Chương 23: Hoàng thành Bắc Bình

Tử Cấm Thành được

cả thế gian ngưỡng mộ, đã từng ngạo nghễ cúi nhìn thiên hạ, hô mưa gọi

gió. Đến nay nó chỉ còn là một thành trì trống rỗng, cô đơn lặng lẽ soi

bóng chính mình. Nhìn vào tòa hoàng thành này mới phát hiện, những thứ

rút ra được chẳng qua chỉ là một vài mảnh vỡ rơi rớt của thời gian, thứ

lấp đầy lại chính là những hồi ức dạt dào như nước. Hết thảy thành bại,

đều có số kiếp, đế vương có số mệnh của đế vương, hoàng thành có nhân

quả của hoàng thành. Lịch sử như một bộ kinh thư không chữ, đặt trên

chiếc bàn rộng lớn của năm tháng, cần phải đọc nó bằng cả trái tim. Giữa vòng luân hồi định mệnh, chúng ta nhìn khách đến khách đi, duyên khởi

duyên diệt. Ngắm vũ đài chiêng trống rộn rã, làm thế nào để diễn lại một đoạn phong vận kinh thành đã dần dần già cỗi…

Vào trong Tử Cấm Thành

Đây là một tòa thành mà bạn phải đi vào với sự nhiệt tình, xúc động, đây là hoàng thành mà bạn phải đi vào với dũng khí mạnh mẽ. Bạn vứt bỏ sự

huyên náo lại sau lưng, giữ lại những suy nghĩ thuần khiết, Tử Cấm Thành sẽ mở rộng tấm lòng với bạn. Trong lịch sử thời gian và không gian biến đổi xáo động, tòa hoàng thành này đã dùng đại khí huy hoàng để đúc nên

sự hiển hách và uy danh. Tựa như một hạt bụi lướt qua, sẽ hóa thành vạn

tượng; một giọt mực lăn xuống, sẽ mặc ý mênh mông.

Cánh cửa cao

dày của Cố Cung đã đóng chặt lại sau lưng đế vương, nhưng lại mở rộng

trong đời sống của bách tính. Tử Cấm Thành bị hoàng quyền khóa chặt của

ngày xưa, ngày nay, bình dân bách tính chỉ cần một tấm phiếu có in hình

vật tượng trưng của Cố Cung là đã có thể sải bước đường hoàng tiến vào

cung điện của hoàng đế, tùy ý thưởng ngoạn những phong cảnh đằng sau

tường cao nhà sâu. Chính trong lúc bạn bước qua cánh cửa cung tráng lệ

nguy nga đó của hoàng thành, bước vào ngưỡng cửa cao vời khôn tả của

thâm cung, ký ức của Cố Cung giống như sông băng vỡ nứt, trong sát na,

ào ạt cuồn cuộn chảy xô, băng qua ngàn dặm trên dòng sông lịch sử.

Tử Cấm Thành đã từng huy hoàng hiển hách, dẫu cho nay vẫn còn rực rỡ vàng

son như cũ, nhưng đã trở thành một thành trì hư không. Ban ngày du khách huyên náo dạo chơi, ban đêm lại chỉ có những chiếc bóng của vong hồn

quẩn quanh. Hai mươi tư vị hoàng đế trong sử sách, đã từng hô mưa gọi

gió, ngông nghênh càn rỡ trên bầu trời chỉ thuộc về riêng mình. Còn văn

võ bá quan, phi tần hậu cung và cung nữ thái giám trong cung hết đời này đến đời khác, chẳng qua chỉ là những hạt bụi phiêu lãng trong Cố Cung,

một trận gió nhẹ cũng đủ quét sạch hết thảy, người đời sau còn có thể

tìm thấy dấu tích gì trong ảo cảnh trong suốt đó? Chỉ có thể lờ mờ thấy

bóng dáng hoa lệ năm nào trong những ngói lưu ly, những đá cẩm thạch và

ngàn vạn con rồng sơn son thiếp vàng cùng vô số đồ trang trí biểu thị

cho cát tường may mắn ở nơi này.

