Chương 2

Chu Việt Việt nói tôi phải quản lý Nhan Lãng cho thật

tốt, nó mới tám tuổi mà đã biết băng vệ sinh dùng để làm gì, mà Chu Việt Việt

lúc tám tuổi còn hồn nhiên nghĩ băng vệ sinh dùng để lót giầy. Tôi nói Nhan

Lãng nhà tôi quả thật không thể so sánh với loại tám tuổi trong nhà trẻ bình

thường, có thể dùng thành ngữ “Như hổ thêm cánh” giải thích thành “Con hổ thêm

cánh thì có thể bay lên trời”, Chu Việt Việt tức đến nỗi đạp cho tôi một cái.

Hôm sau là cuối tuần, Nhan Lãng không cần đến trường,

cũng không cần đến lớp học thêm, vì vậy ở nhà xem phim “Lương Sơn Bá, chúc Anh

Đài” do Ngô Kỳ Long diễn vai chính. Chu Việt Việt lại tìm đến ăn chực, từ trong

bếp lấy ra một ổ bánh, vừa ăn vừa nói: “Cậu để cho Nhan Lãng xem thứ lừa tình này,

không sợ nó xem không hiểu sao?”

Nhan Lãng cắn bánh mì nói: “Cơ bản vẫn có thể hiểu

được, cháu chỉ là không rõ Chúc Anh Đài giả trai lâu như thế cũng không bị bạn

học phát hiện, điều đó cho thấy cô ấy bộ dạng rất giống con trai. Một cô gái

giống con trai lại có nhiều người thích như vậy, quả thật khiến người ta phải

suy nghĩ.”

Chu Việt Việt nói: “Thực ra đây là một bộ phim đồng

tính, Lương Sơn Bá vốn thích con trai, nhưng vì trong xã hội phong kiến, con

trai thích con trai không phù hợp với ngũ giảng, tứ mĩ, tam nhiệt ái[1], hắn

chịu áp lực rất là lớn. Vừa lúc gặp được Chúc Anh Đài bộ dạng giống đàn ông,

như vậy là thỏa mãn nguyện vọng thích đàn ông của mình, cảm thấy rất thích hợp,

thế là yêu.”

Nhan Lãng nói: “Aiz, đáng tiếc Chúc Anh Đài thì có

nhiều mà Lương Sơn Bá lại quá ít.”

Chu Việt Việt nói: “Hả?”

Nhan Lãng nói: “Nếu Lương Sơn Bá cũng nhiều như Chúc

Anh Đài thì dì cũng không đến nỗi đến bây giờ chưa gả đi được.”

Chu Việt Việt trầm mặc một lát, run run nói: “Tống

Tống, câu nói xem thằng oắt con này là từ thời nào xuyên không đến?”

Tôi khó tin chăm chú nhìn Nhan Lãng, tức giận nói “Thì ra con biết nhiều thành ngữ như vậy!!! Nếu con biết nhiều thành ngữ tại

sao thi ngữ văn không bao giờ hơn được tám mươi điểm?”

Nhan Lãng xấu hổ nói: “Bởi vì thi ngữ văn không chỉ

kiểm tra mỗi thành ngữ.”

Chu Việt Việt cho rằng Nhan Lãng là đứa trẻ lớn sớm,

qua những tình huống thực tế của nó, xem ra nhưng phán đoán của cô ấy là hoàn

toàn có lý.

Một ngày nào đó tháng trước, lúc kiểm tra túi sách của

Nhan Lãng, phát hiện ra ba bức thư tình của mấy cô bé gửi cho nó xong, tôi lâm

vào khủng hoảng.

Chu Việt Việt nói, tại sao cậu có thể kết luận ba bức

thư tình kia là của mấy cô bé mà không phải là của mấy thằng bé gửi cho nó? Tôi

lại lâm vào một cuộc đại khủng hoảng tiếp.

