Chương 11: Cảnh thứ nhất: Phật quang Kim Đỉnh

[Mặt trời mọc]

Ngắm mặt trời mọc, cũng như trong đêm đen đợi bình minh, khi hoa rụng chờ

hoa nở, như sự lột xác của sâu bướm, từ thô mộc đi tới hoàn mỹ. Đứng

trên bờ rộng rãi của cuộc đời, gió mát thổi bay những suy nghĩ mơ hồ

trước đó, ngày tháng cũng vì Thế Âmà trở nên lâu dài, tĩnh mịch hơn. Mặt trời mọc đằng Đông, trời đất giao thoa, mấy ráng đỏ xen lẫn mấy đám mây màu viền vàng, lững lờ trôi trên màn trời màu xanh tím.

Trên

đỉnh núi, một vầng mặt trời đỏ từ từ nhô cao, dần dần chuyển thành một

mảnh khuyết nhỏ, rồi sang hình bán nguyệt, cuối cùng là tròn đầy, một

cung độ hoàn mỹ, giống như một sự lãng mạn không lời lướt qua tâm hồn

mềm yếu. Vọt lên cao trong khoảnh khắc, mang theo một vệt sáng rồi biến

mất trong chớp mắt, vầng mặt trời đỏ chói lọi như khảm nơi chân trời,

mộng ảo ban nãy cũng bị thức tỉnh hoàn toàn.

Ráng trời vạn

trượng, toàn bộ núi Nga My tắm mình trong sắc vàng, hai dòng sông Thanh Y và Đại Độ phía xa trông như hai dải lụa trắng, bao quanh ngàn núi vạn

non, là nơi phong cảnh hội tụ, cảm xúc giao thoa. Còn có Đại Tuyết sơn

chập chùng liên miên, nằm nghiêng nghiêng trên đỉnh ngọn núi, bị ráng

trời gọt giũa thành ngọc trắng khắc hoa, khí chất lóng lánh như ảo như

mộng.

Mặt trời mọc trên Kim Đỉnh, mỗi ngày đều khác nhau, dù bạn

có ngóng chờ đến mức hóa thành một pho tượng, cũng không thể nào bắt gặp những cảnh sắc giống nhau, vẻ đẹp của nó chính là vẻ đẹp muôn hình vạn

trạng. Thực ra mặt trời mọc cũng giống như mặt trời lặn, chỉ vì sự khác

biệt giữa ráng trời sớm ló dạng phương Đông và tịch dương chìm trong

hoàng hôn, đã đem đến cho người ta một cảm giác đổi thay biển biếc hóa

nương dâu. Tuy nói đời người ngắn ngủi, nếu bạn đánh mất ngày hôm qua,

vẫn còn ngày hôm nay mới mẻ, cho dù bạn bỏ lỡ sớm nay, thì vẫn còn ngày

mai tươi đẹp. Mặt trời mọc trên Kim Đỉnh vẫn bình tĩnh chờ đợi từng

người, dù qua năm này tháng khác.

[Biển mây]

Đuổi theo

biển mây cũng như đuổi theo một đoạn thời gian kiếp trước, chỉ cầu ý

niệm, không hỏi nhân quả. Biển mây như sóng cả cuộn trào dần dần che lấp núi sông không còn dấu vết, vạn sự nhân gian cũng theo đó mà trở nên mơ hồ mông lung. Biển mây mênh mông phô bày cảnh tượng vô bờ vô bến, khi

mờ mịt như chốn bồng lai tiên cảnh, khi sáng rõ lại như nước thu gió

lạnh, khi cuồn cuộn tựa như vạn ngựa tung vó, khi rộng khắp tựa trời

xanh biển biếc.

Đại Hùng bảo điện cũng bị bao trùm trong sương mù màu trắng, tuy không nhìn ra được sự trang nghiêm hùng vĩ của nó, nhưng có thể nghe thấy Phạn âm mà các Thiền sư ngâm tụng, tiếng ngâm xướng

khẽ khàng ấy mang theo một sức mạnh vô hình, nó xuyên qua mây mù mờ mịt, đánh thức bạn giữa làn mây khói, để lại bước vào một Thiền cảnh khác.

Còn có pho tượng Phật Thập Diện (Phật mười mặt) trước bảo điện, Phổ Hiền Bồ Tát cưỡi voi thần, như thể cưỡi mây trời giáng phàm, khi mây mù tan

đi mới có thể nhìn thấy kim quang sáng lòa tỏa chiếu từ thân ngài, vô tư chiếu rọi khắp nẻo sơn hà.