Hơi ấm trên long sàng của hoàng

đế Sùng Trinh thời Minh vẫn còn đó, Sấm vương Lý Tự Thành phá thành xông vào, trong cơn máu nóng bốc đồng đã ngồi xuống ngai vàng. Giặc cỏ đánh

bại đế vương, áo thô đổi lấy long bào, nhưng ông chẳng qua chỉ là một

ngôi sao băng vụt qua bầu trời Tử Cấm Thành, dùng máu nóng để vạch nên

một dấu ấn đỏ tươi, cuối cùng vẫn tan thành tro bụi. Trần Viên Viên thậm chí còn chưa kịp đến múa một khúc Nghê thường vũ y cho Lý Sấm vương thì tướng sĩ Bát Kỳ đã tràn đến như thác lũ, xóa sạch giấc mộng đế vương

của Lý Tự Thành.

Vạn loại cuồng phong ập đến, đất vàng chôn lấp

cổ đạo, khói súng bao phủ chiến trường, đao kiếm uống máu, chém giết

thành sông, chia cắt núi non xã tắc. Những sợi dây thừng xiết chặt dục

vọng, những lá cờ quạt giương cao quyền thế, dùng sự dã man tàn nhẫn để

chiến thắng các bậc chí tôn vương giả, từ đây giã từ biên tái nghèo đói

cằn cỗi, nắm chắc sơn hà, xưng đế thiên hạ ở lãnh thổ văn minh. Đại địa

cuồng phong thét gào, đến khiếp nhược cũng trở thành kiên quyết; bầu

trời không lửa cháy ngút trời, đến cái chết cũng thành bi tráng.

Cơn động loạn trôi qua là đến hòa bình tĩnh lặng, ngự liễn long bàn[1] của

hoàng đế Đại Thanh chở đầy phú quý và vinh hoa, lăn bánh suốt mấy trăm

năm trong Tử Cấm Thành. Sau thời kỳ đỉnh thịnh là u ám và im ắng, bắt

đầu từ bao giờ, con em Bát Kỳ[2] vứt bỏ chiến mã, buông đao buông kiếm,

đắm chìm trong các thú vui nuôi chim hát kịch, đua ngựa chọi dế trong

hương ấp giàu có ấm êm. Trước tình hình thuyền chiến pháo lớn áp sát

biên cương, những chiến mã mất hết ý chí chiến đấu vẫn còn có thể tung

vó oai hùng như trên thảo nguyên năm nào sao? Những con em Bát Kỳ tiêu

tan hùng tâm tráng chí vẫn còn có thể hùng dũng như ngoài biên ải hay

sao?

[1] Ngự liễn long bàn: Xe của nhà vua

[2] Con em Bát Kỳ: Chỉ người Mãn Châu, những người đã lập lên triều đình nhà Thanh trong lịch sử Trung Quốc.

Giang sơn không phải là sắt thép đúc nên, hoàng thành không phải là sắt thép

đúc nên, quốc thổ Đại Thanh cũng không thể không khuất phục dưới gót sắt của các cường quốc, khi hoàng đế cuối cùng của Đại Thanh - Phổ Nghi bị

đuổi ra khỏi Tử Cấm Thành, Cố Cung thực sự trở thành một tòa thành trì

chết chóc. Những cung điện rộng lớn nguy nga chỉ còn lại ký ức vỡ nát,

mỗi một ngày đều nhìn thấy khói mây lịch sử bao trùm bầu trời Tử Cấm

Thành, không dấu không vết, nhưng lại chẳng xua tan đi được.

