Chương 4

Tần Mạc ôm Nhan Lãng nhìn hai giây, sau đó ghé trán

mình vào trán thằng bé để thử nhiệt độ, nói: “Sốt rồi, đứa bé này bị bệnh sao?”

Tôi lập tức định thần lại từ trong khiếp sợ, vội la

lên: “Đúng vậy, đúng vậy, bị nổ ruột thừa rồi.”

Anh ta nghi ngờ nói: “A?”

Tôi sửng sốt một lát, vội vàng xua tay: “Không đúng

không đúng, là tôi muốn nói thằng bé bị viêm ruột thừa rồi, còn nữa, anh Tần,

nếu xe anh không bị nổ lốp có thể làm ơn, trước đưa hai mẹ con tôi đến bệnh

viện một chuyến. Chẳng qua tôi căng thẳng quá nên lỡ lời.”

Tôi còn chưa biểu đạt xong, anh ta đã mở cửa xe, đẩy

tôi vào ghế phụ, sau đó lại đem Nhan Lãng một lần nữa đặt lên đùi tôi, bản thân

ngồi vào ghế lái, thấy tôi ôm Nhan Lãng không tiện, còn ghé đến giúp tôi thắt

dây an toàn.

Động tác lưu loát nhanh nhẹn, tôi và Nhan Lãng đều

không kịp phát biểu ý kiến gì.

Trong lòng tôi nghĩ hôm nay thật là gặp được người

tốt, cảm kích nói: “Cảm ơn anh, anh Tần, bệnh viện đại học T.”

Anh ta khởi động xe, nghiêng đầu nói: “Đi Nhân Y đi,

bác sỹ bên kia tay nghề có vẻ cứng hơn.”

Tôi lo lắng nhìn Nhan Lãng đang nhắm mắt nói: “Không

cần, không cần, đi đại học T, bên kia có tôi có thể mượn thẻ sinh viên khám

chữa bệnh, có thể được chiết khấu.”

Anh ta liếc mắt nhìn tôi một cái, không nói gì.

Xe của Tần Mạc lao như tên bắn về phía trước. Tôi có

cảm giác như đang bay vậy. Nhan Lãng mặc dù bụng đau nhưng vẫn cố gắng chịu

đựng không rên lên một tiếng, rốt cuộc không chịu đựng được, nó nói: “Mẹ, con

muốn nôn.”

Là một người mẹ, tôi rất muốn nói với nó: “Con yêu,

nôn đi, nôn thoải mái đi, muốn nôn cứ nôn.” Nhưng đây là xe Tần Mạc, là một

chiếc xe cao cấp, nếu như Nhan Lãng thực sự làm bẩn chiếc xe này, phỏng chừng

đem cả hai mẹ con chúng tôi bán đi cũng không đền nổi. Tôi nghĩ một chút, đem

áo khoác cởi ra kề dưới miệng Nhan Lãng nói: “Con nôn ra đây.”

Tần Mạc vẫn chuyên tâm lái xe, đưa tay ra sau ghế lái,

lục lục, lấy ra một chiếc túi giấy màu trắng nói: “Dùng cái này.” Tôi nhận lấy

chiếc túi giấy, trong đầu nghĩ chiếc xe này quả thật rất cao cấp, thiết kế cũng

thật nhân tính, ngay cả những tiểu tiết như vậy cũng đầy đủ, quả nhiên Santana

2000 không thể nào so sánh nổi.

Nhan Lãng sau khi nôn xong tình trạng có vẻ khá hơn.

Tần Mạc đưa một tay xoa đầu Nhan Lãng, quay đầu nhìn

tôi nói: “Thằng bé tên gì?”

Đáng sợ là khi anh ta làm động tác này vẫn duy trì tốc

độ lái xe như điện xẹt.

Tôi lo lắng nói: “Nhan Lãng, Nhan trong màu sắc, Lãng

trong sáng sủa, anh Tần, chú ý về phía trước một chút.”

Tần Mạc gật đầu rốt cuộc tầm mắt cũng nhìn về phía

trước, nói: “Cái tên thật không tồi, rất sâu sắc.”

Tôi nghĩ, đúng vậy, không tồi, mẹ tôi vẫn cảm thấy bà

đặt cái tên này cho Nhan Lãng rất hay, dễ thuộc, ngụ ý cũng sâu sắc. Hôm sau

tôi phải viết một bức thư nói cho bà, ngay cả người nổi tiếng cũng khen cái tên

bà đặt hay. Tin này chắc chắn có thể làm cho cuộc sống lao tù của bà thêm chút

ánh sáng.

