Chương13: Cám ơn !

‘’Lần

này thì nó tiêu rồi ‘’- tiếng của Huyền Trân xuýt xoa. (chính tác giả cũng phải

tội nghiệp thay cho nó)

‘’Dạ

, thầy gọi em.’’

‘’Chứ

tôi gọi không khí à’’

Nhìn

mặt ông trời , nó chợt rùng mình. Ngoảnh xuống hắn , nó muốn giết hắn luôn í.Bộ

mặt hắn cứ thản nhiên, chẳng chút biểu cảm cảm xúc gì , mắt nhắm hờ , mi mắt

dài đẹp tuyệt. Hắn không biết ngủ hay học nữa, mái tóc đen nháy xõa xuống khuôn

mặt thon gọn , làm che đi nửa đôi mắt.

‘’Đồ

chết dẫm!’’

Nó  nhìn hắn mà bực bội , lê bước chân nặng nề

bước lên bảng.

‘’Nhớ

ứng xử tốt mà bảo toàn tính mạng ‘’

Ngọc

Cường khẽ cười , tỏ ý thông cảm và tội nghiệp nó.

‘’Biết

rồi’’

Giọng

nó vừa tức vừa pha chút lạnh lùng đáp lại hắn rồi đi thẳng lên bảng trong ánh

mắt tội nghiệp của lũ bạn.

Hắn

từ từ mở mắt ra , nhìn theo bước chân nó. Ánh mắt hắn sáng lên , mừng rỡ , thật

sự hắn đã cười.

‘’Thy

Hương…đùa với tôi nữa không ?’’

Hắn

lấy tay vuốt nhẹ mái tóc mái của mình lên để nhìn cho rõ hài kịch của nó sắp

diễn ra. Mái tóc được vuốt lên , để lộ khuôn mặt thanh tú của một hotboy , đôi

mắt mang màu sắc lạnh lùng vừa một chút gì đó hả hê.

‘’Em

lên đây’’

‘’Dạ…’’-nó

lí nhí, trên trán đã lấm chấm mồ hôi.

‘’Em

có cần sửa lại bài không “

Ông thầy giáo nhìn nó , mắt kính hơi cúi

xuống  . Giờ nó đang phải đối mặt với ánh

mắt cực kì nghiêm khắc và ‘’đau đớn’’, đủ có thể bóp nghẹt tim nó.

‘’Dạ,

không ạ’’

‘’Ừm’’

Lớp

học yên tĩnh lạ thường , đến nỗi có thể nghe thấy hơi thở đều đều của học sinh

, cùng với tiếng ho của thầy giáo.

‘’Tôi

thật không ngờ…’’

‘’Lần

đầu tiên tôi mới chứng mắt thấy được một người học sinh như em ‘’

Giọng

nói của thầy từ âm trầm thấp rồi cao lên , đến cuối cùng là một tiếng hét đến

chói tai ‘’Làm

bài kiểu gì thế hả ?’’

Dưới

lớp , có những tiếng cười thầm , còn nó , vẫn im bặt.

‘’Một

bài toán với lớp chuyên như thế này mà em làm như vậy…tôi thật không hiểu.’’

‘’Bài

này chỉ cần làm đến đây là đủ và đúng rồi sao còn viết gì sau này nữa, làm lắt

léo à.’’

Vừa

nói , ông thầy vừa đưa tay chỉ từng con số mà nó viết lên bảng , ánh mắt vẫn

nghiêm nghị nhìn nó không chớp.

‘’Làm

bài kiểu này chứng tỏ em không hiểu căn bản gì về toán.’’

‘’Em

có ý kiến gì không’’

Nói

tuôn một hồi , ông thầy đổi giọng nhẹ nhàng hơn , hỏi nó.

‘’Dạ…không’’

Mặt

nó nóng bừng lên , nửa xấu hổ , nửa đang điên lên vì giận.

‘’Không

còn ý kiến gì nữa , phạt cô một tuần lau dọn nhà về sinh…như thế là còn nhẹ

đấy! Về chỗ!’’

chẳng biết nói gì , cố tỏ vẻ mặt bình thường để che dấu nỗi tức giận đến đỉnh

điểm , tiếng thở của nó nặng nề quay về chỗ ngồi.

Hắn

vẫn thế, mắt vẫn nhắm hờ như lúc nãy đến giờ không hề động đậy ( đó là hắn giả

vờ thôi ).

‘’Xin

chia buồn’’

Ngọc

Cường đưa ánh mắt’’ thương nó ‘’ , giọng buồn tênh ( thật hay giả đó biết).

Cả

tiết học đó , nó chẳng thèm nhìn ai, cứ chăm chú lên bài dạy của thầy.