Mây bóng lồng nhau, như thế giới

huyền ảo Đại Thiên Như Lai, ngàn vạn vách đá hang đá ẩn hiện trong biển

mây tựa như Phật Đà thiền tọa, Phật pháp mênh mông, bao la vô hạn. Chỉ

khi bạn leo ln đnh Nga My tuyệt sắc này, nhìn hết vạn trạng mây khói,

bạn mới hiểu rằng, hàng trăm nghìn năm qua, tại sao lại có biết bao

nhiêu người cam tâm tình nguyện bỏ thn d** vách đá, có lẽ họ không

muốn thành tiên thành Phật mà chỉ không kìm nổi trước sự mê hoặc của

sóng tuyết sóng mây, liền quả quyết bay qua mê cảnh của biển mây.

Biết rõ rằng một cú tung thân nhảy qua đó là kết thúc một đời người, nhưng

vẫn lao đi không hề luyến tiếc, quyết liệt dứt bỏ chốn phù dung hoa lệ

của thế gian, để đánh đổi lấy số phận dứt mộng trần ai. Không cần hỏi

đây là đường mê hay lối về, bất cứ sự giải thích nào cũng đều trở nên

nhỏ nhoi trước biển mây này. Trút bỏ hết thảy trang sức sẽ hiểu được

rằng, có một loại vạn vật gọi là mênh mang, có một loại Phật pháp gọi là vô biên.

[Phật quang]

Yên lặng đợi Phật quang cũng như

yên lặng chờ đợi một kỳ tích tươi sáng nhất của cuộc đời, không cần hẹn

ước, cuối cùng vẫn tương phùng. Trên đỉnh Nga My, trên Kim Đỉnh, khi ánh dương và mây mù giao nhau, thường xuất hiện Phật quang lung linh bảy

sắc cầu vồng. Trong kinh Phật có nói, Phật quang là ánh sáng phát ra từ

giữa hai hàng lông mày của Phật Thích Ca Mâu Ni, giống như một đóa sen

vàng, thanh khiết vô tư chiếu rọi vạn dặm càn khôn.

Vì thế, có

khách hành hương như mây đi qua vạn nước nghìn non, mang theo tín ngưỡng mãnh liệt trèo núi cao, chỉ vì bị lây nhiễm sự huyền ảo rực rỡ của Phật quang vô biên đó. Trèo lên Kim Đỉnh, xuyên qua ánh dương lung linh và

khói mù mờ mịt, nhìn thấy Phật quang bảy sắc, rực rỡ tỏa sáng, lại trong vắt như gương. Bóng sáng kỳ diệu khôn xiết đó phản chiếu lên người, ta

đưa tay nhấc chân, bóng luôn theo hình. Càng thần kỳ hơn nữa là dù có

hàng vạn người cùng chiêm ngưỡng, nhưng người xem cũng chỉ có thể nhìn

thấy chiếc bóng của chính mình, mà không thấy bóng của người bên cạnh.

Là sự huyền ảo mà tự nhiên ban tặng, nên mới có thể có được cảnh sắc mỹ

lệ nhường này, những thước phim quyến rũ về non sông vô hạn ấy, khiến

cho du khách đắm chìm trong chiếc bóng của chính mình, say đắm không

thôi.

Phật quang treo lơ lửng trên Kim Đỉnh Nga Mv, nhẹ tựa dây

leo, mộng như Nam Kha, mang ánh sáng đến cho người đang hoang mang, mang lại sự ấm áp cho người cô lẻ. Đây là ánh sáng của từ bi, là ánh sáng

cứu vớt thế giới, cũng là ánh sáng may mắn, nó cười ngạo biển xanh, cứu

độ hết thảy chúng sinh, kinh qua trăm đời, hóa thành nương dâu. Người ta nói, những người có duyên với Phật mới có thể nhìn thấy Phật quang,

thực ra đức Phật nhân từ, Phật quang mang lại ánh sáng, hơi ấm cho tất

cả vạn vật sinh linh, duyên sâu hay duyên mỏng, đều là ngộ tính của mỗi

người.