Tử

Cấm Thành đã trút bỏ long bào che lấp đi sự ngang tàng và trang nghiêm

ngày nào, bạn có thể đường hoàng bước vào kim loan điện, ngạo mạn du lãm nơi đế vương thiết triều và cử hành đại lễ năm xưa. Thái Hòa điện,

Trung Hòa điện, Bảo Hòa điện là trung tâm ngoại triều, cũng là ba tòa

điện chính của Cố Cung. Trong đại điện trang sức lộng lẫy vàng son,

trang nghiêm rực rỡ, những cánh cửa son chạm khỏa nạm vàng, hình rồng

cuộn trên cột trụ tựa như đang tung người bay lên. Đế vương các đời ngồi trên bảo tọa khắc hình rồng, cả bá nghiệp của họ đã sớm rút khỏi vũ đài lịch sử, chỉ còn lưu lại một bóng dáng hoa lệ ấm áp và mấy tiếng thở

dài đầy tiếc nuối mà thôi.

Xuân thu mấy độ, mây loạn bay qua,

biết bao anh hùng vì tranh chiếc ngai vàng này mà máu chảy thành sông,

xương trắng thành gò. Chớ nói ngồi trên chiếc long ỷ để thống trị thiên

hạ, mà đến bức tường đỏ của Cố Cung còn chưa thể vượt qua đã cùng với

cán cờ gẫy gập, chết nơi sa trường. Hùng đồ đại chí của họ rốt cuộc

không cao hơn trời mây Tử Cấm Thành, trong lịch sử không có trận tranh

đoạt nào không động phách kinh tâm, sau cơn cuồng loạn, cái lưu lại há

chẳng phải là một sự thức tỉnh hay sao?

Lịch sử thực sự không dễ

dàng chấp nhận những lời nói dối, cũng như cung Càn Thanh của Tử Cấm

Thành, sáng rõ bằng phẳng, nhìn rõ ràng rành mạch những hiện tượng thế

gian vẩn đục. Trên điện đường còn treo bức đại tự khảm vàng “Chính đại

quang minh”, nó không có đôi mắt nuốt hận trời xanh, mà chỉ trong như

gương sáng, soi rõ quá khứ khoáng đạt, bây giờ lại bị ánh sáng sắc lạnh

của lưu ly rạch nát, bờ sông đế vương đã từng cuồn cuộn trôi không

ngừng, nay đã nứt toác. Những vẫn còn một người khai hoang trác tuyệt,

san bằng gò hoang hoa mỹ, tưới tắm máu nóng, trả lại con sóng trong vắt

cho dòng sông. Đằng sau triều đường uy nghiêm tráng lệ, lại có cung điện hoa gấm như mây, cất giấu biết bao tuyệt đại hồng nhan của thiên tử.

Tử Cấm Thành được tô điểm bằng một bức tường cao hào nhoáng phú quý, giam

cầm biết bao cám dỗ tuyệt diễm xinh tươi, lại khóa kín những linh hồn cô độc lạnh lẽo. Cung Khôn Ninh đã từng diễm lệ muôn vàn, đến nay lại yên

tĩnh lạnh lẽo, chủ nhân hậu cung - bậc mẫu nghi thiên hạ uy nghiêm trong cuộc đời dài đằng đẵng từng được hoàng đế thương xót mấy lần? Ai cũng

nói, sự dịu dàng làm hùng tâm mềm yếu, phú quý hủy hoại ước mơ, khi đế

vương mệt mỏi với những cuộc chém giết thanh trừng, thì sao không quyến

luyến với sự mềm dịu của phấn son lục cung? Một nụ cười của hồng nhan đã hơn cả thiên quân vạn mã, có biết bao quân vương siêu việt phi phàm,

làm chìm đắm cơ đồ giang sơn huy hoàng rộng lớn chỉ trong một ly rượu

nồng mỏng manh?

Ngự hoa viên là một vườn địa đàng chốn nhân gian, những đỉnh đài lầu gác, nhà thủy tạ mái hiên vàng son lộng lẫy dường

như đã chiếm hết thảy mọi cảnh trí tươi đẹp trong thiên hạ. Ngự hoa viên là mê cung, cả Tử Cấm Thành đều là mê cung, người bước vào trong không

chú ý sẽ lạc lối trong khung cảnh hư ảo đầy rẫy rồng bay phượng múa,

oanh ca yến liệng. Nghe nói, toàn bộ bố cục kiến trúc Tử Cấm Thành đều

được thiết kế, sắp đặt theo bố cục của tinh tướng, gồm chín nghìn chín

trăm chín mươi căn phòng, giống như chín nghìn chín trăm chín mươi chín

vì sao, giăng mắc chi chít trên bầu trời Tử Cấm Thành, kẻ ngoại lai như

bạn vô tình bước vào, sao có thể không lầm đường lạc lối?