Nhan Lãng ở trong lòng tôi khẽ giật giật, tôi nghĩ ôm

nó chặt thêm, nhưng nó lại bắt đầu giãy giụa. Lòng tôi chùng xuống, run run

nói: “Anh Tần, có thể nhanh hơn được không? Nhan Lãng lại đau hơn rồi.”

Dường như chiếc xe lại bay nhanh hơn, Tần Mạc nói: “Cô

kể chuyện cho Lãng Lãng xem, đánh lạc hướng sự chú ý của nó, đúng rồi, nó thích

nghe chuyện cổ tích không?”

Tôi nói: “Nó không thích chuyện cổ tích, chỉ thích

nghe truyện cười thôi.”

Anh ta nói: “Vậy cô kể chuyện cười cho nó đi.”

Tôi đáng thương nói: “Tôi không biết kể chuyện cười.”

Anh ta trầm mặc trong chốc lát, một tay lái xe, vẻ mặt

trầm tư: “Trước đây có một kiếm khách, đường kiếm của anh ta rất lạnh lùng, vẻ

mặt của anh ta rất lạnh lùng, ánh mắt của anh ta cũng rất lạnh lùng, trái tim

của anh ta càng lạnh lùng. Cuối cùng… anh ta lạnh mà chết.”

Nhan Lãng quả nhiên thôi giãy giụa.

Xe dừng lại trước bệnh viện Nhân Y.

Tần Mạc không nghe theo đề nghị của tôi, không nói

không rằng chạy xe đến Nhân Y. Tôi ôm Nhan Lãng tập tễnh bước xuống xe, cảm

thấy lấy chân tôi làm điểm tựa, toàn bộ thế giới đều điên đảo.

Nhan Lãng quả nhiên là viêm ruột thừa cấp tính, bác sĩ

đề nghị mổ. Mà Nhân Y không hổ danh là bệnh viện người nổi tiếng Tần Mạc đề cử,

riêng phí giải phẫu là bốn ngàn.

Tôi nói: “Phải mổ ngay lập tức sao? Hoãn hai ngày có

ảnh hưởng gì đến thằng bé không?”

Bác sĩ nói: “Ảnh hưởng thì không ảnh hưởng, chúng tôi

có thể kê thuốc khống chế bệnh của cháu, nhưng sớm muộn gì cũng phải mổ, trước

sau gì cũng phải làm phẫu thuật thôi, hoãn hai ngay không có ý nghĩa gì cả.”

Tôi nói: “Thực ra lúc này vẫn có ý nghĩa, đủ thời gian

để tôi đổi bệnh viện.”

Năm trước Chu Việt Việt đi bệnh viện đại học T cắt

ruột thừa, viện phí là hai ngàn rưỡi, vì mượn được thẻ chữa bệnh của một sinh

viên y, chiết khấu rồi bớt số lẻ còn một ngàn hai, cái này còn chưa tính, nằm

viện ba ngày còn được phục vụ miễn phí ba bữa cơm ở canteen. Chu Việt Việt năm

trước hai mươi tư, lớn gấp ba lần so với Nhan Lãng, vậy ruột thừa nhất định

cũng to gấp ba lần, cắt bỏ cũng khó hơn, không có lý gì mà cái ruột thừa bé bé

của Nhan Lãng lại gấp ba lần giá cái ruột thừa của Chu Việt Việt. Huống chi tôi

trong nhà còn có một người bà ngoài bảy mươi tuổi cần phụng dưỡng, có một đứa

bé tám tuổi cần chăm sóc, còn phải hỗ trợ cho học sinh nghèo, tôi căn bản không

có khả năng lập tức trả bốn năm ngàn đồng. Tuy rằng sau khi phát triển nền kinh

tế thị trường, chúng ta không có cách nào lựa chọn ai sống ai chết, nhưng hạnh

phúc là còn có thể lựa chọn nơi nào và ai giết. Vì vậy, tôi quyết định đưa Nhan

Lãng đến bệnh viện đại học T chịu chết.

Nhưng Tần Mạc lại khăng khăng để Nhan Lãng mổ ngay lập

tức. Tôi cảm thấy anh ta cho rằng chỉ có thể để Nhan Lãng nhanh chóng phẫu

thuật mới làm cho chuyến đi của anh ta tối nay không vô ích vậy.