Sau đó tôi không thể không cúp cua nửa buổi, đến nhà

chủ nhiệm lớp của nó một chuyến, xác định được đó là ba cô bé đích thực hàng

thật giá thật, trong lòng mới có thể yên tâm được.

Sau khi về nhà, tôi lập tức bắt tay vào chuẩn bị một

cuộc hội đàm, tính cùng với Nhan Lãng dựa trên nguyên tắc bình đẳng, ngang hàng

và tự nguyện khơi thông một số việc về vấn đề yêu sớm. Nhưng cuộc hội đàm của

tôi còn không kịp mở màn, nó đã oanh oanh liệt liệt tuyên bố đời này kiếp này

không phải là nữ minh tinh điện ảnh Trịnh Minh Minh không cưới, vội vàng đem

cuộc hội đàm của tôi bp cht từ trong trứng nước.

Chu Việt Việt nói với Nhan Lãng: “Trịnh Minh Minh năm

nay đã hai mươi mốt tuổi, so với mẹ mi nhỏ hơn ba tuổi, mi mới tám tuổi, mi

cưới cô ta, bảo mẹ mi làm sao chịu nổi đây?”

Nhan Lãng nói: “Dương Chấn Ninh[2] tám mươi hai tuổi,

Ông Phàm hai mươi tám tuổi, mẹ Ông Phàm vượt qua như thế nào, mẹ con vượt qua

như thế.”

Chu Việt Việt nói với tôi: “Học thức của con cậu thật

uyên bác.”

Tính cách Nhan Lãng thật sự không có một chút gì giống

tôi, xét thấy từ thơ cổ đến viết chính tả cho tới bây giờ không giống nhau,

không thích ăn mứt hoa quả, cũng chưa bao giờ hát “Thương Hải nhất thanh tiếu”,

trên cơ bản chúng tôi phủ nhận giả định nó từ đời khỉ nào đó xuyên qua đến đây.

Vì vậy, Chu Việt Việt cho rằng, tính cách của Nhan Lãng hẳn là kế thừa toàn bộ

từ cha nó.

Không thể không nói, đây là một giả định càng khó

chứng thực. Bởi vì tám năm trước tôi bị một chiếc xe Buick đâm bị thương, làm

cho tôi không còn nhớ được người cha của Nhan Lãng trong bụng là ai. Nhưng sinh

mệnh của tôi và Nhan Lãng đều rất dẻo dai, cú va chạm này chỉ làm cho não tôi

bị chấn động một chút, nó sinh non một chút. Sau khi xuất viện, chúng tôi trở

thành hai người không nơi nương tựa, không một người quen biết, chủ của chiếc

xe Buick sau đó trở thành mẹ nuôi của tôi, bà nội nuôi của nó. Nhoáng một cái,

tám năm trôi qua.

Chủ Nhật, có một học viện y học mở một buổi khám chữa

bệnh từ thiện, bởi vì không mất tiền, nên tôi phải đi xin tư vấn một chút, hỏi

xem trẻ con trưởng thành quá sớm có vấn đề gì hay không.

Có thể vấn đề tôi xin tư vấn mang tính chuyên ngành

quá cao, năm sinh viên y trên ghế không một ai lập tức trả lời vấn đề. Vì thế

bọn họ quyết định trước mở một buổi nghiên cứu thảo luận, mời tôi đến bên cạnh

đợi hai tiếng. Tôi nghiêm khắc từ chối đề nghị này, bởi tôi cực kỳ bận, phải

nhanh chóng đi vá lốp xe đạp.

Trong đó có một sinh viên nhìn ra tôi là một người

không dễ thỏa hiệp, nhưng bọn họ chờ cả nửa ngày mới gặp được một người khách

là tôi, không đành lòng để tôi thất vọng, liền tự tiện đưa ra một quyết định,

quyết định thỉnh đại sư huynh của cậu ra xuống núi.

