Chương 7

Tôi buộc phải ở bên Lâm Kiều và Tô Kỳ chịu giày vò

trong nước sôi lửa bỏng, lại một học kỳ nữa bắt đầu.

Buổi sáng đến trường đợi bọn họ, giữa trưa ăn cơm đợi bọn họ, buổi chiều tan

trường lại đợi bọn họ. Điều này rất nhanh làm cho tôi trở thành một học sinh

ham đi học cũng ham đi WC. Bởi vừa đi đến lớp, chỉ có vào WC mới không phải đối

mặt với hai người.

Nhưng không lâu sau, ngay tại khi sự kiện trọng đại

Trung Quốc ra nhập WTO không quá vài ngày, rốt cuộc tôi cũng mất khoảng thời

gian đi WC quý giá, bởi vì Tô Kỳ vui sướng phát hiện cá tính của tôi và cô ấy

rất hợp nhau, chúng tôi có thể tay trong tay cùng nhau đi vào WC cho có bạn.

Tôi cảm thấy có lẽ một ngày nào đó bọn họ lên giường

chắc cũng sẽ mời tôi chứng kiến, mà trong ba năm này, đến tột cùng bọn họ có

làm chuyện đó để kiếm đứa con thừa tự hay không, đến nay đối với tôi vẫn là một

dấu hỏi. Các học sinh khác đều cảm thấy tôi là một con kỳ đà, nhưng bọn họ cũng

cực kỳ buồn bực, làm một con kỳ đà, tôi lại có thể hòa bình với cả nam nữ chính

như vậy, tôi quả đúng là một con kỳ đà dễ hòa nhập.

Suốt một học kỳ gian khổ này, linh hồn của tôi cũng

bắt đầu được rèn luyện.

Lúc đầu, cho dù một cái nắm tay của bọn họ cũng sẽ làm

tôi buồn cả ngày, thậm chí nghĩ đến biệc bỏ thuốc độc vào cà mèn cơm của Tô Kỳ,

nhưng khi học kỳ chấm dứt, tôi đã có thể ở một bên canh gác cho bọn họ hôn nhau

rồi.

Lâm Kiều chung thủy và say đắm với Tô Kỳ là sự dịu

dàng mà ấm áp mà lâu nay tôi thầm ngưỡng mộ trong lòng. Anh ta là một người bạn

trai tốt, gửi gắm tình cảm cho anh ta làm cho tôi cảm thấy thế giới này thật ảm

đoạn, ảm đạm đến có thể quy y xuất gia rồi.

Khi đó cũng từng nghĩ, rõ ràng tôi thân với Lâm Kiều

trước Tô Kỳ, rõ ràng trong thời gian đó tôi có nhiều cơ hội xuống tay như vậy,

mà cuối cùng kết quả là đây, chỉ có thể than một câu, duyên, tuyệt đối khó

cưỡng.

Tôi viết tên anh ta trong nhật ký của mình, Lâm Kiều,

Lâm Kiều, Lâm Kiều. Nếu viết chữ thảo chứng tỏ hôm nay anh ta cực kỳ buồn

phiền, nếu viết chữ lệ có nghĩa là hôm nay anh ta rất bình thản, nếu viết chữ

khai tượng trưng cho việc hôm nay anh ta rất trầm mặc. Tôi biết đây là cái thời

đại ngay cả “áo mưa” cũng không chắc đã an toàn, nhật ký có khóa cũng không hề

đáng tin cậy như mọi người vẫn tưởng. Nhưng cảm xúc tràn ngập thật sự không có

cách nào nói ra miệng, cho nên chỉ dám một lần lại một lần viết tên anh ta

trong nhật kí, Lâm Kiều, Lâm Kiều, Lâm Kiều. Không bao lâu sau, tôi đã thuần

thục được tất cả các nét trong chữ “Lâm Kiều” của tất cả các lối viết người

Trung Quốc sử dụng, nhưng đáng tiếc là… không có cách nào triển lãm tuyệt kỹ đó

trước mắt người khác.

Sau năm thứ hai, cuốn nhật ký đầy những chữ Lâm Kiều

này rốt cuộc bị lưu lạc, sau nhiều lần xuôi ngược, cuối cùng rơi vào trong tay

Tô Kỳ. Thực ra nhặt được nhật ký của bạn học cũng là chuyện bình thường, bọn họ

phá chiếc khóa sổ ra, sau đó phát hiện mỗi trang nhật ký đều đầy những chữ tên

Lâm Kiều, đương nhiên sẽ phán đoán nó là của Tô Kỳ. Cái trùng hợp là bọn họ

nhặt được của rơi, lập tức đến lớp chúng tôi trả lại.

