Chương 23: Hẹn hò

Triêu Dương dẫn Đình Đình

đến một nhà hàng có tên Thực Tứ ở sâu trong ngõ hẻm ăn cơm.

Bà chủ là một phụ nữ dịu dàngận nhàn nhã, cả Thực Tứ yên tĩnh an hòa, thậm chí

trong sân vườn còn có tạp dề màu trắng phơi dưới ánh mặt trời. Trong chậu hoa

trồng cây xanh biếc không biết tên, không sợ gió lạnh nở hoa thật đẹp.

Trông thấy Đình Đình và Triêu Dương cùng đi vào sân vườn, bà chủ hơi sững sờ

lập tức mỉm cười.

Bà không biết chuyện xưa của hai người này, nhưng khi nhìn thấy bọn họ đi cùng

một chỗ lại có một vẻ tự nhiên thiên kinh địa nghĩa như nước chảy thành sông.

“Chào mừng cô Triệu anh Chương giá lâm quán nhỏ.” Bà chủ kéo hai người vào

sương phòng dâng trà.

Chờ bà chủ đi ra sương phòng, Đình Đình và Triêu Dương, đồng thời cười nói “Em đã đến Thực Tứ?”

Đình Đình nâng cằm lên nhìn quanh sương phòng, “Lần đầu tiên đi vào nhà của

anh, cảm thấy rất thân thiết, bây giờ nhớ lại, ấn tượng đầu tiên anh cho em

giống như là phiên bản của chàng Ôn.”

Chỉ là trong nhà Triêu Dương, dương khí quá nặng lại có vẻ quạnh quẽ. Mà bà chủ

Thực Tứ thì yên tĩnh tỉ mỉ, dịu dàng nhã nhặn.

Triêu Dương lắc đầu, “Anh không sánh được với chị Ôn, chị ấy có thể một tay

chống đỡ cả Thực Tứ, từ chọn mua thức ăn đến nấu nướng rồi đến chiêu đãi khách,

rất khó mà làm được. Anh tự nhận làm không được cho nên chỉ có thể ở nhà, ngẫu

nhiên chiêu đãi bạn bè.”

Đình Đình cười tủm tỉm “Khó khăn nhất là tâm tính bình thản, không giống người

kinh doanh chút nào.”

Triêu Dương cười rộ lên, rót một ly trà lúa mạch cho Đình Đình.

Trà lúa mạch của quán này thật tinh khiết và thơm ngọt, uống ngon vô cùng, Đình

Đình bưng ly trà nong nóng nơi tay, cả trái tim đều ấm áp yên tĩnh.

“Chồng tương lai của bà chủ thật có phúc.” Đình Đình cảm khái.

Triêu Dương nhìn mặt mũi Đình Đình tràn đầy biểu lộ hâm mộ nhịn không được vươn

tay búng thái dương của cô một cái “Vừa rồi có người nói anh là phiên bản nam

của chàng Ôn, vậy sau này bà xã của anh cũng có phúc.”

“A...” Đình Đình hé miệng nhớ tới điều mình vừa nói, má ửng đỏ, “Hi hi...”

Triêu Dương cảm thấy lúc Đình Đình bất ngờ cười “Hi hi” đáng yêu nhất, trong

lòng khẽ động bèn kéo Đình Đình lại, hôn lên mu bàn tay một cái, lại lật lòng

bàn tay qua hôn tiếp.

Đình Đình cảm thấy ngứa lại có chút ngượng ngùng.

Triệu Đình Đình đương nhiên cũng không phải đoá hoa trắng chưa biết đến nhân gi­an

khói lửa cho rằng bị đàn ông hôn thì cái bụng sẽ to lên.

Kỳ thật lúc Đình Đình mười bốn mười lăm tuổi đã biết giữa nam nữ đến tột cùng

là chuyện gì.

Đầu sỏ gây nên chính là Phan Công Tử.

Lúc đó Đình Đình học trung học được nghỉ hè, Phan Công Tử nhàn rỗi trở lại vùng

này.