Cậu sinh viên lấy từ trong túi một chiếc di động, sau

khi ấn gọi liền cúi đầu khom lưng nói: “Sư huynh, làm phiền anh đến giúp đỡ

tiếp một vị khách… Đúng, là hội sinh viên kết hợp với hiệp hội nghiên cứu sinh

lý, hiệp hội nghiên cứu sức khỏe đường tiết niệu và các bệnh liên quan đến bàng

quang làm một hoạt động công ích… Cái chính là do phỏng đoán sai tình hình,

tưởng rằng những bệnh như giang mai, bệnh lậu, cách chăm sóc sau phá thai nhiều

người cần tư vấn, nên những sinh vên được điều đến đều thuộc lĩnh vực này,

nhưng chắc là chúng em lạc hậu mất rồi, người ta con cũng đã sinh rồi, giờ đến

xin tư vấn về việc trẻ con trưởng thành sớm, chúng em không thống nhất được đáp

án.”

Phỏng chừng bên kia đang nói gì đó, cậu ta ngừng lại

một lát, ngượng ngùng nhìn tôi liếc mắt, xoay người che miệng nói: “Tóc dài,

đúng đúng đúng, giống kiểu người tình trong mộng của Lưu Đức Hoa, cô gái này bộ

dạng không tồi, không biết tại sao lại có con trai rồi. Thật là mùa màng thất

bát, thời đại này không còn cô gái xinh đẹp nào là gái trinh sao…”

Rõ ràng cậu sinh viên này chẳng cập nhật tình hình gì

cả, những cô gái đẹp còn trinh trong thời đại này còn thưa thớt hơn cả những cô

gái xinh đẹp làm trưởng phòng rồi.

Cậu sinh viên ý cứ cam đoan với tôi, đại sư huynh của

cậu ra cũng tư vấn miễn phí, vì thế tôi mới chịu thỏa hiệp.

Nhưng tôi không thể ngờ được vị đại sư huynh của cậu

sinh viên này là Lâm Kiều, Nếu sớm biết vậy có cho tôi tiền tôi cũng không đến

chỗ này xin tư vấn.

Lâm Kiều ngồi trước mặt, mặc áo chiếc áo đen cashmere

cổ chữ V, tay phải cầm một chiếc bút bình tĩnh nhìn tôi, đôi mắt sau cặp kính

gọng vàng đen mà trầm mặc.

Tôi đã từng si mê ánh mắt này của anh ta.

Tôi bắt đầu cùng anh ta đối thoại.

Anh ta nói: “Nghe nói Lãng Lãng bị bệnh mộng tinh

rồi?”

Tôi nói: “Mẹ kiếp, anh nghĩ rằng Nhan Lãng nhà tôi do

siêu nhân sinh ra à, có đứa trẻ nhà nào tám tuổi bị mộng tinh không hả?”

Anh ta đẩy gọng kính: “Không phải bảo nó trưởng thành

sớm sao?”

Tôi nói: “Mẹ nó, anh mới là trưởng thành sớm ấy!”

Anh ta nhíu mày: “Em không thể nói chuyện tử tế với

anh sao?”

Tôi nói: “Mẹ kiếp, là anh giở trò lưu manh trước.”

Anh ta thở dài: “Thế rốt cuộc Lãng Lãng bị làm sao?”

Tôi nói: “Chuyện vớ vẩn không cần anh quan tâm.”

Chiếc chút trong tay anh ra rắc một tiếng gẫy thành

hai đoạn: “Nhan Tống, chúng ta nói chuyện tử tế.”

Tôi nói: “Xin lỗi, tôi bận đi vá lốp xe đạp.”

Sau đó xoay người ngồi lên xe, chẳng bao lâu biến mất

sau sân thể dục.

Điều này làm cho tôi ý thức được tính ưu việt của xe

đạp so với BMW Audi sang trọng trên đường: Mặc kệ thủng lốp hay không, chỉ cần

có cái vòng thép, xe đạp vẫn có thể xé gió lao đi.

Không biết Lâm Kiều muốn nói với tôi chuyện gì, nhưng

thật sự tôi không có gì để nói với anh ta.

