Rất tiếc là tôi không biết nấu
Cô không biết nấu?_Thiên Lâm hỏi rồi khẽ nở nụ cười nham hiểm
Ừ
Xuống nấu đi
Đã bảo là tôi không biết nấu mà_Đan Đan bực mình gắt
Vậy đừng nghĩ tới việc lấy lại sợi dây chuyền nhé_Thiên Lâm cười
“Tên điên chết tiệt, dám đem sợi dây chuyền ra dọa mình, tức chết đi được.Được rồi, Hoàng Linh Đan mày là ai chứ, là Hoàng Linh Đan đấy.Ông cha ta đã có câu: Quân tử báo thù mười năm chưa muộn, Hoàng Thiên Lâm hãy đợi đấy, tôi nhất định sẽ phục thù’_Đan Đan tự khuyến khích mình
- Được rồi, đi đây_Đan Đan ỉu xìu nói.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