Tôi từ phòng giảng dạy trở về, chỉ nhìn thấy Tô Kỳ sắc

mặt trắng bệch ngồi ở chỗ của tôi, trên tay cầm quyển nhật ký, khóa đã bị phá

tung.

Khi đó tôi nghĩ, tốt lắm, ngày này rốt cuộc cũng tới,

nếu đã biết rồi thì tránh xa tôi ra, tôi đã không chịu được nữa từ lâu rồi.

Tô Kỳ là một nữ sinh rất mê môn tiếng Anh, hơn nữa cô

ấy không giống tôi là vì Lâm Kiều mới nhiệt tình thích môn tiếng Anh như vậy,

mà sự yêu thích của cô ấy thực sự xuất phát từ bản thân. Cô ấy rầm một tiếng

đặt quyển sổ của tôi trên bàn nói: “Nhan Tống, trước giờ tự học đợi tôi gốc cây

bạch quả phía sau three teaching building.”

Tôi nói: “Được.” Ngẫm lại còn nói: “Three teaching

building là cái gì?”

Cô ấy nói: “Giảng đường số ba.”

Tôi nói: “À, vậy không phải là three teaching

building, là the third teaching building. Hơn nữa thời gian trước nữ sĩ Thúy

Thoa đã quyên tiền tu sửa nó rồi, hiệu trưởng đã đệ đơn lên bộ giáo dục phê

chuẩn đổi thên thành tòa nhà Thúy Hoa, tên gọi tắt là Thúy Hoa lâu, CuiHua

Building.”

Tô Kỳ trừng mắt liếc nhìn tôi một cái.

Tôi nghĩ hiệp một nếu đã toàn thắng, thì giặc cùng

đường cũng không cần đuổi, vì thế vội vàng nói: “Dù sao mình cũng sẽ đợi cậu ở

gốc bạch quả tree, phía sau tòa building kia.”

Tô Kỳ lại trừng mắt liếc nhìn tôi một cái, xem chừng

trong đầu đang ong lên vì tức giận.

Hai cây bạch quả ở sau lầu Thúy Hoa đã bị mùa đông tàn

phá, lá rụng trơ trụi, không thể không khoe mình trong tư thế khỏa thân. Nếu

cây bạch quả kia cũng phân chia đực cái, mà hai cây này lại đúng là một đực một

cái, thì đúng là chuyện cực kỳ xấu hổ.

Tô Kỳ nói: “Nhan Tống, kia không phải là nhật ký của

cậu đúng không?”

Tôi nói: “Mình…”

Cô ấy nói: “Mình nghĩ cậu là ngoại lệ, không ngờ ngay

cả cậu cũng bị nhan sắc của Lâm Kiều mê hoặc.”

Tôi nói: “Mình…”

Cô ấy nói: “Không, đây không phải sự thật.”

Tôi nói: “Mình…”

Cô ấy nói: “Nói cho mình biết, cuốn nhật ký kia không

phải của cậu, cậu cũng không thích Lâm Kiều.”

Tôi nói: “Mình…”

Cô ấy bịt lấy lỗ tai: “Mình không muốn nghe, mình

không muốn nghe, nhất định là cậu gạt mình, cậu là bạn bè tốt nhất của mình và

Lâm Kiều.”

Tôi khổ sở nhắm mắt nói: “Bạn học à, bạn có thể chờ

mình phát biểu xong ý kiến được không?”

Bây giờ nhớ lại, khi đó tôi thực ra có thể hoàn toàn

phủ nhận, vì trên cuốn nhật ký cũng chẳng hề có đại danh Nhan Tống. Nhưng trên

thực tế tôi đã dũng cảm thêm mắm thêm muối thừa nhận, tôi nói: “Tô Kỳ, mình

thích Lâm Kiều một năm ba tháng hai mươi mốt ngày rồi, cho nên về sau đừng có

ngớ ngẩn nữa. Lâm Kiều bảo mình đi theo hai người, để cậu ta vui vẻ cậu cũng

phải giả làm vợ hiền để cho mình đi theo. Mình là bạn của Lâm Kiều, đúng, nhưng

tình bạn so với cậu còn kém một chút, cậu cũng rất thích mình phải không, thực

ra mình cũng nhìn thấy được. Ba chúng ta quan hệ như vậy, lại còn chơi với

nhau, đến lúc đó cậu bị mình dồn đến góc tường thì làm sao bây giờ?”

Cô ấy sửng sốt trong chốc lát, lông mày giãn ra, cười

lạnh một tiếng: “Cậu cũng đánh giá bản thân quá cao rồi, cậu cho rằng có thể

dồn tôi đến góc tường sao?”

Thực ra tôi cũng hiểu được chỉ bằng tôi không thể nào

dồn cô ấy đến góc tường, nhưng thua người không có nghĩa là thua trận, vì thể

diện, vẫn miễn cưỡng vực dậy tinh thần: “Cũng khó nói.”