Trong

quần tinh sáng chói, người khoác long bào, hào quang lóe ra muôn trượng

đó chính là đế vương, Cố Cung của ngài chỉ có một vầng thái dương duy

nhất. Chỉ có vầng thái dương này, tuy đã có quần tinh bao trùm, nhưng

không thể nào mang lại hơi ấm cho từng người, giữa vạn vì sao, ngài trở

nên cô độc khôn xiết. Những vẻ đẹp muôn hình muôn vẻ này được các họa sĩ cung đình đưa vào trong những đường nét hội họa, được văn nhân đưa vào

trong thơ từ ca phú, được những nghệ nhân đưa vào đồ gốm. Đã từ khi nào, linh hồn của Tử Cấm Thành bị rút đi mất, chỉ còn trơ lại cái vỏ ngoài

lưu ly lóng lánh, màu sắc sặc sỡ, chống đỡ cho toàn bộ tòa hoàng thành

to lớn này.

Mặt trời lặn ngang lầu cao, ai là người vỗ vào lan

can[3], trên khoen đồng của cánh cửa màu đỏ son đó, nay còn lưu lại hơi

ấm bàn tay vị đế vương nào? Suy nghĩ như một chú ngựa cô độc, bạn hồi

tưởng lại quá vãng, nhưng bỏ qua hiện tại, bạn đi tới hiện tại, nhưng

lại đánh mất quá khứ. Đi qua lãnh cung im lìm, sẽ không vì hồng nhan mà

buông những lời oán thán, dạo quanh những bậc thang bằng đá cẩm thạch

trắng, sẽ không vì đế vương mà lưu lại những tình cảm hào hùng.

[3] Vỗ vào lan can: Có câu thơ rằng “Độc thư ngộ ngã tử thập niên, kỷ hồi

túy bả lan can phách” (Đọc sách mà ta mê lầm mất bốn mươi năm, mấy phen

say rượu gõ nhịp lan can),cho nên “vỗ vào lan can”, “gõ nhịp lan can”

dùng để chỉ hành động vỗ vào, gõ vào lan can để phát tiết những ấm ức,

phiền muộn không thể nói trong lòng.

Giữa đất trời là một vùng

nghiêm túc vĩnh hằng cổ xưa, máu tươi xối xả cũng dần dần chậm rãi bình

hòa trong tĩnh lặng. Dòng thủy mặc ý tuôn chảy nay đã nguội lạnh và

ngưng đọng, đến hồng trần phiêu tán cũng tìm được chốn nghỉ ngơi. Tử Cấm Thành lúc này thâm sâu khôn tả, thâm sâu đến mức có thể dung nạp ngàn

vạn thế giới; đồng thời cũng cô đơn vô cùng, cô đơn đến mức chỉ còn lại

chiếc bóng của thời gian.

Ngẩng đầu ngắm trời sao, vầng trăng

sáng treo trên bầu trời Tử Cấm Thành đã bị ai đó tước đi vòng hào quang, nhưng vẻ tĩnh mịch, thuần khiết, thiêng liêng vẫn còn đó. Dũng cảm bước vào tòa thành trống không, dùng một trái tim trong sáng để tạo nên kỳ

tích, đón nhận thái bình thịnh thế. Khi quá khứ đã trôi qua trên bầu

trời sao, khi vẻ đẹp như nước triều lên xuống, khi bước chân của bình

minh đã tới gần, một vầng mặt trời sáng lạn đang lấp ló nhô ra, chiếu

sáng cho khắp thảy non sông tuyệt mỹ.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.