Chương8: Mày sẽ biết tay tao

Khoảng

20 phút sau…Hạo Thiên và Thy Hương đã phóng xe tới trường-ngôi trường mang tên

Hoàng Gia lấp lánh trong nắng vàng.

‘’Kẹt’’

Chiếc

xe máy chạy thẳng vào cổng trường và dừng lại như chết máy…

‘’xuống

đi…’’-Hạo Thiên bực mình nói.

nhìn hắn vẻ thắc mắc…tự hỏi vì sao hắn lại  bực mình với nó như vậy.

‘’xuống

thì xuống chứ gì mà sao đuổi người ta dữ vậy.’’-nó cũng bực không kém.

‘’Ai

bảo cô…lúc nãy cứ kéo áo tôi…’’-hắn nhìn nó vẻ chịu đựng đã hết chịu nổi.

‘’Nè,tôi

cũng khó chịu lắm rồi đó,phóng xe kiểu đó có ngày chầu Diêm Vương sớm…hứ.’’

‘’Thế,từ

ngày mai cho cô đi bộ đến trường…’’-hắn lạnh lùng.

‘’Ai

cần anh chở tôi cơ chứ…’’

‘’Mà…’’-định

nói tiếp với hắn nhưng …chợt nó im bặt lại và kéo áo hắn…

‘’Hạo

Thiên…’’

‘’Gì’’-hắn

nói mà chưa hết bực.

‘’Nhìn

đi…’’

‘’cái

gì’’

Nghe

lời nó hắn cũng miễn cưỡng  đưa mắt nhìn

theo hướng nó chỉ,tưởng nó gặp cái gì ghê gớm lắm…(tưởng bả thấy ma giữa ban

ngày chứ…)

Hai

người cứ cãi vã nhau mà không để ý,từng đám học sinh cứ vây lại phía họ mỗi lúc

càng đông.

‘’Nè,anh

Hạo Thiên chở con bé nào vậy…’’-Girl 1.

‘’Đúng

vậy,con bé lạ hoắc…’’-Girl 2.

‘’Ghen

tị quá…nó được ngồi xe của anh Hạo Thiên và còn được anh ấy chở nữa chứ…anh Hạo

Thiên ơi…tại sao anh không chở em…’’-Girl 3.

‘’Hứ…chở

gì chứ…con nhỏ đó chết chắc rồi…’’-các ‘’girls’’ nhìn nó một cách khinh bỉ mà

nói lớn.

‘’Nhìn

con bé cũng xinh đấy nhỉ chúng mày ơi…mà học sinh mới à…’’-A boy.

‘’Ờ,hén…’’-boys.

Tiếng

xì xào…rồi cả những ánh mắt nhìn nó chằm chằm như xoi mói  của đám học sinh làm nó sợ và bàng hoàng.Còn

hắn,cứ im lặng đứng đó rất lạnh lùng.Trong bộ đồng phục của trường hắn càng

thêm  nam tính,đẹp dã man,đẹp đến quyến

rũ …(nói chung ai nhìn vào cũng biết hắn là hotboy số 1 của trường),còn bọn con

gái thì nhìn hắn đắm đuối…

‘’gì

chứ…nhìn mình thế này là sao…trong khi nhìn hắn như mê mệt thế …hắn đẹp thì đẹp

thật nhưng có cần phải như thế không…’’-đầu nó bây giờ là một đống thắc mắc…

‘’Bép’’

‘’Mày

là con bé nào mà dám đứng gần Hạo Thiên thế hả…có muốn chết không…’’

Chuyện

gì vậy?

Một

cô gái mặt đầy son phấn  không biết từ

đâu đến đã tát nó.

Quá

bất ngờ,nó không kịp phản ứng gì…đứng đơ …tay ôm má chợt khóc…

‘’Này,cô

dám …’’-Hạo Thiên giật mình khi nghe tiếng tát thì thấy nó.Không biết tại sao

nhìn nó lúc này,hắn lại rất tức giận,và theo phản xạ,hắn kéo tay kẻ vừa tát nó mà

hét .

