Chương6: Bữa cơm tối

Đúng

6 giờ tối.

‘’Cốc

cốc…Hương ơi,dậy mau mà còn chuẩn bị cơm tối…’’

Tiếng

ông quản gia khe khẽ gọi nó.

‘’Dạ,cháu

đến ngay ạ!’’-Nó choàng tỉnh dậy nói giọng ngái ngủ.

Một

ít phút sau,nó đã ở dưới bếp với bộ đồng phục osin hẳn hoi(ở nhà giàu có khác).

Đã

đến giờ làm cơm mà dưới bếp nhộn nhịp hẳn lên.Hai,ba cô người hầu đang ngắt

rau,thái thịt.Ngẩn ngơ nhìn họ mà nó chẳng biết làm gì, bởi từ nhỏ nó đã được

ba mẹ nuông chiều nên không lúc nào đụng đến việc bếp núc,thế nên bây giờ đã 17

tuổi đầu mà nó không biết nấu ăn(trời ơi,osin mà không biết nấu ăn thì còn làm

được việc gì nữa hả trời)…

Một

ai đó đã đứng sau nó từ bao giờ,chợt quát lớn nó ‘’Cô

kia còn đứng đó làm gì,đi làm việc đi ,đứng đó ngắm cảnh chắc…’’

Đó

là tiếng quát của Lý Nhã Hân,tiếng quát mới chanh chua thật.Cô ta được bà chủ

cho quản lí những người hầu khác nên lúc nào cô ta cũng ra vẻ to  lớn lắm.Đưa ánh mắt soi mói của mình mà nhìn

Thy Hương,cô ta chợt bĩu môi.

‘’Hứ,rõ

là đồ nhà quê…Còn đứng đó làm gì…Xào rau đi…’’

‘’Nhưng

tôi…’’

‘’Nhưng

gì…’’-ả hỏi nó.

‘’Nhưng

tôi…chẳng biết nấu ăn…có thể cho tôi làm những việc nhỏ lặt vặt rồi từ từ tôi

học được không?’’-tiếng Thy Hương đáp lại mà chẳng để ý đến ánh mắt đang điên

lên như một con quỷ dữ của ả-ánh mắt như muốn ăn thịt nó.

‘’Cái

gì!’’-ả ta quát lên như đang nghe một sinh vật lạ biết nói chuyện.

‘’Cô

có phải là osin không đấy…Làm osin gì mà không biết nấu ăn…bà chủ có thuê nhầm

người không đấy…Lập tức ra khỏi đây…nhanh!’’

Vừa

quát,cô ta vừa chỉ tay về hướng cửa để giục nó đi nhanh cho khuất mắt…

‘’Gì

mà ầm ĩ thế?’’-tiếng bà chủ cất lên.

Không

biết bà ấy đã ở bếp từ lúc nào.Người hầu từng người ngừng làm để cúi chào bà

chủ,nó nhìn họ cũng cúi chào…

‘’Chúng

con chào bà chủ ạ!’’

‘’Dạ,thưa

bà chủ…con bé này là osin hả bà chủ”-Nhã Hân nhỏ nhẹ.

‘’Ừm…cũng

gọi là như vậy.’’

‘’Cái

gì ạ,nó là osin…mà không biết nấu ăn…’’- cô ta trừng mắt lên nhìn nó.

‘’Thì

cháu cứ để nó từ từ…nó cũng không hoàn toàn là làm việc suốt đâu,nó còn phải đi

học nữa.’’

Nghe

bà chủ nói vậy,dù thắc mắc nhưng Nhã Hân cũng không hỏi nữa.

‘’Dạ,thưa

bà!’’

‘’Ừm’’-nói

xong bà chủ bước ra ngoài.

ta không nói gì nó nữa mà đi làm việc khác.Nó cũng tự động đi tìm việc vặt để

làm…

Đến

bữa tối.

Trên

bàn đã đầy đủ những món là món ngon.Tiếng Nhã Hân gọi lớn ‘’Đã

đến giờ ăn cơm,mời bà chủ và cậu chủ ạ…’’

Nói

xong thì trên gác,một cậu bé đã chạy xuống vẻ háo hức,có lẽ chơi nhiều nên đói…

‘’Dạ,cậu

chủ,chạy từ từ ạ’’-Nhã Hân cười tươi nói với đứa bé.

‘’Biết

rồi chị chẳng cần nói nhiều…’’-đứa bé bực mình nói.

‘’A!

là chị hả.”-chợt đứa bé kêu lên khi đưa mắt nhìn về người con gái đang sắp xếp

ghế-đó không ai khác là Thy Hương.

Đang

chăm chú làm việc,chợt nghe tiếng gọi,nó ngẩng đầu và reo lên ‘’Ôi

là em ạ,cậu bé ở bờ hồ…Nhóc khỏe lại rồi chứ…’’

‘’Phải

gọi là cậu chủ.’’-tiếng Nhã hân xen vào,vẻ tức giận.