Mặt cô ấy vừa đỏ vừa trắng, lại cười lạnh một tiếng “Quả nhiên là mười sáu tuổi đã sinh con, thật không biết xấu hổ. Cậu muốn dồn

tôi đến góc tường cũng phải có bản lĩnh, cậu có bản lĩnh gì đây? Chi bằng nói

xem khi mười sáu tuổi cậu đã cùng với ai mà sinh ra đứa con vô loài?”

Nói đến thứ tình yêu này, thật là có thể làm cho một

cô gái trường kỳ thi trượt ngữ văn trong chớp mắt trở thành một cao thủ hùng

biện.

Tôi học cô ấy cười lạnh một tiếng: “Nếu tôi nói Lâm

Kiều chính là cha của con tôi thì sao?”

Sắc mặt Tô Kỳ xám ngắt, hồi lâu cắn răng nói: “Nhan

Tống, chuyện này không phải chuyện có thể bậy bạ lung tung.”

Tôi nói: “Ha ha, quả thật tôi chỉ nói lung tung thôi.”

Cô ấy bị sự vô liêm sỉ của tôi đánh bại, giẫm lên đám

lá mùa đông khô héo chạy mất.

Mối thù của tôi và Tô Kỳ liền như vậy mà thành. Tôi

vốn chỉ nghĩ, làm cho cô ấy biết rằng tôi có tình ý với bạn trai của mình, sẽ

làm cho cô ấy nâng cao cảnh giác, nhanh chóng đem Lâm Kiều cách xa tôi ra.

Nhưng cô ấy lại làm như chuyện gì cũng chưa từng xảy ra, duy nhất là vào nhà vệ

sinh cũng không bao giờ tay trong tay đi cùng tôi nữa.

Không lâu sau, trong trường ồn ào huyên náo đồn, nói

có một em học năm thứ nhất đang điên cuồng theo đuổi Tô Kỳ, ý đồ làm ly gián

cảm tình Lâm – Tô. Đàn em này tuy rằng bộ dạng không bằng Lâm Kiều, nhưng tướng

mạo lưng hùm vai gấu, đường hoàng dễ nhìn, dư luận cảm thấy, cho dù Tô Kỳ bỏ

Lâm Kiều đến với đàn em này, cũng không tính là thỏa hiệp với thẩm mĩ đại

chúng, vì thế, trong những cuộc tranh cãi có rất nhiều bên đứng về phía người

thứ ba.

Tô Kỳ không rõ ràng từ chối sự theo đuổi của đàn em.

Mỗi buổi sáng đến sớm tự học, đều có một bông hoa hồng được gửi đến chỗ ngồi

của cô ấy. Thông qua lớp giấy bóng kính được gói tỉ mỉ ngoài bông hoa hồng, các

bạn học nhận định đây tất nhiên không phải là hoa hái trộm trong vườn trường mà

là dùng nhân dân tệ mua ở cửa hàng bán hoa, lập tức bị sự si tình của cậu ta

làm cho cảm động, dư luận dần dần đứng về phía cậu nam sinh lưng hùm vai gấu

này.

Lâm Kiều vẫn hoạt động theo đúng như lịch trình trước

đây của mình, lên lớp, đánh cầu, ăn thịt lợn của tôi vào bữa trưa, cũng vẫn nhớ

rõ mỗi ngày tan học đưa tôi về nhà, cái chính là những hoạt động này không còn

sự có mặt của Tô Kỳ.

Tôi nói: “Cậu với Tô Kỳ sao lại thế này?”

Anh ta quăng cho tôi quả bóng, xoay người cầm lấy chai

nước khoáng, uống một ngụm lớn, khẽ nhíu mày nói: “Không có gì, chúng tôi chiến

tranh lạnh.”

Tôi nói: “Thế là sao, hai người nên khôi phục quan hệ

đi, đỡ làm mình đứng giữa khó xử.”

Anh ta nhếch mày nói: “Cậu nghe được cái gì rồi? Nói

tôi đã chia tay với Tô Kỳ, bây giờ thực ra đang qua lại với cậu?”

Tôi ha ha cười hai tiếng: “Cậu nắm bắt tin tức cũng

thật là nhanh.”

Anh ta xoay quả bóng trong tay một vòng, cười nói “Nhan Tống, chúng ta là bạn bè cả đời, cậu sẽ không vì mấy câu đồn đại này mà

xa lánh tôi chứ?”

Dưới khoảng trời xanh này, anh ta nói, Nhan Tống,

chúng ta là bạn bè cả đời.

Tôi chua xót cười ha ha: “Làm sao có thể, cậu đã nói

đấy, chúng ta là bạn bè cả đời.”