Là một người nổi tiếng, Tần Mạc hiển nhiên không biết

trên thế giới này còn có cái gọi là nhà vệ sinh miễn phí, không như nhà vệ sinh

thu phí, nhà vệ sinh miễn phí kia là thế giới dành cho những người nghèo.

Tôi thở dài một hơi nói: “Anh Tần, là thế này, anh đã

từng nghe qua nơi này chúng tôi có một câu gọi là bác sĩ cứu người bệnh viện

giết người chưa? À, đúng, anh hẳn là chưa nghe nói qua, tôi nghe người ta nói

anh luôn luôn ở nước ngoài. Thầy thuốc ở Nhân Y, tài cao, lá gan cũng hơn

người, cho nên viện phí ở nơi này cũng thực sự không ít, ngoài những người thực

sự ngốc, dân thường như chúng tôi sẽ không tùy tiện tới đây khám bệnh.”

Tần Mạc ôm Nhan Lãng vừa tiêm xong còn đang ngủ nói “Mỗi lần tôi bị bệnh đều đến đây khám.”

Tôi nuốt nước miếng một cái đáp: “Ha ha, tôi không

phải đang nói anh, nhất định là anh không ngốc, anh xem, anh không phải là

người địa phương, không rõ tình huống thôi, ha ha…”

Tần Mạc không để ý nói: “Ở đây tôi có thẻ VIP của bệnh

viện, nghe nói tiểu phẫu thế này có thể hưởng giá ưu đãi.”

Tôi nói: “A, khó trách anh tin tưởng bọn họ đến vậy,

quả nhiên kinh tế thị trường, ngay cả hoạt động công ích như bệnh viện cũng đã

bắt đầu khuyến mãi rồi.”

Tần Mạc bâng quơ chậm rãi nói: “Nếu bọn họ làm thịt

nhiều người như vậy, chúng ta quay lại làm thịt bọn họ vài lần cũng chẳng có gì

đáng nói.”

Tôi nói: “Đúng, anh nói rất đúng, anh Tần.”

Bởi vì có chiếc thẻ VIP này của Tần Mạc, Nhan Lãng lập

tức có thể mổ ở bệnh viện Nhân Y.

Tần Mạc nói anh ta đi ra ngoài trước một chút.

Tôi từng nghe Chu Việt Việt nói bọn họ học kiến trúc

có rất nhiều người là Fan của Tần Mạc. Nhóm fan này còn tự thành lập một forum

trên mạng để ủng hộ anh ta, tên là câu lạc bộ cầm thú. Câu lạc bộ cầm thú này ý

nghĩa như tên, mỗi hội viên ở đây bất luận nam nữ đều là cầm thú. Lần đầu tiên

nghe cô ấy nói như vậy, trong lòng tôi nhảy dựng, tưởng rằng họ Tần này là một

người cầm thú, có năng lực đem cầm thú năm châu bốn biển tụ họp lại một chỗ.

Sau này tôi mới biết rõ ràng, cầm thú là tên gọi thân mật của fan với Tần Mạc.

Đây là một cách gọi lưu hành trong giới trẻ bây giờ, như nếu fan của Chu Việt

Việt thì phải kêu là bánh trung thu, nếu fan của tôi thì phải gọi là Nhan

liêu[1].

Tóm lại, sau khi Tần Mạc ra ngoài, lập tức có một “cầm

thú” tiến về phía tôi. Tôi đoán cô ta là một “cầm thú” chủ yếu vì cô ấy hỏi tôi

ba câu đều liên quan đến Tần Mạc.

Đối thoại của tôi với cô ấy là thế này.

Cô ấy nói: “Cô ơi, người vừa nói chuyện với cô có phải

là Tần Mạc không?”

Tôi nói: “A? Tần Mạc là ai, cô đeo kính nên chắc nhìn

nhầm rồi, tên người đó không phải là Tần Mạc.”

Cô ấy kéo trễ kính xuống dưới một chút nói: “Cô đừng

tưởng lừa được tôi, người đó nếu không phải Tần Mạc tôi sẽ đem ba chữ Trinh

Minh Minh viết ngược lại, tôi xem biểu hiện hai người thân thiết như vậy, cô

với Tần Mạc có quan hệ gì?”