Ba mẹ Triệu bận rộn làm việc, bác gái thì chỉ để ý chiếu cố tốt cuộc sống và ăn

uống hàng ngày của Đình Đình, mẹ Đình Đình lo lắng con gái nghỉ hè ở nhà, bài

tập không người giám sát, vừa đúng Phan Công Tử làm người khiêm tốn, đưa lễ vật

đến thăm cô chú Triệu Nghiêm liền đem nhiệm vụ gi­an khổ phó thác cho Phan Công

Tử.

Lúc đầu Phan Công Tử còn chịu đựng nhưng chỉ qua vài ngày liền lộ nguyên hình.

Một bên giao bài tập cho Đình Đình làm, còn chính mình tìm mấy người bạn nhà

Trương Lý Vũ trong đại viện, mấy thiếu niên hai mươi cùng ở một chỗ, nói to nói

nhỏ, vô cùng thần bí.

Nếu Đình Đình phân tâm vểnh tai nghe, Phan Công Tử sẽ ném một quyển tạp chí dày

tới nói: “Tập trung làm bài tập!”

Đáng thương cô gái tươi trẻ chỉ có thể khuất phục dưới vũ lực, nhịn xuống lòng

hiếu kỳ.

Có một ngày Đình Đình làm xong bài tập rồi ăn cơm trưa. Giờ ngủ trưa, bác gái

không ở nhà, để lại lời nhắn nói chỗ trưởng phòng có cấp trên đến, muốn ăn món

ăn quê nhà nhưng ngại nhà hàng xung quanh đầu bếp đều không chính tông, nên mời

bác qua nấu mấy món. Bác bảo Đình Đình buổi tối tự đến chỗ Phan Công Tử ăn cơm

tối.

Đình Đình cảm thấy đến chỗ Phan Công Tử sẽ bị trút giận, còn không bằng hẹn bạn

học đi ra ngoài ăn thức ăn nhanh tự do tự tại hơn.

Nhưng nghĩ đến tính cách bằng mặt không bằng lòng của Phan Công Tử, Đình Đình

vẫn quyết định gọi điện thoại cho y trước để nói cho y biết quyết định của

mình, để y khỏi cho là mình không giữ thể diện cho y, từ nay về sau mọi chuyện

đều ngáng chân cô.

Gọi điện thoại qua, chuông vang lên hồi lâu mà không có người tiếp, Đình Đình

nhíu lông mày nhỏ lại gọi cho Phan Công Tử thì điện thoại trong trạng thái tắt

máy.

Đình Đình mười bốn mười lăm tuổi là một thiếu nữ thành thật. Cô cảm thấy hay là

để lại lời nhắn cho Phan Công Tử mới tốt liền chịu đựng mặt trời gay gắt giữa

trưa đi ra ngoài một trăm mét, đến nhà Phan Công Tử, lấy ra chìa khoá dự bị

dưới chậu hoa trước cửa ra vào, mở cửa đi vào.

Ba mẹ Phan đã ở thủ đô, nhà ở bộ đội đại viện cơ bản trong tình trạng trống

trải, chỉ có Phan Công Tử ngẫu nhiên tới ở hoặc là ba Phan mẹ Phan vì tình

huống đặc biệt nên đến ở.

Đình Đình đẩy cửa đi vào thì một luồng hơi lạnh phà vào mặt.

Đình Đình nhíu mày. Điều hòa mở, xác nhận trong nhà có người, nhưng vì sao mà

không tiếp điện thoại?

Đình Đình nghiêng tai lắng nghe thì nghe thấy tiếng động vang trên lầu.

Chẳng lẽ là trộm vào?

Cô gái Đình Đình còn không biết loại thanh âm đó có ý nghĩ gì, suy nghĩ một

chút quyết định hay là đi lên lầu xem thế nào.

Đình Đình khẽ bước lên lầu, theo tiếng động đi đến phòng dành cho khách của

Phan gia.

Càng đến gần phòng khách, tiếng động kỳ quái càng rõ ràng, giọng nam phức tạp

mơ hồ và tiếng rầm rì.