Năm ấy tôi bị mẹ tôi, cũng chính là mẹ nuôi đâm cho

hỏng óc, trừ bỏ chuyện Nhan Lãng thực sự là còn mình không thể phủ nhận được,

còn lại mặc kệ là chuyện gì xảy ra hay chưa đều bị xóa hết, ngay cả chuyện cực

kỳ quan trọng đó là trước khi xô xe trong túi tôi rốt cuộc có bao nhiêu tiền

cũng không may mắn thoát được.

Mà trên đời lại có những chuyện trùng khớp đến như

vậy. Mùa xuân năm đầu tiên sau đó, con gái mẹ tôi đột nhiên gặp rủi ro trên máy

bay qua đời. Mẹ tôi thấy tôi không còn nhớ được gì, bên cảnh sát cũng không có

cách nào xác nhận thân phận của tôi, vì vậy lợi dụng chút chức quyền, đem tôi

và Nhan Lãng nhận nuôi.

Nghe nói đứa con đã mất của bà tên là Nhan Tống, cho

nên cũng gọi tôi bằng cái tên đó. Sau đó tôi nhiều lần tra xét xem bà ấy còn

người thân người quen nào đã chết kêu Nhan Lãng hay không, tra xét hơn nửa năm,

không có kết quả.

Lúc Nhan Lãng tròn một tuổi, mẹ tôi cảm thấy tôi phải

đi học cái gì đó, để làm người có văn hóa. Vì thế lại lợi dụng chút quan hệ,

đem quẳng tôi vào trường tiểu học trung tâm học lớp một. Nhưng rõ ràng bà ấy đã

xem nhẹ chỉ số thông minh của tôi rồi.

Cuối tuần sau đó, chủ nhiệm lớp của tôi đến văn phòng

tìm bà ấy khóc thét, nói không dạy được tôi, thực sự tôi quá thông minh. Mẹ tôi

kinh ngạc, lập tức ra một bài toán số học lớp hai cho tôi làm, tôi lập tức giải

xong. Vì thế bà ấy lại cho tôi bài toán của bọn lớp ba, tôi cũng lập tức tìm ra

kết quả. Cứ như thế, đến khi tôi làm xong bài toán lớp sáu tiểu học, dùng

phương pháp tỷ lệ nghịch giải bài toán khó nhất trong đề thi Olympic, mẹ tôi bị

sốc toàn tập luôn.

Ngày hôm sau, bà ấy cẩn thận sàng lọc một lượt mạng

lưới quan hệ của mình, móc nối đến cấp thành phố, cuối cùng tìm được một người

bà con xa làm ;ái xe cho bí thư tỉnh ủy, ý đồ ném tôi đến một ngôi trường trọng

điểm quốc gia học trung học.

Nghe nói người bà con kia là em trai thư ký phía đối

tác của tình địch chị họ mẹ nuôi tôi, tôi và bà ngoại đều cho rằng cơ hội rất

xa vời, nhưng đáng sợ là bà ấy có thể thành công được. Vì thế, tôi không thể

không rời xa Nhan Lãng mới tròn một tuổi cùng với thành phố sát biên giới phong

cảnh như tranh này, đến một thành phố cách xa hơn ba trăm cây số học.

Chính tại ngôi trường trọng điểm quốc gia này, tôi gặp

Tô Kỳ và Lâm Kiều. Nhiều năm sau nhớ lại chuyện cũ, tôi vẫn luôn không kìm lòng

được thốt ra hai tiếng chửi thề, mẹ nó chứ, thật là một mối nghiệt duyên.

Marie Curie nói, phụ nữ một khi đã sinh con rồi rất

hay quên. Vì vậy, từ khi tôi mười sáu tuổi, cũng giống như những người phụ nữ

bình thường đã có con, cực kỳ chóng quên.

