Chương 4: Ngày qua ngày

“Ta nhận nàng

là vì ơn xưa giờ ta với nàng hết nợ, mong nàng đừng trông chờ vào ta”

Trong ý nghĩ của

Hiểu Hằng “Cái gì ta mà thèm nhờ đến ngươi à, còn lâu ta đến đây vì cái khác, tự

cao ta phi cở ngươi mà ở thế kỉ 21 thì ngươi giật điện chết từ lâu rồi, học võ

thuật mà áp dụng cái thời đại thật không được, ngươi nghĩ ngươi là Vương gia rồi

muốn nói gì thì nói à, ta nói ngươi biết ra còn nói nhiều hơn ngươi đó hừ…” kết

thúc dòng suy nghĩ nàng phun cho Vương gia kia chữ.

“Được” rồi

nàng quay đi mất.

Trong lúc nàng

quay đi thì ai kia đang miệng đang co giật vì sốc “Quái chưa có nữ nhân nào mà

qua nổi ta tại sao nàng ta lại lạnh lùng đến vậy cơ chứ, xú nha đầu” Tử Dương

nhà ta bị Hiểu Hằng xem thường thật mất mặt quá đi.

Đi lòng vòng

cuối cùng nàng cũng tìm được một người cùng giai cấp với nàng, hỏi thăm công việc

nơi ở của cấp bậc ‘người ở đợ’ thì nàng bắt đầu vào công việc của mình. Hằng

ngày nàng làm việc rất chăm chỉ nên các Ma Ma rất thương yêu nàng còn người đồng

cảnh ngộ với nàng thì rất mến nàng có tin tức gì ở đâu về đều kể cho nàng nghe.

Vì nàng chỉ được phục vụ cho cung của Tử Dương nên nàng không được đi ra ngoài

hoặc qua các cung khác. Nàng từ khi bước vào thì suốt ngày chỉ biết làm việc

nghe ngóng tin tức tức ngoài giang hồ thôi nên không thèm chú đến rằng cả tháng

nay nàng tuy ở trong cung của Tử Dương mà chưa hề nhìn thấy cái mặt hắn ló ra.

“Cái gì vậy

cái tên chảnh chọe như hắn mà mình cũng nghĩ tới đúng là điên mà”

“Hắc- xì, chắc

trời trở lạnh rồi, không biết mấy tháng qua cho nàng ta ở với bọn nô tì đó

không biết như thế nào rồi”

“Hắc- xì có

tên nào nói xấu ta?”

Hôm sau…

“Hiểu Hằng từ

giờ ngươi không phải ở đây nữa ngươi được phép hầu hạ cho Vương gia, ngươi nên

đi cảm tạ người đi” Ma Ma bước vào nhìn nàng đang ngồi giặt một thau đồ lớn.

“Vâng, tiểu nữ xin phép”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.