Một khắc đó, khuôn mặt dễ nhìn lấm tấm mồ hôi trước

mắt làm cho tôi nảy ra một ý tưởng bạo lực, tôi muốn tát cho anh ta một cái.

Buổi tối thứ sáu, Lâm Kiều gọi điện thoại đến, nói có

vé xem phim sắp hết hạn, anh ta muốn tìm người đi xem cùng.

Tôi nói: “Cái này không được, tôi rất bận.”

Anh ta nói: “Cậu bận cái gì?”

Tôi nói: “Cái gì cũng bận.”

Anh ta nói: “Cứ quyết định vậy đi, ngày mai hai giờ

chiều, tôi sẽ đến thẳng nhà tìm cậu.”

Gọi điện thoại lại đã thấy không có ai nhấc máy.

Anh ta không biết, tuy rằng tôi không sợ hãi lời đồn

đại, nhưng lại sợ hãi không chế ngự được trái tim mình.

Không biết những người khác hạnh phúc như thế nào,

nhưng thật sự chỉ cần hai ba câu của anh ta là mọi phòng tuyến của tôi đều xong

đời, thật là không phải bom đạn mà còn mạnh hơn cả bom đạn.

Nếu bộ phim lần này không thể tránh được, tôi phải lập

tức điều chỉnh tâm lý, nháy mắt cảm thấy, Lâm Kiều, người trong mộng của mình,

sinh thời có thể cùng anh ta đi xem riêng một bộ phim thật là xa xỉ. Trong

trường học có nhiều nữ sinh thầm mến anh ta như vậy, đại đa số trong có họ chỉ

có thể mua ảnh chụp của anh ta rồi lực bất tòng tâm ngắm nhìn, nhưng tôi có thể

nhìn thấy tiên sống để giải cơn khát trong mơ, cái này không phải đáng quý lắm

sao? Đáng quý, rất đáng quý chứ.

Tôi lục tung tủ tìm ra một chiếc váy liền áo bà ngoại

tặng cho khi Nhan Lãng đầy tháng. Mặc vào đi ra bên ngoài một vòng, cảm thấy

hơi lạnh, vì vậy lại khoác thêm một chiếc áo lông, nhưng chiếc áo lông vừa dài

vừa rộng lập tức “giọng khách át giọng chủ”, chiếc váy liền áo làm lộ rõ dáng

người đều bị che mất. Tôi ôm cánh tay suy nghĩ một lát, khi Lâm Kiều gõ cửa,

lập tức đưa ra quyết định, cởi chiếc áo lông kia ra.

Lâm Kiều mặc áo khoác đứng ngoài ngẩn người, đánh giá

tôi từ trên xuống dưới một lần rồi nói: “Cậu không lạnh sao?”

Tôi s* s**ng đám da nổi gai ốc trên cổ rồi nói: “Không

lạnh.”

Ở cửa rạp chiếu phim đụng phải Tô Kỳ cùng cậu bé theo

đuổi cô ấy là một việc bất ngờ. Tô Kỳ đang ôm một hộp bỏng ngô, cậu em kia đang

cúi đầu nói với cô ấy gì đó. Tôi nghĩ là cậu em này thật sự cũng đã bỏ nhiều công

sức rồi, cùng lúc đó biểu tình của Lâm Kiều cứng nhắc lại.

Có lẽ là người yêu nên tâm linh giữa họ tương giao, Tô

Kỳ đang định rẽ trái lập tức xoay người về phía sau nhìn thấy chúng tôi, tôi

nhớ là mình vừa đi qua một nhà vệ sinh công cộng, chắc là cô ấy định vào nhà vệ

sinh trước khi xem phim.

Tô Kỳ nhìn thấy chúng tôi, ngạc nhiên cực độ, bỏng ngô

đổ lả tả xuống đất. Một bác gái đi qua than thở: “Ôi, lãng phí quá!”

Tô Kỳ giận run người: “Hai người, hai người…”

Lâm Kiều đột nhiên cầm lấy tay của tôi, cười lạnh một

tiếng nói: “Chúng tôi làm sao?”

Tô Kỳ không thể không nhìn thẳng bàn tay Lâm Kiều nắm

lấy tay tôi, sau một lúc lâu không nói nên lời, đôi mắt đỏ lên, cậu em ở bên

cạnh lúng túng đến mức vò đầu bứt tai, Lâm Kiều lại vẫn thờ ơ như cũ.

Tô Kỳ rốt cuộc khóc thành tiếng, nức nở nói: “Lâm

Kiều, tôi hận anh chết đi được.” Nói xong xoay người chạy về phía cầu thang.

Lâm Kiều cứng lại một lúc, đột nhiên bỏ tay tôi, nhanh chóng đuổi theo.