Hồng trần ở bờ bên này, Phật giới ở bờ bên kia, giữa bờ

bên này và bờ bên kia, chỉ cách nhau năm tháng như khói mây. Hai bên

nhìn nhau, cùng trân trọng nhau, nhưng vĩnh viễn không thể bên cạnh

nhau. Mà khoảng cách trở thành vẻ đẹp thiên cổ, khiến cho vô số thế nhân tới Nga My cũng chỉ vì sự từ bi của đài sen này. Đến đến đi đi, giống

như Phật quang cảnh ảo, không cần chờ đợi gặp gỡ, cũng không cần sợ hãi

ly biệt. Quay đầu nhìn lại đỉnh núi mênh mông, ánh Phật quang sáng lòa

trên Kim Đỉnh đó, vẫn còn vì ai chiếu rọi một quãng thời gian như nước?

[Thánh đăng]

Truy tìm Thánh đăng (đèn Thánh) cũng như trong đêm tối tìm một con đom đóm,

như ẩn như hiện, mù mịt khó nắm bắt. Thánh đăng và Phật quang tựa như sự thay đổi giữa ban ngày và ban đêm, nó mang theo sự thần thánh và thanh

tịnh của Phật khiến cho khách qua đường chốn hồng trần phải truy tìm,

nhưng nó lại chưa từng phụ bạc ai. Trong đêm đen gió lộng, xả thn d**

vách đá của Kim Đỉnh, bỗng thấy ánh sáng như đom đóm, từ vài đốm dần dần biến thành vô số, bồng bềnh giữa sơn cốc thâm u tĩnh mịch, lập lòe bất

định. Đó chính là Thánh đăng, nó trôi nổi giữa những vách đá, uốn lượn

không để lại bóng dáng, từng đốm sáng huỳnh quang mang lại cho người gặp cảm giác được tái sinh trong khốn cùng. Nó không giống như trăng sáng

sao sớm, lửng lơ trên bầu trời thênh thang, cho dù bạn ở bất cứ đâu đều

có thể nhìn thấy. Sự kỳ diệu của Thánh đăng nằm ở chỗ, nó như một giai

nhân tuyệt sắc, thoắt ẩn thoắt hiện trong u cốc, duy chỉ có trên núi cao cheo leo hiểm trở, mới có thể tìm thấy dấu tiên, gặp được giai nhân.

Kim Đỉnh trên Nga My là nơi ngắm Thánh đăng đẹp nhất, từng đốm từng đốm lửa như sao băng vụt qua, xưa đi nay đến, lưu giữ biết bao linh hồn khi mờ

khi tỏ của biết bao người xem. Chính vòng sáng của Thánh đăng, đã chiếu

sáng sự u ám của bốn bề, khiến cho người đến thông suốt, người đi sáng

tỏ; khiến người tụ lại trấn tĩnh, người ly tán ung dung. Có những người

rong chơi giữa phong cảnh ban ngày, có những người say sưa giữa mộng

cảnh ban đêm, cho dù là trong sáng hay là sâu sắc, đều có lý do để đam

mê. Khi người tìm kiếm vội vã đi xa, dải thánh đăng sáng lập lòe ấy chờ

đợi bình minh là vì ai?

Cảnh thứ hai: Chùa Vạn Niên

Cảnh

ảo mây khói giăng tỏa được vén ra, một vùng trong sáng, cao xa của mùa

thu nước trong leo lẻo gió mát hiu hiu hiện lên trong tầm mắt. Trước

trời cao mây thu, nước trắn bên hồ, chùa Vạn Niên đã trải qua nghìn năm, không màng nhân quả, chẳng can số mệnh. Đi qua ngày hôm qua đầy ắp

tiếng suối chảy róc rách, theo từng câu chuyện cũ lá phong nhuộm đỏ,

đứng trước cánh cửa trang nghiêm của ngôi chùa cổ, ngắm màn khói lửa

thời Tấn, nghe Phạn âm triều Tống, tìm bóng dáng thời Minh.

Bước

vào tòa minh điện xây bằng gạch không có cột kèo, quan sát tòa kiến trúc thần kỳ này, những lớp hoa văn trang trí trang nhã trên tường làm tôn

lên vẻ tĩnh mịch, trang nghiêm của Phật điện. Không cần tìm kiếm, đã

thấy ngay tượng Phổ Hiền Bồ Tát cưỡi voi trắng đang nghiêm trang nhìn

bạn, trên đầu ngài đội mũ vàng Ngũ Phật, tay cầm như ý, tư thế trọn vẹn, thần thái sinh động. Con voi trắng sáu ngà mà ngài cưỡi khí thế hùng

hồn, gánh vác sứ mệnh, đứng trên đài sen, đã trở thành tượng trưng cho

Phổ Hiền Bồ Tát. Họ (tượng bồ tát và voi trắng) bảo vệ cho lầu gác điện

đài của chùa Vạn Niên, bảo vệ cho cảnh non xanh nước biếc của Nga My, có lẽ họ dễ dàng bị người đời quên lãng, nhưng cũng dễ dàng được người đời nhớ ra.