‘’Anh làm gì vậy,tại sao lại mắng Thi

Hằng…’’-tiếng ai đó vang lên sau đám đông.

Đám

đông tự động tách ra hai bên để’’hộ tống’’kẻ vừa lên tiếng(như công chúa đó).Nó

đứng đơ từ nãy giờ,không nói gì và tự biết đứng ra xa Hạo Thiên,đứng lẫn vào

đám học sinh.Giờ chỉ có Hạo Thiên đứng cùng chiếc xe máy yêu quý của hắn…trên

tay vẫn đang giữ chặt tay của Thi Hằng như muốn làm tan chảy tay của ả.

‘’Hạo

Thiên,hãy buông tay ra…’’-kẻ đó bước tới gần hắn…nhìn hắn hét lớn.

tức giận(mà hắn cũng không hiểu tại sao hắn tức giận đến vậy!),hắn đành buông

tay ra và ngoảnh mặt ra hướng khác,tránh ánh nhìn của con người đó…

‘’Hàn

Tố Như kìa…’’

‘’Con

bé đó chết chắc rồi…’’

Đám

học sinh lại tiếp tục xì xào…

‘’Tại

sao…anh lại đi cùng con bé đó…’’-vừa nói ả vừa kéo nó từ đám đông ra đến trước

mặt hắn.

‘’tại

sao chỉ vì con bé này mà anh lại tức giận đến vậy…anh có biết em đang tức giận

như thế nào không’’-ánh mắt ả nhìn hắn vừa yêu vừa ghét,cũng như muốn giết

hắn-ánh mắt giận dữ đến tột cùng.

‘’Hàn

Tố Như…Em có thôi đi không’’-hắn giờ mới lên tiếng,giọng lạnh tanh.

‘’Thôi

ư…người thôi đi là anh mới đúng’’

nói như muốn khóc…Đó là tính cách của Hàn Tố Như-cô tiểu thư của tập đoàn xe

hơi SFE nổi tiếng.Là một con người đẹp nhưng xảo quyệt vô cùng.Ả luôn tỏ ra độc

ác với những cô gái khác nhưng khi đứng trước mặt Hạo Thiên,ả giả vờ mềm

yếu…nhưng Hạo Thiên hiểu rõ ả.

‘’Là

em đúng không…là người mà bảo Thi Hằng tát Thy Hương…’’

‘’Anh

vừa nói gì…’’-ả bật khóc.

‘’Anh

biết rõ về em…anh đã cảnh cáo em đừng bao giờ như thế nữa cơ mà…trước đây…em đã

đối xử với nữ sinh trường nào  như thế

nào…’’-hắn nhìn ả mà lòng tức tối.

‘’Em

không có…vì anh em đã làm rất nhiều điều…’’

‘’Thôi

đi!’’

Hạo

Thiên đã nghe điều đó rất nhiều và cảm thấy ghê tởm vì lời nói đó.Hắn chẳng

thèm nói nữa,hắn quay mặt đi.

‘’Thy

Hương,đi thôi!’’-ánh mắt hắn nhìn nó.

Thy

Hương không hiểu chuyện gì đang xảy ra.Cô ta là ai mà nói với hắn ta như vậ.Khi

Hạo Thiên bảo đi,không biết làm gì,nó cũng chạy theo hắn.

‘’Ê!

Chờ với!’’

Hắn

đã đi.Đám học sinh cũng tản ra,chỉ còn Hàn Tố Như,Thi Hằng,Ngọc Diệp( bọn đàn

em của ả-cũng chanh chua không kém).Bây giờ,cô ta đã rơi nước mắt thật sự.Cô ta

tức giận vô cùng khi Hạo Thiên dám vì cô gái đó mà mắng ả trước bao nhiêu học

sinh.Tức giận,tay ả bóp mạnh,nhìn theo bóng Thy Hương phía xa,nói trong nước

mắt ‘’Dám

đi cùng Hạo Thiên à! Mày sẽ biết tay ta!’’

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.