Đình Đình đặt tay trên nắm cửa của phòng khách, do dự một lát rồi khẽ lặng lẽ

dùng sức đẩy, không ngờ cửa liền mở ra không một tiếng động.

Đình Đình chăm chú nhìn vào bên trong, cằm như muốn rớt ra.

Chỉ thấy trong phòng lộ ra trên chiếc giường lớn cỡ dành cho vua (198 x 203 cm) là một người đàn ông tr*n tr**ng, kẹp lấy một cô gái

cũng không mảnh vải che thân, động tác lên xuống, lắc lư loạn chiến đụng vào

giường lớn khiến nó kêu lên ken két. Cô gái kia bởi vì miệng bị cái gì đó dài

dài chặn lại cho nên chỉ có thể phát ra một tiếng rầm rì trong mũi làm cho

người ta nghe xong da đầu tê dại.

Đình Đình giống bị điểm huyệt, không thể động đậy, ánh mắt từ từ nhìn lên liền

trông thấy một bên mặt Phan Công Tử, mắt nửa khép, môi khẽ mím, gò má ửng hồng,

ngón tay bóp chặt đùi thon dài của cô gái...

Giây phút đó Đình Đình đang tê dại thì như bị sét đánh một cái giật mình.

Đình Đình lặng lẽ đóng cửa lại đi xuống lầu, giống như du hồn đi về nhà, không có

tâm tư mời bạn học ăn thức ăn nhanh nữa.

Từ ngày đó trở đi, Triệu Đình Đình biết rõ, mình và Phan Công Tử, quyết không

là người trong một thế giới.

Phan Công Tử đã trưởng thành, mà cô vẫn là trẻ con.

Đêm đó, Đình Đình giả bộ như chưa từng đến chỗ Phan Công Tử, Phan Công Tử cũng

không để ý, chỉ dặn dò cô nghỉ ngơi tốt ở trong điện thoại.

Đêm đó qua đi, Đình Đình nói với cha mẹ cô nhớ ông bà ngoại, lúc này Nghiêm Ái

Hoa kêu tài xế đưa Đình Đình đến chỗ cha là Nghiêm tư lệnh ở Nam Kinh

Trước khi Đình Đình vào học trở về, Phan Công Tử đã chuyển ra đại viện bộ đội,

không phải mỗi ngày ngẩng đầu cúi đầu đều thấy y nữa.

Từ đó Triệu Đình Đình hiểu được thì ra nam và nữ có thể dùng phương thức như

vậy để quan hệ.

Cho đến giờ phút này, Đình Đình hai mươi lăm tuổi đã hiểu được những gì cô thấy

năm đó, chẳng qua là một phương thức yêu bình thường.

Nhưng mà việc đó đã in sâu mãnh liệt vào trong tâm trí khiến cho hai mươi lăm

năm cuộc sống của cô, còn chưa có xuất hiện người khác phái nào có thể khiến cô

sinh ra loại cảm giác khác thường này.

Nhưng có lẽ hình ảnh đẹp đẽ mà không dung tục bỉ ổi trong bộ phim đêm đó, cũng

có lẽ là bởi vì lửa nóng hôn môi của Triêu Dương, hoặc là bởi vì cảm xúc ấm áp

ngứa ngáy trong lòng bàn tay giờ phút này, Đình Đình cảm giác mình giống như

một khối mỡ bò bị hâm nóng, đang bị tan ra từng chút một.

Ngay lúc Triêu Dương nhìn má Đình Đình ửng đỏ, sắp cầm lòng không được mà

nghiêng người qua hôn môi thì bà chủ gõ cửa tiến vào.

Trông thấy Triêu Dương nắm tay Đình Đình, mặt Đình Đình đỏ ửng, bà chủ hé miệng

nhịn xuống mỉm cười trở về một gương mặt chuyên nghiệp, “Hai vị, bây giờ mang

món ăn nóng lên sao?”

Triêu Dương gật gật đầu, Đình Đình cũng gật gật đầu.

Bà chủ đặt bốn món ăn lạnh trên khay xuống, sau đó xoay người đi ra sương phòng,

lúc này mới lộ ra một nụ cười thật rõ.