Rốt cuộc anh ta ở cầu thang đuổi được rồi ôm chặt lấy

cô ấy. Cô ấy ở trong lòng anh ta mãnh liệt khóc, mãnh liệt đánh trả. Thế cho

nên rất nhiều năm về sau mỗi khi tôi xem phim truyền hình chuyển thể từ tiểu

thuyết Quỳnh Dao, nam nữ chính vì hiểu lầm mà gặp lại nhau, cảnh đó cực kỳ quen

mắt, bởi nghệ thuật quả nhiên là lấy phong vị từ cuộc sống.

Tô Kỳ nói: “Anh đi tìm Nhan Tống đi, đi tìm Nhan Tống

đi, anh với cô ấy tay nắm tay như vậy, anh còn quan tâm đến em làm gì.”

Lâm Kiều nói: “Bình tĩnh một chút, em vốn biết anh và

Nhan Tống không có gì mà, ngoan một chút, đừng làm loạn.”

Tô Kỳ ghé vào vai Lâm Kiều, ngẩng đầu liếc mắt nhìn

tôi một cái.

Cậu em kia chạy đến, đá hộp bỏng ngô, oán hận nói “Tại sao tôi lại cảm thấy mình bị lấy ra làm trò cười nhỉ?”

Tôi nói: “Nhóc con, bây giờ mới phát hiện ra sao?”

Cậu ta liếc mắt nhìn tôi một cái: “Có gì mà đắc ý,

không phải chị cũng bị lấy ra làm trò cười?”

Tôi nói: “Đúng vậy, chúng ta đều bị lấy ra làm trò

cười rồi.”

Rất lâu sau, Chu Việt Việt thất tình khóc rối tinh rối

mù hỏi tôi: “Tống Tống, tại sao cậu lại chưa bao giờ khóc? Có phải cậu không có

tuyến lệ hay không?”

Tôi nói: “Cậu mới không có tuyến lệ, cả nhà cậu không

có tuyến lệ.”

Việt Việt, nếu không muốn khóc thực ra rất đơn giản.

Bước đầu tiên, ngẩng đầu

Bước thứ hai, nhắm mắt.

Như vậy, nước mắt sẽ chảy ngược vào trong lòng thôi.

Người khác sẽ không nhìn thấy sự yếu đuối của cậu, bọn

họ sẽ nghĩ, cậu là một con khổng tước ngạo mạn.

Buổi chiều ngày hôm đó, tôi mặc kệ gió lạnh lang thang

trên đường, cho đến khi thành phố lên đèn mới giật mình nhận ra hẳn là nên về

nhà rồi.

Tôi cảm thấy dường như mình bị tổn thương, cần chậm

rãi nghỉ ngơi hai ngày. Nhưng trường tôi đang chuẩn bị thành trường chuẩn quốc

gia, không có giấy khám bệnh của bác sĩ ở bệnh viện chính quy thì chẳng dễ dàng

cho học sinh nghỉ phép. Mà giấy khám bệnh của bác sĩ ở bệnh viện chính quy thì

khó như vậy, trừ khi có quan hệ thân thiết với bác sĩ trong bệnh viện, mà tôi,

ngay cả quan hệ với công nhân vệ sinh hay bảo vệ trong đó cũng không.

Tôi vật vã không biết làm cách nào lấy giấy khám sức

khỏe của bác sĩ, nằm trên giường lăn qua lộn lại không ngủ được. Ước chừng nửa

giờ sau, điện thoại đột nhiên đổ chuông. Tôi miễn cưỡng thò một bàn tay từ

trong chăn cầm lấy điện thoại.

Giọng nói Lâm Kiều nặng nề truyền đến từ đầu dây bên

kia: “Nhan Tống, cậu đi đâu vậy? Tại sao bây giờ mới về?”

Tôi nói: “A?”

Anh ta nói: “Buổi chiều nay tôi gọi điện cho cậu mấy

lần mà không có người nghe máy.”

Tôi nói: “À, cậu đưa Tô Kỳ đi rồi, cậu em kia còn hai

vé không dùng đến, tôi thấy cậu ta đáng thương liền bỏ ra một nửa tiền mua

chiếc vé xem bộ phim có Bae Jong Yun đống.”

Anh ta trầm mặc một lát nói, “Tôi quên mất không đưa

vé xem phim cho cậu.”

Tôi nói: “Không sao không sao, lúc đó không phải cậu

bị kích động hay sao? Cậu em kia cũng thật tốt bụng, bán vé cho mình bằng một

nửa giá, còn tặng lại hai gói ô mai, tính ra giá hời.”

Anh ta lại trầm mặc một lát. Tôi nghĩ cả buổi chiều

hôm nay anh ta đã nói chuyện với Tô Kỳ rồi, Tô Kỳ bảo anh ta gọi điện thoại

đoạn tuyệt quan hệ với tôi, chỉ là anh ta thấy khó có thể mở miệng.