Hiện tại tôi đã vô tư mà quên đi năm đó hồ đồ thế nào

mà trở thành bạn tốt với Tô Kỳ, nhưng tôi vẫn còn nhớ rõ, bản thân từng bước

như thế nào mà lâu ngày nảy sinh tình cảm với Lâm Kiều, tựa như dòng suối nhỏ

trông thấy đáy, những chú cá nhỏ, từ màu sắc đến chủng loại đều có thể phân

biệt rõ ràng. Có thể thấy được ở những người phụ nữ mắc bệnh đáng trí, bộ nhớ

của người bình thường đối với họ là vô cùng đáng sợ. Bởi vì những điều họ có

thể nhớ kỹ thực sự không nhiều lắm, cho nên nó rất quý giá. Nếu không phải là

cực kỳ bất đắc dĩ, bọn họ nhất định không bao giờ từ bỏ chúng, nên mới dễ dàng

nhớ kĩ như vậy.

Mẹ của mẹ tôi, cũng chính là bà ngoại của tôi, đặc

biệt thích tiểu thuyết Quỳnh Dao, Lúc tôi ở cữ, không có thứ gì giải trí, vì

thế mỗi ngày bà đều xung phong đến bệnh viện niệm tiểu thuyết Quỳnh Dao cho tôi

nghe. Từ “Mai hoa tam lộng” đến “Bích vân thiên” rồi “Giấc mộng sau rèm”, bà

mưu toan làm tôi tin tưởng vững chắc, mỗi người đàn bà đều là một thiên sứ, mặc

kệ cho việc không nhớ ra ai là cha của đứa bé, chỉ cần tôi là nữ nhân vật

chính, tôi nhất định có thể hạnh phúc. Nhưng nếu muốn thành nữ nhân vật chính,

trước hết tôi phải trở thành một nữ thanh niên yêu văn chương.

Khi đó tôi chỉ mười sáu tuổi, đúng cái tuổi dễ uốn nắn

nhất, huống hồ những cô gái thì luôn luôn ôm ấp những mơ mộng, nên lập tức bị

những tiểu thuyết đó chinh phục, giải phóng chính cá tính của mình, dấy lên

nguyện vọng mãnh liệt muốn vì Nhan Lãng bé nhỏ mà tìm bố dượng cho nó. Nhưng

một thị trấn nhỏ sát biên giới như chỗ này, dân sinh có vẻ khó khăn, nam thanh

niên từ mười lăm đến hai mươi lăm tuổi chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay. Không

đến nửa tháng, tôi phát hiện tìm một người cha dượng anh tuấn đẹp trai ấn chứa

nét u buồn đi xe Porsche cho Nhan Lãng bé nhỏ là điều vô cùng khó thực hiện. Một

lần nữa tôi rơi vào trạng thái phủ định thế giới, phủ định bản thân, phủ định

ngôn tình tiểu thuyết, rằng cuộc đời chỉ là con sóng nhỏ. Phạm vi phóng xạ của

cơn sóng nhỏ này tuy không rộng nhưng thời gian lại tương đối lâu dài.

Ở thành phố này, Lâm Kiều chính là cơn sóng nhỏ xô vào

cuộc sống của tôi.

Bởi vì trong vấn đề giáo dục, đầu tiên mẹ tôi phạm vào

chủ nghĩa bảo thủ sai lầm, ngay sau đó lại lập tức tái phát chủ nghĩa liều lĩnh

sai lầm, khiến một khoảng thời gian dài tôi không theo kịp chương trình của

ngôi trường trung học trọng điểm quốc gia này, tuột lại phía sau so với bạn

học.

Cho dù tôi có mối quan hệ vững chắc phía sau làm bệ

đỡ, chủ nhiệm lớp cũng không thể không cho tôi lưu ban. Nhưng cho dù lưu ban

cũng không cách nào ngăn cản tôi kéo chân các bạn trong lớp lại. Vì tránh thảm

kịch tôi từ trung học chuyển xuống tiểu học, sau khi tôi lưu ban cô giáo chủ

nhiệm lập tức sắp xếp một học sinh xuất sắc trong lớp đến kèm cặp cho tôi.

Học sinh xuất sắc này chính là Lâm Kiều.

