Chương21: Bị đánh bất ngờ

‘’A…’’

chợt mở mắt sau một hồi ngất xỉu …đầu nó vẫn còn choáng váng.

‘’Sao

đau đầu thế nhỉ’’

Vừa

lấy bàn tay xoa đầu…đôi mắt vẫn đang mơ hồ…nhìn lên trần nhà.

‘’Phòng

mình đâu có bụi bám nhiều thế nhỉ….á…á…’’

hét lên như vừa thấy ma khi nhìn trước mặt nó là bọn Tố Như…đang đứng chống

nạnh , ra vẻ kiêu ngạo. Ánh mắt đứa nào cũng nhìn nó không chớp với hàng nghìn

viên đạn đang sắp sửa phóng vào mục tiêu.

‘’Cô…sao…tôi

lại ở đây’’

‘’Mày

còn hỏi nữa à’’

Ngọc

Diệp tiến lại gần nó…một chân của ả đang tì vào bàn chân của Thy Hương.

‘’Mày

có biết mày đã phạm tội gì không ?’’-ả đe dọa.

‘’Con

nhỏ kia…mày điếc hả’’

Cảm

thấy nó như một cái gai trong mắt, Thi Hằng không kìm nén được sự chán ghét, ả

lấy tay giữ cằm của nó…tay kia nắm lấy tóc.

‘’…’’

Thy

Hương vẫn không phản ứng gì , nó đưa đôi mắt ngây thơ nhìn bọn họ đang tức điên

lên .

‘’Em

xử lí con này nhé!’’

Thi

Hằng hướng ánh mắt về Hàn Tố Như phía kia , giọng nịnh bợ.

xăn ống tay áo rồi bẻ ngón tay răng rắc như sắp sửa đánh nó một trận đã đời.

‘’Khoan…!!!’’

‘’Dạ!’’

đáp nhẹ rồi lui xuống dưới nhường chỗ cho Tố Như đang đùng đùng sát khí nhưng

rất hả hê bước đến chỗ nó đang ngồi.

‘’Dương

Thy Hương , cô nên nhớ Hạo Thiên là chồng chưa cưới của tôi…Cấm cô ở gần anh ấy…sao

cô cứ mãi không nghe là sao !’’

Hàn

Tố Như cúi xuống  sát mặt nó. Hai ánh mắt chạm vào nhau …

‘’ha…’’

nhếch mép cười và chỉ lắc đầu.

‘’Con

nhỏ kia…muốn chết hả’’

Bọn

Thi Hằng , Ngọc Diệp chen vô ngay khi bất chợt nhìn thấy vẻ khinh người của nó.

‘’Bép’’

Một

cái tát mạnh phang thẳng vào khuôn mặt xinh xắn của nó.

Bàn

tay thon thả của Hàn Tố Như xợt qua làn da mịn màng để lại một màu hồng đỏ in

rõ 5 ngón bàn tay…nhưng nó chẳng hề cảm thấy đau chút nào, ngược lại nó còn

cười chợt.

Hàn

Tố Như có nói , có tát nhưng cũng như không khí trước mặt vì nó không để tâm

điều đó.

Bọn

Tố Như đang điên lên trước vẻ mặt không những không sợ mà còn ra vẻ thách thức

của nó…Không cần Tố Như bảo…Thi Hằng và Ngọc Diệp xông lên tát rồi đánh đập Thy

Hương.

Được

một lát , nó mới lạnh lùng cất tiếng ‘’Đủ

chưa!’’

Coi

bộ vẻ kiên nhẫn và chịu đựng của một con nhỏ lanh chanh như nó đã vượt qua giới

hạn…ánh mắt và giọng nói của nó đang tỏa lên một làn khí rất nguy hiểm.

‘’Mà

còn cười được à…tiếp tục đi’’

‘’Khoan

!!!!!!’’

‘’Sao

tôi lại bị mấy người hành hạ như thế này?’’

‘’mày

ngu hay vờ ngu đó hả…nãy giờ điếc hả…chừng nào mày còn bám víu lấy Mã Hạo Thiên

thì mày còn bị đánh tơi tả’’

‘’Ha…Mã

Hạo Thiên thì liên quan gì đến tôi…’’

‘’Mày

còn già mồm nữa hả…’’

Thi

Hằng quát lên ,  ả định tát nó lần nữa

nhưng …nó đã kịp giơ tay lên giữ bàn tay của ả…

‘’Đủ

rồi đấy !’’

‘’Con

nhỏ này, câm miệng !’’

‘’Tôi

không muốn gây sự với mấy người…nếu cảm thấy đã hả hê thì cho tôi đi…còn không

thì …’’

‘’Thì

sao…mày làm gì được tao’’

‘’Mấy

người !!!’’

không còn kìm chế được bản tính hiền lành nữa mà vẻ đáng sợ đã trỗi dậy…nó vụt

đứng dậy , chẳng cần bọn họ tránh đường , nó hiên ngang bước đi.

Đi

qua Ngọc Diệp , ả bĩu môi (vẫn chưa biết sợ là gì ),rồi lấy chân khiều chân nó khiến

nó mất cân bằng …ngã nhào xuống đất.

‘’Ha…ha…ha’’

Tố

Như cười lên sảng khoái …tay ra lệnh đàn em đánh nó.

Bọn

đó chưa kịp chạm chân vào người thì nó đã nhanh chóng đứng dậy…xem ra không thể

nhịn với cô ta nữa.

chẳng thèm để ý đến Thi Hằng và Ngọc Diệp , tiến lại gần ả…khuôn mặt biến sắc …khiến

ả hơi xanh mặt.

‘’Còn

đứng đó làm gì…đánh nó đi’’

cố ra lệnh cho Thi Hằng …cả hai cũng đang bắt đầu sợ…người hơi run tiến tới

định đánh nó bất ngờ về phía sau.

Ánh

mắt nhạy bén , nó chỉ cần liếc qua đã xác định được đối tượng …thân hình nhỏ

nhắn đã chuyển động…nó ra những đòn karate nhanh gọn.Chỉ sau 5 giây , bọn đó đã

nhã khuỵu xuống.

‘’Cô…định

làm gì tôi…’’

Tố

Như sợ hãi lùi lại …nó bỗng cười nham hiểm tiến tới.

càng lùi thì nó càng tiến…

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.