Tôi nghĩ cái này cũng không tốt, gặp ngay phải chuyên

gia. Nhưng cũng may Tần Mạc không phải là người quá nổi tiếng, trừ những người

làm kiến trúc, bạn bè của anh ta nhận ra anh ta thì người bình thường không

nhận ra cũng là chuyện dễ hiểu. Cũng giống như mọi người dân Zimbabwe đều biết

tổng thống của bọn họ tên là Garbe, mà người Trung Quốc chúng tôi chỉ cần biết

quốc gia Zimbabwe này gọi là Zimbabwe chứ không gọi là Jin We Booba cũng là

chuyện bình thường.

Tôi nói: “À, thì ra người kia tên là Tần Mạc. Tôi

không biết anh ta, thật, tôi với anh ta chỉ là người qua đường Giáp với người

qua đường Ất. Nhưng cô Trịnh Minh Minh mà cô nói tôi biết, ngôi sao nổi tiếng

toàn châu lục, ha ha, con tôi còn là fan của cô ấy cơ. Hơn nữa, tại sao cô phải

viết ngược tên Trịnh Minh Minh của người ta, Trịnh Minh Minh đâu có đắc tội gì

với cô?”

Cô ta lại kéo gọng kính xuống một chút: “Cô không cần

quanh co, với cá tính của Tần Mạc, lại cùng người qua đường Giáp như cô biểu

hiện thân thiết thế sao? Quên đi, nếu cô không cho tôi biết tôi sẽ tự đi hỏi

anh ấy. Còn nữa, cô thực sự biết Trịnh Minh Minh? Tôi chính là Trịnh Minh

Minh.” Nói xong giày cao gót giậm mạnh, chạy theo hướng Tần Mạc bỏ đi.

Tôi sửng sốt nửa ngày, cảm thấy bây giờ kỹ thuật hóa

trang cũng thật cao siêu, ngôi sao này trước khi trang điểm với sau khi trang

điểm quả thật là hai người hoàn toàn khác biệt. Lại cảm thấy quả thực hôm nay

là ngày Hoàng Đạo, ở trên đường cái thưa thớt có thể gặp được một người nổi

tiếng, cũng ở một nơi vắng vẻ như trước phòng giải phẫu lại còn có thể đụng đến

một người nổi tiếng, chẳng lẽ toàn bộ những người nổi tiếng của thành phố C đều

đến đây để trải nghiệm cuộc sống sao?

Nhưng trực giác của Nhan Lãng quả là rất nhạy bén, Tần

Mạc cùng với Trịnh Minh Minh quả nhiên có quan hệ gì đó. Tuy rằng Nhan Lãng vì

lý do cá nhân mà vẫn cực kỳ phản đối Tần Mạc qua lại với Trịnh Minh Minh, nhưng

khách quan mà nói, tôi cho rằng Tần Mạc với Trịnh Minh Minh qua lại xem ra so

với Nhan Lãng và Trịnh Minh Minh xứng đôi hơn nhiều, Tôi nghĩ đến việc nếu Tần

Mạc và Trịnh Minh Minh thực sự là một đôi, mà tôi lại là người qua đường Giáp,

trong lúc lơ đãng làm đồng lõa của Nhan Lãng, làm nảy sinh mâu thuẫn gia đình

người ta, tội lỗi này thật quá lớn. Cho nên đến khi Tần Mạc trở về tôi vẫn còn

cảm thấy sợ hãi.

Anh ta cởi áo gió vắt trên tay, tay phải cầm chiếc hộp

đựng giầy. Đi đến trước mặt tôi ngồi xuống, mở chiếc hộp lấy ra một đôi giầy

thể thao nữ.

Tôi nghĩ anh ta thật sự chọc giận Trịnh Minh Minh rồi,

nên mới mua đôi giày này nhận lỗi kéo cô tra trở về. Chịu ảnh hưởng của bộ phim

truyền hình TVB “Trang phục đẹp đẽ”, tôi còn tưởng người nổi tiếng khi tặng quà

cho cô gái của mình không phải ngựa thuần chủng nhập khẩu từ nước ngoài thì

cũng là kim cương, mà viên kim cương kia cũng không phải loại tầm thường, còn

phải là một viên kim cương cực kỳ lớn, nhưng tình huống thực tế chỉ cần một đôi

giầy thể thao Adidas là có thể thu phục được, sự thật tàn khốc thật làm cho

người ta giận sôi.