Nghe nói Lâm Kiều là nam sinh đẹp trai nhất từ trước

đến nay của trường trung học trọng điểm quốc gia. Mà trường trung học trọng

điểm quốc gia này đến nay đã có một trăm linh tư năm lịch sử. Vẻ đẹp của anh ta

thậm chí làm cảm động các chị em trong trường, đã từng có không ít cô gái tình

nguyện ở trước Phật cầu nguyện năm trăm năm, cầu Phật để cho mình cùng với Lâm

Kiều kết một đoạn trần duyên…

Lâm Kiều luôn luôn mặc áo đồng phục trắng, quần dài

đen, hoặc áo đen, quần dài vàng nhạt, suốt bảy năm qua, tôi chỉ nhìn thấy anh

ta mặc ba màu này. Khi đó, óc tôi bị đâm cho hỏng rồi, con người cũng trở nên

cực kỳ thuần phác, căn bản không hiểu được thời trang hay hàng hiệu gì đó, còn

thầm nghĩ có khả năng gia đình Lâm Kiều rất nghèo, không có tiền mua vải cho

anh ta làm quần áo. Anh ta kèm cặp miễn phí cho tôi, tôi rất biết ơn, khi mang

theo đồ ăn trưa thường chia cho anh ta ít thịt lợn trong bát của mình, bởi vì

khi đó tôi cảm thấy, không mua được vải tất nhiên cũng không có tiền mua thịt

lợn.

Còn nhớ rõ lần đầu tiên tôi chia thịt cho Lâm Kiều,

anh ta mở to hai mắt nhìn, vẻ mặt không thể tin nổi. Tôi sợ làm tổn thương lòng

tự trọng của anh ta, vì vậy làm bộ rất ghét ăn thịt, nói: “Thứ này khó ăn quá,

bỏ đi thì lãng phí, không bằng cậu ăn giúp tôi đi. Không ăn chính là khinh

thường tôi, ăn mau, ăn mau.”

Vì thế, anh ta không thể không dùng hành động thực tế

chứng minh mình cũng không hề khinh thường tôi, cau mày đem thịt lợn ăn. Tôi

ch** n**c miếng nhìn anh ta ăn hết thịt lợn, có một cảm giác đã giúp được người

khác, mĩ mãn vì giá trị nhân sinh được thăng hoa trào lên trong ruột.

Nhưng cho đến sau khi tốt nghiệp cấp ba tôi mới hiểu

được, trong cà mèn của Lâm Kiều chỉ có rau dưa không có thịt, là bởi anh ta

phải ăn kiêng nghiêm ngặt. Có thể tưởng tượng được, ba năm này anh ta vì nể mặt

tôi, ăn của tôi nhiều thịt lợn như vậy, là cỡ nào đau khổ, cỡ nào khó chịu.

Cứ sớm sớm chiều chiều cùng nhau thế này, tôi không

thích Lâm Kiều quả là nhiệm vụ bất khả thi.

Anh ta bề ngoài đẹp trai như vậy, hơn nữa khi tôi còn

chưa biết ứng dụng tiên đề như thế nào thì cả hình học lẫn giải tích anh ta đều

pro, quả thực là tài sắc vẹn toàn. Tôi thật sự rất khâm phục.

Có một buổi chiều, khi anh ta nghiêng đầu giải đề vật

lý cho tôi, vừa lúc có ánh nắng mặt trời xuyên qua cửa sổ chiếu vào một bên

mặt. Ngón tay anh ta thon dài, đốt ngón tay trỏ hơi dùng lực, năm đồng tiền

hình ngũ giác đồng tâm trên chiếc bút bi lập tức xoay vòng như nước chảy mây

trôi. Vì thế, một nữ thanh niên yêu nghệ thuật như tôi đã bị sét đánh trúng.

Chính vào hôm đó, tôi cảm thấy mình thích Lâm Kiều,

trải qua một loạt các phản ứng quang học, tình yêu đã thành công thăng hoa.

Tôi yêu Lâm Kiều rồi.