Bên trong đó là thế giới của hai người có tình, bà cảm thấy cao hứng thay bọn

họ tận đáy lòng.

Thức ăn lục tục đưa lên, Triêu Dương vừa chấm cá tôm vào nước sốt cho Đình

Đình, vừa như lơ đãng hỏi: “Gần đây em đang bận làm gì?”

Đình Đình nghe xong, làm vẻ biểu lộ sứt đầu mẻ trán “Đang bận làm tiết mục đặc

biệt cho Tết âm lịch. Cấp trên lên tiếng, muốn bỏ tổ hợp bình thường, xóa bỏ sự

cứng nhắc tạo cho người xem cảm giác mới mẻ để hai mắt tỏa sáng mà hưởng tiệc

vui.”

“Nghe thật khiến cho người ta chờ mong.” Triêu Dương lấy đũa chấm một chút nước

sốt, nếm nếm nơi đầu lưỡi, ừ, lượng mù-​tạt vừa vặn, xông lên một chút cũng

không đến mức quá cay.

Đình Đình nhún vai “Hôm nay em rút thăm, vào chung một tổ với một anh ở nhóm

tin tức. Em vẫn luôn rất tôn trọng sùng kính anh ấy, quả thực khó có thể tưởng

tượng hợp tác nấu ăn với anh ấy sẽ như thế nào.”

Triêu Dương hình dung dáng vẻ Đình Đình luống cuống tay chân, anh kia một bên

dùng lời nói khô khan giải thích, muốn cười mà không dám cười.

“Càng kỳ quái hơn, kênh tài chính - kinh tế và thể dục kết hợp cùng một chỗ,

hai vị này một người tư duy kín đáo, một người bốn phía kch tnh, hoàn toàn

không thích hợp.” Đình Đình kẹp một miếng cá sống lên, chấm nướt sốt, đưa vào

miệng “Um, ăn ngon lắm~~~”

Triêu Dương bắt đầu lột vỏ tôm “Không phải là sử dụng hộp tối (máy ảnh)để người chủ trì bình thường không có khả năng cùng

nhau an bài một chỗ, cho người xem hiệu quả không tưởng tượng được sao?”

Đình Đình sững sờ, suy nghĩ một chút, sau đó giơ ngón tay cái, “Triêu Dương,

anh thật giỏi.”

Triêu Dương cười lên ha ha, bỏ con tôm đã lột vỏ xong vào trong dĩa Đình Đình

“Khi nào thì quay?”

“Tuần này, trong đài tính mượn một sân bãi đặc sắc chứ không phải ghi hình

trong đài. Bất quá sân bãi cụ thể còn chưa quyết định.” Đình Đình nhún vai, “Kỳ

thật sân bãi với em mà nói chỉ là thứ yếu, phải nấu món gì mới không làm sụp đổ

hình ảnh anh tiền bối trong đài mới quan trọng hơn.”

“Em còn chưa nghĩ kỹ nấu món gì sao?” Ánh mắt sau mắt kính của Triêu Dương lập

loè ánh sáng.

Đình Đình gật gật đầu, ăn hết tôm “Ngày mai phải báo thực đơn lên mà đến bây

giờ em còn chưa nghĩ ra.”

“Có muốn anh giúp em một tay huấn luyện đột kích hay không?” Triêu Dương mỉm

cười, trong lòng nói: bình tĩnh, phải bình tĩnh.

Ánh mắt Đình Đình sáng lên, “Tốt quá!”

Nói xong, lại cảm thấy mình tỏ ra quá mức cần thiết liền cười ha ha, gắp một ít

đậu cô ve xào vào trong dĩa cho Triêu Dương.

Trong lòng Triêu Dương đã có quyết định cũng mỉm cười ngay “Ăn cơm xong đến chỗ

anh nhé?”

Đình Đình gật đầu, hoàn toàn không biết dáng vẻ tiểu hồng mạo đáng yêu của mình

đã lọt vào trong cạm bẫy của đại hôi lang.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.