Mây trắng nhẹ bay, nước thu trong vắt, nơi đây từng có

tăng nhân đời Đường gẩy đàn cho thi tiên Lý Bạch nghe, Lý Bạch cũng từng làm bài thơ “Thính Thục tăng Tuấn đàn cầm” (Nghe nhà sư Tuấn của đất

Thục gẩy đàn),thơ rằng: “Thục tăng bão lục y, tứ hạ Nga My phong. Vị

ngã nhất huy thủ, như thính vạn hác tùng. Khách tâm tẩy lưu thủy, dư

hướng nhập sương chung. Bất giác bích hải mộ, thu vân ám kỷ trùng.”

(Trần Trọng Kim dịch thơ: Nhà sư ôm một cây đàn, từ Nga My xuống đi sang nơi này. Vì ta một bận vẫy tay, dường như muôn suối vang đầy tiếng

thông. Nước tôi rửa sạch cõi lòng, dư âm hòa lặn tiếng chuông sương mờ.

Núi xanh chiều xuống không ngờ, tối tăm bốn phía mây thu trập trùng)

Nghe nói trong đầm Bạch Thủy còn sinh ra một loại ếch tinh khôn biết

chơi đàn, khi du khách tới, chúng thường phát ra những tiếng kêu vui

tai, tựa như tiếng đàn réo rắt du dương, tuyệt diệu không thể nào tả

xiết. Chuông đồng treo trên góc thềm đung đưa vang lên những tiếng tính

tang trong trẻo tựa thời gian trôi, luôn có những người đứng trước lò

hương đồng lốm đốm vết han gỉ nhớ lại sự phồn thịnh của những ngày đã

qua. Lúc ấy không nghe thấy tiếng đàn, mà dường như nghe thấy tiếng ếch

kêu, âm điệu như nước chảy mây thu ấy liệu có đang vang lên ở một nơi

khác, hoặc chỉ có người phong nhã mới có thể nghe thấy âm thanh tuyệt

diệu năm đó?

Do nhuốm màu hương khói, nên ngói lợp ngả sang màu

đen sậm; do Phạn âm ngâm nga, nên lầu gác thanh đạm như được tẩy rửa.

Một tầng cửa lớn, mấy cánh cửa sổ, thấp thoáng bóng dáng người xưa, chỉ

có tiếng thở dài của người nay là hiện hữu. Dường như những người đến

đến đi đi đều thích tìm kiếm những được mất của bản thân, thực ra giữa

được và mất, giữa đến và đi, có quá nhiều vướng mắc không thể giải thích rõ. Đi vào trong ngưỡng cửa, vướng mắc cũng kết thành một kiểu Thiền ý

giác ngộ, nhưng ra khỏi ngưỡng cửa, vướng mắc đã trở thành một kiểu truy tìm vô nghĩa.

Cảnh thứ ba: Gác Thanh m

Nếu như nói Thanh

Sơn là một chiếc áo xanh vắt ngang núi Nga My, vậy thì Bích Thủy là viên ngọc phỉ thúy treo lơ lửng trước ngực Nga My. Vào trong gác Thanh m,

khi bạn vẫn chưa hết nỗi mệt mỏi trong chặng hành trình, thì gió nhẹ

trên đường núi, nước chảy giữa suối khe đã âm thầm xâm lấn trái tim bạn, thời khắc ấy, đến gió bụi phong trần cũng trở nên tinh khiết.

“Hà tất ti dữ trúc, sơn thủy hữu thanh âm.” (Dịch nghĩa: Hà tất cần đến tơ

và trúc, non nước vốn cũng có thanh âm) Gác Thanh âm được đặt tên theo

câu thơ này, âm thanh thiên nhiên của non và nước còn tuyệt diệu hơn cả

âm điệu réo rắt của đàn sáo. Phong cảnh nơi này sáng sủa như đã từng

được gió núi tẩy rửa, thanh tịnh như đã được nước suối ngâm sâu. Nó

không vì bạn vô tình lạc bước mà nảy sinh những trần ai buồn thảm, nó có thể tô điểm cho vô số mộng cảnh Thiền ý của khách qua đường, mà những

du khách đến đây đều không thể nào cất giữ nổi khoảnh khắc nó trôi qua.