Anh ta quả nhiên rất khó mở miệng, một lúc lâu sau

nói: “Bộ phim đó có hay không?”

Quả thực đây không phải là phong cách của Lâm Kiều,

tôi nhẫn nại nói: “Rất hay, nhưng mà cảnh nd của Bae Jong Yun bị cắt toàn bộ

rồi, thật là tiếc mà.”

Anh ta cười một tiếng, nhưng lập tức im bặt. Rõ ràng

nghe thấy tiếng hít thở sâu, sau đó thật thấp giọng: “Nhan Tống, xin lỗi.”

Tôi nói: “A?”

Anh ta nói: “Tôi không ngờ ở đó lại gặp được bọn Tô

Kỳ, nhất thời xúc động đưa cậu ra làm bia đỡ.”

Tôi ha ha cười hai tiếng: “Cái này có gì phải xin lỗi,

nếu là tôi không chừng cũng làm như vậy rồi, chúng ta không phải cả đời làm bạn

sao, bạn bè chẳng phải chỉ dể dùng đâm vài nhát dao sao?”

Anh ta nghi hoặc hỏi: “Cái gì?”

Tôi nói: “Có câu tực ngữ nói như vậy không phải sao,

làm bạn bè là đâm nhau một dao, cậu đâm tôi hai dao, tôi đâm lại cậu hai dao

chỉ thế thôi.”

Anh ta nói: “Tôi nhớ hình như là vì bạn bè nhận hai

nhát dao.”

Tôi nói: “À, cũng không khác, dù sao đều là đâm con

dao trắng vào, rút ra thành con dao đỏ thôi.”

Bên kia dừng lại trong chốc lát, tôi nhìn vào chiếc

đồng hồ ở cổ tay, tám giây sau, Lâm Kiều nói: “Nhan Tống…” Nói xong hai chữ này

lại dừng lại trong chốc lát.

Tôi nói: “Cái gì?”

Anh ta nói: “Không có gì, ngủ ngon.”

Buổi tối hôm đó tôi mơ một giấc mơ, trong đó một lưỡi

dao chói lọi từ trên trời giáng xuống, cắm thẳng vào lòng tôi. Tôi cầm lấy cán

dao rút ra, nhìn máu vấy đỏ, sâu sắc tán thưởng: “Cổ nhân quả thật không nói

dối, quả nhiên là dao trắng đâm vào, rút ra thành dao đỏ.” Nói xong cúi đầu

thấy, trước ngực có một lỗ hổng rất lớn, máu từ lỗ hổng ấy mãnh liệt chảy ra

như suối phun.

Sự kiện ở rạp chiếu phim như một mồi lửa, thế cục hài

hòa cân bằng giữa tôi cùng Lâm Kiều và Tô Kỳ rốt cuộc bị phá vỡ.

Tôi đúng theo ý nguyện tạo khoảng cách với hai người

Lâm – Tô kia, mà vai diễn của tôi rất nhanh bị bạn bè tốt của Tô Kỳ, Hàn Mai

Mai thay thế, thật là “Giang sơn đại hữu tài nhân xuất, nhất chi hồng hạnh nhập

tường lai”[1].

Hàn Mai Mai không học cùng lớp với chúng tôi. Chúng

tôi ở lớp ba, cô ấy học lớp chín. Mỗi giờ nghỉ mười phút quý giá, cô ấy đều

phải chạy qua sáu phòng học, từ lớp chín bôn ba đến lớp tôi để gặp gỡ Tô Kỳ.

Tôi cảm thấy cô ấy quả là một người có nghị lực.

Có một ngày bạn học cùng bàn hỏi tôi: “Tại sao gần đây

cậu không đi cùng bọn Lâm Kiều?”

Tôi nói: “À, gần đây thịt lợn tăng giá rồi.”

Cô ấy ném một quyển sách đến: “Tôi đang nói chính sự

với cậu. Trước kia lúc cậu cùng bọn Lâm Kiều, phần lớn chúng tôi tuy rằng cảm

thấy cậu là một cái bóng đèn, nhưng dù sao khả năng uy h**p không lớn, cậu lại

là một cái bóng đèn tự giác, lúc không nên sáng thì không bao giờ phát sáng.

Nhưng Hàn Mai Mai lớp chín này là chuyện gì đây? Mỗi lần đều trang điểm xinh

đẹp đến tìm Tô Kỳ, cô ta cho rằng mọi người không biết cô ta để ý đến Lâm Kiều

hay sao, quả thực là quá coi thường quần chúng rồi.”

Tôi nói: “Là quần chúng suy nghĩ quá nhiều thôi, vạn

nhất người ta chỉ đơn thuần đến tìm Tô Kỳ thì sao?”

