Chương 1: Cuộc sống hằng ngày

Trong lớp học

Hiểu Hằng đang ngồi chăm chú nghe bài thì Hứa Tử khều lấy Hiểu Hằng đưa cô tờ

giấy ghi chú. “Tan học cậu chờ tớ Vincom” Hiểu Hằng đọc xong rồi quay qua Hứa Tử

gật đầu tiếp tục nghe tiếp buổi giảng bài.

…Renggggggggggggg…

Hiểu Hằng đeo

cặp rồi đi bộ ra điểm hẹn ngồi chờ Hứa Tử đi đâu đó mới đến được (Hiểu Hằng là

một cô gái cá tính mạnh rất đáng yêu hay giúp đỡ bạn bè tất cả mọi người xung

quanh cô đều coi cô như là một người luôn mang lại những hi vọng cho họ.Cô học

võ từ năm lên bốn đến giờ thì hầu như không ai đánh lại cô vì thân hình nhỏ nhắn

nhanh nhẹn nên ít ai hạ được cô lắm, cũng vì thế nhiều học sinh trong trường

theo cô từ năm lớp 7 đến giờ cũng đã năm năm cũng đủ để hạ được một top đầu gấu

có tiếng. Hiểu Hằng không thích chuyện tình cảm vì cô nghĩ rằng tình cảm chỉ

khiến con người ta đau khổ thôi vui vẻ thì không nhiều nhưng chỉ tổ làm tổn

thương nội tâm của người khác nên giờ tuy đã học năm hai của cấp 3 rồi mà cô

chưa hề có một mối tình).

“Cậu đến rồi

sao, cô ơi cho chúng cháu hai phần như cũ” Hiểu Hằng ngoắc tay cho Hứa Tử thấy

chỗ mình ngồi.

“Cậu giúp tớ

đi bên trường B có người đòi đánh tớ vì cướp bạn trai họ.”

“Cái gì lại là

con trai sao, có khi nào các cậu sống an phận không dính dáng với tụi đàn ông

như tớ không.”

“Thật sự sinh

lỗi mà tớ không cướp người yêu chúng nó mà cậu phải tin tớ.”

“Được tụi nó hẹn

cậu ở đâu?”

“Ngày mai tại

công viên C lúc 3 giờ chiều”

“Được rồi hôm

đó cậu cứ ở nhà tớ sẽ lo mọi chuyện đừng lo, thôi ăn đi tớ đói lắm rồi.”

Cả hai cùng vừa

ăn vừa cười họ cũng đánh trống lãng đi chuyện khác. Nói đúng hơn thì Hiểu Hằng

rất thích giúp đỡ bạn bè nhưng cô ghét đánh nhau tránh thương tích nên đa phần

cô hay đi nói chuyện hòa giải, còn nếu thấy mọi chuyện căng thẳng thì chỉ mình

cô ra tay tránh bạn bè cô bị thương tích. Nên từ đó cô lại càng được nhiều người

ngưỡng mộ và xin được làm bạn với cô.

…Tại công viên

C…

“Mày là con

nào, con rùa Hứa Tử đúng là cướp người yêu tao lại còn kêu đồng bọn giỏi”

“Hứa Tử không

phải loại người cướp người yêu, mong các chị bỏ qua cho bạn ấy”

“BỎ QUA À MÀY

NGHĨ TAO LÀ CON NGU À, HÔM NAY KHÔNG RẠCH MẶT CON ĐÓ TAO THỀ KHÔNG PHẢI LÀM NGƯỜI”

Đang lúc gay cấn

thì một đàn em của Hiểu Hằng chạy lên nói nhỏ “Chị à cẩn thận chúng có hàng cấm”.

Nàng không nói không rằng chỉ cười nhẹ rồi lại nhìn người đối diện.

“Sao sợ rồi à

muốn kêu thêm người sao, cứ tự nhiên tụi tao không sợ những dứa nhóc như mày”

“Xin chị đừng

xúc phạm chúng em, em chỉ muốn không có người bị thương”

“Láo cào nát mặt

chúng cho tao….” Chị ta hét lớn rồi chạy tới tính tát Hiểu Hằng thì

“Con chó mày

dám né”

“Đừng xúc phạm

em” cô cố gắng hạ thấp giọng lần nữa mà cũng đúng Hiểu Hằng ghét ai không nghe

lời khuyên của mình tới lần thứ ba mà vẫn bướng thì đừng trách cô trở mặt.

“Tao sẽ cào

nát mặt mày” chị ta lao tới lần nữa thủ sẵn con dao bấm chị ta kéo ngang mặt Hiểu

Hằng làm đứt vài cọng tóc mái của cô.

“Chị mau dừng

lại không thì đừng hối hận”

“Con cho dám dạy

đời tao à”

“Là chị muốn…”

nói rồi nàng chụp lấy cánh tay đang lao về phía gương mặt mình vặn ngược chiều

tay chị ta… “rắc” cánh tay phải bị gãy lồi cả xương trắng ra ngoài mặt chị ta

trắng bệch rồi nằm xuống đất hét la kêu đau.

“Chúng mày đưa

ả tới bệnh viện nhanh đi,đừng bao giờ đụng tới trường A của tụi tao, cút…” nói

xong cả bọn đi theo chị ta mặt xanh méc khiêng chị ta chạy mất.

Nàng phủi tay rồi nhặt con dao của chị ta ném

vào xọt rác ra về, tất cả người của Hiểu Hằng không ai bị thương nặng chỉ bầm

tím vài chỗ vài ngày cũng hết.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.