Chương4: Gặp lại

Chương

4: Gặp lại…

Bước

vào phòng,một phút choáng ngợp đến với nó.

‘’Căn

phòng nhỏ mà sao đẹp dữ vậy…’’

Vừa

nói nó vừa nhéo mặt mình xem thử có phải nó đang mơ hay không…

‘’

Đây

có phải là mơ không…Đây là phòng của mình…Oa!’’

Mắt

nó long lanh và mở to hết cỡ để ngắm nhìn cho thỏa thích căn phòng mình sẽ

ở.Một căn phòng toàn màu hồng nhạt-đúng màu nó thích nhất,với đầy đủ các tiện

nghi như tivi,giá sách đầy ắp những sách là sách…

‘’Ôi!’’

Nó kêu lên một tiếng rõ to khi nhìn thấy trên

bàn học là một chiếc laptop rất đẹp và đắt tiền.Tò mò,nó tiến lại gần và sờ nó.

‘’Đẹp

quá,của ai đây nhỉ…’’

‘’Ai

cho cô vậy vọc lung tung trong phòng thế hả…”

Đang

đưa tay sờ chiếc laptop,bỗng tiếng ai đó vang lên làm nó giật mình.Đưa ánh mắt

của mình hướng về kẻ đó…Bỗng ‘’Ô

kìa…là anh hả…”

Sững

sờ,ngạc nhiên rồi vui mừng…Nó kêu lên khi vừa bắt gặp hình ảnh ấy.Dáng người

hắn cao,làn da trắng,khuôn mặt lạnh lùng rất ‘’men’’…Và không ai khác đó là

người mà đã cứu nó ở bờ hồ…

ngắm nhìn hắn một hồi lâu và ngơ ngẩn trước vẻ đẹp tuyệt vời của hắn.Bây giờ

hắn còn đẹp hơn cả lúc trước mà  lại còn

có phong cách  của một cậu thiếu gia giàu

có …

‘’Ngắm

đủ chưa…’’

Tiếng

hắn cất lên làm nó đỏ mặt.

‘’Ơ…tôi…gì…chứ’’Mặt

nó đỏ hồng.

‘’Cám

ơn vì hôm trước đã cứu em tôi nhưng đó không phải là giờ cô thích làm gì thì

làm và tự ý sờ vào vật mà người khác chưa cho phép!’’

Ánh

mắt hắn lạnh lùng nhìn nó khiến nó bối rối.

‘’Nhưng

tôi…tôi tưởng đây là phòng tôi thì…’’

‘’Không

nhưng nhị gì hết,chỉ khi nào tôi hay mẹ tôi cho phép mới đụng vào nghe chưa!’’

Lại

ánh mắt ấy,ánh mắt như muốn bóp nghẹt trái tim bé bỏng của nó…Nhưng nó không

trốn tránh mà nhìn lại hắn với ánh mắt như đang tức giận cực điểm mà thét lên ‘’Này,đủ

rồi đó…Anh làm gì mà cứ mắng tôi xối xả thế hả…Đừng tưởng nhìn tôi hiền mà bắt

nạt…Tôi mới chỉ chạm vào chiếc laptop có chút chứ có sử dụng đâu mà anh làm quá

vậy…’’

Chợt

nhìn hắn…Nó thầm nghĩ trong lòng ‘’Thôi

chết hắn là chủ của mình,mình nói thế thì có sao không nhỉ…”

Ngừng

một lát,nó lấy lại bộ mặt nghe lời,cúi chào hắn mà nói ‘’Mà

thôi tôi xin lỗi,sẽ rút kinh nghiệm ạ…Mong cậu chủ tha thứ…’’

Nói

thì vậy nhưng giọng điệu nó như đang trêu tức hắn.Hắn nhìn nó với vẻ mặt không

có cảm xúc(khó mà đoán được hắn nghĩ gì).Còn nó thì cười thầm trong bụng như đã

trả lại được những lời hắn mắng nó lúc nãy.Còn hắn?

Hắn

chẳng nói gì nữa mà quay lưng đi ra khỏi phòng.Nó chỉ còn nghe tiếng sầm rõ to

của cánh cửa.

Chạy

lại đóng cửa nhanh,giờ tim nó mới đập lại bình thường.

‘’Lúc

nãy mình gan quá…Dám mắng hắn…Liệu hắn có viện cớ để bắt nạt mình không nhỉ…Mà

tại sao mặt hắn lạnh lùng quá,khác với lúc gặp ở bờ hồ…’’

‘’Thôi

nghĩ nhiều làm gì…nghỉ chút thôi.’’

Thôi

nghĩ,nó tiến lại giường và thả mình lên chiếc chăn ấm,mềm mại…

To be

continued…

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.