Cô ấy nói: “Đi tìm một cô bạn thân mà mỗi ngày đổi một

bộ quần áo? Quần chúng hiện nay rất quan tâm đến cậu, đều muốn hỏi cậu xem bao

giờ thì trở về chơi với bọn Lâm Kiều và Tô Kỳ?”

Tôi nói: “Giúp tôi nói một tiếng cám ơn với quần

chúng, cảm tạ, ngàn lần cảm tạ. Nhưng mẹ tôi bắt tôi phải vào bằng được đại học

T, tôi không thể lại cùng bọn Lâm Kiều tiếp tục lêu lổng rồi!”

Cô bạn ngồi cùng bàn nói: “Như thế tại sao lại gọi là

lêu lổng? Là cậu đang che chở một đôi uyên ương. Chúa Jesus không phải đã nói Che chở một đôi uyên ương còn hơn xây cả tòa tháp chín tầng sao?”

Tôi nói: “Thật ngại quá, tôi phải thi vào đại học T,

tôi không thể tiếp tục che chở cho bọn họ rồi.”

Rất nhanh đến cuối học kỳ, trước khi thi một tuần, chủ

nhiệm lớp đem bảng đăng ký phân ban phát cho mọi người.

Khi tôi và Lâm Kiều cùng Tô Kỳ chưa có gì, mọi người

cùng hẹn nhau sẽ vào khoa lý, ghi danh cùng một trường đại học. Nhưng tình cảnh

đã thế này, ai còn cố chấp giữ lời hứa đó thì thật là ngu đần. Tất nhiên tôi

không làm kẻ ngu, nên lập tức điền vào khoa văn.

Sau khi bản đăng ký được nộp lại, chủ nhiệm lớp tìm

tôi nói chuyện. Đại ý là học giỏi lý hóa, đi khắp thiên hạ này không sợ, thành

tích của tôi ở môn Lý cũng có tiền đồ, hy vọng tôi nhận thức rõ tình thế, quay

đầu là bờ, đừng tự làm thui chột bản thân. Tôi không thể không nói thẳng với

thầy, mỗi lần tôi thi lý tôi đều chọn bừa, bởi vì vận khí tốt nên điểm cao,

nhưng chỉ sợ vận khí của tôi sắp hết rồi. không chống đỡ nổi đến khi thi vào

trường cao đẳng. Thầy trầm mặc một lát, nói: “Vậy em ở lại khoa văn đi.”

Nói chuyện với chủ nhiệm lớp xong, chuyện tôi báo danh

vào khoa văn bị công khai, đêm hôm đó liền nhận được điện thoại của Lâm Kiều.

Anh ta nói: “Không phải cậu muốn làm bác sĩ nhi khoa?

Tại sao lại đăng ký vào khoa văn?”

Tôi sửng sốt một lát nói: “À, tôi đã từng nói như vậy

sao, làm khó cậu nhớ rõ như vậy.” Nói xong cảm thấy giọng nói hơi cứng nhắc,

lại lập tức bỏ thêm hai chữ ha ha.

Anh ta không nói chuyện, một lúc lâu sau nói: “Là vì

tôi và Tô Kỳ sao?”

Trong lòng tôi lộp bộp một tiếng.

Sau đó anh ta tiếp tục: “Tô Kỳ đối với cậu đúng là có

một chút thành kiến, tôi cũng nghe nói…”

Tôi nhanh chóng ngắt lời anh ta: “Ha ha, cậu nói cái

gì vậy, dù cho có mâu thuẫn thế nào với Tô Kỳ tôi cũng không thể lấy tương lai

mình ra đùa được, trên thực tế mẹ tôi muốn tôi thi vào khoa Trung văn trường

đại học T, học văn về sau thi vào công chức, tiếp tục công việc của bà ấy.”

Anh ta trầm mặc trong chốc lát, đột nhiên nói: “Tôi

nhớ rõ lần đầu tiên gặp cậu, câu mặc một chiếc quần trắng, cột tóc đuôi ngựa,

còn muốn làm bác sĩ giống ba tôi.”

Tôi nói: “Phải hai năm rồi, trí nhớ của cậu cũng thật

tốt.”

Cạch một tiếng, hình như là máy bị ném đi rồi, lại rầm

vang một tiếng, anh ta ở bên kia nói: “Xin lỗi, uống chút rượu.”

Tôi không nói gì, cả hai trầm mặc một hồi rất lâu, anh

ta nói: “Tôi đi ngủ trước, ngủ ngon.”

Sau đó, không kịp để tôi tỉnh táo lại, liền cúp máy.

Đây là cuộc điện thoại cuối cùng của tôi và Lâm Kiều

trong ba năm học trung học.

Tròn một năm cấp ba, không có sự quấy nhiễu của Lâm

Kiều và Tô Kỳ, tôi tập trung vào học tập một cách thanh tâm quả dục. Chuyện vui

vẻ nhất mỗi tháng là có thể về nhà một lần, đưa Nhan Lãng đi chơi xe đụng.