Tôi quyết định viết một phong thư tình thổ lộ với Lâm

Kiều. Vì thế vào lúc ban đêm, tôi trở về đọc cuốn sách của nhà xuất bản Dịch

Lâm, “Thư tình trăm năm bách khoa toàn thư”. Quyển sách này thu thập gần trăm

bức thư tình của hơn mười vị danh nhân châu Âu trong gần hai trăm năm qua, một

bức lại một bức đánh thẳng vào tâm hồn người ta, cực kỳ có giá trị tham khảo.

Hơn nữa, hay nhất là mỗi bức thư trong quyển sách này đều có phụ lục đối chiếu

Anh –Trung.

Trực giác của tôi mách bảo, đánh thẳng vào tâm hồn của

Lâm Kiều là vô dụng. Là một thằng đàn ông, có lẽ anh ta thích đánh trúng vào

tâm hồn của phụ nữ hơn chứ không phải bị phụ nữ chăn dắt. Nhưng về điểm này,

thực ra tôi cũng không dám hoàn toàn khẳng định. Cho nên tôi quyết định thêm

một lượt bảo hiểm, viết một bức thư tình toàn bằng tiếng Anh. Nếu anh ta không

thích tôi đánh thẳng vào tâm hồn mình, thì thân là đội trưởng kiêm đại biểu

khoa Anh ngữ, ít nhất anh ta cũng sẽ đối với trình độ tiếng Anh cao thủ đến mức

viết được thư tình của tôi mà tỏ vẻ khen ngợi.

Nhưng làm người giả mạo văn hóa đích thực là chuyện vô

cùng khó khăn. Trước hết tôi đối với gần một trăm bức thư tình này tiến hành

tổng hợp bằng tiếng Trung, sau đó, lại căn cứ vào thiên tổ hợp này tìm kiếm

nguyên văn tiếng Anh để lắp ghép. Công tác đó kéo dài đến bốn giờ sáng hôm sau.

Tôi ôm bức thư tình tiếng Anh khó khăn mới viết xong

này, nhiệt huyết sôi trào nằm trên giường, trơ mắt nhìn mặt trời mọc đằng đông.

Bức thư tình ấy cuối cùng cũng không đến được tay Lâm

Kiều. Bởi vì lúc tôi còn chưa bước vào phòng học, Tô Kỳ cao hứng phấn chấn chạy

tới nói với tôi, cô ấy với Lâm Kiều mới xác lập mối quan hệ, Lâm Kiều là bạn

trai của cô ấy.

Đúng rồi, Tô Kỳ, chuyện cũ này nói chung không thể

thiếu được nguyên tố thứ ba. Tôi vẫn cố gắng để trong ký ức gạt bỏ sự tồn tại

của cô ấy, như vậy có thể chế ra một loại “Thực ra thời trung học tôi một mình

cùng Lâm Kiều bên nhau một thời gian rất lâu” Nhưng mà sự thật là, từ khi tôi

kéo Tô Kỳ vào nhóm học của tôi với Lâm Kiều cho đến nay, không còn là tôi một

mình cùng Lâm Kiều bên nhau nữa.

Ây, kỳ thật cũng có một mình ở chung một lần.

Đó chính là mùa hè tốt nghiệp cấp ba.

Tôi uống rượu, đầu óc hàm hồ.

Vì thế tôi phải chịu trả giá, cái giá đó thực sự quá

mức trầm trọng, không thể không làm cho người ta một bài học nhớ đời.

[1] Ngũ giảng: Giảng văn minh, giảng lễ phép, giảng vệ

sinh, giảng trật tự, giảng đạo đức. Tứ mĩ: tâm hồn đẹp, lời nói hay, hành động

đúng mực, hoàn cảnh tốt. Tam nhiệt ái: Yêu tổ Quốc, yêu Đảng cộng sản, yêu xã

hội chủ nghĩa.

[2] Một nhà khoa học nổi tiếng của Trung Quốc từng đạt

giải Nobel Vật Lý.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.