Gác Thanh âm cũng được gọi là chùa Ngọa Vân, cái tên này liên quan đến sự

tích Thiền sư Thông Tuệ xây dựng chùa vào năm Càn Phù thứ tư đời Đường

Hy Tông. Dưới gác có hai cây cầu, giữa hai cây cầu là một ngôi phi đình

sừng sững tọa lạc, hai dòng suối Hắc – Bạch trong vắt chảy qua dưới chân cầu, sóng trắng tuôn trào, vỗ ùa vào những tảng đá lớn hình dáng như

tim trâu trong đầm Bích Đàm. Đá tim trâu bị dòng nước mài mòn bóng loáng như gương, dường như soi thấy cả ngày tháng của hàng triệu năm về

trước, nó đứng đó trải qua những tụ tan của bèo trôi, nhìn quen những

cảnh quan lướt qua, tâm trạng vẫn ung dung bình thản như dòng nước suối.

Sóng cả xô đá, hất tung bọt sóng như ngọc vỡ, thanh âm róc rách, tựa như cổ

cầm tấu khúc, lúc thì trong trẻo, lúc thì trầm ngâm, lúc lại du dương,

lúc lại sang sảng. Vào đêm trăng thanh gió mát, vào lúc vạn vật tĩnh

lặng, tiếng nước trong trẻo văng vẳng giữa rừng sâu sơn cốc, toàn bộ gác Thanh âm chìm trong khung cảnh siêu trần thoát tục. Cao tăng các đời và vô số lữ khách từng ngồi trên đài Tẩy Tâm trước đầm nước, lắng nghe

thanh âm trong trẻo của nước chảy, tâm như hoa sen, kiên trì gìn giữ vẻ

đẹp thuần túy thanh tịnh.

Phật Tổ vô cùng sáng suốt, khi bạn muốn bước hẳn vào trong, người sẽ cách xa bạn một khoảng vừa phải. Khi bạn

định đi ra ngoài, người lại nhẹ nhàng giữ chân bạn lại. Gác Thanh âm là

nơi lưu giấu linh hồn, mỗi một người đến đây đều nguyện ý gửi những năm

tháng tuổi trẻ vào trong tháng ngày tĩnh lặng này, cho dù phải để lại

một nửa thời thanh xuân, cũng không thay lòng đổi ý.

Khi bước

chân truy tìm dừng lại ở điểm khởi đầu mới, điều không thể quên được

chính là tình cảm của quá khứ. Nhìn lại gác Thanh m, nhớ lại phong cảnh

sắp nhạt nhòa, tháng năm rồi sẽ già đi, ai sẽ là người hối hận, vì đã

từng có một khoảng đời được bồ đề thanh tẩy như thế?

Cảnh thứ tư: Nhất Tuyến Thiên

Đi qua khung cảnh non nước trập trùng, có một đoạn đường khói bụi, chính

là con đường thông với khe Bạch Vân (Bạch Vân giáp). Bên ngoài khe núi

quang đãng sáng sủa, tầm nhìn hút mắt, bên trong khe núi mát mẻ thâm u,

khúc khuỷu quanh co. Bước vào trong khe, ngẩng đầu nhìn Nhất Tuyến Thiên (một dải trời) trên đỉnh núi cheo leo, cảnh tượng ấy giống như một tòa

núi lớn nguy nga chọc trời, lại bị năm tháng sắc bén như đao chém xuống, cắt thành những bức tường vỡ vụn, thưa thớt xiêu vẹo, mới để lộ một dải trời xanh biếc. Khung cảnh đặc biệt do thiên nhiên tạo nên ấy mang tới

cho con người một đoạn đường nguy hiểm cùng một luồng tư tưởng khoáng

đạt vô biên.

Thời gian vụt qua, mở ra những nội dung mà núi non

đã đóng kín, giải phóng sự hoa lệ của ngàn đời. Để người lữ hành bước

vào không gian nhỏ hẹp này cảm nhận được sự kỳ diệu của thế giới trong

cốc, cho dù đây là một hành trình cực kỳ nguy hiểm, nhưng vẫn có rất

nhiều người tình nguyện đi từ chốn trời cao đất rộng đến chỗ đường hẹp

quanh co, để lưu lại những ấn tượng hoành tráng, hoàn mỹ trong cuộc đời.