Tần Mạc nói: “Đến đây, thử xem.”

Lúc đưa Nhan Lãng đến bệnh viện tôi đã đá đôi giầy cao

gót phiền phức đi, ném ở bên đường, từ tối đến giờ chỉ đi hai chiếc tất hành

tẩu giang hồ, lúc này chiếc tất trắng đã không còn nhìn ra màu sắc ban đầu nữa

rồi.

Tôi từ chối nói: “Không được, không được, anh tìm một

y tá khác giúp anh thử giầy đi, tôi mà thử thì chắc chắn anh phải giặt lại một

lần rồi mới đem tặng bạn gái được mất. Thực ra giầy này không cần thử, mắt nhìn

của anh rất chuẩn, chỉ cần nhìn thôi cũng thấy rất đẹp rồi, bạn gái anh đi vào

nhất định sẽ càng đẹp mắt. Bạn gái anh thấy một đôi giầy đẹp như vậy trên chân

mình, trong lòng nhất định sẽ rất vui vẻ, dù giận dỗi chuyện gì cũng sẽ mau

chóng bỏ qua thôi.”

Tần Mạc ngẩn người, sau đó cười cười. Người ta nói

những người không thích cười khi cười lên đều cực kỳ bắt mắt, có thể thấy được

bình thường Tần Mạc là người không thích cười. Sau nụ cười như trăm hoa đua nở

này, anh ta cởi dây giày, “Vừa rồi bác sỹ nói với tôi bệnh viện cấm chỉ đi tất

không đi giầy, nên đôi giầy này cô tạm thời đi đi.”

Tôi quan sát đôi giầy này một lát, lấy ánh mắt một

người ngoài nghề đánh giá, nó tất nhiên không phải hàng fake, hơn nữa nhìn

đường nét tinh xảo như vậy chắc chắn là một cái giá trên trời, trong lòng nhất

thời cảm thấy ông trời thật không có mắt. Tôi nói: “Anh Tần, giầy này anh vẫn

nên giữ lại tặng cho bạn gái đi, tôi đi ra ngoài tùy tiện mua đôi giầy vải là

được.”

Anh ta nhíu nhíu mày: “Đừng làm loạn.”

Tôi nói: “Hả?”

Chính anh ta cũng sửng sốt hồi lâu, sau một lúc thu

giầy lại thản nhiên nói: “Xin lỗi, cô Nhan, ngoại hình cô rất giống một cố

nhân, chẳng may tôi lại coi cô là cô ấy rồi.”

Có một câu ngạn ngữ rất nổi tiếng nói, “Đã đưa Phật

thì đưa đến Tây thiên.” Kỳ thật Tần Mạc chỉ cần đưa tôi và Nhan Lãng đến cửa

bệnh viện là có lòng lắm rồi, nhưng anh ta còn chạy tới chạy lui tận tâm tận

sức như với chính con mình vậy, lại còn mua riêng một đôi giầy thể thao về, làm

cho tôi không thể nào lý giải được. Tôi nghe nói có những người nổi tiếng

nghiện rượu, nghiện thuốc, còn có nghiện phá hoại gia cang người khác, nghiện

đánh vợ, nhưng chưa từng biết có người nổi tiếng nào nghiện làm việc tốt, lại

còn tự tay cẩn thận tỉ mỉ đến vậy. Tần Mạc quả thật không giống một người nổi

tiếng bình thường.

Tần Mạc nói: “Lãng Lãng phẫu thuật còn phải mất một lúc

nữa, đi thôi, tôi đưa cô đi tìm đôi giầy bị ném kia.”

Tôi do dự một chút, anh ta không nói gì nữa, cầm lấy

hộp giầy bắt đầu đi ra bên ngoài.

Một vị y tá trung niên bộn bề công việc lặng lẽ tới

gần tôi: “Cô đừng đi theo anh ta, người đó với cô không thân chẳng quen lại

giúp cô như vậy, vừa nhìn qua là biết có ý khác rồi, cô đi theo khẳng định sẽ

chẳng an toàn.”

Tôi nhận thức sâu sắc một điều: Xã hội này quả nhiên

đã không thể thuần khiết rồi, bởi vì làm việc tốt mà không bị dư luận bàn tán

thật vô cùng khó khăn.

[1] Nhan liêu: Nhan nhỏ mọn, Nhan tính toán =]

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.