Tiếng

gió lao xao khẽ lay động cành lá. Những chiếc lá vàng chao đảo theo làn gió rơi

nhẹ trên mặt đất.Ánh nắng chói chang cùng cái nóng bức của làn gió , khiến mùa hè

nóng như lửa đốt. Trường học giờ này đã vắng người, thế nhưng…

‘’Trời

ơi , nhà vệ sinh gì mà bẩn dữ vậy’’

Tiếng

nó than lên đau đớn.

‘’Thôi

làm từ từ mình sẽ giúp cậu, ai bảo cậu …’’

‘’Đừng

nhắc chuyện lúc sáng nữa à nha, tớ đã bực lắm rồi’’

‘’Thôi

được…’’

Hai

bộ mặt thiểu não nhìn nhau mà thở dài. Một tay cầm giẻ lau , một tay bưng chậu

nước , trông thật mệt nhọc.

‘’Đáng

lẽ giờ này đã ở nhà nhấm nháp cốc nước dâu mát lạnh rồi…cũng tại hắn.’’

đau đớn nhìn ra ngoài  cửa phòng , chẳng

có ai cả , hắn cũng về từ lúc nào. Đúng là một vố quá đau mà , mình có làm gì

nên tội cơ chứ.

‘’Why

and why…

I

love you…’’

Đang

than vãn , bỗng từ trong túi xách của Huyền Trân vang lên tiếng điện thoại.

‘’A

lô, con nghe ạ.’’

‘’Dạ,

dạ tại con có việc nên về trễ ạ…’’

‘’Dạ…không

con chỉ…’’

Chưa

kịp nói dứt câu , đầu dây bên kia đã dập máy , chỉ nghe đầu dây bên này tiếng

tút tút chói tai.

‘’Chuyện

gì vậy’’-Thy Hương cất tiếng hỏi.

‘’Không

có gì , chỉ là…’’-nhỏ lắc đầu buồn bã.

‘’Không

sao đâu , nếu có việc , cậu cứ về trước đi!’’

‘’Không

mà…’’

‘’Cậu

cứ về đi,mình làm chút là xong í mà.’’

cố nở một nụ cười tươi để thuyết phục nhỏ về nhà. Đường nào , nhỏ cũng là một

tiểu thư danh giá, sao về muộn được.

‘’Nhưng…’’

‘’Không

nhưng nhị gì cả…’’

‘’Vậy

mình về trước, hôm sau mình sẽ giúp cậu.’’

‘’Ừ…’’

giơ tay vẫy vẫy chào nhỏ. Mặt nhỏ  buồn , bước ra ngoài.

‘’Thế

là chỉ còn mình!’’

Bây

giờ , cái nóng như đang thiêu nó , làm việc nhiều khiến nó mệt mỏi vô cùng.

‘’Giá

như có ai giúp mình nhỉ…hay có nước mát uống cũng được’’

nhìn vào chậu nước lau nhà mà kêu, nước này mà sạch thì nó cũng uống rồi.

‘’Á…lạnh

quá!’’

Không

biết từ đâu một luồng khí lạnh phả vào má nó.Nó cảm nhận được cái lạnh buốt từ

một vt cng cứng đang áp vào má nó. Đưa tay lên chạm , thì ra là một lon bồ

húc.

‘’Phan

Ngọc Cường!’’

mừng rỡ nhìn con người vừa cứu nó thoát nạn chết khát vì nóng.

‘’Tại

sao cậu lại ở đây?’’

Từ

mừng rỡ nó chuyển sang ngạc nhiên không kém.

‘’Cứ

uống đi rồi nói chuyện ‘’

gật đầu một cái rồi mở lon uống cạn

.

‘’Xong

rồi hả’’

Chỉ

30 giây sau , nó đã tiêu hết một lon nước. Ngọc Cường hơi bỡ ngỡ vì mức độ uống

nước của nó nhưng cũng cười tươi-nụ cười thật đẹp.

Giờ

nó mới quan sát kĩ hắn , cũng đẹp đấy chứ. Một vẻ đẹp mang chút gì lạnh lùng

nhưng không nhẫn tâm bằng hắn Mã Hạo Thiên – một kẻ đáng ghét, dám làm nó ra

nông nỗi này.

Làn

da hắn trắng không tì vết , dáng người khá cao , đôi mắt rất duyên. Quả là

hotboy.

‘’Gì

mà ngắm mình dữ vậy , biết đẹp trai rồi nha’’

Ngọc

Cường cười tươi trêu nó khiến mặt nó hơi đỏ hồng.

‘’Đâu…mà

cậu còn ở đây làm gì.’’

‘’Mình

có chút chuyện phải ở lại nhưng đi qua đây có tiếng kêu than…tưởng ma nhảy vô

xem thử.’’

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.