Bước qua con đường núi vòng vèo, gió mát rười rượi như từ thời viễn cổ thổi

về, khe khẽ kéo tay nải của bạn, làm lay động vạt áp bạn. Dòng suối ào

ạt chẳng dứt, chảy men theo sơn đạo quanh co, lượn lờ xoáy vòng, một

dòng nước nhỏ chảy theo hai bờ vách núi, uốn cong linh hoạt, cảnh tượng

thanh tĩnh u nghiêm. Những hòn đá cuội như châu như ngọc nằm im dưới

lòng hồ sâu, xanh đỏ trắng đen, đẹp lung linh trong ánh sáng vỡ vụn dưới lòng nước.

Ở nơi này, ánh sáng mặt trời chỉ nhàn nhạt, nó chiếu

xuyên qua giếng trời Nhất Tuyến Thiên, rọi tới tận những góc nhỏ ẩm ướt

xanh rêu, nhưng nó không biết cử động đa tình ấy lại khiến sự tĩnh lặng

và mát mẻ chỉ có trong sơn cốc lặng lẽ bốc hoi. Gặp nghịch cảnh mới tỏ

rõ bản sắc anh hùng, ở trong khe cốc mới biết càn khôn rộng lớn, mọi

tranh giành danh lợi chốn thế gian chẳng qua cũng chỉ là một đoạn nhạc

nền trong cuộc phong vân biến ảo lớn lao mà thôi.

Hy vọng sẽ được tái sinh sau khi tuyệt diệt, khi bạn vượt qua cảnh ngộ khốn khó, tư

tưởng của bạn sẽ phá vỡ mọi xiềng xích giam cầm của số mệnh, kỳ tích

trong mơ há phải đâu là xa xôi? Ở nơi sơn cốc không thấy bầu trời này, ở chốn thâm u ẩn chứa gió mây này, sau cơn im ắng, nhờ có đôi cánh tinh

thần, những người tìm kiếm sẽ xuyên thủng tầng mây, lẩn nữa thưởng thức

muôn vàn khí tượng, sự lãng mạn của núi sông trên thế gian.

bạn có muốn cất giữ mỗi một hình bóng sinh động của Nga My đến đâu,

nhưng đời người luôn có rất nhiều phong cảnh mà bạn không thể nào ngắm

hết. Hiện thực sẽ dẫn bạn ra khỏi mộng cảnh mơ hồ, hoa sen trong tâm

bung nở cánh hoa cuối cùng, những kẽ hở của tư duy cũng nhân đó nuốt

trọn mùi hương thoang thoảng còn sót lại. Và tay nải nặng trĩu trên vai

đang nhìn bạn khoan thai đi khỏi thánh cảnh Phật quốc.

Có nhiều

khi, bạn ngỡ rằng mình đang đến rất gần Phật, nhưng thực ra bạn vẫn chỉ

là một khách qua đường của hồng trần đứng bên ngoài ngưỡng cửa, mà

khoảnh khắc đi lướt qua đó đã ngoái lại nhìn. Khi bạn thực sự giác ngộ

được Thiền, sinh mệnh cũng thấu triệt, cho dù chỉ là một đóa sen trước

Phật cũng có phong vận riêng của nó, bởi vì nó đã hấp thu được sự từ bi

mênh mông của Phật giới.

Khói bụi phiêu lãng, gió mây cuộn trào,

bước chân vội vã của người tìm kiếm nay đã khoan thai chậm rãi bên rìa

Nga My. Rốt cuộc là tháng ngày của nơi đây đã ghìm chân bạn lại, hay là

bạn bị kẹt trong ngày tháng này? Nếu không phải thế, tại sao cảnh non

xanh nước biếc xa dần vẫn còn quẩn quanh trước mắt; nếu không phải thế,

tại sao tiếng tụng kinh gõ mõ sớm đã tan đi vẫn còn văng vẳng bên tai?

Núi Nga My, người trao cảnh sắc tuyệt mỹ nhất thiên hạ cho người khách qua

đường vội vã, mà người khách qua đường như nước chảy mây trôi ấy, sẽ để

lại những gì cho người? Đây đức Phật từ bi, khi người đối mặt với xiết

bao buồn vui tan hợp, tại sao vẫn có thể bình thản trấn định đến thế? Có lẽ, những người khách qua đường ly biệt trong bối cảnh không lời ấy, có một ngày bỗng nhớ ra, đã có một cây bồ đề trong quá khứ, gọi là Nga My.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.