‘’Đã

không cần chị phải nói mà…’’-cậu bé quát vào mặt cô ta một cách như cảm thấy

quá khó chịu…làm cô ả phải xấu hổ cúi mặt xuống.

‘’Đúng

đấy,nó thích gọi gì thì gọi…’’-tiếng ai đó lạnh lùng từ trên gác đi xuống nói

chêm vào-là hắn.


‘’Em

đỡ nhiều rồi chị ạ,cảm ơn chị nhiều nha.’’-vừa nói đứa bé vừa gãi đầu.

‘’Ồ,không

có gì đâu nhóc.’’-nó cười tươi.

‘’Chị

cứ gọi em là Hạo Minh’’

‘’Ừ,thì

Hạo Minh.’’-nó vừa nói vừa xoa đầu thằng nhóc.

‘’Thôi,được

chưa’’-bà chủ cất tiếng.

‘’Hạo

Minh,ngồi vào bàn ngay ngắn đi…’’

dạ một cái rõ to rồi kéo Thy Hương ngồi vào bàn cùng nó.Chợt,nó sững lại.

‘’không,không,em

cứ ăn đi…chị đứng đây là được rồi…’’

‘’Không,chị

ngồi cùng em cơ.’’-Hạo Minh nhõng nhẽo.

‘’Chị

không thể,chị là người hầu mà…’’

‘’người

hầu gì chứ,chị cứ ngồi vào đi…’’

Hai

chị em cứ nói mãi.Hắn ta chẳng nói gì,còn bà chủ nhìn thế thì cười-nụ cười mới

hiền hậu làm sao.

‘’Thôi,được

rồi,Thy Hương cháu cứ ngồi cùng nó…Thằng nhóc này cứng đầu lắm…thích gì thì nó

làm bằng được mới thôi.’’

‘’Dạ…’’-nó

nói lí nhí rồi miễn cưỡng ngồi xuống.

‘’Ăn

cơm đi cháu,cứ tự nhiên vào nhé’’

‘’Dạ…’’

‘’Chị

ăn đi’’-Hạo Minh vừa nói vừa gắp vào bát nó một miếng thịt rõ to.

‘’Ừ,chị

cảm ơn.Nhóc cũng ăn đi nhé.’’

không còn cảm thấy bất tiện nữa mà còn nói chuyện vui vẻ với bà chủ và Hạo Minh

trừ hắn ra.Vì từ lúc nãy giờ,hắn cứ ngồi đấy mà không nói gì.

‘’À

mà,Hương,nghe nói cháu giỏi văn lắm à…’’

Đang

ăn,bà chủ hỏi nó.

‘’Dạ,cũng

sơ sơ ạ…’’-nó gãi đầu,mặt gượng cười đáp lại.

‘’Vậy

thì tối rồi,cháu giúp Hạo Thiên học văn đi…’’

Chưa

nói hết câu…bỗng…

‘’Ặc

…ặc…ặc…’’

Hạo

Thiên bị sặc…(trời ạ)!Bây giờ hắn mới lên tiếng.

‘’Mẹ…mẹ

nói gì cơ…’’-vẻ ngạc nhiên và chưa hết sặc,hắn hỏi mẹ.

‘’Thì

mẹ bảo Thy Hương dạy con học văn…’’

‘’Không

đâu!’’-giọng hắn dứt khoát.

Không

phải hắn không muốn Thy Hương dạy nó mà hắn không muốn học văn-cái môn mà hắn

xem là quá dài và nhàm chán.

‘’không

nhưng nhị gì hết,Thy Hương cháu giú nó nhé…’’

‘’Dạ,cháu…cháu

rất sẵn lòng ạ,vả lại cháu cũng có thể nhờ Hạo Thiên giúp cháu học toán nữa

ạ,cháu ngốc toán lắm…’’

‘’Được

chứ!’’-bà chủ cười vẻ hài lòng…ròi quay sang Hạo Thiên.

‘’Con

thấy sao…’’

Hắn

chẳng nói chẳng rằng,im lặng .

‘’Không

nói là đồng ý…cứ thế nhé…’’-mẹ hắn nhìn hắn.


Bữa

cơm tối sẽ rất vui vẻ,nếu như…

Thy

Hương bỗng đưa mắt nhìn lên gác và bất giác hỏi ‘’Sao

con chưa thấy ông chủ xuông ăn cơm ạ…’’

vừa nói xong,không khí gia đình bỗng thay đổi.Nhã Hân đứng đấy,đưa ánh mắt như

giết người nhìn chằm chằm vào nó…Hạo Thiên ngừng ăn…nhìn nó lạnh lùng.Ánh mắt

hắn như lạnh tanh như muốn đóng băng nó.

‘’Con

không ăn nữa…’’-hắn nói và đi lên gác.

Thấy

lạ,và không hiểu chuyện gì nhưng nó biết nó vừa nói ra một chuyện khinh khủng

lắm.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.