Tháng bảy là thời gian thi vào trường cao đẳng cũng đã

chấm dứt. căn phòng được thuê để tôi chuyên tâm ôn luyện cũng không còn bao

nhiêu là hết hạn, chủ cho thuê tỏ vẻ cấp tốc muốn lấy lại phòng ở, hy vọng tôi

có thể mau chóng chuyển ra ngoài.

Buổi tối trước khi chuyển nhà hai ngày, có một nam

sinh cùng lớp tìm tôi, nói muốn mượn phòng của tôi, để mười mấy người bọn họ mở

một bữa tiệc liên hoan.

Cậu nam sinh này rất giỏi sửa chữa bút máy, nên bị

chúng tôi tôn xưng thành bút máy đại ca. Bút máy đại ca này không chỉ một lần

giúp tôi sửa bút, tôi nghĩ nên báo đáp một chút, vì vậy nên đã cho cậu ta mượn

phòng ở.

Cậu ta vỗ vỗ vai tôi nói: “Nhan Tống cậu thật là bạn

tốt, tôi là chủ xị, buổi liên hoan này cậu cũng tham gia đi, chúng ta uống

rượu, xem phim, ôn lại chút chuyện cũ.”

Tôi bị “xem phim” cậu ta nói dọa sợ, cảm thấy nhất

định bọn họ muốn xem AV, lập tức từ chối: “Tôi thấy không nên tham gia, nam

sinh tụ tập với nhau, thêm tôi là con gái, không tiện.”

Nhưng cậu ta đã kịp ngồi lên xe đạp, phóng như bay ra

ngoài, giọng nói hùng hồn từ ngoài đường cái vọng vào: “Tám giờ tối nay, tại

nhà cậu, chúng ta không gặp không về.”

Mười đứa con trai thêm một cô gái, còn muốn uống rượu,

còn muốn xem AV, cuộc tụ hội như vậy có thể thấy được nguy hiểm cỡ nào.

Tôi vốn tính buổi tối sau khi chờ bút máy đại ca đến

sẽ đem chìa khóa nhà giao cho cậu ta, sau đó tùy tiện tìm cớ bỏ đi, đến khách

sạn nào đó nghỉ một đêm. Nhưng không nghĩ được mấy người kia cũng chẳng đến tay

không, đều mang theo bạn gái của mình. Các bạn gái đều tỏ vẻ không muốn đến, là

được van xin mời mọc đến, nhưng ai có mắt cũng đều nhìn ra chân tướng.

Khoảng tám giờ giờ Bắc kinh, người mà tất cả mỏi mắt

chờ đợi cũng đã đến, làm người ta cảm thán là, bút máy đại ca dẫn theo một

người chưa bao giờ thấy kéo bè kết đảng, đó là Lâm Kiều.

Đã hơn một năm nay tôi chưa từng gặp mặt Lâm Kiều,

tình hình gần đây của anh ta tôi hoàn toàn không biết. Trong nháy mắt chỉ cảm

thấy thời thế thay đổi, thời đại độc thân hành hiệp đã qua đi, dân tộc chúng ta

không cần anh hùng, mà thế kỷ hai mươi mốt này cần tinh thần đoàn kết. Tổ chức

thành đoàn thể xem phim, tổ chức thành đoàn thể đi WC, nay, ngay cả Lâm Kiều

cũng đã tham gia các tổ chức rồi, đúng là thời đại “không đoàn thể, sống không

bằng chết”.

Lâm Kiều nhíu chặt mày, liếc nhìn nhìn tôi thật lâu.

Đây quả thật là một cái liếc mắt thâm sâu ẩn ý, bởi vì

tôi hoàn toàn không nhìn ra cái liếc mắt này của anh ta hàm xúc ý tứ gì.

Tôi cười ha ha nói: “Bao lâu rồi không gặp cậu, thật

là cao lên không ít.” Anh ta không để ý đến tôi, quay đầu sang một bên.

Bút máy đại ca rất nhanh tập hợp với đồng đảng.

Lâm Kiều đột nhiên nói: “Mọi người còn đủ rượu không?

Tôi với Nhan Tống ra ngoài mua chút rượu nữa về.”

Tất cả mọi người còn không kịp phản ứng, đồng thời,

tôi cũng không kịp phản ứng, đã bị anh ta tha ra ngoài cửa.

[1] Giang sơn đại hữu tài nhân xuất: Thơ Triệu Dực: Ý

nói đời nào cũng có nhân tài xuất hiện. Nhất chi hồng hạnh nhập tường lai: Thơ

Diệp Thiệu Ông: Vượt tường hồng hạnh cố vươn mình.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.